Huyết Mạch Tướng Quân
Bóng tối dưới đáy Hắc Nguyệt Thiên Lao chưa bao giờ mang một màu đen thuần túy. Nó là sự pha trộn quỷ dị giữa sắc xám xịt của rêu phong ẩm mốc, màu đỏ rỉ sét của những vòng xích Huyền Thiết, và ánh lửa vàng vọt, chập chờn từ ngọn đuốc mỡ heo treo nơi vách đá hành lang. Tiếng nước ngầm rỉ ra từ kẽ đá nứt nẻ vang lên đều đặn, “tóc... tóc... tóc...”, lạnh lẽo và đơn điệu như tiếng gõ nhịp của một chiếc đồng hồ cát vô hình đo đếm sinh mệnh của những kẻ bị giam cầm.
Thẩm Mặc vội vàng đóng chặt cánh cửa sắt nặng nề của phòng giam số 9. Tiếng rít của bản lề rỉ sét vang lên chói tai, dội vào khoảng không gian chật hẹp rồi lịm dần. Thiếu niên mười chín tuổi quỳ sụp xuống bên cạnh bệ đá nứt nẻ, hơi thở dồn dập, đôi bàn tay gầy gò bám chặt vào mép đá để giữ cho cơ thể khỏi ngã quỵ. Võ phục cai ngục màu xám tro trên người cậu đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, dán chặt vào tấm lưng đang run rẩy.
“Đại sư huynh... cổ của ngài...”
Thẩm Mặc lắp bắp, đôi mắt chất phác tràn đầy vẻ hoảng loạn nhìn vào vết rạch mảnh như sợi chỉ trên cổ Tô Quy Nhạn. Kiếm chiêu tàn độc của phản đồ Khương Vũ trước khi rời đi đã kịp để lại một vệt máu đỏ thẫm, rỉ ra thành dòng, chậm rãi thấm vào cổ áo xám tro rách nát của y. Vết thương cũ trên bả vai y cũng do đòn roi của Mã Sáu quật rách miệng từ chiều, nay lại bắt đầu rỉ máu tươi, nhuộm đỏ một mảng vải lớn.
Tô Quy Nhạn vẫn nằm yên trên bệ đá, hai mắt nhắm nghiền. Cơ thể y phẳng lặng đến mức tưởng chừng như không còn sự sống. Khí lạnh ẩm ướt của mùa mưa rỉ ra từ vách đá đang bao vây lấy đôi chân tàn phế vĩnh viễn không còn cảm giác vật lý của y. Nhưng bên trong lồng ngực gầy gò ấy, một dòng hơi thở mỏng manh, ấm áp vẫn đang chậm rãi luân chuyển qua các sinh huyệt. Y đang vận hành Thai Tức Pháp, điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu để đóng chặt các giác quan đau đớn, giữ cho tinh thần luôn ở trạng thái minh mẫn cực hạn.
Sau một hơi thở dài thanh sạch, Tô Quy Nhạn chậm rãi hé mở đôi mắt. Đôi mắt y sâu thẳm, tĩnh lặng như nước hồ thu không một gợn sóng, phản chiếu ánh lửa đuốc chập chờn ngoài hành lang. Y không nhìn vào vết thương trên cổ mình, cũng không biểu lộ một chút đau đớn nào, mà chỉ lặng lẽ quan sát thiếu niên đang quỳ trước mặt.
“Ngươi đang sợ hãi, Thẩm Mặc.”
Giọng nói của Tô Quy Nhạn rất nhẹ, rất chậm, nhưng lại vang lên rõ ràng giữa tiếng nước chảy rỉ rả của ngục tối. Lời nói của y không mang theo chút hơi ấm nào, nhưng lại có một sức nặng vô hình khiến bả vai Thẩm Mặc khẽ run lên.
