Hộ Pháp Lâm Ngục
Sát khí tím nhạt từ hai lòng bàn tay Lôi Vân Sơn bốc lên ngùn ngụt, hướng thẳng về phía hành lang tối dẫn vào thiên lao ngầm. Tiếng sấm kình từ Cửu Thiên Lôi Đình Quyết nổ lách tách giữa không gian ẩm ướt, khiến những hạt nước ngầm li ti trên vách đá hắc thạch cũng phải rung động. Lôi Vân Sơn nghiến răng, gương mặt đỏ gay vì giận dữ nhìn chằm chằm vào những thanh kiếm mang dấu ấn của Tứ trưởng lão đang găm sâu trên xác đệ tử cốt cán của mình dưới đống đá sập.
- Tứ trưởng lão... ngươi dám thừa cơ mỏ quặng gặp nạn để tàn sát vây cánh của ta! Món nợ máu này, Lôi Vân Sơn ta thề sẽ dùng cả cái dinh thự bọc da hổ của ngươi để tế đàn! - Giọng lão rít lên qua kẽ răng, kình khí bộc phát làm vỡ vụn một tảng đá Huyền Thiết dưới chân.
Thẩm Mặc đứng tựa lưng vào vách đá phía sau, cố gắng khống chế nhịp thở dồn dập. Cổ chân phải của cậu nhói lên từng cơn đau buốt tận tâm can, vết thương rách da rỉ máu tươi do gai sắt tẩm độc từ trận chiến dưới giếng ngầm trước đó lại bắt đầu rách miệng sau những bước di chuyển cực hạn của Thanh Vân Bộ Pháp. Máu tươi rỉ ra, chậm rãi thấm qua lớp vải thô của đôi giày cai ngục, hòa vào làn nước bùn loãng trên sàn ngục. Cậu cắn chặt môi đến rớm máu, bàn tay giấu trong vạt áo siết chặt chuôi Thanh Vân Đoản Kiếm đã mẻ nhẹ. Cậu biết, chỉ cần một sơ hở nhỏ để lộ võ lực chính đạo, cái đầu của cậu sẽ rơi xuống trước khi kịp nhìn thấy ánh mặt trời.
Đúng lúc bầu không khí căng thẳng trong khu mỏ sập đang đẩy lên đỉnh điểm, một luồng gió lạnh buốt từ phía cổng đá thiên lao ngầm đột ngột quét qua. Luồng gió này không mang theo hơi nước ẩm ướt của mùa mưa, mà lạnh ngắt, mang theo một tử khí nồng nặc khiến những ngọn đuốc dầu thông đang cháy dở lập tức chuyển sang màu xanh xám quỷ dị rồi lụi tàn.
Tiếng bước chân chậm rãi, không một tiếng động vang lên từ bóng tối. Thế nhưng, mỗi nhịp bước ấy lại như một chiếc búa tạ vô hình nện thẳng vào lồng ngực của tất cả những người có mặt.
Lôi Vân Sơn đang bừng bừng sát khí bỗng khựng lại, đồng tử co rụt. Luồng kình khí lôi điện tím nhạt xung quanh lão bị một áp lực vô hình đè ép, dần dần tiêu tán.
Từ trong màn sương mù xám xịt, một bóng người gầy gò bước ra. Hắn mặc chiếc trường bào màu xám tro rộng thùng thình, gương mặt nhợt nhạt không một chút huyết sắc, đôi mắt sâu hoắm tĩnh lặng như hai huyệt mộ cổ không đáy. Bàn tay gầy guộc như xương khô của hắn để lộ ra ngoài tay áo rộng, khẽ vuốt ve chiếc lệnh bài bằng sắt đen khắc hình trăng khuyết – U Minh Lệnh.
Hữu Hộ pháp Ma giáo – Phó Thiên Hành.
