Song Diện Tranh Hùng
Cánh cửa sắt nặng nề của Phòng tra tấn số 1 sập xuống, để lại Thẩm Mặc nằm bất động trên sàn đá ẩm ướt, khóe môi cậu khẽ nhếch lên một nụ cười nhợt nhạt trong bóng tối. Nhưng sự tĩnh lặng ấy không kéo dài lâu. Hơi lạnh buốt giá của mùa mưa ngập lũ dâng cao vẫn đang âm thầm luồn lách qua những khe đá nứt nẻ của Hắc Nguyệt Thiên Lao, mang theo tử khí nồng nặc từ phía giếng ngầm sâu thẳm.
Sâu trong Phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của anh chìm trong lớp rơm khô ẩm ướt, hai cổ tay bị xích Huyền Thiết khóa chặt vào vách đá chịu lực. Đôi mắt anh khẽ hé mở, phản chiếu ánh lửa đuốc bập bùng từ phía hành lang đá lạnh vọng lại.
Thông qua thính giác siêu phàm của kỹ năng Thính Bộ Đoán Tâm, Tô Quy Nhạn nghe thấy một tiếng động vô cùng kỳ lạ. Đó không phải là bước chân nặng nề của đám Thiết Vệ dưới quyền Phó Thiên Hành, cũng không phải tiếng lội nước bì bõm của lũ ngục tốt thường. Tiếng bước chân ấy nhẹ đến mức tối đa, mỏng manh như một dải lụa lướt trên mặt băng, nhưng mỗi nhịp dẫm xuống lại khiến không khí xung quanh đột ngột giảm nhiệt.
“Nặng khoảng trăm linh năm cân. Thân thủ thuộc về Huyết Ảnh Kiếm Pháp quỷ dị, hơi thở lạnh ngắt mang theo kình khí của Huyết Hải Vô Biên Kinh.” Tô Quy Nhạn thầm phân tích trong đầu, khóe môi nhếch lên một vệt cười nhợt nhạt. “Con cờ sắc sảo nhất của Ma giáo cuối cùng cũng đã tự mình bước xuống ngục tối.”
Một bóng người màu đỏ rực như máu đột ngột hiện ra trước cửa sắt phòng giam số 9. Tả Hộ pháp Cơ Vô Song đứng đó, tà huyết y nhẹ nhàng bay lượn dù trong ngục không hề có gió. Nàng đeo một tấm mạng che mặt mỏng bằng lụa đen, chỉ để lộ đôi mắt phượng dài hẹp, lạnh lùng như băng tuyết nghìn năm, không chứa đựng một chút hơi ấm nhân gian. Sát khí vô hình từ người nàng tỏa ra khiến những con rết độc đang bò trên sàn đá lập tức đông cứng lại rồi vỡ vụn.
Cơ Vô Song không cần chìa khóa. Nàng khẽ vung tay phải, một luồng kình khí đỏ thẫm quỷ dị bắn ra từ đầu ngón tay mảnh mai, đánh thẳng vào ổ khóa sắt nặng nề.
*Rắc!*
Chiếc khóa sắt bị chấn vỡ thành mười mấy mảnh vụn rơi rụng xuống vũng nước lạnh. Cơ Vô Song đẩy cửa bước vào, tà áo đỏ lướt qua làn nước mục nát, nhưng kỳ lạ thay, gấu áo của nàng hoàn toàn khô ráo, không hề dính một giọt nước bẩn nào. Nàng dừng lại cách xe lăn của Tô Quy Nhạn đúng ba bước chân, ánh mắt băng giá nhìn chằm chằm vào gương mặt hốc hác ẩn sau mái tóc dài xơ xác của anh:
- Tô Quy Nhạn. Ba năm qua, ta cứ ngỡ ngươi chỉ là một phế nhân chờ chết trong góc tối này. Không ngờ, một kẻ không nhấc nổi một ngón tay như ngươi lại có thể dùng lời nói để quay hai đại trưởng lão và cả Hữu Hộ pháp vào vòng xoáy tự tàn sát.