“Ta... ta không sợ!” Thẩm Mặc vội vã cúi đầu, cố gắng che giấu sự bối rối bằng cách với lấy bát cháo loãng đặt trên chiếc khay gỗ thô sơ ở góc phòng. “Đại sư huynh, ngài đừng nói nhảm nữa. Mau ăn bát cháo này đi. Nếu Mã Sáu quay lại bắt gặp ta lén lút ở đây, cả hai chúng ta đều sẽ bị ném vào Huyết Trì.”
Cậu bưng bát cháo loãng bằng hai tay đưa đến trước mặt Tô Quy Nhạn. Bát cháo loãng đến mức có thể nhìn thấy rõ những hạt gạo mốc nằm im lìm dưới đáy nước đục ngầu. Nhưng Tô Quy Nhạn không nhìn bát cháo. Ánh mắt y, vận dụng Sát Sắc Chi Nhãn, chậm rãi dịch chuyển từ gương mặt lem luốc của Thẩm Mặc xuống đôi bàn tay đang bưng bát.
Khi Thẩm Mặc đưa bát cháo lên cao, ống tay áo võ phục cai ngục thô sơ của cậu bị kéo tuột xuống một đoạn, lộ ra cổ tay gầy gò nhưng săn chắc. Trên cổ tay ấy, ẩn sau lớp bụi đất và những vệt sẹo ngang dọc của những năm tháng lao dịch, là một vết sẹo sần sùi có hình thù quái dị. Vết sẹo ấy có hình chữ “Quân” (軍) của triều đình, nhưng đã bị một thanh sắt nung nóng đỏ mài mòn, đốt cháy loang lổ để xóa đi dấu vết cũ.
Đồng tử của Tô Quy Nhạn khẽ co rụt lại. Nhờ khả năng ghi nhớ tuyệt đối Ngưng Thần Phân Tích, y lập tức liên kết vết sẹo này với một ký ức từ mười năm trước.
“Vết sẹo chữ Quân trên cổ tay ngươi... dù đã dùng sắt nung mài mòn, nhưng nét ngang thứ ba vẫn còn lộ rõ.”
Tô Quy Nhạn thì thầm, giọng nói phẳng lặng nhưng lại giống như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm can Thẩm Mặc.
“Xoảng!”
Bát cháo loãng trên tay Thẩm Mặc rơi tuột xuống sàn đá ẩm ướt, vỡ tan tành. Nước cháo đục ngầu loang lổ khắp nền ngục tối, hòa lẫn với những giọt máu tươi đang nhỏ xuống từ vai Tô Quy Nhạn. Thẩm Mặc giật nảy mình, vội vã rụt tay lại, kéo sụp ống tay áo xuống để che giấu cổ tay của mình. Gương mặt thiếu niên mười chín tuổi trong nháy mắt trở nên trắng bệch, không còn một giọt máu. Cậu lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào cánh cửa sắt lạnh ngắt.
“Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó? Ta nghe không hiểu!” Thẩm Mặc lắp bắp, bàn tay run rẩy vô thức đặt lên chuôi đao tuần tra bên hông. “Tô Quy Nhạn! Ngươi chỉ là một trọng phạm tàn phế bị xích sắt khóa chặt! Đừng tưởng ngươi dùng vài lời quỷ mị lừa được Mã Sáu thì có thể lừa được ta! Nếu ta báo cáo việc ngươi tàng trữ ý đồ mưu phản lên ngục trưởng Lục Bá, ngươi sẽ bị lột da ngay đêm nay!”
Sự phòng thủ của Thẩm Mặc rất dữ dội, nhưng nó quá bộc phát, quá vụng về. Đối với một bậc thầy đọc vị tâm lý như Tô Quy Nhạn, sự giận dữ này chính là lớp vỏ bọc yếu ớt nhất của một nỗi sợ hãi tột cùng.
Tô Quy Nhạn không hề nao núng trước lời đe dọa của gã cai ngục trẻ tuổi. Y nằm nghiêng đầu trên bệ đá, xích sắt Huyền Thiết quấn quanh cổ tay y khẽ động nhẹ, tạo ra tiếng kêu lách cách khô khốc. Y nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động dữ dội của Thẩm Mặc, vận dụng Nhân Tâm Thuyết để bóc trần từng lớp phòng ngự tâm lý của cậu:
“Ngươi muốn báo cáo? Ngươi dám sao, Thẩm Mặc?”
