Tuyệt Mạch Thuyết Nhân
Bóng tối trong Phòng giam số 9 đặc quánh như mực nước rỉ ra từ vách đá ẩm ướt. Tiếng mưa bão gầm rú ngoài thiên lao dội xuống mạch nước ngầm dưới lòng đất thành những tiếng “tõm... tõm...” đều đặn và lạnh lẽo. Không khí trong căn phòng giam chật hẹp dường như đông cứng lại dưới luồng kình khí buốt giá của Huyết Hải Vô Biên Kinh tỏa ra từ thân ảnh huyết y của Tả Hộ pháp Cơ Vô Song.
Viên độc dược Vạn Độc Cổ màu đỏ thẫm lấp lánh ánh lân quang quỷ dị, chỉ cách bờ môi nứt nẻ, nhợt nhạt của Tô Quy Nhạn chưa đầy nửa tấc. Áp lực lạnh buốt từ lòng bàn tay của Cơ Vô Song đè nặng lên yết hầu gầy gò của anh, khiến từng hơi thở trở nên khó khăn, nghẹt thở. Hai cổ tay anh, quấn chặt bởi xích Huyền Thiết rỉ sét găm sâu vào da thịt hoại tử nhẹ, đang không ngừng rỉ máu tươi đỏ thẫm dọc theo sợi xích sắt xuống sàn đá ẩm ướt.
Tô Quy Nhạn nằm yên trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ, cơ thể tàn phế vĩnh viễn không còn cảm giác vật lý từ đôi chân trở xuống. Kinh mạch toàn thân đứt đoạn, đan điền trống rỗng không một tia chân khí, nhưng đôi mắt anh ẩn sau mái tóc dài xơ xác xõa che nửa khuôn mặt vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Anh vận hành Thai Tức Pháp, chủ động điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu, giữ cho dòng máu chảy chậm lại qua các sinh huyệt để chống chọi với luồng khí lạnh đang tàn phá lục phủ ngũ tạng.
Sử dụng kỹ năng Sát Sắc Chi Nhãn, Tô Quy Nhạn quan sát kỹ lưỡng từng biến động nhỏ nhất trên gương mặt che sau lớp mạng lụa đen của Cơ Vô Song. Nhịp đập thái dương bên trái của nàng khẽ giật nhanh hơn bình thường ba nhịp, bàn tay trái của nàng đặt hờ lên chiếc huyết ngọc tỷ đeo bên hông khẽ siết chặt. Đó là biểu hiện của sự lo lắng tột độ ẩn sau vẻ ngoài tàn nhẫn, lạnh lùng.
- Tả Hộ pháp... - Tô Quy Nhạn khàn khàn cất tiếng, giọng nói yếu ớt, mỏng manh như tơ trời nhưng lại vang vọng rõ ràng giữa không gian tĩnh mịch. - Nàng có ngửi thấy mùi hương của hoa độc Phong Ma Uyển bám trên xác cựu giáo chủ không?
Cơ Vô Song khựng lại. Đôi mắt phượng dài hẹp nheo lại đầy nguy hiểm, luồng sát cơ đỏ rực quanh người nàng đột ngột ngưng tụ:
- Ngươi muốn giở trò gì trước cái chết? Cựu giáo chủ băng thệ đã mười tám tháng, liên quan gì đến việc ngươi ngụy tạo mật tịch mưu hại giáo phái?
Tô Quy Nhạn khẽ ho nhẹ, một vệt máu tươi loang lổ nơi khóe môi nhợt nhạt, nhưng nụ cười của anh vẫn điềm tĩnh, tự tại:
- Mười mười tám tháng trước, khi cựu giáo chủ băng thệ... Nàng là người duy nhất túc trực bên linh cữu suốt ba ngày ba đêm. Nàng có nhớ trên y phục của người, ngoài mùi nhang trầm của điện thờ tổ sư, còn có một vệt hương thơm ngát rất nhạt, tựa như mùi hoa Dạ Lan nhưng lạnh buốt sống lưng? Đó chính là mùi hương của tà dược Tây Vực phản ứng với phấn hoa Phong Ma Uyển.
Cơ Vô Song chấn động. Bàn tay đang gí sát viên độc dược vào môi anh khẽ run nhẹ. Ký ức về những ngày cuối đời đau đớn, quằn quại của vị sư phụ – người đã nuôi dưỡng nàng từ nhỏ hệt như cha ruột – đột ngột hiện về rõ mồn một. Nàng nhớ rất rõ mùi hương quỷ dị ấy, thứ mùi hương mà nàng từng nghĩ là do cựu giáo chủ bế quan luyện công bị tà khí xâm nhập.
- Ngươi... làm sao ngươi biết được bí mật này? - Giọng nói lạnh lùng của Cơ Vô Song lần đầu tiên lộ ra một tia hoang mang, run rẩy.
- Ta là một phế nhân, nhưng thính giác và khứu giác của ta chưa bao giờ bị giam cầm. - Tô Quy Nhạn chậm rãi dùng Song Diện Biện Thuyết đưa thông tin mật vào tâm trí nàng. - Lão y sĩ câm Tần Hoài chuyên dọn xác thiên lao chính là người đã lén thu thập vệt máu đen từ y phục của cựu giáo chủ trước khi liệm. Đó không phải là bạo bệnh. Người bị đầu độc bằng Tây Vực mạn tính tà dược... loại độc chất cực kỳ hiếm gặp, không màu không mùi, chỉ có phó y Cáp Tát dưới quyền Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành mới sở hữu.