Tô Quy Nhạn không hề né tránh ánh mắt của nàng. Anh vận hành Thai Tức Pháp để điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập do căn bệnh nan y di truyền phát tác dưới khí lạnh. Giọng nói của anh trầm thấp, chậm rãi vang lên giữa không gian ẩm ướt:
- Tả Hộ pháp quá khen. Tô mưu sĩ chỉ là một tù nhân hèn mọn, ngày ngày gặm nhấm nỗi đau tàn phế. Sự hỗn loạn ngoài kia... chẳng qua là do lòng tham và nỗi sợ hãi của chính giáo chúng Ma giáo tự tìm đến mà thôi.
Cơ Vô Song cười lạnh một tiếng, âm thanh sắc lạnh như tiếng hai lưỡi kiếm chạm vào nhau. Nàng từ từ rút từ trong tay áo ra một mảnh da dê cũ nát – chính là bản sao của bức mật tịch giả "Hắc Nguyệt Thiên Kinh" mà Tào Mạnh đã lén lấy trộm từ phòng giam số 9 trước đó. Nàng ném mảnh da dê xuống phiến đá phẳng trước mặt Tô Quy Nhạn, giọng nói tràn đầy sát cơ:
- Ngươi tưởng trò ngụy tạo này có thể qua mắt được ta sao? Bản đồ kinh mạch trên mảnh da dê này tuy nhìn qua rất giống tuyệt học của cựu giáo chủ, nhưng ở huyệt Thiên Đột và Khí Hải lại có hai đường chân khí đi ngược chiều nhau. Kẻ nào luyện theo công pháp này, nhẹ thì đứt kinh mạch vai, nặng thì lục phủ ngũ tạng tự bạo mà chết. Lôi Vân Sơn nóng nảy hiếu chiến nên mới bị ngươi lừa gạt, còn ta... Huyết Hải Vô Biên Kinh của ta không cho phép bất kỳ sơ hở nào qua mặt!
Tô Quy Nhạn liếc nhìn mảnh da dê cổ. Ngón tay trỏ bàn tay phải của anh – nơi vẫn còn vệt sẹo mờ nhạt do chu sa độc ăn mòn – khẽ gõ nhẹ lên tay vịn xe lăn gỗ. Anh vận dụng kỹ năng Sát Sắc Chi Nhãn, tập trung quan sát từng chuyển động nhỏ nhất trên cơ mặt của Cơ Vô Song.
Dù gương mặt nàng bị che sau lớp mạng lụa đen, nhưng nhịp đập thái dương bên trái của nàng khẽ giật nhanh hơn ba nhịp so với bình thường. Đặc biệt, bàn tay trái mảnh mai của nàng luôn đặt hờ lên chiếc huyết ngọc tỷ đeo bên hông, ngón tay khẽ siết chặt mỗi khi nhắc đến danh hiệu "cựu giáo chủ".
“Nàng ta đang lo lắng.” Tô Quy Nhạn thầm phán đoán trong lòng. “Cơ Vô Song không thực sự phẫn nộ vì bức mật tịch giả mạo. Nàng ta đang sợ hãi việc Phó Thiên Hành sẽ dùng danh nghĩa 'tróc nã nội gián chính đạo' để tước đoạt Huyết ngọc tỷ, tước đi danh phận chính thống duy nhất giúp nàng kiểm soát giáo phái.”
Nghĩ đến đây, Tô Quy Nhạn khẽ cười nhạt, thần thái điềm tĩnh tự tại như một vị khách quý đang đàm đạo trà đạo, hoàn toàn không có vẻ gì là một tù nhân cận kề cái chết:
- Tả Hộ pháp quả thực có nhãn quang độc đáo. Đúng vậy, bức mật tịch đó là giả. Khẩu quyết trên đó hoàn toàn là do ta tự biên soạn dựa trên các thế cờ chết của Thanh Vân Trận Pháp. Nhưng ta hỏi nàng, tại sao Lôi Vân Sơn lại tin tưởng tuyệt đối vào nó? Tại sao Tào Mạnh lại sẵn sàng phản bội cả sư phụ mình để lấy trộm nó hằng đêm?
