Nhạc nềnWuxia

Phản Đồ Nhập Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Hắc Nguyệt Thiên Lao chưa bao giờ buông tha cho những kẻ mang vết thương lòng. Ở tầng sâu nhất của ngục tối, nơi hơi ẩm rỉ ra từ những mạch nước ngầm vách đá bốc mùi rêu phong thối rữa, Tô Quy Nhạn vẫn ngồi tĩnh lặng trên bệ đá nứt nẻ của phòng giam số 9. Trên vai y, vết rách do chiếc gậy sắt bọc đồng của Mã Sáu quật xuống vẫn đang rỉ máu, từng giọt đỏ thẫm ấm nóng chậm rãi thấm qua lớp áo xám tro sờn rách – di vật duy nhất của sư huynh Trần Hoài An quá cố. Cơn đau buốt nhói lên theo từng nhịp thở, nhưng gương mặt y vẫn phẳng lặng như mặt nước hồ thu. Y đang vận hành Thai Tức Pháp, điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu để bảo toàn chút sinh mệnh lực mỏng manh chống chọi lại cái lạnh thấu xương của mùa mưa đang cận kề.


Ngoài hành lang đá lạnh, Thẩm Mặc – gã cai ngục trẻ tuổi mười chín tuổi – vẫn đứng lặng người. Bàn tay gầy gò của cậu nắm chặt chuôi đao tuần tra tiêu chuẩn, khớp xương trắng bệch ra vì run rẩy. Cậu vừa chứng kiến màn đối thoại quỷ dị giữa Tô Quy Nhạn và Mã Sáu. Sự kinh hoàng của một kẻ tàn bạo như Mã Sáu khi bị nhìn thấu vết nợ cờ bạc chu sa xanh đã gieo vào lòng Thẩm Mặc một nỗi sợ hãi xen lẫn kính phục vô ngần đối với vị đại sư huynh tàn phế của Thanh Vân Kiếm Phái. Cậu muốn bước vào, muốn hỏi y về vết thương, nhưng nỗi sợ hãi kỷ luật sắt của Ma giáo lại giữ chặt chân cậu nơi ngưỡng cửa sắt.


“Cộp... Cộp... Cộp...”


Tiếng bước chân đột ngột vang lên từ phía lối đi canh gác hành lang đá lạnh.


Tô Quy Nhạn không mở mắt, nhưng đôi tai y khẽ động nhẹ. Y vận dụng Thính Bộ Đoán Tâm để phân tích nhịp bước chân đang tiến lại gần. Tiếng bước chân này rất nhẹ, di chuyển lướt đi vô cùng nhanh nhẹn, nhưng gót chân khi chạm đất lại có chút phù phiếm, thiếu đi sự trầm ổn, dứt khoát của một kiếm khách đại tông tông môn.


“Nặng khoảng trăm bốn mươi cân. Thân pháp nhanh nhẹn nhưng nội tức bất ổn, nhịp thở dồn dập dường như đang mang theo sự bực dọc và đố kỵ cực lớn. Gươm đeo hông có tiếng ngọc bích chạm vào vỏ kiếm khảm vàng. Là kẻ phản đồ.”


Tô Quy Nhạn khẽ thở dài trong lòng. Y đã biết kẻ đang đến là ai.


Cửa sắt phòng giam số 9 một lần nữa bị đẩy ra, nhưng lần này không phải bằng một cú đạp thô bạo của Mã Sáu, mà là một bàn tay mang găng da mỏng thanh lịch. Một nam tử trẻ tuổi tuấn tú bước vào. Hắn mặc bộ võ phục Ma giáo màu đen viền đỏ lộng lẫy dành cho đệ tử cốt cán của Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn. Bên hông hắn đeo thanh trường kiếm khảm ngọc bích sáng lấp lánh – một bảo vật cướp được từ tàng thư các của Thanh Vân Kiếm Phái năm xưa. Gương mặt hắn thanh tú nhưng thần thái lại âm trầm, đôi mắt sắc sảo đầy vẻ kiêu ngạo nhưng ẩn giấu bên dưới là một sự bất an không thể che giấu.


