Nhạc nềnWuxia

Ly Trận Gieo Nghi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chu Quý lén lút rút chiếc gương nhỏ phản quang từ khe đá nứt phòng giam số 10, hướng thẳng về phía ánh trăng khuyết chiếu rọi ngoài cửa thông gió.


Tiếng kim khí mài rất mỏng cọ xát vào vách đá ẩm ướt phát ra một âm thanh cực khẽ, chỉ như tiếng cánh gián đập vào vách đất ban đêm. Thế nhưng, trong không gian tĩnh mịch của Hắc Nguyệt Thiên Lao, âm thanh ấy lọt vào tai Tô Quy Nhạn lại rõ ràng như tiếng chuông đồng gõ nhịp. Ở phòng giam số 9 bên cạnh, Tô Quy Nhạn vẫn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của anh được phủ dưới lớp rơm khô lạnh ngắt. Hai cổ tay bị quấn chặt bởi xích Huyền Thiết rỉ sét buông thõng, nhưng tinh thần của anh thì tỉnh táo đến mức đáng sợ. Anh đang vận hành Thai Tức Pháp, điều hòa nhịp thở mỏng manh như tơ trời để duy trì sinh mệnh lực ít ỏi, đồng thời vận dụng Thính Bộ Đoán Tâm để thu nhận mọi chuyển động nhỏ nhất từ phía phòng bên.


“Góc nghiêng ba mươi độ, hướng về phía Đông Bắc. Hắn đang điều chỉnh tiêu cự phản chiếu của chiếc gương nhỏ để đón lấy luồng ánh sáng yếu ớt của vầng trăng khuyết.” Tô Quy Nhạn thầm phân tích trong bóng tối. “Nhịp tim của hắn vẫn duy trì ở mức sáu mươi nhịp một phút, đều đặn, lạnh lùng. Kẻ này quả thực là một thích khách Đường Môn được huấn luyện cực kỳ chu mật, giả dạng làm tù nhân chính đạo để tiếp cận ta, nhưng lại không biết rằng chính sự bình tĩnh quỷ dị của nhịp tim đã tố cáo bản thân hắn.”


Từ phòng giam số 10, Chu Quý khẽ thở hắt ra một hơi đầy căng thẳng. Hắn thu hồi chiếc gương phản quang, áp gương mặt lem luốc bùn đất vào ô cửa sổ chấn song sắt nhỏ ngăn cách hai phòng giam. Hắn nhìn bóng hình Tô Quy Nhạn ngồi bất động trong bóng tối, giọng nói khàn đặc giả vờ đau khổ hòng khơi gợi lòng trắc ẩn:


- Tô tiền bối... Ngài có nghe thấy tiếng gió rít ngoài kia không? Nghe nói dạo này Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn đang tăng cường thêm đệ tử tuần tra nghiêm ngặt quanh khu mỏ quặng sắt đen Huyền Thiết phía Tây. Vãn bối thật lo lắng... Không biết có phải bọn ma đầu đang chuẩn bị một đợt thảm sát mới hay không? Giang hồ chính đạo ngoài kia liệu có ai đến cứu chúng ta không tiền bối?


Tô Quy Nhạn lờ đi câu hỏi trực tiếp đầy dò xét của Chu Quý. Anh không mở mắt, gương mặt nhợt nhạt hốc hác dưới mái tóc dài xơ xác vẫn phẳng lặng như tượng đá. Anh khẽ nghiêng đầu, lẩm bẩm một mình hệt như một kẻ đang mê sảng trong cơn sốt lạnh:


- Canh phòng nghiêm ngặt... Đúng thế, làm sao lão không canh phòng nghiêm ngặt cho được? Lũ ngu xuẩn các ngươi chỉ biết lo sợ cho mạng sống của mình, làm sao hiểu được dã tâm của một con mãnh hổ đang muốn nuốt chửng cả giang sơn...


Chu Quý vểnh tai nghe, đôi mắt xảo quyệt lóe lên tia sáng thèm khát thông tin. Hắn áp sát tai vào chấn song sắt hơn nữa, cố tình khơi gợi để Tô Quy Nhạn nói sâu hơn:


- Dã tâm của mãnh hổ? Tiền bối nói thế là có ý gì? Chẳng lẽ Lôi Vân Sơn canh gác khu mỏ không phải để đề phòng tù nhân vượt ngục, mà là vì một bí mật lớn hơn sao? Xin tiền bối chỉ điểm! Vãn bối dù chết cũng muốn được làm một con ma hiểu rõ chân tướng!