Theo sau hắn là hàng chục Thiết Vệ mặc giáp sắt đen đúc nguyên khối, tay cầm trường thương Huyền Thiết, di chuyển phối hợp kỷ luật như một cỗ máy chiến tranh im lặng. Sự xuất hiện của Phó Thiên Hành lập tức đóng băng toàn bộ khu mỏ khổ sai.
- Ngũ trưởng lão, bớt giận. - Giọng nói của Phó Thiên Hành vang lên, trầm thấp, lạnh lẽo và không mang theo một chút cảm xúc nào, hệt như tiếng cọ xát của những tấm bia mộ cổ. - Mỏ quặng Huyền Thiết sập một nửa, đệ tử tổn thất hàng chục người, mà ngươi lại ở đây gầm rú như một con thú bị thương. Ngươi không thấy việc này quá chu mật sao?
Lôi Vân Sơn run nhẹ bả vai, cúi đầu chắp tay, nhưng giọng nói vẫn đầy uất hận:
- Khởi bẩm Hữu Hộ pháp! Chứng cứ rành rành tại hiện trường, những thanh kiếm này đều là của phân đà Tứ trưởng lão. Hắn muốn triệt hạ ta để độc chiếm nguồn sắt đen Huyền Thiết!
Phó Thiên Hành khẽ cười lạnh, tiếng cười khàn khàn khô khốc:
- Ngu xuẩn. Tứ trưởng lão dù tham lam nhưng không phải kẻ điên. Hắn thừa biết mỏ quặng này là huyết mạch đúc binh khí của tổng đàn. Nếu hắn muốn cướp, tại sao lại dùng những thanh kiếm có khắc dấu ấn rõ ràng như vậy để lại hiện trường? Hơn nữa...
Phó Thiên Hành dừng bước, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo lướt qua bãi đổ nát, rồi dừng lại trên người Thẩm Mặc đang đứng khom lưng gác đao:
- Các ngươi có biết tà y Cáp Tát vừa báo cáo điều gì với ta không? Dịch bệnh thương hàn gục ngã cả trăm tù nhân khổ sai ở Tây khu, vậy mà chỉ trong một đêm lại bị dập tắt hoàn toàn bằng một phương pháp thô sơ: dấm chua và tỏi sống. Cáp Tát nói, tỷ lệ phối hợp dược tính ấy vô cùng chính xác, chính xác đến mức ngay cả những y sĩ lão luyện của dược phòng cũng phải kinh ngạc. Một đám phu mỏ mù chữ, một lũ cai ngục thô bạo, làm sao nghĩ ra được thần phương cứu mạng này?
Lời nói của Phó Thiên Hành như một gáo nước lạnh dội thẳng vào gáy Thẩm Mặc. Mồ hôi lạnh của cậu lập tức tuôn ra như tắm. Cáp Tát đã nghi ngờ! Sự am hiểu y lý Phàm Thực Khắc Độc của sư phụ Tô Quy Nhạn tuy cứu được hàng ngàn mạng người, nhưng lại vô tình để lại một dấu vết quá lớn trước mắt những kẻ đa nghi thượng tầng.
Phó Thiên Hành chậm rãi tiến lại gần Thẩm Mặc, đôi mắt sâu hoắm khóa chặt lấy gương mặt chất phác của cậu thiếu niên mười chín tuổi:
- Lục Bá chết vì tội tham ô bạc lậu. Lý Hổ bị giam vì tội tư thông Tứ trưởng lão. Độc Nhãn Long mất tích bí ẩn. Dịch bệnh thương hàn bị dập tắt bằng y lý chính đạo. Và đêm nay, mỏ quặng sập chôn vùi toàn bộ sát thủ, nhưng một gã cai ngục trẻ tuổi như ngươi lại liên tục thăng tiến, lành lặn đứng vững tại mọi biến cố.