Tô Quy Nhạn khẽ cười lạnh, giọng nói thì thầm đầy ma mị dội vào vách đá:
“Một khi ngục trưởng Lục Bá hay Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn điều tra thân thế của ngươi, bọn chúng sẽ phát hiện ra điều gì? Một gã cai ngục cấp thấp nghèo khổ, hằng ngày nhẫn nhịn chịu đựng sự sỉ nhục để kiếm vài đồng bạc lẻ nuôi mẫu thân bệnh tật ngoài trấn Hắc Phong... thực chất lại là nghịch tử của Thẩm lão tướng quân dũng liệt triều đình năm xưa bị gán tội mưu phản phản quốc.”
“Câm miệng! Câm miệng ngay!” Thẩm Mặc gầm lên một tiếng nghẹn ngào. Cậu đột ngột tuốt đao ra khỏi vỏ.
“Xoạt!”
Lưỡi đao sắt thô sơ của ngục tốt Ma giáo run rẩy chỉ thẳng vào ngực Tô Quy Nhạn. Thẩm Mặc thở dốc, hai mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu đầy uất hận. Cậu đang đứng trước ranh giới của sự điên loạn. Bí mật về gia thế của cậu là thứ cậu đã dùng cả mạng sống, dùng cả sắt nung đỏ để chôn vùi suốt mười năm qua. Làm sao một kẻ bị giam cầm sâu dưới lòng đất như Tô Quy Nhạn lại có thể biết được?
“Tại sao ngươi biết?” Thẩm Mặc rít qua kẽ răng, giọng nói run rẩy chứa đựng sự tuyệt vọng tột cùng. “Ngươi là người của ai? Nhạc Thiên Bá phái ngươi đến để nhổ cỏ tận gốc Thẩm gia đúng không?”
Tô Quy Nhạn nhìn lưỡi đao đang chĩa vào mình, lồng ngực y khẽ phập phồng theo nhịp thở Thai Tức Pháp đều đặn. Y chậm rãi lắc đầu, ánh mắt đầy bao dung và thương cảm nhìn thiếu niên đang bị quá khứ giày vò:
“Nếu ta là người của Nhạc Thiên Bá, ngươi đã chết từ mười năm trước rồi, Thẩm Mặc. Cha ngươi – Thẩm lão tướng quân – vốn là phó tướng trung trực của triều đình, bạn cũ của phụ thân ta. Năm xưa, khi phụ thân ta bị Ma giáo sát hại, chính Thẩm lão tướng quân đã âm thầm chu cấp tiền bạc để bảo bọc cho ta và muội muội Tô Dao Nhi chạy trốn. Món nợ ân tình của Thẩm gia, Tô Quy Nhạn ta chưa bao giờ quên.”
Lời nói của Tô Quy Nhạn như một luồng gió ấm áp thổi qua gian ngục lạnh lẽo, làm dịu đi phần nào sát khí điên cuồng trong mắt Thẩm Mặc. Lưỡi đao trên tay cậu khẽ hạ xuống một phân, nhưng sự nghi ngờ vẫn chưa hoàn toàn tan biến:
“Nếu ngài là bạn cũ của cha ta... tại sao ngài lại biết ta ở đây? Tại sao ngài lại biết vết sẹo này?”
“Thính giác của một kẻ tàn phế hằng ngày ngồi yên trong bóng tối nhạy bén hơn ngươi tưởng nhiều.” Tô Quy Nhạn nhẹ nhàng giải thích, ánh mắt y nhìn về phía góc tối của phòng nghỉ cai ngục ngoài hành lang. “Hằng đêm, khi gác ở hành lang đá lạnh này, ngươi luôn lén lút vung đao theo nhịp điệu của tiếng gió rít qua khe đá. Tiếng gió đao của ngươi... trầm đục, dứt khoát, mang theo sát khí chiến trận uy dũng chứ không phải thứ đao pháp chém loạn vô dụng của đám ngục tốt Ma giáo. Đó là Phá Quân Đao Pháp – tuyệt kỹ gia truyền của Thẩm gia mà cha ngươi đã dạy cho ngươi từ thuở nhỏ. Ta vận dụng Thính Bộ Đoán Tâm, chỉ cần nghe nhịp đao là biết ngay người thừa kế của Thẩm gia đang ở ngay trước mắt.”
