Tàn Cục Thâu Phong
Hừng đông lạnh ngắt sau cơn giông bão kinh hoàng. Núi Hắc Phong chìm trong màn sương xám xịt, ẩm ướt, hơi nước từ những mạch đất ngầm dâng cao quyện chặt lấy mùi máu tanh nồng chưa kịp tan. Cổng đá thiên lao – nơi vừa diễn ra trận huyết chiến đẫm máu giữa hai phe phái trưởng lão đêm qua – giờ đây ngổn ngang những mảnh vụn của đao kiếm gãy nát, những chiếc búa sắt móp méo và những vệt máu tươi bị nước mưa gột rửa dở dang, loang lổ trên nền đá hắc thạch xám xịt.
Thẩm Mặc đứng giữa bãi chiến trường đổ nát, bộ võ phục cai ngục màu xám tro lấm lem bùn đất và những vệt máu khô xỉn màu. Cổ chân phải của cậu, nơi từng bị sợi roi da gai sắt tẩm độc của Độc Nhãn Long quấn chặt, vẫn truyền đến những cơn nhói buốt âm ỉ mỗi khi cử động. Vết bỏng bầm tím bốc khói đen trên vai phải do kình khí Thiết Sa Chưởng của Lục Bá gây ra từ mấy ngày trước vẫn chưa hoàn toàn lành lặn, rát buốt dưới lớp vải thô ẩm ướt. Thế nhưng, cậu không thể lộ ra một tia yếu đuối nào. Cậu lúc này đang là Ngục trưởng lâm thời của Hắc Nguyệt Thiên Lao, gánh vác trách nhiệm dọn dẹp hiện trường và đối phó với cơn thịnh nộ của thượng tầng Ma giáo.
- Dọn dẹp nhanh lên! Đem toàn bộ xác chết của đệ tử Tứ trưởng lão chất lên sân phơi xác phía sau. Tuyệt đối không được để lại bất kỳ mảnh kiếm gãy nào của Thanh Vân phái! - Thẩm Mặc khàn giọng ra lệnh cho toán ngục tốt đang run rẩy thu dọn hiện trường.
Cậu khẽ đưa mắt nhìn về phía lối rẽ tối tăm dẫn xuống hành lang đá lạnh, nơi dẫn sâu vào phòng giam số 9. Ở nơi tối tăm ẩm ướt nhất kia, vị sư phụ tàn phế của cậu – Tô Quy Nhạn – vẫn đang tĩnh lặng nằm trên bệ đá nứt nẻ, dùng trí tuệ siêu phàm để điều khiển cả bàn cờ giang hồ mà không cần nhấc nổi một ngón tay. Biến cố ngộ sát đêm qua hoàn toàn nằm trong tính toán của anh, nhưng hậu quả của nó đang đẩy thiên lao vào một cơn bão mới.
- Thẩm Mặc! Ngũ trưởng lão triệu kiến! - Tiếng gọi giật giọng của một tên Thiết Vệ từ phía phòng nghị sự cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập. Cậu biết, cửa ải khó khăn nhất hừng đông nay đã đến. Lôi Vân Sơn đang giận dữ tột độ, và chỉ cần một sơ hở nhỏ trong lời khai của cậu, cả cậu và Tô Quy Nhạn sẽ vạn kiếp bất phục.
Trong phòng nghị sự lâm thời của thiên lao, không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở. Lôi Vân Sơn đứng sừng sững bên cạnh chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đã bị nứt đôi. Lão nhân cao lớn với mái tóc đỏ dựng ngược như lửa đốt lúc này đang thở dốc, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội. Sát khí lôi điện màu tím nhạt bốc lên từ hai lòng bàn tay lão, phát ra những tiếng nổ lép bép quỷ dị, thiêu rụi cả những hạt nước mưa đang rỉ xuống từ trần đá.
*Rắc!*
Lôi Vân Sơn vung tay bóp nát chiếc chén trà bằng ngọc bích trên bàn, những mảnh ngọc vỡ vụn găm thẳng vào thớ gỗ, bột ngọc mịn rơi lả tả xuống sàn đá ngập nước lũ. Đôi mắt rực lửa hung hãn của lão trừng trừng nhìn thẳng vào Thẩm Mặc vừa bước vào quỳ sụp dưới chân mình.
- Thẩm Mặc! Ngươi giải thích thế nào về việc Tào Mạnh phát điên ngay tại cổng đá thiên lao, lại còn ngộ sát đệ tử cốt cán của Tứ trưởng lão? - Giọng nói của Lôi Vân Sơn trầm đục, mang theo kình khí hừng hực chấn động màng nhĩ Thẩm Mặc.