Hắn ghé sát gương mặt nhợt nhạt vào tai Thẩm Mặc, thì thầm bằng giọng nói lạnh ngắt:
- Hắc Nguyệt Thiên Lao này không còn là một ngục tối nữa. Nó đã biến thành một bàn cờ vây. Và bổn Hộ pháp ngửi thấy mùi của một bộ não siêu phàm đang ngồi trong bóng tối giật dây tất cả các ngươi.
Phó Thiên Hành đột ngột đứng thẳng người, vung tay ra lệnh đầy uy quyền:
- Truyền lệnh của ta! Phong tỏa toàn diện Hắc Nguyệt Thiên Lao! Nội bất xuất, ngoại bất nhập! Thiết lập phòng tra tấn đặc biệt tại Tây khu. Ta muốn tự tay tra hỏi từng gã cai ngục ở đây, bắt đầu từ tân Ngục trưởng lâm thời của các ngươi.
Hắn đưa ngón tay gầy guộc chỉ thẳng vào Thẩm Mặc:
- Đưa hắn vào Phòng tra tấn số 1.
Hai tên Thiết Vệ giáp sắt đen lập tức tiến lên, trường thương Huyền Thiết chéo nhau khóa chặt bả vai Thẩm Mặc. Thẩm Mặc cố nén cơn đau từ cổ chân phải đang rỉ máu, cậu không hề phản kháng bằng võ lực, bởi cậu biết bất kỳ hành động kháng cự nào lúc này đều là tự sát. Cậu cúi đầu, để mặc cho Thiết Vệ áp giải đi qua hành lang đá lạnh ẩm ướt.
Phòng tra tấn số 1 nằm ở tầng sâu nhất của Tây khu, cách âm hoàn toàn với thế giới bên ngoài bằng những bức tường đá hắc thạch dày ba thước. Không khí bên trong nồng nặc mùi máu khô lâu ngày, mùi rỉ sét của những dụng cụ tra tấn bằng sắt đen xếp đầy trên giá gỗ, và mùi dầu hỏa ẩm ướt bốc lên từ chiếc lò than đang cháy đỏ hồng ở góc phòng.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt nặng nề sập xuống. Thẩm Mặc bị đẩy mạnh vào giữa phòng, hai cổ tay bị xích chặt vào hai sợi xích sắt treo trên trần đá. Cậu phải đứng kiễng chân, vết thương cổ chân phải rách miệng đau nhói như bị hàng vạn con kiến độc gặm nhấm da thịt.
Phó Thiên Hành chậm rãi bước vào, tà áo xám tro lướt trên sàn đá không một tiếng động. Đi sau hắn là đao phủ Hắc Sát – kẻ khổng lồ câm đeo mặt nạ da bò, tay cầm thanh đại đao đẫm máu khô và một chiếc hộp gỗ chứa những dụng cụ kẹp ngón tay tàn độc.
- Thẩm Mặc. - Phó Thiên Hành đứng trước mặt cậu, hai tay chắp sau lưng, thần thái nham hiểm cực độ. - Ta không thích những kẻ cứng đầu. Ta hỏi ngươi lần cuối, ai là kẻ đứng sau chỉ điểm cho ngươi dập dịch thương hàn? Ai là kẻ đã giúp ngươi lấy trộm sổ sách tham ô của Lục Bá? Và ai... đã dạy ngươi Thanh Vân Bộ Pháp để né tránh đao kiếm dưới mỏ đá đêm nay?
Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, vận hành Thai Tức Pháp để điều hòa nhịp tim đang đập liên hồi dồn dập. Cậu cố giữ giọng nói thật thà, chất phác hệt như gã thiếu niên nghèo khổ thuở nào:
- Khởi bẩm Hữu Hộ pháp... tiểu nhân không hiểu ngài đang nói gì. Dịch bệnh thương hàn là do tiểu nhân may mắn nhớ lại bài thuốc dân gian của mẫu thân thuở nhỏ. Còn việc Lục Bá tham ô, là do Phán quan Tiêu Diện Sát tự mình điều tra phát hiện. Tiểu nhân chỉ là một gã cai ngục hèn mọn, đêm nay may mắn sống sót nhờ ẩn nấp sau tảng đá lớn khi mỏ sập...
