Nhạc nềnWuxia

Hoạt Trận Chiêu Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi kiếm lạnh ngắt của tên sát thủ áp sát vào da cổ Trương Tam, rạch ra một vệt máu đỏ tươi, trong khi khói lửa ngùn ngụt bắt đầu thiêu rụi toàn bộ lối thoát hiểm của hầm mỏ.


Sức nóng từ những đống rơm khô tẩm dầu hỏa bốc cháy hừng hực tỏa ra hơi nóng rát bỏng, nhuộm đỏ những vách đá xám xịt của khu lao động khổ sai. Khói độc màu đen kịt cuồn cuộn bốc lên, nhanh chóng lấp đầy khoảng không gian chật hẹp dưới lòng đất, khiến dưỡng khí lùi xa, tiếng ho sặc sụa của hàng trăm tù nhân vang lên yếu ớt giữa những tiếng gầm rú của ngọn lửa. Trương Tam nghiến chặt răng, cảm nhận được dòng máu ấm nóng đang chảy dọc xuống ngực từ vết rạch nơi cổ, nhưng đôi mắt gã không hề lộ ra một tia sợ hãi. Gã trừng trừng nhìn tên sát thủ áo đen bịt mặt trước mắt, cơ bắp cuồn cuộn dưới sức mạnh của Thần Lực Quyết căng lên đến cực hạn, chỉ chờ một cơ hội nhỏ để đồng quy vu tận.


Cách đó mười bước chân, Thẩm Mặc đứng chết lặng, bàn tay nắm chặt chuôi đao ngục tốt tiêu chuẩn đã mẻ hỏng nặng nề sau cú chấn kình vừa rồi. Cổ chân phải của cậu nhói lên một cơn đau buốt tận tâm can, vết thương rách da rỉ máu nhẹ do gai sắt tẩm độc từ trận chiến dưới giếng ngầm trước đó lại bắt đầu rách miệng khi cậu vận Thanh Vân Bộ Pháp né tránh. Máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp vải thô của đôi giày cai ngục. Thẩm Mặc giằng xé tột cùng giữa hai lựa chọn: nếu cậu ra tay dùng võ lực dũng mãnh, cậu sẽ để lộ Thanh Vân Đoản Kiếm đang giấu trong vạt áo, đồng nghĩa với việc tự phơi bày thân phận tàn dư chính đạo trước mặt đám thuộc hạ Ma giáo đang hoảng loạn tháo chạy ngoài kia; nhưng nếu cậu chần chừ, Trương Tam và hàng ngàn tù nhân khổ sai – những quân cờ cốt lõi mà sư phụ Tô Quy Nhạn đã dốc lòng thu phục – sẽ bị thảm sát không còn một ai.


Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ sâu trong bóng tối của lối đi hành lang đá lạnh dẫn vào thiên lao ngầm, một âm thanh quỷ dị đột ngột vang lên.


*Cạch... Cạch... Cộc... Cạch...*


Tiếng động rất nhẹ, trầm đục và đều đặn, hoàn toàn bị che lấp bởi tiếng lửa cháy và tiếng đao kiếm hỗn loạn đối với người thường. Thế nhưng, đối với Thẩm Mặc – người đã trải qua hàng trăm đêm rèn luyện thính giác dưới sự chỉ điểm của Tô Quy Nhạn – âm thanh ấy vang lên rõ mồn một như tiếng chuông đồng đánh thẳng vào tâm trí.


Đó là tiếng xích Huyền Thiết gõ vào tường đá phòng giam số 9.


Sâu trong ngục tối ẩm ướt, Tô Quy Nhạn đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của anh chìm trong bóng tối, hai cổ tay bị khóa chặt bởi vòng xích sắt Huyền Thiết nặng nề. Thế nhưng, gương mặt hốc hác, nhợt nhạt ẩn sau mái tóc dài xơ xác của anh không một chút dao động. Anh đang vận hành Thai Tức Pháp để duy trì nhịp thở mỏng manh như tơ trời, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào thính giác siêu phàm của kỹ năng Thính Bộ Đoán Tâm. Thông qua những rung chấn truyền qua mạch đá ngầm từ mỏ quặng cách xa trăm trượng, Tô Quy Nhạn đã tái hiện hoàn hảo toàn bộ cục diện chiến trường trong đầu. Anh nghe thấy tiếng thở dốc hỗn loạn của tên sát thủ đang khống chế Trương Tam, nghe thấy nhịp tim đập dồn dập của Thẩm Mặc, và cả tiếng rạn nứt li ti của những cột đá chịu lực trên trần hầm mỏ.