Áp lực võ học tuyệt đỉnh của Ngũ trưởng lão đè nặng lên vai Thẩm Mặc như một tảng đá ngàn cân. Lồng ngực cậu thắt chặt, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đầu óc cậu bỗng vang vọng lời dạy của Tô Quy Nhạn về "Nhân Tâm Thuyết": *"Lôi Vân Sơn là kẻ nóng nảy, kiêu ngạo nhưng cực kỳ đa nghi. Khi đối mặt với lão, con tuyệt đối không được giải thích dông dài về tà công hay y lý, bởi lão sẽ cho rằng con đang che giấu tội lỗi. Hãy dùng chính lòng tự tôn của lão để dẫn dắt sự nghi ngờ sang hướng khác."*
Thẩm Mặc cắn chặt môi, vận hành Thanh Vân Bộ - Sơ Thành để điều hòa dòng chân khí nhỏ nhoi trong cơ thể, giữ cho nhịp thở hoàn toàn bình tĩnh, không để lộ sự hoảng hốt. Cậu ngẩng đầu, gương mặt chất phác lộ ra vẻ hoang mang và tự trách tột độ:
- Khởi bẩm Ngũ trưởng lão, tiểu nhân đáng tội chết! Đêm qua mưa lũ dâng cao đột ngột, tà khí ẩm ướt dưới đáy ngục sâu ba mươi trượng bốc lên quá mạnh. Tào Mạnh sư huynh vốn dĩ đang canh gác tại cổng đá, nhưng không biết vì lý do gì, vết thương cũ ở mạn sườn trái của huynh ấy đột ngột phát tác dữ dội. Huynh ấy bắt đầu mê sảng, gầm thét về việc bị ác quỷ truy đuổi rồi vung búa điên cuồng...
- Vết thương cũ? Mạn sườn trái? - Lôi Vân Sơn nhíu chặt đôi lông mày đỏ rực, ánh mắt lóe lên tia nghi ngại. Lão biết rất rõ tà công Lôi Ty Kiếm Pháp của mình khi luyện tập đến tầng thứ sáu thường để lại khí độc tích tụ ở mạn sườn trái, nhưng Tào Mạnh chưa đạt đến cảnh giới đó, tại sao lại bộc phát triệu chứng này?
Thẩm Mặc không để Lôi Vân Sơn có thời gian suy nghĩ sâu thêm, cậu vội vàng dâng lên một cuốn sổ sách tuần tra bằng da thú đã bị thấm nước mưa ẩm ướt:
- Khởi bẩm trưởng lão, đây là sổ sách tuần tra gác đêm của thiên lao do tiểu nhân ghi chép hằng ngày. Ba ngày qua, Tào Mạnh sư huynh liên tục yêu cầu gác ca đêm một mình ngoài thung lũng đá hoang vắng, hoàn toàn không cho các ngục tốt khác tiếp cận. Tiểu nhân nghi ngờ... nghi ngờ có kẻ đã lén lút tiếp cận huynh ấy hằng đêm hằng canh ba để kích động tâm trí, hoặc có thể huynh ấy đã lén lút luyện tập một môn tà công ngoài giờ gác dẫn đến tẩu hỏa nhập ma đột ngột.
Lôi Vân Sơn giật lấy cuốn sổ sách tuần tra, thô bạo lật từng trang. Đôi mắt lão dừng lại ở những dòng ghi chép chi tiết về lịch trình gác đêm của Tào Mạnh. Nét chữ của Thẩm Mặc tuy mộc mạc nhưng vô cùng rõ ràng, hoàn toàn trùng khớp với thời gian Tào Mạnh lén lút lấy trộm bức mật tịch giả 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' từ phòng giam số 9.
- Lén lút luyện công riêng tư? - Lôi Vân Sơn cười lạnh một tiếng, sát khí tím nhạt trên tay lão bỗng bùng lên dữ dội, dội thẳng vào lồng ngực Thẩm Mặc.
*Hự!*
Thẩm Mặc đau đớn rên rỉ một tiếng, cơ thể bị luồng kình khí chấn động lùi lại nửa bước, khóe miệng rớm ra một vệt máu tươi nhạt. Cậu bị nội thương nhẹ do đứng quá gần kình khí tuyệt đỉnh của lão nhân tóc đỏ, nhưng cậu vẫn cắn răng quỳ vững, không hề kêu la.
Sự điềm tĩnh và dũng khí chịu đựng của Thẩm Mặc vô tình đã củng cố lòng tin của Lôi Vân Sơn. Lão nhân tóc đỏ thu hồi kình khí, ánh mắt dời khỏi Thẩm Mặc, hướng về phía bức tường đá xám xịt của phòng nghị sự, nghiến răng kèn kẹt:
- Tào Mạnh là đệ tử đắc ý nhất của ta, tính tình tuy kiêu ngạo nhưng tuyệt đối không dám tự ý luyện tà công ngoài giáo phái. Trừ phi... có kẻ đã cố tình gài bẫy, dùng một bức mật tịch giả để dụ dỗ hắn tự hủy kinh mạch, đồng thời mượn tay hắn để sát hại đệ tử cốt cán của phe đối địch! Tứ trưởng lão... con cáo già tham lam kia, ngươi quả nhiên muốn mượn gió bẻ măng, đổ tội mưu phản lên đầu ta để độc chiếm mỏ quặng sắt đen Huyền Thiết!