Tô Quy Nhạn khẽ động đậy bả vai, sợi xích Huyền Thiết va chạm phát ra tiếng *loảng xoảng...* khô khốc, nặng nề dội vào lòng đất. Anh đột ngột gập người ho khan dữ dội, một vệt máu tươi nhỏ rỉ ra nơi khóe môi nhợt nhạt, nhuộm đỏ thêm vệt áo xám tro rách nát. Ngón tay trỏ bàn tay phải của anh, nơi có vệt sẹo mờ nhạt do chu sa độc ăn mòn vết thương khi viết chữ ngụy tạo mật tịch những ngày trước, khẽ giật nhẹ đầy yếu ớt. Anh thở dốc, giọng nói khàn đặc chứa đựng một sự oán hận tột cùng, bắt đầu vận dụng kỹ thuật Song Diện Biện Thuyết để gieo rắc thông tin thật giả lẫn lộn:


- Sắt đen Huyền Thiết... Đó là thứ kim loại có khả năng triệt tiêu nội lực, đúc thành binh khí thì vạn đao bất phá. Lôi Vân Sơn canh phòng nghiêm ngặt khu mỏ không phải vì sợ tù nhân trốn thoát, mà là vì lão đang âm thầm tích trữ quặng sắt đen tại khu mỏ khổ sai để tự đúc binh khí riêng trong lò rèn ngầm... Lão muốn tự lập thế lực, đúc ra một vạn thanh hắc thiết đao để mưu đồ tạo phản lật đổ Tả Hữu hộ pháp, độc chiếm vị trí Giáo chủ Ma giáo!


Chu Quý nín thở, lồng ngực đập thình thịch vì chấn động trước thông tin tuyệt mật này. Hắn vội vã hỏi dồn, hai tay bấu chặt vào chấn song sắt rỉ sét:


- Tự đúc binh khí mưu phản? Lôi Vân Sơn dám có dã tâm lớn như vậy sao? Nhưng... nhưng lộ trình vận chuyển quặng sắt đen từ khu mỏ về lò rèn riêng của lão phải đi qua cổng chính thiên lao, làm sao qua mắt được Thiết Vệ của Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành?


Tô Quy Nhạn khẽ cười lạnh, một nụ cười đầy sự khinh bỉ đối với sự ngu muội của đối thủ. Anh khẽ cúi người xuống từ chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ, dùng ngón tay trỏ có vết sẹo mờ chu sa độc vẽ những đường nét ngoằn ngoèo trên lớp bùn đất ẩm mốc của sàn phòng giam số 9, nơi ánh trăng khuyết hắt xuống le lói:


- Ngu xuẩn... Ai bảo lão vận chuyển qua cổng chính? Nhìn vào đây... hằng tuần vào ngày gác phụ hằng đêm hằng canh ba, đệ tử tâm phúc của Lôi Vân Sơn sẽ lén vận chuyển quặng đen theo lối mòn phía sau thung lũng đá hoang vắng, đi vòng qua Đầm Lầy Hắc Thủy để về lò rèn riêng đặt tại thạch thất ngầm dưới chân núi... Lộ trình này hoàn toàn tránh được tầm mắt của Thiết Vệ tuần tra...


Chu Quý trợn tròn mắt, chăm chú nhìn theo từng nét vẽ của Tô Quy Nhạn trên nền đất ẩm qua chấn song sắt nhỏ. Trí nhớ siêu phàm của một thích khách Đường Môn giúp hắn ghi nhớ từng khúc cua, từng chốt chặn, từng thời gian đổi ca của lính gác mà Tô Quy Nhạn đang cố tình vẽ ra. Hắn tin chắc rằng mình đã lấy được thông tin mật vô giá, một bằng chứng thép chứng minh Kế Hoạch Tạo Phản Của Lôi Vân Sơn để dâng lên cho chủ tử của mình là Tứ trưởng lão.


- Lộ trình phía sau thung lũng đá... Đi vòng qua đầm lầy... - Chu Quý lẩm nhẩm trong lòng, gương mặt lem luốc bùn đất co rút lại thành một nụ cười đắc ý tột độ. Hắn tin rằng mình đã hoàn toàn thao túng được lòng tin của tên phế nhân Tô Quy Nhạn.


Tô Quy Nhạn vẽ xong, khẽ thở dốc một hơi đầy mệt mỏi rồi ngã người lại vào chiếc xe lăn gỗ, nhắm mắt tĩnh lặng hệt như đã cạn kiệt toàn bộ sức lực ít ỏi của cơ thể tàn phế. Anh thầm nghĩ trong lòng đầy lạnh lùng: “Chu Quý... Ngươi quả thực là một quân cờ truyền tin không công hoàn hảo. Sơ đồ lộ trình này có một nửa là thật, nhưng nửa còn lại chính là bẫy tử thần dẫn thẳng vào khu vực sạt lở đá ngầm mà ta đã chuẩn bị sẵn. Hãy truyền tin đi hừng đông này, Tứ trưởng lão của ngươi sẽ tự tay dâng mạng đệ tử vào thòng lọng.”


