Ám Kế Đồng Nhập
Bóng đêm bao trùm lấy Hắc Nguyệt Thiên Lao như một tấm vải liệm khổng lồ, ẩm ướt và lạnh buốt. Dưới lòng đất sâu ba mươi trượng, tiếng nước ngầm rỉ ra từ những khe đá nứt nẻ của phòng giam số 9 vẫn nhỏ giọt đều đặn xuống sàn đá hắc thạch: “Tõm... tõm... tõm...”. Âm thanh ấy đơn điệu, lạnh lẽo, hệt như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cát vô hình đang đo lường sự suy kiệt sinh mệnh của những kẻ bị giam cầm nơi đây.
Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ đặt ở góc tối nhất của phòng giam. Hai cổ tay anh, quấn chặt bởi những vòng xích Huyền Thiết rỉ sét găm sâu vào da thịt, buông thõng trên bệ tỳ tay. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của anh chìm dưới lớp rơm khô ẩm mốc, lạnh ngắt như hai khúc gỗ mục. Kinh Mạch Tàn Phế khiến anh không thể tụ tụ khí đan điền, nhưng lại mài sắc các giác quan của anh đến mức quỷ dị.
Anh đang vận hành Thai Tức Pháp - Nhập Tĩnh. Hơi thở gầy gò của anh nhẹ đến mức tưởng chừng như không tồn tại, nhịp tim đập chậm rãi, điều hòa dòng máu đang lạnh đi vì khí hàn của mùa mưa ngấm sâu vào tạng phủ. Trên ngón tay trỏ bàn tay phải, vệt sẹo mờ nhạt do chu sa độc ăn mòn vết thương khi viết chữ ngụy tạo mật tịch những ngày trước khẽ giật nhẹ.
“Cộp... Cộp... Cộp...”
Tiếng bước chân từ phía hành lang đá lạnh vọng lại. Tô Quy Nhạn không mở mắt, nhưng đôi tai anh khẽ động nhẹ. Anh vận dụng Thính Bộ Đoán Tâm để phân tích âm thanh đang tiến lại gần.
“Năm người. Bốn tên đi đầu có bước chân nặng nề, phù phiếm của đám ngục tốt thường. Tên đi giữa di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, gót chân hầu như không chạm đất, nhưng nhịp thở lại cố tình dồn dập, đứt quãng hệt như một kẻ đang bị trọng thương hoặc kiệt sức. Sức nặng cơ thể khoảng trăm bốn mươi cân.”
Khóe môi Tô Quy Nhạn thoáng hiện một vệt cười nhạt rồi biến mất ngay lập tức. Con mồi mà anh chờ đợi cuối cùng đã bước vào bẫy.
- Vào trong! Tên phản đồ chính đạo hèn nhát kia!
Tiếng quát tháo khàn khàn của một tên ngục tốt vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của hành lang. Tiếp sau đó là tiếng cửa sắt phòng giam số 10 – phòng giam nằm ngay cạnh phòng của Tô Quy Nhạn, chỉ ngăn cách bởi một vách đá dày có khoét một ô cửa sổ chấn song sắt nhỏ – bị đẩy ra thô bạo.
- Đóng cửa lại! Từ nay về sau, không có thủ lệnh của Ngục trưởng mới, không ai được phép tiếp tế thức ăn hay nước uống cho tên này! - Giọng nói lãnh đạm, uy nghiêm của Thẩm Mặc vang lên.
Thẩm Mặc lúc này đang khoác trên người bộ trường bào Ngục trưởng màu xám đậm mới tinh, thắt lưng khảm đồng đỏ, thần thái lạnh lùng, dứt khoát hệt như một vị phán quan thực thụ. Cậu đứng ngoài hành lang, khéo léo dùng thân hình cao gầy của mình che chắn tầm nhìn của đám ngục tốt vào góc tối phòng giam số 9. Ánh mắt cậu lướt nhanh qua bệ đá nơi Tô Quy Nhạn đang ngồi, khẽ khàng gật nhẹ đầu báo hiệu an toàn rồi lập tức quay người dẫn toán ngục tốt rời đi.
Tiếng bước chân của đám cai ngục xa dần, trả lại cho hành lang đá lạnh vẻ tĩnh mịch rợn người.