Khương Vũ. Cựu đệ tử thiên tài kiêu ngạo của Thanh Vân Kiếm Phái, kẻ đã quỳ gối đầu hàng Ma giáo trong đêm tông môn bị thảm sát để đổi lấy mạng sống, nay đang làm chó săn đắc lực cho Ngũ trưởng lão.


Khương Vũ đứng trước bệ đá, nhìn xuống Tô Quy Nhạn bằng ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt và đố kỵ. Hắn chậm rãi tiến lại gần, chiếc ủng da nện lên xích sắt Huyền Thiết đang khóa chặt cổ chân Tô Quy Nhạn, tạo ra tiếng kêu ken két chói tai dội vào vách đá.


“Đại sư huynh... lâu rồi không gặp.” Khương Vũ nhếch mép cười lạnh, giọng nói tràn đầy sự mỉa mai. “Ngươi nhìn xem bản thân mình hiện tại thế nào? Một phế nhân kinh mạch đứt đoạn, hai chân hoại tử không thể nhấc nổi một bước, phải sống chui rúc dưới đáy địa ngục ngầm này như một con chuột cống. Còn ta? Ta nay là đệ tử đắc lực của Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn, được hưởng vinh hoa phú quý, võ công tiến cảnh vượt bậc. Thanh Vân Kiếm Phái nghìn năm danh môn chính đạo của ngươi rốt cuộc đã mang lại cái gì cho ngươi ngoài bộ dạng thảm hại này?”


Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống nền đá ẩm ướt ngay sát chân Tô Quy Nhạn, cố tình dẫm mạnh chân lên mắt xích Huyền Thiết để tăng thêm sự đau đớn cho y.


Tô Quy Nhạn chậm rãi hé mở đôi mắt. Y không hề nhìn vào thanh trường kiếm khảm ngọc bích sang trọng của Khương Vũ, mà vận dụng Sát Sắc Chi Nhãn để nhìn thẳng vào gương mặt hắn.


Dưới ánh lửa bập bùng của ngọn đuốc hành lang, Tô Quy Nhạn nhìn thấy rõ nhịp mạch đập ở thái dương bên trái của Khương Vũ đang dồn dập bất thường. Khóe mắt hắn có những tia máu đỏ vằn lên vì thiếu ngủ, và bàn tay mang găng da của hắn đang nắm chặt chuôi kiếm run nhẹ hằng giây. Đặc biệt, trên gò má trái của hắn ẩn hiện một vết sưng tấy màu tím nhạt mang theo kình khí lôi điện chưa tan hết.


Tô Quy Nhạn không hề tức giận trước sự sỉ nhục của phản đồ. Y nghiêng nhẹ đầu, giọng nói chậm rãi, phẳng lặng như nước hồ thu vang lên:


“Khương Vũ... Ngũ trưởng lão vừa tát ngươi một cú bên má trái đúng không? Lực đánh mang theo Lôi Ty kình lực của Cửu Thiên Lôi Đình Quyết, khiến vết sưng tấy đến nay vẫn chưa thể dùng nội lực hóa giải.”


Nụ cười mỉa mai trên mặt Khương Vũ lập tức đông cứng lại. Gương mặt hắn biến sắc, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng nhìn Tô Quy Nhạn: “Ngươi... ngươi nói nhảm cái gì?”


“Ngươi không cần phải che giấu.” Tô Quy Nhạn tiếp tục nói, giọng điệu bình thản như đang đọc vị một cuốn sách mở sẵn. “Ngươi liên tục nhìn về phía cửa ngục, bàn tay nắm chuôi kiếm run nhẹ chứng tỏ ngươi đang cực kỳ bất an về địa vị của mình trong Ngũ Trưởng Lão Phái. Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn vốn là kẻ nóng nảy, hiếu chiến và cực kỳ đa nghi. Hôm qua, tiến độ khai thác quặng sắt đen Huyền Thiết ở mỏ khổ sai bị ngưng trệ do sạt lở mạch nước ngầm. Ngươi là kẻ chịu trách nhiệm giám sát mỏ đá, chắc chắn đã bị ông ta quở trách nặng nề và ban cho một bạt tai cảnh cáo. Ta nói có đúng không?”