Thẩm Mặc chấn động tâm can. Thanh đao trong tay cậu hoàn toàn buông thõng xuống, chạm nhẹ vào sàn đá tạo ra tiếng động khô khốc. Cậu không ngờ rằng, những đêm lén lút luyện tập đao pháp để giải tỏa nỗi u uất và tưởng nhớ người cha quá cố lại vô tình để lộ thân phận của mình trước vị mưu sĩ tàn phế này.
“Cha ta... ông ấy là một tướng quân trung liệt...” Thẩm Mặc nghẹn ngào, giọng nói chứa đựng một nỗi uất hận nghìn trùng tích tụ lâu năm. “Ông ấy cả đời tận trung với nước, bảo vệ biên cương bách tính. Vậy mà... vậy mà bọn gian thần lại vu oan cho ông ấy cấu kết với ngoại bang mưu phản! Đêm đó... cả phủ tướng quân bị phóng hỏa, máu chảy thành sông... Mẫu thân phải dắt ta chạy trốn khắp nơi, sống chui rúc như những con chó hoang... Tại sao ông trời lại bất công như vậy?”
Đôi vai Thẩm Mặc sụp xuống, cậu đứng tựa vào cửa sắt, nước mắt ấm nóng bắt đầu chảy dài trên gương mặt lem luốc nhọ nồi. Nỗi đau diệt môn, nỗi oan khuất của người cha trung trực là vết thương lòng sâu sắc nhất mà cậu luôn phải che giấu sau vẻ ngoài nhút nhát, thật thà của một gã cai ngục Ma giáo.
Tô Quy Nhạn nhìn những giọt nước mắt của thiếu niên, vết thương trên cổ y khẽ nhói lên đau đớn khi y cố gắng nghiêng người về phía cậu. Giọng nói của y đột ngột trở nên đanh thép, lạnh lùng nhưng đầy sức thuyết phục:
“Ngươi cho rằng đó là do ý trời sao, Thẩm Mặc? Ngươi lầm rồi.”
Thẩm Mặc ngước đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Tô Quy Nhạn: “Ngài nói vậy là ý gì?”
“Kẻ thực sự đứng sau vụ án oan của cha ngươi... kẻ đã ngụy tạo bức mật thư phản quốc để dâng lên hoàng đế hòng triệt hạ Thẩm gia... không phải là đám gian thần triều đình.” Tô Quy Nhạn rít khẽ, ánh mắt y rực lên một ngọn lửa căm hờn tột cùng. “Mà chính là Nhạc Thiên Bá – Minh chủ liên minh chính đạo võ lâm Trung Nguyên.”
“Nhạc Thiên Bá?” Thẩm Mặc chấn động, hai tai cậu như ù đi trước cái tên vừa được thốt ra. “Làm sao có thể? Ông ta là vị anh hùng hiệp nghĩa được vạn dân kính ngưỡng, danh tiếng chính đạo nghìn năm...”