Nửa đêm canh ba, khi tiếng nước ngầm rỉ ra từ vách đá nứt nẻ vẫn nhỏ giọt đều đặn: “Tõm... tõm... tõm...”, hành lang đá lạnh chìm vào ca trực đêm của Thập Nhất. Thập Nhất là một tên cai ngục nhát gan, mê cờ bạc và cực kỳ dễ bị phân tâm. Hắn đang đứng dựa lưng vào cột đá xa xa, ngáp ngắn ngáp dài đầy mệt mỏi.


Chu Quý nhận thấy thời cơ đã đến. Hắn lén lút rút chiếc gương nhỏ phản quang từ khe đá nứt phòng giam số 10, hướng thẳng về phía ánh trăng khuyết chiếu rọi ngoài cửa thông gió để truyền mật mã phản quang ra ngoài cho mật thám ngoại vi của Tứ trưởng lão đang mai phục dưới chân núi. Những vệt sáng nhỏ nhấp nháy liên tục xuất hiện trên vách đá tối tăm hệt như những con đom đóm ma quỷ.


Thế nhưng, đúng lúc Chu Quý đang truyền tin đến đoạn quan trọng nhất, Thập Nhất bất ngờ quay đầu lại phía hành lang phòng giam số 10 do ngửi thấy mùi gió lạnh thổi qua bất thường. Ánh mắt gã cai ngục bắt đầu dòm ngó vệt sáng phản quang quỷ dị trên tường đá.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ góc tối hành lang phụ, Thẩm Mặc – lúc này đang tuần tra với tư cách là Ngục trưởng mới – đã kịp thời phát hiện nguy cơ bại lộ. Thẩm Mặc không hề hoảng loạn, cậu lén nhặt một viên đá nhỏ dưới chân và búng mạnh về phía hũ rượu rỗng đặt ở đầu hành lang ngược lại.


*Xoảng!*


Tiếng gốm sứ vỡ tan tành vang dội khắp không gian tĩnh mịch. Thập Nhất giật nảy mình, lập tức rút đao tuốt vỏ và tháo chạy về hướng tiếng động lớn để kiểm tra, hoàn toàn quên đi vệt sáng nhỏ vừa xuất hiện trên vách đá phòng giam số 10. Chu Quý thở phào nhẹ nhõm, nhanh tay hoàn thành những ký hiệu mật mã cuối cùng rồi giấu chiếc gương nhỏ vào sâu trong khe đất ẩm.


Bên trong phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn nghe thấy tiếng bước chân của Thập Nhất đã đi xa, khẽ nhếch môi cười lạnh. Anh yếu ớt nhấc chiếc Bát Gốm Sứt đặt ở góc bệ đá nằm, bên trong chứa đầy nước ngầm lạnh giá vừa hứng được từ vách nứt, và hắt mạnh xuống nền đất ẩm mốc nơi anh vừa vẽ sơ đồ lộ trình.


Dòng nước lạnh loang lổ lập tức xóa sạch hoàn toàn mọi vết vẽ, biến nền đất trở lại vẻ nhầy nhụa ẩm ướt bình thường ngay trước khi Thập Nhất lảo đảo quay lại canh gác. Mọi dấu vết của cuộc đối thoại gieo nghi kỵ đã bị tiêu hủy sạch sẽ không còn một vết tích.


Cùng lúc đó, tại mật thất xa hoa của Tứ trưởng lão dưới chân núi Hắc Phong, ánh lửa nến bập bùng chiếu rọi lên gương mặt lùn mập, đầy nếp nhăn xảo quyệt của lão. Tứ trưởng lão đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da hổ, khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc quý giá trên ngón tay mập mạp của mình.


Một bóng đen lướt nhanh vào phòng, quỳ sụp dưới đất và dâng lên một bức mật thư vừa nhận được từ tín hiệu phản quang của Chu Quý trong thiên lao. Tứ trưởng lão nhận lấy bức mật thư, ánh mắt xảo quyệt lướt qua từng dòng chữ ghi chép chi tiết về lộ trình vận chuyển quặng sắt đen Huyền Thiết của Lôi Vân Sơn.


- Tự đúc binh khí mưu phản... Lôi Vân Sơn, ngươi quả thực gan to bằng trời! - Tứ trưởng lão khẽ cười lạnh, giọng nói rít qua kẽ răng đầy tham lam và tàn nhẫn. - Lộ trình phía sau thung lũng đá hoang vắng... Đi vòng qua đầm lầy... Đây quả thực là cơ hội trời ban để ta tự tay cướp đoạt số quặng sắt đen này, dâng lên lập công lớn trước Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành, triệt hạ hoàn toàn vây cánh của ngươi hừng đông mai!


Tứ trưởng lão vung tay bóp nát bức mật thư thành tro bụi, ánh mắt rực lên sát cơ tột cùng, lập tức ra lệnh cho thủ lĩnh sát thủ tập hợp toàn bộ binh lực chuẩn bị cuộc tập kích đẫm máu ngoài thung lũng đá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!