Từ phòng giam bên cạnh, tiếng rên rỉ đau đớn bắt đầu vang lên. Bóng đen vừa bị quăng vào ngục – Chu Quý – đang co rúm người trên đống rơm rách nát. Hắn giả vờ khóc lóc, tiếng nấc nghẹn ngào đầy uất hận dội vào vách đá ẩm ướt:
- Trời đất bất dung... Thanh Vân phái nghìn năm chính nghĩa, cuối cùng lại bị lũ ma quỷ Hắc Nguyệt Giáo tàn hại... Cha ơi, mẹ ơi, các sư huynh đệ ơi... Uyển Nhi... muội chết thảm quá... Ta hận không thể tự tay băm vằm lũ ác tặc Lôi Vân Sơn thành vạn mảnh!
Chu Quý khóc lóc thảm thiết, giọng nói khản đặc chứa đựng một nỗi đau thương tột cùng hệt như một đệ tử chính đạo vừa trải qua bi kịch diệt môn. Hắn liên tục đập đầu xuống sàn đá, tạo ra những tiếng động trầm đục dội thẳng vào tai Tô Quy Nhạn.
Tô Quy Nhạn vẫn ngồi im lặng trên xe lăn gỗ, đôi mắt nhắm nghiền dưới mái tóc dài xơ xác xõa che nửa khuôn mặt nhợt nhạt. Anh vận dụng Thính Bộ Đoán Tâm, tập trung toàn bộ thính giác siêu phàm vào phòng giam bên cạnh.
Nhịp thở của Chu Quý dồn dập, tiếng khóc nghẹn ngào, nhưng nhịp tim của hắn vang lên trong tai Tô Quy Nhạn lại là:
“Thịch... thịch... thịch... thịch...”
Mỗi phút đúng sáu mươi nhịp. Chậm rãi, ổn định, hoàn toàn không có một tia dao động cảm xúc nào. Một kẻ vừa trải qua nỗi đau mất đi toàn bộ gia tộc và sư môn, đang khóc lóc thảm thiết đến mức đập đầu vào đá, tuyệt đối không thể có một nhịp tim bình tĩnh, lạnh lùng hệt như một tảng băng trôi như thế này.
“Nhịp tim hoàn toàn bình tĩnh, chứng tỏ tâm trí hắn cực kỳ tỉnh táo, đang kiểm soát chặt chẽ từng biểu cảm cơ thể. Hơi thở dồn dập chỉ là do vận khí khống chế lồng ngực co thắt giả tạo.” Tô Quy Nhạn thầm phân tích trong lòng. “Tứ trưởng lão quả nhiên đã phái đến một quân cờ tinh vi.”
Chu Quý khóc lóc một hồi, thấy phòng giam bên cạnh vẫn hoàn toàn im lặng, hắn lết dần cơ thể gầy gò của mình về phía vách đá ngăn cách. Hắn áp gương mặt nhợt nhạt, lem luốc bùn đất vào ô cửa sổ chấn song sắt nhỏ, đôi mắt láo liên đầy toan tính cố gắng nhìn thấu qua bóng tối phòng giam số 9:
- Vị huynh đài bên cạnh... ngài có nghe thấy ta nói không? Ngài cũng là người bị lũ ma đầu Hắc Nguyệt Giáo bắt giam sao? Ngài... ngài có phải là vị tiền bối chính đạo nào không? Hãy nói cho ta biết, giang hồ ngoài kia giờ ra sao rồi? Thanh Vân phái... Thanh Vân phái thực sự không còn ai sống sót sao?
Giọng nói của Chu Quý tràn đầy vẻ khát khao thông tin, vừa đáng thương vừa kính cẩn. Hắn cố tình nhắc đến Thanh Vân phái hai lần, nhắm thẳng vào nguồn gốc sư môn của Tô Quy Nhạn hòng khơi gợi sự đồng cảm.
Tô Quy Nhạn từ từ mở mắt. Dưới ánh sáng le lói cực hạn của ánh trăng nghiêng hắt xuống từ khe thông gió trên cao, đôi mắt anh sáng rực lên như hai ngọn đuốc trong đêm tối. Anh vận dụng Sát Sắc Chi Nhãn để quan sát từng biến đổi nhỏ nhất trên gương mặt của Chu Quý qua chấn song sắt.
Chu Quý mặc một bộ y phục tù nhân rách nát, da dẻ nhợt nhạt, trên người có vài vết roi giả mạo rớm máu tươi nhạt. Thế nhưng, làn da dưới lớp bùn đất của hắn lại quá sạch sẽ, mịn màng, hoàn toàn không có những vết loét đặc trưng của kẻ bị giam cầm hay lao dịch lâu ngày. Đặc biệt, mười đầu ngón tay của hắn thon dài, trơn nhẵn, hoàn toàn không có vết chai của kẻ luyện kiếm khổ hạnh Thanh Vân phái, nhưng ở kẽ ngón tay trỏ và ngón giữa bàn tay phải lại có một vệt chai mỏng, cứng đặc trưng của kẻ chuyên phóng ám khí Đường Môn.