“Anh hùng hiệp nghĩa?” Tô Quy Nhạn cười lớn, tiếng cười khan rách nát vang vọng quỷ dị giữa ngục tối ẩm ướt, kéo theo một trận ho ra máu dữ dội. Y ho khan vài tiếng, máu đỏ thẫm nhuộm đỏ cả lòng bàn tay tàn phế của y. Sau khi điều hòa lại hơi thở bằng Thai Tức Pháp, y mới tiếp tục nói, giọng điệu đầy sự khinh miệt tột cùng:
“Đó chỉ là bộ mặt ngụy quân tử dơ bẩn của hắn mà thôi. Năm xưa, Thẩm lão tướng quân nắm giữ binh quyền biên thùy, nghiêm cấm các bang phái võ lâm tự ý khai thác và vận chuyển quặng sắt đen Huyền Thiết để chế tạo vũ khí riêng. Nhạc Thiên Bá muốn độc chiếm nguồn tài nguyên này để gia tăng thực lực cho liên minh ngũ nhạc, nên đã âm thầm cấu kết với Ma giáo núi Hắc Phong, ngụy tạo chứng cứ phản quốc để triệt hạ cha ngươi. Đổi lại, hắn để lộ sơ đồ phòng thủ của Thanh Vân Kiếm Phái cho Ma giáo tấn công tiêu diệt môn phái của ta. Một mũi tên bắn trúng hai con nhạn, hắn vừa loại bỏ được Thẩm gia, vừa tiêu diệt được Thanh Vân phái – chướng ngại vật lớn nhất cản đường thống trị giang hồ của hắn.”
Từng lời nói của Tô Quy Nhạn như những nhát búa tạ đập mạnh vào đầu Thẩm Mặc. Chân tướng sự thật tàn khốc mười năm trước được phơi bày một cách trần trụi, đập tan mọi niềm tin ngây thơ cuối cùng của cậu vào đạo nghĩa giang hồ chính đạo.
“Nhạc... Thiên... Bá...” Thẩm Mặc lẩm bẩm cái tên ấy qua kẽ răng, hai hàm răng siết chặt vào nhau đến mức bật máu. Đôi bàn tay cậu nắm chặt chuôi đao tuần tra, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay gầy gò. Sát khí và lòng thù hận tích tụ suốt mười năm qua bùng phát dữ dội trong lồng ngực thiếu niên.
“Bây giờ ngươi đã hiểu chưa, Thẩm Mặc?” Tô Quy Nhạn nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của cậu, đưa ra lựa chọn quyết định cho ván cờ mưu lược đầu tiên này:
“Ngươi gác ngục ở đây, hằng ngày chịu đựng sự đánh đập của Mã Sáu, ăn chặn từng đồng bạc lẻ của tù nhân khổ sai để nuôi mẫu thân bệnh tật... Ngươi tưởng làm như vậy là có thể sống yên ổn qua ngày sao? Lầm rồi. Ma giáo là một bầy sói đói, một khi các trưởng lão tranh chấp quyền lực bùng nổ, những kẻ cai ngục cấp thấp như ngươi sẽ là những vật tế thần đầu tiên bị đẩy ra chịu chết hỏa thiêu bịt đầu mối.”
Y dừng lại một nhịp, giọng nói khơi gợi sự kiêu hãnh và lòng hiếu nghĩa cốt nhục:
“Hoặc là... ngươi tiếp tục làm một con chó săn hèn nhát chờ chết dưới đáy địa ngục này, để cho oan hồn của cha ngươi vĩnh viễn không được siêu thoát, để cho kẻ ngụy quân tử Nhạc Thiên Bá tiếp tục ngồi trên đỉnh cao quyền lực hưởng vinh hoa phú quý... Hoặc là... ngươi đi theo ta. Hỗ trợ ta thiết lập Thiết Ngục Hoạt Trận, dùng trí tuệ lạnh lùng này để phân rã Hắc Nguyệt Giáo từ bên trong, báo thù cho sư môn bị tàn hại và rửa sạch oan khuất cho Thẩm gia của ngươi.”
Không gian phòng giam số 9 đột ngột trở nên im lặng đến nghẹt thở. Chỉ còn tiếng nước ngầm nhỏ giọt đều đặn “tóc... tóc... tóc...” như đang đếm ngược thời gian đưa ra quyết định của Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc đứng lặng người trước bệ đá nằm. Sự giằng xé nội tâm dữ dội diễn ra trong tâm trí thiếu niên mười chín tuổi. Một bên là cuộc sống an toàn, hèn nhát nhưng yên ổn để chăm sóc mẫu thân già yếu; một bên là con đường phục thù đầy rẫy hiểm nguy, bóng tối dơ bẩn của Ma giáo nhưng lại là cơ hội duy nhất để đòi lại công lý cho người cha trung liệt bị hàm oan.
