Truyền Âm Đàm Phán
Luồng hắc khí từ bàn tay phải của Phó Thiên Hành từ từ giơ lên cao, chuẩn bị giáng xuống đỉnh đầu Thẩm Mặc, trong khi tiếng thì thầm quỷ dị của Tô Quy Nhạn bắt đầu luồn lách qua khe đá thông gió.
Trong không gian chật hẹp, u tối của Phòng tra tấn số 1, tiếng nước ngầm nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt vẫn kêu lên đều đặn: “Tõm... tõm... tõm...”. Thế nhưng, nhịp điệu tĩnh lặng ấy nhanh chóng bị xé rách bởi tiếng thở dốc nặng nề của Thẩm Mặc và luồng kình lực âm độc đang cuộn trào từ lòng bàn tay của Hữu Hộ pháp. Hắc khí từ Hắc Nguyệt Thần Công tỏa ra lạnh buốt, mang theo một mùi mục nát nồng nặc, đè nặng lên lồng ngực Thẩm Mặc khiến lồng ngực cậu thắt chặt lại, hô hấp trở nên cực kỳ khó khăn.
Thẩm Mặc bị xích sắt Huyền Thiết treo lơ lửng trên trần đá. Mười đầu ngón tay cậu rớm máu tươi, rỉ ra từ những kẽ móng bị kẹp sắt siết chặt. Vai phải – nơi từng gánh chịu vết bỏng bầm tím cũ từ Thiết Sa Chưởng của Lục Bá – nay lại bị roi sắt của đao phủ Hắc Sát quất rách miệng, da thịt hoại tử nhẹ đang rỉ ra những vệt máu đen sẫm. Cổ chân phải của cậu, vết thương cũ do gai độc quấn chặt từ trận chiến dưới giếng ngầm trước đó, cũng bị kéo căng đến mức rách miệng rỉ máu tươi nhẹ. Cơn đau thấu xương tủy truyền thẳng vào đan điền, nhưng Thẩm Mặc vẫn cắn chặt răng, đôi mắt mười chín tuổi chất phác nhưng quật cường nhìn thẳng vào bóng tối nhợt nhạt trước mặt.
Phó Thiên Hành đứng đó, tà áo xám tro rộng thùng thình không một chút dao động dưới kình khí. Gương mặt hắn nhợt nhạt, không mang theo một vệt cảm xúc nào, đôi mắt sâu hoắm như hai huyệt mộ cổ nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc:
- Thẩm Mặc, dũng khí của ngươi quả thực khiến bổn Hộ pháp bất ngờ. Nhưng trước mặt Hắc Nguyệt Thần Công, khí tiết của ngươi chỉ là một trò đùa hèn mọn. Ta đếm đến ba. Nếu ngươi không khai ra kẻ đứng sau chỉ điểm phương pháp dấm tỏi, kẻ đã giúp ngươi lật đổ Lục Bá và gài bẫy Lý Hổ... ta sẽ tự tay phế bỏ toàn bộ đan điền của ngươi. Ngươi vĩnh viễn sẽ chỉ là một phế nhân nằm liệt giường, giống như tên đại sư huynh tàn phế của ngươi ở phòng giam số 9.
Hắn giơ cao bàn tay phải, hắc khí ngưng tụ thành một vòng xoáy màu đen xám quỷ dị, chuẩn bị giáng xuống thiên linh cái của Thẩm Mặc.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng âm thanh cực kỳ nhỏ, mỏng manh như tơ trời nhưng vô cùng rõ ràng, đột ngột lọt vào màng nhĩ của Thẩm Mặc:
- Thẩm Mặc... hít sâu... giữ vững Thai Tức Pháp... không được ngắt quãng nhịp thở...
Đó là giọng nói của sư phụ Tô Quy Nhạn!
Sâu trong Phòng giam số 9, cách đó hơn trăm trượng, Tô Quy Nhạn đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của anh chìm trong lớp rơm khô ẩm ướt, hai cổ tay bị xích Huyền Thiết khóa chặt vào vách đá chịu lực. Thế nhưng, đôi mắt anh lại sáng rực như đuốc trong đêm tối. Ngón tay trỏ bàn tay phải – nơi vẫn còn vệt sẹo mờ nhạt do chu sa độc ăn mòn vết thương khi viết chữ ngụy tạo mật tịch những ngày trước – khẽ bấm chặt vào sinh huyệt trên ngực để đè nén cơn ho khan dữ dội của căn bệnh nan y di truyền.