Khương Vũ chột dạ, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán dưới lớp tóc mai được chải chuốt kỹ lưỡng. Hắn không ngờ một kẻ bị giam cầm biệt lập hằng ngày lại có thể chỉ ra chính xác vết thương lòng và sự thất sủng của hắn trước mặt chủ tử mới. Sự kiêu ngạo giả tạo của hắn bị bóc trần hoàn toàn chỉ bằng vài câu nói của vị đại sư huynh tàn phế.


“Câm miệng! Tên phế nhân kia!” Khương Vũ gầm lên để che giấu sự hoảng loạn. Hắn đột ngột tuốt kiếm ra khỏi vỏ.


“Xoảng!”


Thanh trường kiếm khảm ngọc bích sáng lóa, lưỡi kiếm áp sát vào cổ họng nhợt nhạt của Tô Quy Nhạn. Luồng kiếm khí tà đạo lạnh buốt rạch một đường mảnh rớm máu trên cổ y, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra dọc theo lưỡi kiếm khảm ngọc.


“Ngươi tưởng ngươi vẫn còn là đại sư huynh thiên tài ngày xưa sao? Chỉ cần một cái nhấc tay, ta có thể chém đứt đầu ngươi ngay lập tức! Ma giáo giữ mạng ngươi làm con tin chính trị, nhưng ta nói ngươi bị đột tử do phong hàn trong ngục thì ai dám nghi ngờ?” Khương Vũ rít qua kẽ răng, sát cơ bùng phát dữ dội trong đôi mắt âm trầm.


Tô Quy Nhạn nhìn thẳng vào lưỡi kiếm đang kề sát cổ mình, gương mặt không hề có một chút sợ hãi. Y vận dụng Nhân Tâm Thuyết để phân tích sâu sắc cấu trúc tâm lý sợ hãi của tên phản đồ trước mặt. Y biết rõ kẻ hèn nhát luôn muốn chứng tỏ bản thân bằng bạo lực khi bị dồn vào chân tường.


“Ngươi không dám giết ta, Khương Vũ.” Tô Quy Nhạn khẽ cười, giọng nói thì thầm đầy ma mị. “Nếu ngươi giết ta, Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn sẽ là người đầu tiên bẻ gãy cổ ngươi. Ông ta giữ mạng ta để khai thác bí mật về Thanh Vân Kiếm Phổ và vị trí cất giấu tàng thư các. Ngươi giết ta, tức là tự tay chặt đứt cơ hội lập công lớn nhất của ông ta trước mặt giáo chủ.”


Y dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm xoáy sâu vào tâm can Khương Vũ:


“Hơn nữa... ngươi đang lén giữ lại một phần tài liệu cướp được từ tàng thư các của Thanh Vân Kiếm Phái năm xưa để làm đường lui cho mình đúng không? Trong vạt áo trong của ngươi, cuốn 'Thanh Vân Thập Nhị Kiếm' bản tàn khuyết vẫn đang được giấu kỹ. Ngươi đầu hàng Ma giáo để giữ mạng, nhưng ngươi biết rõ dã tâm tàn bạo của bọn chúng, nên muốn giữ lại một quân bài tẩy phòng thân khi bị vứt bỏ. Ngươi sợ hãi... ngươi sợ hãi một ngày Lôi Vân Sơn phát hiện ra sự dối trá của ngươi và ném ngươi xuống Huyết Trì.”


“Rầm!”