Sự nghi ngờ của Lôi Vân Sơn đã hoàn toàn bị bẻ lái sang Tứ trưởng lão đúng như mưu kế của Tô Quy Nhạn. Sự nóng nảy và kiêu ngạo của lão nhân tóc đỏ khiến lão tin chắc rằng đây là một âm mưu chính trị tinh vi do đối thủ truyền kiếp của mình dàn dựng hòng triệt hạ vây cánh của lão trước mặt Tả Hữu hộ pháp.
- Thẩm Mặc! - Lôi Vân Sơn quát lớn.
- Có tiểu nhân! - Thẩm Mặc vội vàng dập đầu bẩm báo.
- Từ nay về sau, ngươi chính thức tiếp quản vị trí Ngục trưởng Hắc Nguyệt Thiên Lao. Hãy phong tỏa toàn bộ khu vực hành lang đá lạnh, tăng cường canh gác mỏ quặng sắt đen hằng ngày hằng canh ba. Bất kỳ đệ tử nào thuộc phe Tứ trưởng lão bén mảng đến gần thiên lao mà không có thủ lệnh của ta, giết không cần hỏi!
- Tiểu nhân tuân lệnh! - Thẩm Mặc khom người dập đầu nhận lệnh, lòng nhẹ nhõm thở phào khi vượt qua được cửa ải sinh tử đầu tiên.
Lôi Vân Sơn vung chiến bào thêu hình sấm sét, hậm hực bước ra khỏi phòng nghị sự, tiếng bước chân nặng nề mang theo sát khí tím nhạt dội vang khắp hành lang đá ẩm ướt.
...
Nửa canh giờ sau, dưới lòng đất sâu ba mươi trượng, trong căn phòng giam số 9 tối tăm và ngột ngạt.
Thẩm Mặc lén lách qua cửa sắt, bước chân lướt nhẹ di chuyển nhanh nhẹn nhờ Thanh Vân Bộ Pháp đã sơ thành. Cậu khom người dừng lại bên cạnh chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ – địa điểm di động duy nhất của Tô Quy Nhạn lúc này. Vị cựu đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái vẫn ngồi tĩnh lặng trong bóng tối hoàn toàn, mái tóc dài xơ xác xõa che nửa khuôn mặt nhợt nhạt, hốc hác. Hai cổ tay anh vẫn quấn chặt bởi xích Huyền Thiết rỉ sét khóa chặt vào bức tường đá chịu lực.
- Sư phụ... Lôi Vân Sơn đã hoàn toàn cắn câu. Lão đã phong tỏa thiên lao và chuyển hướng nghi ngờ sang Tứ trưởng lão. - Thẩm Mặc thì thầm bẩm báo, bàn tay run rẩy lấy từ trong vạt áo ra một lọ thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao, lén lút bôi lên cổ chân phải vẫn còn rỉ máu nhẹ của mình.
Tô Quy Nhạn khẽ hé mở đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng nhìn cậu học trò nhỏ. Gương mặt anh phẳng lặng đến mức không có một tia cảm xúc, giọng nói khàn khàn yếu ớt nhưng chứa đựng sự thông tuệ vô biên vang lên chậm rãi:
- Thẩm Mặc, con đã hành sự rất tốt. Nhưng lòng kiêu ngạo của Lôi Vân Sơn chỉ là một nửa của ván cờ. Tứ trưởng lão mới là kẻ nguy hiểm thực sự. Lão lùn mập kia tuy tham lam nhưng vô cùng xảo quyệt. Sau khi mất đi đệ tử cốt cán đêm qua, lão chắc chắn sẽ không ngồi yên chờ đợi Lôi Vân Sơn phản kích. Lão sẽ tìm cách thâm nhập sâu vào thiên lao để tìm kiếm chứng cứ mưu phản thực sự của Lôi Vân Sơn hòng dâng lên Hữu Hộ pháp.
Thẩm Mặc giật mình, ngón tay bôi thuốc khựng lại giữa chừng:
- Sư phụ ý nói... Tứ trưởng lão sẽ phái gián điệp vào ngục?