Nhãn thần của Chu Quý tuy đang giả vờ đờ đẫn, đau khổ, nhưng đồng tử của hắn lại liên tục co rụt nhẹ, ánh mắt không tự chủ được mà liếc nhìn về phía góc phòng giam số 9 – nơi chiếc chổi tre quét ngục cũ kỹ đang dựng thẳng đứng. Chiếc chổi tre ấy chính là nơi Tô Quy Nhạn giấu kỹ chiếc nhẫn ngọc Thanh Vân Ngọc Nhẫn.
“Hắn không phải đệ tử Thanh Vân, cũng không phải kiếm khách chính đạo. Vệt chai tay kia tố cáo hắn là thích khách Đường Môn sa đọa, kẻ chuyên dùng ám khí tầm gần. Ánh mắt hắn liên tục tìm kiếm chiếc nhẫn ngọc chưởng môn, chứng tỏ Tứ trưởng lão đã chỉ điểm cho hắn về sự tồn tại của tín vật sư môn.” Tô Quy Nhạn thấu suốt chân tướng trong nháy mắt. “Hắn giả vờ đáng thương để tiếp cận ta, mục đích là muốn lấy lòng tin hòng đoạt nhẫn ngọc và dò hỏi bí mật Thanh Vân Kiếm Phổ.”
Nắm thóp được dã tâm của đối thủ, Tô Quy Nhạn không hề vạch trần. Trái lại, anh quyết định tương kế tựu kế, biến tên gián điệp tinh nhuệ này thành một quân cờ truyền tin ngược lại cho Tứ trưởng lão để đẩy nhanh kế hoạch ly gián vĩ mô.
Anh khẽ ho khan một tiếng rách nát, một vệt máu tươi nhỏ rỉ ra nơi khóe môi nhợt nhạt. Anh yếu ớt nhấc cánh tay gầy gò, sợi xích Huyền Thiết va chạm vào nhau phát ra những tiếng *loảng xoảng...* khô khốc vang dội khắp ngục tối. Giọng nói khàn khàn, mệt mỏi của anh vang lên chậm rãi:
- Người trẻ tuổi... đừng khóc nữa. Ở nơi địa ngục ngầm này, nước mắt là thứ vô dụng nhất. Ngươi nói... ngươi là đệ tử chính đạo? Ngươi thuộc môn phái nào?
Chu Quý nghe thấy tiếng trả lời, đôi mắt hắn lóe lên một tia đắc ý cực kỳ mờ nhạt rồi lập tức tắt ngấm, gương mặt lại trở về vẻ đau khổ, cung kính dập đầu:
- Khởi bẩm tiền bối, vãn bối là Chu Quý, đệ tử ngoại môn của Thiết Kiếm Bang dưới chân núi Tung Sơn. Ba ngày trước, bang phái của vãn bối bị toán đệ tử của Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn càn quét dã man vì từ chối dâng nộp quặng sắt đen Huyền Thiết. Cha mẹ và sư muội của vãn bối đều bị bọn chúng tàn sát... Vãn bối bị bắt làm khổ sai đưa vào đây... Tiền bối, ngài... ngài là ai? Tại sao ngài lại bị khóa chặt bởi xích Huyền Thiết nặng nề thế này?
Chu Quý giả vờ như không biết danh tính của Tô Quy Nhạn, cố tình đặt câu hỏi để dẫn dắt anh tự khai thân phận.
Tô Quy Nhạn khẽ thở dài một tiếng đầy u uất phẫn chí. Anh tựa đầu vào vách đá lạnh ngắt, ánh mắt nhìn vào hư không đầy đau đớn giả tạo:
- Thiết Kiếm Bang... Một môn phái chính trực. Người trẻ tuổi, ta chính là Tô Quy Nhạn, cựu đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái. Ba năm qua, ta bị giam giữ ở đây như một con tin chính trị, bị xích Huyền Thiết khóa chặt kinh mạch, vĩnh viễn không thể nhấc nổi một ngón tay tự do. Sư môn của ta... Thanh Vân Kiếm Phái của ta đã bị bọn chúng tàn sát sạch sẽ trong đêm tuyết lạnh năm xưa rồi...