Hình ảnh người cha oai phong lẫm liệt trên chiến mã năm xưa, tấm lưng rộng lớn dũng cảm che chở cho cậu trước làn mưa tên, và tiếng hét quật cường trước khi tự sát để bảo toàn khí tiết gia tộc hiện về rõ mồn một trong tâm trí Thẩm Mặc.
“Cha... con không thể để cha chịu oan khuất vĩnh viễn...”
Thẩm Mặc lẩm bẩm trong nước mắt. Lòng hiếu nghĩa và tự tôn của một dòng máu tướng quân cuối cùng đã chiến thắng nỗi sợ hãi hèn nhát.
“Bịch!”
Thẩm Mặc quỳ sụp xuống hai gối trước bệ đá nằm của phòng giam số 9. Hai bàn tay cậu siết chặt vào nhau đến mức móng tay găm sâu vào da thịt rớm máu tươi, đầu cúi sát xuống nền đá ẩm ướt đầy nước cháo loãng vỡ tan.
“Đại sư huynh... Thẩm Mặc nguyện quy phục ngài! Thề dâng hiến mạng sống này cho ngài sai khiến! Chỉ cần có thể tiêu diệt Nhạc Thiên Bá, rửa sạch oan khuất cho cha ta, dù có phải xuống địa ngục mười tám tầng, Thẩm Mặc cũng không nửa lời oán hận!”
Giọng nói của thiếu niên vang lên dứt khoát, kiên định, chứa đựng một sự trung thành tuyệt đối được đúc kết từ máu và nước mắt.
Tô Quy Nhạn nhìn thiếu niên quỳ dưới chân mình, một nụ cười điềm tĩnh, thanh thản xuất hiện trên gương mặt nhợt nhạt hốc hác của y. Y biết, quân cờ quan trọng nhất dưới đáy thiên lao này đã hoàn toàn quy phục. Ván cờ vĩ mô tiêu diệt cả chính tà giang hồ chính thức bắt đầu từ căn phòng giam tối tăm ẩm ướt này.
“Đứng lên đi, Thẩm Mặc.” Tô Quy Nhạn nhẹ nhàng nói, ánh mắt y nhìn về phía vết thương cổ đang rớm máu của mình. “Bản lĩnh gác ngục ban ngày của ngươi vẫn phải làm tròn vai. Bây giờ... việc đầu tiên ngươi cần làm là lén lút thu mua thuốc mỡ trị thương Hắc Tuyết Cao từ sòng bài ngoài trấn mang vào đây cho ta. Vết thương vai này cần được bôi thuốc trước khi mùa mưa lũ ngập lụt thiên lao ập đến.”
“Rõ! Đại sư huynh!” Thẩm Mặc lau nước mắt, vội vã đứng dậy dọn dẹp các mảnh bát vỡ sứt mẻ trên sàn đá hòng xóa sạch dấu vết cuộc đối thoại mật.
Đúng lúc này, từ phía lối đi canh gác hành lang đá lạnh, tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của một cai ngục khác đột ngột vang lên. Nhịp bước chân di chuyển rất nhanh, mang theo sự dòm ngó rình rập đầy hiểm độc.
Là Lý Hổ – tên cai ngục trẻ tuổi tàn bạo luôn ghen tị và muốn cướp vị trí của Thẩm Mặc – đang tiến lại gần phòng giam số 9 để kiểm tra đột xuất.
Thẩm Mặc giật mình, vội vàng giấu mảnh vỡ bát gốm vào tay áo rộng, đứng thẳng người gác cổng ngục gác cửa sắt với vẻ mặt lạnh lùng thường ngày hằng ngày để che giấu sự bất thường bên trong.
Thẩm Mặc quỳ sụp xuống trước phòng giam số 9, hai tay siết chặt khi nghe Tô Quy Nhạn kể chi tiết về đêm cha cậu bị Nhạc Thiên Bá bức tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!