- Đúng thế. - Tô Quy Nhạn khẽ ho khan một tiếng, một vệt máu tươi nhạt rỉ ra nơi khóe môi nhợt nhạt. Anh dùng vạt áo xám tro rách nát – di vật của sư huynh Trần Hoài An – lau đi vệt máu, ánh mắt nhìn thẳng vào bóng tối hành lang ngoài cửa sắt. - Lão sẽ không phái sát thủ hành động thô bạo nữa, mà sẽ dùng một quân cờ tinh vi hơn. Một kẻ giả dạng làm tù nhân chính đạo bị bắt giam để tiếp cận ta, hòng dò hỏi bí mật về Thanh Vân Kiếm Phổ và mỏ quặng sắt đen Huyền Thiết. Con phải chuẩn bị sẵn sàng để đón tiếp vị khách đặc biệt này.
...
Cùng lúc đó, tại một trang viện xa hoa nằm khuất sau những rặng tre xanh dưới chân núi Hắc Phong.
Trong thư phòng lộng lẫy bốc mùi hương liệu trầm ấm, Tứ trưởng lão đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế bành bọc da hổ quý giá. Lão nhân lùn mập với gương mặt luôn giả vờ cười hỷ hả lúc này đang co rút cơ mặt dữ dội vì phẫn nộ. Những ngón tay mập mạp đeo đầy nhẫn ngọc quý giá của lão siết chặt lấy tay vịn ghế, chiếc nhẫn ngọc chứa kịch độc ngầm ở ngón trỏ gõ nhịp đều đặn xuống thớ gỗ phát ra những tiếng *cộc... cộc...* đầy sốt ruột hằng ngày.
- Lôi Vân Sơn... ngươi dám để đệ tử của mình sát hại đệ tử cốt cán của ta ngay tại cổng đá thiên lao! Ngươi tưởng có quyền quản lý mỏ quặng Huyền Thiết và thiên lao là có thể muốn làm gì thì làm sao? - Tứ trưởng lão nghiến răng kèn kẹt, giọng nói rít qua kẽ răng xảo quyệt.
Một bóng đen gầy gò di chuyển không tiếng động từ góc tối thư phòng bước ra, quỳ sụp một gối trước mặt lão. Đó chính là Chu Quý – một gián điệp tinh nhuệ dưới trướng Tứ trưởng lão, sở hữu thân thủ nhanh nhẹn và biệt tài ngụy trang cực đỉnh của Đường Môn tàn dư.
- Khởi bẩm chủ tử, thuộc hạ đã điều tra rõ ràng. Vụ hỗn chiến đêm qua bùng nổ là do Tào Mạnh phát điên đột ngột. Nhưng thuộc hạ nghi ngờ, Lôi Vân Sơn đang âm thầm tích trữ quặng sắt đen Huyền Thiết dưới kho rèn ngầm để tự đúc vũ khí riêng, mưu đồ lật đổ hai hộ pháp. Bức mật thư giả 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' xuất hiện gần đây rất có thể là mồi nhử do chính lão tung ra để đánh lạc hướng sự chú ý của chúng ta. - Chu Quý cúi đầu bẩm báo, giọng nói lạnh lùng vô cảm.
Tứ trưởng lão khẽ híp đôi mắt ti hí đầy dã tâm dối trá, khóe môi nhếch lên một nụ cười hiểm độc:
- Tự đúc vũ khí mưu phản? Hừ, Lôi Vân Sơn quả nhiên có dã tâm lớn. Nhưng chúng ta chưa có chứng cứ thép để dâng lên Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành. Chu Quý!
- Có thuộc hạ!
- Đêm nay, ta sẽ sắp xếp cho ngươi giả dạng làm một kiếm khách chính đạo bị bắt giữ trong đợt càn quét ngoại vi hằng ngày. Ngươi sẽ thâm nhập sâu vào thiên lao, tìm cách giam ngay cạnh phòng giam số 9 của tên phế nhân Tô Quy Nhạn. Hãy dùng mọi thủ đoạn lừa gạt, giả vờ đáng thương để lấy lòng tin của y. Ta muốn ngươi cướp đoạt bằng được bức mật tịch Thanh Vân Kiếm Phổ và tìm ra chứng cứ đúc vũ khí lậu của Lôi Vân Sơn dưới mỏ đá Huyền Thiết.
Chu Quý siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng sắc bén của một kẻ săn mồi chuyên nghiệp:
- Thuộc hạ tuân lệnh! Quyết không làm chủ tử thất vọng!
Tứ trưởng lão khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc chứa kịch độc ngầm trên ngón tay mập mạp, ánh mắt xảo quyệt nhìn chằm chằm vào bóng tối nơi Chu Quý đang quỳ, lạnh lùng ra lệnh:
- Hãy nhớ kỹ, tên phế nhân Tô Quy Nhạn kia tuy kinh mạch đã nát nhưng trí tuệ cực kỳ đáng sợ. Ngươi tuyệt đối không được để lộ bất kỳ sơ hở nào trước mặt y. Đêm nay, ngươi sẽ bước vào phòng giam số 9.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!