- Ngài... ngài chính là Tô đại sư huynh của Thanh Vân phái sao? - Chu Quý giả vờ kinh ngạc tột độ, hai tay bấu chặt vào chấn song sắt cửa sổ nhỏ, giọng nói run rẩy đầy thành kính. - Vãn bối từ lâu đã nghe danh tiếng đại nghĩa của ngài ngoài giang hồ! Không ngờ... không ngờ ngài lại bị lũ ma đầu hành hạ dã man đến nông nỗi này! Trời đất quả thực không có mắt!
Chu Quý dập đầu liên tục xuống đất, tỏ vẻ vô cùng xúc động trước bi kịch của Tô Quy Nhạn. Nhưng thông qua Thính Bộ Đoán Tâm, Tô Quy Nhạn nghe thấy nhịp tim của hắn vẫn hoàn toàn ổn định ở mức sáu mươi nhịp, không hề tăng lên dù chỉ một nhịp. Sự giả tạo của hắn dưới nhãn quan của vị mưu sĩ tàn phế hệt như một màn kịch hề vụng về.
- Tiền bối! - Chu Quý lân la tiến sát hơn vào chấn song sắt, hạ thấp giọng thì thầm đầy bí ẩn. - Vãn bối nghe nói, đêm qua cổng đá thiên lao có biến động lớn, đệ tử cốt cán của Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn là Tào Mạnh đã phát điên tàn sát lẫn nhau. Lại có tin đồn xôn xao rằng... cựu giáo chủ Ma giáo đã để lại một bức mật tịch tối thượng mang tên 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' ngay dưới lòng đất này. Tiền bối bị giam ở đây lâu năm, ngài... ngài có biết thực hư thế nào không? Có phải Lôi Vân Sơn đang âm thầm tìm kiếm bức mật tịch đó để mưu đồ tạo phản lật đổ hai hộ pháp không?
Chu Quý bắt đầu đưa ra câu hỏi cốt lõi hòng dò hỏi thông tin mật theo mệnh lệnh của Tứ trưởng lão. Hắn nín thở chờ đợi, đôi mắt láo liên không rời khỏi từng chuyển động nhỏ trên cơ mặt của Tô Quy Nhạn.
Tô Quy Nhạn không trả lời ngay. Anh vận dụng Nhân Tâm Thuật - Vi Bộ để phân tích dã tâm của Tứ trưởng lão ẩn sau câu hỏi của Chu Quý.
“Tứ trưởng lão lo sợ Lôi Vân Sơn sẽ dùng quặng sắt đen đúc vũ khí riêng và luyện thành tuyệt học để lật đổ vây cánh của lão. Hắn phái Chu Quý vào đây để xác nhận tin đồn về 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' giả mạo mà ta đã phát tán ra ngoài.” Tô Quy Nhạn thầm nghĩ. “Nếu ta phủ nhận hoàn toàn, Chu Quý sẽ nghi ngờ và ván cờ ly gián sẽ bị khựng lại. Nhưng nếu ta thừa nhận quá dễ dàng, kẻ đa nghi như hắn sẽ lập tức đề phòng.”
Nghĩ đến đây, Tô Quy Nhạn khẽ nhắm mắt, vẻ mặt lộ ra một sự hoảng hốt và đề phòng cực kỳ chân thực. Anh cố tình hạ giọng nhỏ đến mức tối thiểu, khiến Chu Quý phải áp sát tai vào chấn song sắt mới nghe rõ:
- Người trẻ tuổi... đừng nhắc đến cái tên đó! Ở nơi thiên lao này, bất kỳ ai nhắc đến bốn chữ 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' đều bị Lôi Vân Sơn cắt lưỡi ném xuống Huyết Trì!
Chu Quý nghe thấy vậy, đôi mắt hắn lập tức sáng rực lên vì tin chắc mình đã chạm đúng vào bí mật khổng lồ. Hắn vội vã gặng hỏi, giọng nói run rẩy đầy kích động giả tạo:
- Tiền bối! Vậy là... tin đồn đó là có thật sao? Lôi Vân Sơn thực sự đang lén lút tìm kiếm nó?