*Cạch... Cạch... Cộc... Cạch...*


Tô Quy Nhạn khẽ dùng ngón tay trỏ bàn tay phải – nơi vẫn còn vệt sẹo mờ nhạt do chu Sa độc ăn mòn khi viết chữ ngụy tạo mật tịch những ngày trước – nhấc nhẹ sợi xích sắt gõ nhẹ vào tường đá hắc thạch theo một tần số đặc biệt.


“Thanh Vân Trận Pháp – Quy vị – Nhị Thập Tứ Lộ Chi.” Thẩm Mặc lập tức dịch mã được thông điệp. Đôi mắt cậu thiếu niên mười chín tuổi lóe lên một tia sáng thông tuệ. Sư phụ đang chỉ điểm trận pháp cờ vây sống! Anh đang dùng địa hình chật hẹp của khu mỏ để thiết lập một thế trận bao vây tiêu diệt mà không cần dùng đến một chiêu thức võ công thực thể.


Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu để nén cơn đau từ cổ chân phải đang rỉ máu, cậu không lùi bước mà bất ngờ cúi người nhặt một mảnh đá Huyền Thiết sắc nhọn dưới đất, vận Thanh Vân Bộ Pháp lướt nhanh về phía mạn sườn trái của tên sát thủ đang khống chế Trương Tam. Theo lời dạy của Tô Quy Nhạn, mạn sườn trái dưới nách chính là điểm mù bóng tối của những kẻ dùng đơn đao.


*Vút!*


Mảnh đá trong tay Thẩm Mặc phóng ra với lực ngón tay nhanh nhẹn, găm thẳng vào huyệt đạo dưới nách tên sát thủ áo đen. Tên sát thủ bất ngờ bị trúng huyệt, cánh tay cầm kiếm tê rần, lưỡi kiếm áp sát cổ Trương Tam lệch đi nửa tấc trong gang tấc. Chớp thời cơ, Trương Tam gầm lên một tiếng, vận Thần Lực Quyết gạt phắt cánh tay tê liệt của đối phương, lùi nhanh lại ba bước thoát khỏi vòng khống chế.


- Trương Tam! Dẫn toàn bộ anh em chạy theo hình chữ 'Chi' hướng về phía giếng nước ngầm! Mau! - Thẩm Mặc hét lớn, giọng nói vang dội át cả tiếng lửa cháy.


Trương Tam dù chưa hiểu rõ ý đồ nhưng niềm tin tuyệt đối vào vị thần tiên sống trong phòng giam số 9 đã khiến gã lập tức hành động. Gã vung chiếc cuốc sắt mài sắc chặn đứng một đường kiếm của tên sát thủ khác, rồi dẫn đầu nhóm tù nhân khổ sai gánh đá chạy lắt léo theo hình chữ 'Chi' qua các lối rẽ hẹp của hầm mỏ.


Đám sát thủ áo đen của Tứ trưởng lão thấy con mồi bỏ chạy, lại sợ bị lộ hành vi tập kích mưu phản nếu Thiết Vệ tuần đêm ập tới, nên nôn nóng đuổi theo sát nút. Chúng không hề nhận ra rằng, lộ trình di chuyển hình chữ 'Chi' của nhóm tù nhân đã vô tình dẫn dụ toàn bộ đội hình sát thủ vào một khu vực thung lũng đá ngầm cực kỳ chật hẹp, nơi có vách đá lỏng lẻo và hệ thống ròng rọc xích sắt chịu lực của mỏ quặng.


Tại Phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn nhắm mắt, đầu ngón tay gõ nhịp xích sắt đều đặn theo nhịp nhỏ giọt của nước ngầm để tính toán thời gian bằng Khống Thời Trận Pháp. Tiếng bước chân dồn dập của đám sát thủ dẫm lên đá dăm Huyền Thiết dội về qua mạch đá, cho anh biết chính xác khoảng cách hằng giây.


*Cộc... Cộc... Cạch...*


Nhịp gõ đột ngột thay đổi, dồn dập và dứt khoát.


“Đến lúc rồi!” Thẩm Mặc thầm nghĩ. Cậu lướt nhanh ra khỏi khu vực nguy hiểm bằng Thanh Vân Bộ Pháp linh hoạt, mặc cho vết thương cổ chân phải rách miệng đau nhói, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ gấu quần xám tro.