Cơ Vô Song cắn chặt môi đến rớm máu sau lớp mạng che mặt. Sát khí quanh người nàng chấn động kịch liệt, khiến xích Huyền Thiết trên tay Tô Quy Nhạn rung lên loảng xoảng. Nàng cố giữ vẻ lạnh lùng, nhưng nhịp thở dồn dập đã tố cáo sự dao động tột độ trong tâm can:
- Ngươi ngậm máu phun người! Phó Hộ pháp tuyệt đối trung thành với giáo quy cũ, làm sao có thể ra tay mưu hại giáo chủ?
- Trung thành? - Tô Quy Nhạn cười lạnh, ánh mắt sắc lẹm như nhìn thấu suốt dã tâm của đối thủ. - Nếu hắn trung thành, tại sao ngay khi cựu giáo chủ băng thệ, hắn lại lập tức dùng U Minh Lệnh để phong tỏa tổng đàn, cô lập nàng? Huyết ngọc tỷ đang nằm trong tay nàng, biểu tượng cho danh phận kế vị chính thống, nhưng tại sao quyền lực điều động vạn chúng giáo đồ lại nằm trong tay hắn? Ai là kẻ hưởng lợi lớn nhất từ cái chết đột ngột của cựu giáo chủ khi người chuẩn bị phong nàng làm tân giáo chủ?
Lời phân tích của Tô Quy Nhạn hệt như một lưỡi kiếm vô hình đâm xuyên qua lớp phòng ngự tâm lý của Cơ Vô Song. Nàng biết rõ sự rạn nứt quyền lực giữa nàng và Phó Thiên Hành đang đẩy cả hai vào thế gọng kìm sinh tử. Sự nghi kỵ bấy lâu nay nay đã có một lời giải thích tàn khốc và hợp lý đến mức khiến nàng lạnh sống lưng.
- Nàng nghĩ xem, tại sao Phó Thiên Hành lại nôn nóng xuống thiên lao tra tấn Thẩm Mặc đêm nay? - Tô Quy Nhạn tiếp tục bồi thêm một đòn chí mạng. - Hắn dùng danh nghĩa 'truy quét nội gián chính đạo' để dồn ép nàng vào thế bí. Hắn muốn nàng giết ta – nhân chứng duy nhất nắm giữ bí mật Thanh Vân Kiếm Phổ – để xóa sạch mọi manh mối. Khi ta chết, hắn sẽ danh chính ngôn thuận dùng U Minh Lệnh khép tội nàng mưu phản cấu kết với chính đạo, tiêu diệt nàng để độc chiếm toàn bộ giáo phái. Nàng giết ta lúc này, chính là tự tay dâng đầu mình vào thòng lọng của Phó Thiên Hành.
Cơ Vô Song đứng lặng đi giữa hành lang tối. Viên độc dược đỏ thẫm trên tay nàng khẽ hạ xuống. Đôi mắt phượng dài hẹp của nàng nhìn chằm chằm vào Tô Quy Nhạn, chứa đựng một sự giằng xé tột cùng giữa lòng trung nghĩa cũ và dã tâm sinh tồn.
- Ngươi muốn hợp tác ngầm với ta? - Cơ Vô Song khàn giọng hỏi, cúi đầu sát vách đá để lắng nghe.
- Ta muốn Phó Thiên Hành phải đền mạng cho cựu giáo chủ của nàng. Ta muốn Nhạc Thiên Bá phải đền tội cho sư môn của ta. - Tô Quy Nhạn nhìn thẳng vào mắt nàng, thần thái uy nghiêm của một bậc trí giả tỏa ra từ cơ thể tàn phế. - Ta và nàng... có chung một kẻ thù. Ta sẽ giúp nàng dẹp sạch vây cánh của Phó Thiên Hành từ trong thiên lao này, đổi lại, nàng phải bảo toàn mạng sống cho ta và Thẩm Mặc hằng đêm.
Cơ Vô Song trầm mặc hồi lâu. Nàng từ từ thu hồi viên độc dược Vạn Độc Cổ vào hộp ngọc bích, ánh mắt băng giá lần đầu tiên lộ ra sự quyết đoán tàn nhẫn. Nàng đột ngột cắn nhẹ đầu ngón tay trỏ của mình, một giọt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra.
Nàng áp ngón tay đẫm máu vào vết rách rớm máu trên cổ tay bị xích Huyền Thiết siết chặt của Tô Quy Nhạn, để hai dòng máu hòa vào nhau trên sợi xích sắt rỉ sét, thiết lập một khế ước sinh mệnh ngầm đầy nguy hiểm:
- Nếu ngươi dám lừa ta, Vạn Độc Cổ sẽ không chỉ nằm yên trong hộp ngọc này. Phó Thiên Hành... món nợ máu của sư phụ, ta sẽ bắt hắn phải trả bằng cả gia tộc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!