Khương Vũ hoàn toàn hoảng loạn. Lời nói của Tô Quy Nhạn như một lưỡi kiếm vô hình đâm xuyên qua mọi lớp phòng ngự tâm lý cuối cùng của hắn. Bí mật về việc lén giữ lại tài liệu tông môn là thứ hắn giấu kín nhất, ngay cả thuộc hạ thân cận cũng không hề biết. Làm sao một kẻ tàn phế ngồi yên một chỗ lại có thể nhìn thấu tâm can hắn đến mức rùng rợn như vậy?


Sự sợ hãi tột độ biến thành sát cơ điên cuồng. Khương Vũ không thể để kẻ này sống sót để làm lộ bí mật chí mạng của mình. Hắn gầm lên như một con thú bị dồn vào đường cùng, vung kiếm định đâm đứt gân tay còn lại của Tô Quy Nhạn hòng phế bỏ hoàn toàn khả năng gõ nhịp truyền tin của y.


“Chết đi! Tên ma quỷ kia!”


Lưỡi kiếm khảm ngọc bích vung lên cao, xé gió lao thẳng xuống bả vai gầy gò của Tô Quy Nhạn.


Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa sắt phòng giam.


“Rầm!”


“Khương tiên sinh! Xin dừng tay!”


Thẩm Mặc từ ngoài hành lang đá lạnh lao vào, vội vã dùng chiếc đao tuần tra tiêu chuẩn chặn đứng đường kiếm của Khương Vũ ngay sát da thịt Tô Quy Nhạn. Tiếng kim khí va chạm chói tai vang vọng khắp gian ngục tối tăm.


Khương Vũ giận dữ quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào gã cai ngục trẻ tuổi khờ khạo: “Tên ngục tốt kia! Ngươi dám cản ta? Ngươi muốn chết sao?”


Thẩm Mặc mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng cậu cố giữ giọng điệu bình tĩnh, cúi đầu cung kính báo cáo theo đúng kế hoạch tuần tra giả lập được chuẩn bị từ trước:


“Khương tiên sinh bớt giận! Ngục trưởng Lục Bá đang dẫn đội tuần tra cơ động tiến vào phân khu này để kiểm tra đột xuất theo lệnh của Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn. Nếu ngài ra tay sát hại trọng phạm chính trị lúc này, ngục trưởng phát hiện sẽ rất khó báo cáo lên trên. Xin ngài hãy nghĩ cho đại cục!”


Khương Vũ khựng lại. Nghe đến danh hào của ngục trưởng Lục Bá và Ngũ trưởng lão, sát khí trong mắt hắn dần bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi kỷ luật sắt của Ma giáo. Hắn hừ lạnh một tiếng, thu kiếm tra vào vỏ gỗ khảm vàng đầy tức giận. Hắn nhìn Tô Quy Nhạn bằng ánh mắt đầy căm hận và đe dọa, sau đó quay người bước nhanh ra khỏi phòng giam số 9, chiếc áo choàng đen đỏ bay phần phật trong gió lạnh hành lang.


Tô Quy Nhạn khẽ nhắm mắt, vận hành Thai Tức Pháp để điều hòa lại nhịp thở dồn dập sau cuộc đối chất sinh tử. Vết rạch nhỏ trên cổ y vẫn đang rớm máu, nhưng y biết mình đã giành chiến thắng hoàn hảo trong ván cờ tâm lý đầu tiên này. Khương Vũ đã bị đẩy vào thế hoang mang tột độ, không dám tùy tiện ra tay ám hại y công khai nữa.


Thẩm Mặc vội vàng đóng chặt cửa sắt, quỳ sụp xuống bên cạnh bệ đá nằm, lo lắng nhìn vết thương trên cổ đại sư huynh:


“Đại sư huynh... ngài không sao chứ?”


Tô Quy Nhạn chậm rãi mở mắt, nhìn gã cai ngục trẻ tuổi bằng ánh mắt đầy tin tưởng và ấm áp. Y biết, hạt giống lòng tin đầu tiên đã được gieo trồng thành công dưới đáy địa ngục ngầm này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!