- Láo xược! - Phó Thiên Hành đột ngột quát lớn.
*Vút... Phập!*
Bàn tay gầy guộc của hắn phóng ra nhanh như chớp, luồng hắc khí Hắc Nguyệt Trảo Pháp quỷ dị bao trùm năm đầu ngón tay, khóa chặt lấy cổ họng Thẩm Mặc. Lực bóp mạnh mẽ nhấc bổng cơ thể cao gầy của cậu lên khỏi mặt đất. Chân khí âm độc từ năm đầu ngón tay hắn truyền thẳng vào kinh mạch cổ Thẩm Mặc, khiến cậu nghẹt thở, lồng ngực thắt chặt lại đau đớn, hai tai ù đi.
- Ngươi tưởng bổn Hộ pháp là đứa trẻ lên ba sao? - Đôi mắt Phó Thiên Hành rực lên sát cơ tàn độc. - Một gã phu xe tiếp tế của Hắc Phong Thương Hội đêm qua đã bị Độc Cô Bá bắn hạ con quạ truyền tin. Trên người hắn có mảnh vải thêu hoa văn Thanh Vân phái. Và hôm nay, Thiết Vệ của ta lại nhặt được mảnh vải này ngay trên hành lang dẫn vào phòng giam số 9!
Hắn dùng bàn tay còn lại rút từ trong vạt áo ra một mảnh lụa xanh sờn cũ, có thêu hoa văn mai đỏ của Thanh Vân Kiếm Phái – chính là mảnh vải bọc lọ thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao mà Thẩm Mặc đã lén bôi chân cho Tô Quy Nhạn hằng đêm, nhưng thực chất đã bị Lý Hổ nhặt được một phần trước khi bị giam biệt giam.
Nhìn thấy mảnh lụa xanh, đồng tử Thẩm Mặc co rụt lại. Gia Thế Của Thẩm Mặc – bí mật về người cha là phó tướng trung liệt bị Nhạc Thiên Bá hãm hại vu oan phản quốc – đang bị đe dọa nghiêm trọng. Nếu Phó Thiên Hành điều tra sâu hơn về lai lịch của cậu, không chỉ cậu mà cả mẫu thân đang bệnh tật ngoài trấn cũng sẽ bị tru di tam tộc.
Trong cơn giằng xé tột cùng giữa nỗi sợ hãi và lòng trung thành, Thẩm Mặc nhớ lại lời dạy của sư phụ Tô Quy Nhạn: *“Kẻ đa nghi như Phó Thiên Hành sẽ không bao giờ tin vào bất kỳ lời giải thích vội vã nào. Khi đối mặt với hắn, sự im lặng và dũng khí chịu đựng thể xác cực hạn mới là chiếc lá chắn vững chắc nhất để kéo dài thời gian.”*
Cậu quyết định không nói một lời. Cậu nhắm chặt mắt, vận Thanh Vân Bộ Pháp's nội tức để điều hòa dòng máu đang sôi sục trong lồng ngực, cắn chặt răng chịu đựng lực bóp nghẹt thở.
Phó Thiên Hành nheo mắt nhìn biểu cảm bướng bỉnh của cậu thiếu niên trước mặt. Hắn khẽ hất tay, ném mạnh Thẩm Mặc ngã rầm xuống sàn đá lạnh ngắt. Thẩm Mặc ho sặc sụa, máu tươi rỉ ra từ khóe môi bầm tím.
- Khá khen cho một gã cai ngục trung thành. - Phó Thiên Hành cười lạnh, lùi lại hai bước. - Để xem xương cốt của ngươi cứng đến mức nào trước hình phạt của Hắc Sát.
Hắn ra hiệu cho đao phủ khổng lồ câm bước lên. Hắc Sát vung chiếc roi da gai sắt dài tám thước, trên gai sắt nạm những mảnh Huyền Thiết sắc nhọn, lấp lánh ánh đỏ của lửa lò than.