Anh đang vận dụng Truyền Âm Nhập Mật thông qua hệ thống đường ống thông gió nhỏ hẹp bằng đá chạy xuyên qua các vách ngục. Để âm thanh có thể truyền đi chính xác mà không bị phân tán hay để lộ kình khí trước một cao thủ tuyệt đỉnh như Phó Thiên Hành, Tô Quy Nhạn phải sử dụng Thai Tức Pháp để điều hòa hơi thở xuống mức tối thiểu, biến giọng nói của mình thành những rung động tần số thấp, chỉ có người có nhịp thở đồng điệu mới có thể nghe thấy.
- Hãy cười lạnh... - Tiếng thì thầm của Tô Quy Nhạn lại vang lên bên tai Thẩm Mặc. - Nhìn thẳng vào mắt hắn... Hỏi hắn về dã tâm của Tả Hộ pháp Cơ Vô Song... Dùng Khẩu Thiệt Phá Đan để đánh vào nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn...
Thẩm Mặc cảm nhận được một luồng nhiệt lượng ấm áp chạy dọc theo kinh mạch cổ nhờ nhịp thở Thai Tức Pháp được điều hòa kịp thời. Cậu nén cơn đau thấu xương ở mười đầu ngón tay, từ từ ngẩng đầu lên. Khóe môi bầm tím của cậu khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh buốt, khàn giọng cất tiếng:
- Hộ pháp... ngài thông thái cả đời... nhưng lại không thấy... mắt xích thực sự ở đâu sao?
Bàn tay phải đang giơ cao của Phó Thiên Hành khựng lại giữa không trung. Hắc khí quỷ dị khẽ dao động. Đôi mắt nham hiểm của hắn nheo lại, nhìn chằm chằm vào nụ cười kỳ quái của gã cai ngục trẻ tuổi:
- Ngươi muốn nói gì?
Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, từng câu chữ sắc bén của Tô Quy Nhạn truyền qua ống thông gió được cậu tái hiện lại bằng một thần thái vô cùng tự tin, hoàn toàn khác hẳn vẻ thật thà thường ngày:
- Ngài nghi ngờ một gã cai ngục hèn mọn như ta đứng sau giật dây tất cả... Nhưng ngài có từng nghĩ, tại sao dịch bệnh thương hàn bùng phát ở mỏ quặng phía Tây, Tả Hộ pháp Cơ Vô Song lại im lặng suốt thời gian qua? Tại sao khi mỏ quặng bị sập, sát thủ Huyết Ảnh của nàng ta lại liên tục xuất hiện xung quanh khu vực mỏ?
Phó Thiên Hành giật mình. Đốm lửa nghi ngờ trong lòng hắn lập tức bị lời nói của Thẩm Mặc nhen nhóm. Mối quan hệ giữa hắn và Tả Hộ pháp Cơ Vô Song vốn dĩ bằng mặt không bằng lòng suốt nhiều năm qua, cả hai luôn tìm cách triệt hạ vây cánh của nhau để độc chiếm quyền lực tối cao sau cái chết bí ẩn của cựu giáo chủ.
- Tiếp tục nói. - Phó Thiên Hành hạ dần bàn tay xuống, nhưng sát khí xung quanh hắn vẫn không hề giảm bớt.
Tiếng thì thầm của Tô Quy Nhạn lại đều đặn vang lên qua khe thông gió, chỉ điểm từng bước đi chiến thuật:
- Nói với hắn... mỏ quặng sập thực chất là đòn cảnh cáo của Cơ Vô Song nhắm vào Lôi Vân Sơn... để cắt đứt nguồn sắt đen đúc binh khí của hắn...
Thẩm Mặc cười lạnh, máu tươi từ khóe môi chảy dài xuống cằm, nhưng ánh mắt cậu lại rực lên một sự sắc sảo lạ thường:
- Phương pháp dập dịch bằng dấm tỏi... thực chất là do một mật thám Huyết Ảnh của Tả Hộ pháp lén truyền vào nhà bếp thiên lao. Cơ Vô Song không muốn toàn bộ tù khổ sai chết sạch, vì nàng ta cần nguồn nhân lực đó để tiếp tục bí mật khai thác sắt đen Huyền Thiết đúc binh khí riêng cho phân đà của mình. Vụ sập mỏ đêm qua... ngài tưởng là do Tứ trưởng lão làm sao? Không! Đó là đòn cảnh cáo trực diện của Cơ Vô Song nhắm vào vây cánh của Lôi Vân Sơn, nhằm răn đe chính ngài – Hữu Hộ pháp tối cao!