Tô Quy Nhạn run rẩy đưa bàn tay tàn phế vuốt nhẹ sợi xích Huyền Thiết, phát ra tiếng động trầm đục dội vào đá ngầm. Anh khẽ thở dốc, vẻ mặt đầy u uất và bất lực:
- Ba ngày trước... ta nghe thấy tiếng Lôi Vân Sơn quát tháo ngoài hành lang đá lạnh này. Lão giận dữ vì kho rèn ngầm dưới mỏ quặng sắt đen Huyền Thiết bị sạt lở ngập lũ, làm lộ ra một thạch thất vô danh cổ xưa. Lão nói... lão đã tìm thấy một mảnh da dê cổ ngả màu vàng úa có nét chữ đỏ thẫm như máu khô... Lão tin chắc đó chính là bản đồ cất giấu tuyệt học tối thượng của cựu giáo chủ quá cố...
Chu Quý nuốt nước bọt một cái ực, bàn tay bấu chặt vào chấn song sắt run rẩy dữ dội. Hắn không ngờ mình lại có thể lấy được thông tin chi tiết và đắt giá đến mức này từ miệng tên phế nhân tàn phế.
- Mảnh da dê cổ... nét chữ đỏ thẫm... - Chu Quý lẩm nhẩm đầy thèm khát. - Vậy hiện giờ mảnh da dê đó đang ở đâu, tiền bối?
Tô Quy Nhạn khẽ lắc đầu, khóe mắt anh rơm rớm một giọt nước mắt đau khổ giả mạo, giọng nói khàn đặc oán hận:
- Ta không biết... Lôi Vân Sơn đã ra lệnh phong tỏa toàn diện mỏ quặng, canh gác nghiêm ngặt hằng ngày hằng canh ba hằng ngày. Lão nghi ngờ Tứ trưởng lão đang âm thầm theo dõi mình nên đã cử đệ tử tinh anh canh giữ lối ra vào duy nhất của kho rèn ngầm. Người trẻ tuổi... ngươi hỏi những điều này làm gì? Ngươi muốn tìm cái chết sao?
Chu Quý vội vàng lùi lại nửa bước, dập đầu lia lịa xuống đất, vẻ mặt đầy sợ hãi và cung kính:
- Vãn bối đáng tội! Vãn bối chỉ là uất hận Ma giáo tàn bạo, muốn tìm hiểu xem bọn chúng có mâu thuẫn gì để tìm cơ hội trốn thoát rửa hận cho sư môn mà thôi! Xin tiền bối lượng thứ cho sự nôn nóng của vãn bối!
- Được rồi... đừng nhắc đến nó nữa. Hãy nghỉ ngơi đi... - Tô Quy Nhạn yếu ớt cất tiếng rồi nhắm mắt lại, cơ thể phẳng lặng trở về trạng thái Thai Tức Pháp tĩnh lặng như cũ.
Chu Quý khom người lui ra góc tối phòng giam số 10. Trong bóng tối hoàn toàn, hắn lén thò tay vào sâu trong vạt áo rách nát, chạm nhẹ vào chiếc gương nhỏ giấu trong vách đất ẩm ướt – công cụ truyền tin phản quang chuyên dụng của hắn. Gương mặt lem luốc bùn đất của tên gián điệp Đường Môn giờ đây co rút lại thành một nụ cười đắc ý, tham lam tột độ. Hắn tin chắc rằng mình đã hoàn toàn lấy được lòng tin của tên phế nhân Tô Quy Nhạn và nắm giữ thông tin mật chí mạng về mảnh da dê cổ chứa 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' giả mạo.
Hắn không biết rằng, ở phòng giam bên cạnh, Tô Quy Nhạn đang ngồi tĩnh lặng trên xe lăn gỗ trong bóng tối hoàn toàn, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh buốt, bí ẩn như bóng ma dưới đáy địa ngục ngầm.
“Con mồi đã cắn câu hoàn hảo.” Tô Quy Nhạn thầm nghĩ, đôi mắt anh rực sáng lấp lánh phản chiếu ánh trăng nghiêng lạnh lẽo. “Chu Quý... ngươi tưởng mình là thợ săn tinh khôn, nhưng thực chất ngươi đã bước cả hai chân vào thòng lọng của 'Nhân Tâm Thuật - Vi Bộ'. Hãy mang thông tin mật này truyền về cho Tứ trưởng lão của ngươi đi. Cuộc tàn sát vĩ mô giữa hai phe phái trưởng lão tại thung lũng đá ngoài kia... chính là do nét bút của ta vẽ nên.”
Tiếng nước ngầm rỉ ra từ vách đá nứt nẻ vẫn nhỏ giọt đều đặn xuống sàn đá hắc thạch: “Tõm... tõm... tõm...”, ngân vang như tiếng chuông báo tử gõ nhịp cho sự sụp đổ tự hủy diệt bắt đầu từ bên trong của Hắc Nguyệt Giáo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!