*Chát... Chát... Chát!*
Tiếng roi da xé gió quất mạnh liên tiếp xuống bả vai và lưng Thẩm Mặc. Mỗi nhát roi giáng xuống đều kèm theo tiếng rách da thịt đau đớn, máu tươi bắn tung tóe lên bức tường đá xám xịt. Vết bỏng cũ trên vai phải do Thiết Sa Chưởng của Lục Bá gây ra trước đó lại bị roi sắt quất rách miệng, khói đen âm ỉ bốc lên từ da thịt hoại tử nhẹ. Mười đầu ngón tay cậu bị ép chặt vào kẹp sắt cơ quan, máu rỉ ra từ các kẽ móng tay, đau đớn thấu xương tủy khiến toàn thân cậu run rẩy dữ dội.
Thế nhưng, Thẩm Mặc vẫn cắn chặt răng im lặng, không hề rên rỉ một tiếng nào. Cậu dùng dũng khí sắt đá của con trai vị tướng quân trung liệt để chịu đựng hình phạt thể xác cực hạn hòng bảo vệ bí mật của sư phụ.
Phó Thiên Hành đứng quan sát hờ hững, nhưng trong lòng hắn bắt đầu dâng lên một sự hoang mang ngầm. Sự im lặng của Thẩm Mặc không giống như sự hèn nhát của đám cai ngục thường, mà mang một khí tiết kiên cường của danh môn chính phái. Điều này càng khẳng định nghi ngờ của hắn: có một thế lực chính đạo vô hình đang thao túng thiên lao này từ bên trong.
Hắn vung tay ra lệnh cho Hắc Sát dừng lại. Hắn bước tới trước mặt Thẩm Mặc đang quỳ sụp dưới đất, tóc tai bù xù bám đầy máu tươi và mồ hôi lạnh, nâng cằm cậu lên bằng mũi giày da:
- Ngươi không nói? Được, ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị của Hắc Nguyệt Trảo Pháp hủy hoại kinh mạch. Để xem sau khi đan điền của ngươi bị phế hoàn toàn, ngươi có còn giữ được khí tiết này không.
Phó Thiên Hành vận chuyển chân khí Hắc Nguyệt Thần Công, lòng bàn tay phải bốc lên luồng hắc khí lạnh buốt rợn người. Hắn từ từ giơ tay lên cao, chuẩn bị giáng một chưởng chí mạng xuống đỉnh đầu Thẩm Mặc.
Cách đó trăm trượng, sâu trong Phòng giam số 9 ẩm ướt, Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất cảm giác vật lý của anh chìm trong bóng tối, hai cổ tay bị xích Huyền Thiết khóa chặt vào tường đá.
Thế nhưng, đôi tai anh khẽ động nhẹ. Thông qua thính giác siêu phàm của kỹ năng Thính Bộ Đoán Tâm, Tô Quy Nhạn đã nghe thấy toàn bộ tiếng roi da xé thịt, tiếng kẹp sắt siết xương, và cả nhịp thở dồn dập đang lịm dần của Thẩm Mặc từ Phòng tra tấn số 1 vọng lại qua đường ống thông gió bằng đá.
Gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của vị mưu sĩ tàn phế đột ngột co rút lại đau đớn. Đôi mắt sâu thẳm của anh hé mở, rực lên một tia sáng lạnh người. Thẩm Mặc – đứa trò nhỏ trung trực, người đồng minh duy nhất gánh vác đại nghiệp phục hưng môn phái – đang cận kề cái chết dưới tay kẻ nham hiểm Phó Thiên Hành.
Anh phải can thiệp. Anh phải dùng trí tuệ và ngôn từ vô hình để cứu mạng cậu ngay trong phòng tra tấn, trước khi lòng trắc ẩn của anh biến thành nỗi uất hận tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!