Ở phía cuối hành lang đá, Lão Thạch – tráng hán trung niên lầm lì – đã đứng chờ sẵn bên cạnh cột xích ròng rọc chịu lực chính của vách đá phía Tây. Sợi xích này vốn đã được gã âm thầm nới lỏng các chốt khóa cơ quan từ nhiều ngày trước theo mưu kế sắp đặt của Tô Quy Nhạn dưới danh nghĩa lao dịch sửa chữa hầm mỏ.


Nghe thấy ba tiếng gõ xích sắt dồn dập cuối cùng vọng ra từ thiên lao ngầm, Lão Thạch không một chút do dự, dùng đôi cánh tay cuồn cuộn cơ bắp vung chiếc cuốc sắt đập mạnh vào chốt xích Huyền Thiết cuối cùng.


*Rắc... Rắc... Ầm...*


Tiếng cơ quan rạn nứt vang lên chói tai. Sợi xích chịu lực khổng lồ đứt lìa, kéo theo toàn bộ hệ thống ròng rọc treo hàng vạn tấn đá ngầm phía trên sụp đổ.


- Không xong! Có sập hầm! - Tiếng hét kinh hoàng của tên thủ lĩnh sát thủ vang lên nửa chừng rồi bị dập tắt hoàn toàn.


Hàng vạn tấn đá Huyền Thiết nặng nề và đất đá sạt lở từ trên trần hang đổ sập xuống như thác lũ, chôn vùi toàn bộ đội hình sát thủ áo đen của Tứ trưởng lão dưới đống đổ nát khổng lồ. Khói bụi mù mịt bốc lên ngùn ngụt, che lấp toàn bộ hiện trường đẫm máu.


Trương Tam do bị vướng xích sắt khóa chân nên di chuyển chậm hơn nhịp tính toán một giây, suýt chút nữa đã bị một tảng đá lớn đè trúng chân. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lão Thạch đã nhanh như chớp lao tới, dùng đôi vai rộng như tấm phản kéo giật gã lùi lại phía sau, cứu mạng gã trong gang tấc. Cả hai ngã nhào ra nền đá ẩm ướt, thở dốc dưới làn khói bụi xám xịt.


Toàn bộ khu mỏ quặng quỳnh quẫn chìm vào sự im lặng quỷ dị sau tiếng đổ vỡ kinh hoàng. Một nửa cấu trúc khai thác của mỏ Huyền Thiết đã bị phá hủy hoàn toàn, sản xuất ngưng trệ, khói lửa từ những đống rơm cháy dần bị đất đá sạt lở đè tắt, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ yếu ớt của vài tên sát thủ bị thương nặng dưới đống đổ nát.


Thẩm Mặc lảo đảo đứng vững, cổ chân phải rỉ máu đau buốt khiến cậu phải tựa lưng vào vách đá để thở dốc. Cậu nhìn bãi chiến trường hoang tàn, rồi lén rút từ trong vạt áo ra vài thanh đoản kiếm rỉ sét mang dấu ấn của Tứ trưởng lão – vốn là những tang vật mà cậu thu thập được từ phòng nghỉ cai ngục trước đó – lén lút cắm sâu vào xác của những đệ tử Ma giáo thuộc phe Lôi Vân Sơn đã chết trong cuộc hỗn chiến trước khi đá sập.


Mọi dấu vết mưu lược đã bị xóa sạch dưới hàng vạn tấn đá ngầm, chỉ để lại một hiện trường vụ tập kích đẫm máu được ngụy trang hoàn hảo thành một cuộc tàn sát tranh đoạt quyền lực tàn bạo.


Đúng lúc này, tiếng bước chân nặng nề, dồn dập mang theo luồng kình khí lôi điện tím nhạt bùng nổ từ phía lối vào mỏ quặng vọng lại. Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn dẫn theo đội Thiết Vệ tinh nhuệ cuối cùng cũng đã ập tới hiện trường sau khi nghe tiếng nổ sập hầm vang dội.


Lôi Vân Sơn nhìn bãi chiến trường đổ nát, nhìn mỏ quặng sắt đen Huyền Thiết bị phá hủy một nửa, và đặc biệt là những thanh kiếm mang dấu ấn của Tứ trưởng lão găm trên xác đệ tử cốt cán của mình nằm rải rác ngoài đống đá sập. Gân xanh trên trán lão nổi lên cuồn cuộn, ánh mắt rực lên sát cơ tột cùng, hai bàn tay siết chặt phát ra những tiếng nổ lách tách của kình khí lôi điện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!