Phó Thiên Hành chấn động tinh thần. Hắn lùi lại một bước, bàn tay gầy guộc vô thức siết chặt mảnh vải thêu hoa văn Thanh Vân phái nhặt được ngoài hành lang đá lạnh. Lời phân tích của Thẩm Mặc quá chu mật, hoàn toàn khớp với những hành vi đáng ngờ gần đây của Cơ Vô Song. Nàng ta quả thực đã cho sát thủ Huyết Ảnh tăng cường tuần tra quanh khu vực mỏ quặng dưới danh nghĩa bảo vệ an ninh.
- Ngươi có bằng chứng gì để chứng minh lời nói của mình? - Giọng nói của Phó Thiên Hành bắt đầu lộ ra sự dao động, không còn giữ được sự lạnh lùng tuyệt đối như trước.
Thẩm Mặc nén cơn đau dữ dội ở vai phải do kinh mạch bị rách nhẹ khi bị xích treo quá lâu, tiếp tục nói theo chỉ điểm của Tô Quy Nhạn:
- Bằng chứng? Mảnh vải thêu Thanh Vân phái mà Thiết Vệ của ngài nhặt được... tại sao nó lại xuất hiện ngay sau khi sát thủ Huyết Ảnh tuần tra qua hành lang phòng giam số 9? Cơ Vô Song muốn mượn đao giết người! Nàng ta muốn dùng tàn dư chính đạo làm cái cớ để ngài ra lệnh thảm sát toàn bộ thiên lao, xóa sạch mọi nhân chứng biết về việc nàng ta bí mật đúc binh khí riêng dưới mỏ đá. Nếu ngài phế đan điền của ta đêm nay... ngài sẽ hoàn toàn rơi vào bẫy của nàng ta. Ai sẽ đứng ra gánh tội thay cho kẻ thực sự muốn lật đổ ngài?
Đây là kỹ năng Khẩu Thiệt Phá Đan đỉnh cao! Lời nói của Thẩm Mặc như một lưỡi kiếm vô hình đâm thẳng vào tâm ma của Phó Thiên Hành – nỗi sợ hãi tột cùng về việc bị cướp mất quyền lực vào tay Tả Hộ pháp Cơ Vô Song. Hắn thừa biết Cơ Vô Song đang nắm giữ Huyết ngọc tỷ của Ma giáo, chỉ thiếu một cái cớ danh chính ngôn thuận để phế truất hắn.
Phó Thiên Hành đứng im lặng giữa phòng tra tấn, hắc khí quanh người hoàn toàn tiêu tán. Hắn trầm ngâm suy tính, ánh mắt láo liên đầy đa nghi lướt qua chiếc lò than đang cháy đỏ hồng. Hắn nhận ra rằng, nếu hắn giết Thẩm Mặc lúc này, hắn sẽ mất đi một quân cờ quan trọng để đối phó với Cơ Vô Song.
- Hắc Sát, hạ hắn xuống. - Phó Thiên Hành đột ngột ra lệnh.
Đao phủ khổng lồ câm lặng gật đầu, nhanh tay tháo chốt xích sắt Huyền Thiết trên trần đá. Cơ thể Thẩm Mặc đổ sụp xuống sàn đá lạnh ngắt, cậu thở dốc, hai tay ôm lấy bả vai phải đang chảy máu dữ dội do kinh mạch bị rách nhẹ. Cổ chân phải của cậu cũng tê dại đi vì độc tính gai sắt ăn mòn.
Phó Thiên Hành nhìn xuống Thẩm Mặc bằng ánh mắt lạnh lùng, nhưng sự nghi ngờ đã hoàn toàn chuyển hướng:
- Thẩm Mặc, ta tạm thời giữ lại mạng chó của ngươi. Nhưng nếu ta phát hiện ngươi dám lừa gạt bổn Hộ pháp... ta sẽ cho ngươi nếm trải nỗi đau của vạn đao phân thây.
Hắn quay người bước nhanh ra phía cửa sắt, tà áo xám tro lướt đi mang theo một luồng gió lạnh buốt. Tiếng gầm khàn khàn của hắn vang dội khắp hành lang đá lạnh ngoài kia:
- Truyền lệnh của ta! Triệu tập Tả Hộ pháp Cơ Vô Song xuống thiên lao đối chất lập tức!
Cánh cửa sắt nặng nề sập xuống, để lại Thẩm Mặc nằm bất động trên sàn đá ẩm ướt, khóe môi cậu khẽ nhếch lên một nụ cười nhợt nhạt trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!