Cơ Vô Song nheo mắt phượng, luồng kình khí đỏ thẫm quanh người nàng bắt đầu chấn động kịch liệt:
- Ngươi muốn nói gì?
- Kẻ khát nước giữa sa mạc sẽ không ngần ngại uống cả độc dược để giải tỏa cơn khát. - Tô Quy Nhạn chậm rãi phân tích, lời nói nhẹ nhàng nhưng có sức nặng ngàn cân đánh thẳng vào tâm lý của nàng. - Lôi Vân Sơn biết rõ Phó Thiên Hành đang âm thầm cấu kết với thế lực bên ngoài để đoạt chức giáo chủ. Hắn cần một sức mạnh đột phá để tự vệ. Lòng tham và nỗi sợ hãi đã làm mờ mắt hắn, khiến hắn tự động bỏ qua những sơ hở kinh mạch rõ ràng nhất. Còn nàng... Tả Hộ pháp tôn kính, nàng xuống đây tra hỏi ta đêm nay, thực chất không phải vì muốn vạch trần bức mật tịch giả này đúng không?
- Câm miệng! - Cơ Vô Song quát lớn.
Nàng đột ngột vận nội lực chấn động. Luồng kình khí đỏ rực bắn thẳng vào hai sợi xích Huyền Thiết đang khóa chặt cổ tay Tô Quy Nhạn. Sợi xích sắt nặng năm mươi cân bị kéo căng cực hạn, rít lên những tiếng *ken két* chói tai, siết chặt vào da thịt hoại tử nhẹ ở cổ tay anh.
*Phựt! Phựt!*
Da thịt cổ tay Tô Quy Nhạn bị xích sắt cứa rách, máu tươi đỏ thẫm chậm rãi rỉ ra, thấm đỏ cả lớp vải xám tro của chiếc áo sờn rách di vật của sư huynh Trần Hoài An. Cơn đau thấu xương tủy truyền thẳng vào lồng ngực gầy gò, khiến anh nghẹt thở, lồng ngực thắt chặt lại dữ dội. Nhưng Tô Quy Nhạn vẫn cắn chặt răng, không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Anh vận hành Thai Tức Pháp, giữ cho ánh mắt mình luôn tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đang dao động của Cơ Vô Song.
- Ngươi thà chết cũng không chịu cúi đầu sao? - Cơ Vô Song lạnh lùng nhìn vệt máu tươi đang chảy dọc theo sợi xích sắt xuống sàn đá. Bàn tay trái của nàng đột ngột dời khỏi huyết ngọc tỷ, rút từ trong tay áo ra một hộp gỗ nhỏ bằng ngọc bích.
Khi nắp hộp vừa mở ra, một mùi hương thơm ngát nhưng lạnh buốt sống lưng lập tức lan tỏa khắp phòng giam số 9. Bên trong hộp là một viên độc dược màu đỏ thẫm, lấp lánh ánh lân quang quỷ dị dưới ánh lửa đuốc. Nàng gí sát viên độc dược vào sát bờ môi nhợt nhạt của Tô Quy Nhạn, giọng nói tràn đầy uy hiếp:
- Đây là Vạn Độc Cổ do ta tự tay điều chế. Chỉ cần một hạt bụi nhỏ của nó chạm vào lưỡi, lục phủ ngũ tạng của ngươi sẽ bị ăn mòn dần dần trong vòng ba ngày ba đêm, đau đớn gấp vạn lần đòn roi của Lục Bá. Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng: giải thích nguồn gốc thật sự của bức mật tịch giả, và khai ra kẻ đồng mưu bên ngoài đã giúp ngươi chuyển tin đi. Nếu không... ta sẽ bắt ngươi phải nuốt viên độc dược này ngay lập tức!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!