Nhạc nềnWuxia

Mãnh Hổ Nghi Tâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

U ám. Lạnh lẽo. Hắc Nguyệt Thiên Lao sâu ba mươi trượng dưới lòng đất núi Hắc Phong quanh năm không thấy ánh mặt trời, chỉ có tiếng nước rỉ rả từ vách đá hắc thạch ẩm ướt và mùi tử khí nồng nặc bốc lên từ những xác chết tù nhân phân hủy.


Trong phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên bệ đá nứt nẻ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của anh chìm sâu dưới lớp rơm khô ẩm ướt, lạnh ngắt như hai khúc gỗ mục. Hai cổ tay anh quấn chặt bởi xích Huyền Thiết rỉ sét găm sâu vào da thịt hoại tử nhẹ, liên kết trực tiếp với vách đá chịu lực phía sau. Mái tóc dài xơ xác xõa xuống che khuất nửa gương mặt hốc hác nhợt nhạt, nhưng dưới kẽ tóc, đôi mắt anh vẫn sáng rực như hai đốm lửa ma trơi trong đêm tối.


Anh khẽ nghiêng đầu, thính giác siêu phàm của kỹ năng Thính Bộ Đoán Tâm lập tức thu nhận một chuỗi âm thanh nặng nề vang dội từ phía hành lang đá lạnh ngoài kia.


“Cộp... Cộp... Cộp...”


Tiếng bước chân rất nặng, mỗi nhịp dẫm xuống sàn đá ngập nước đều tạo ra những tiếng động trầm đục, kèm theo luồng kình khí cuộn trào làm rung chuyển cả những chấn song sắt rỉ sét.


- Nặng khoảng hai trăm cân. Bước chân trầm ổn, lực kình phát ra từ gót chân mang theo tính lôi điện tê liệt đối thủ. Đây là Cửu Thiên Lôi Đình Quyết của Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn. - Tô Quy Nhạn thầm nghĩ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh buốt. - Con mãnh hổ bị thương cuối cùng cũng đã tự dẫn xác xuống ngục tối.


Cửa sắt phòng giam số 9 đột ngột bị đẩy mạnh ra. Thẩm Mặc, nay là phó ngục trưởng lâm thời, khom người dẫn đường đi phía trước. Sắc mặt cậu thiếu niên mười chín tuổi lộ rõ vẻ lo âu căng thẳng, bàn tay phải nắm chặt chuôi đao ngục tốt tiêu chuẩn hòng che giấu sự run rẩy. Đi ngay phía sau cậu là Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn.


Lôi Vân Sơn là một lão nhân cao lớn, mái tóc đỏ dựng ngược như ngọn lửa đang bùng cháy, mặc chiếc chiến bào Ma giáo thêu hình sấm sét oai nghiêm nhưng đã bị vò nát một góc hông. Gương mặt lão đầy những nếp nhăn dữ dằn, hai mắt đỏ ngầu ngập tràn sát khí và sự đa nghi tột độ. Đi bên cạnh lão là Tào Mạnh - đệ tử đắc ý nhất của lão, một tráng hán thô dã vạm vỡ mang theo chiếc búa sắt khổng lồ nặng tám mươi cân sau lưng.


Ngay khi bước vào phòng giam, Lôi Vân Sơn vung tay lên. Một luồng kình khí lôi điện màu tím nhạt đột ngột bộc phát từ lòng bàn tay lão, nén chặt không khí trong phòng giam số 9 lại thành một bức tường áp lực kinh hoàng dội thẳng vào lồng ngực gầy gò của Tô Quy Nhạn.


*Khụ... Khụ khụ!*


Tô Quy Nhạn gập người, một tiếng ho khan rách nát vang lên. Anh ho ra một ngụm máu tươi đẫm trên sàn đá ẩm ướt, lồng ngực nhói buốt dữ dội do luồng kình khí của Lôi Vân Sơn chấn động trực tiếp vào phế quản yếu ớt. Căn bệnh nan y di truyền từ mẫu thân cộng với khí lạnh ngập lũ khiến cơ thể anh lúc này yếu ớt như một ngọn đèn trước gió. Anh khẽ giấu ngón tay trỏ bàn tay phải - ngón tay đang bị sưng tấy đen do chu sa độc ăn mòn vết thương từ đêm viết huyết thư - vào sâu dưới vạt áo xám tro rách nát.


- Tô Quy Nhạn! - Lôi Vân Sơn gầm lên khàn khàn, tiếng gầm vang dội làm rung chuyển cả xích sắt Huyền Thiết. - Ngươi là đại đệ tử của Thanh Vân Kiếm Phái, chắc chắn phải biết tung tích của mật tịch tông môn và kho báu tàng thư. Hôm nay, nếu ngươi không khai ra vị trí cất giấu, ta sẽ tự tay bẻ gãy từng khúc xương sườn của ngươi, ném ngươi xuống Huyết Trì độc nước cho da thịt thối rữa vĩnh viễn!


Dù cơ thể đang gánh chịu cơn đau đớn thấu xương tủy, Tô Quy Nhạn vẫn điềm tĩnh ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Lôi Vân Sơn. Vận dụng cảnh giới Nhân Tâm Thuật - Vi Bộ, anh lập tức đọc vị được sự dao động kịch liệt trong nhịp thở và cơ mặt của Ngũ trưởng lão.


Lôi Vân Sơn đang sợ hãi. Lão không thực sự muốn tra hỏi mật tịch Thanh Vân, lão chỉ đang nôn nóng tìm kiếm một đường lui, một chỗ dựa võ học tối thượng để đối phó với thế trận cô lập mà Tả Hữu hộ pháp đang bủa vây sau khi nhận được bức Huyết Thư Ngụy Tạo đêm qua.


- Ngũ trưởng lão tức giận như vậy... khụ... chẳng lẽ là vì bức thư mật của Tứ trưởng lão gửi cho Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành? - Tô Quy Nhạn chậm rãi cất tiếng, giọng nói yếu ớt, nhẹ nhàng như tiếng gió lùa qua khe đá nhưng lại có sức nặng như ngàn cân nện thẳng vào tâm trí Lôi Vân Sơn.


Lôi Vân Sơn chấn động kịch liệt, lùi lại nửa bước, kình khí tím nhạt quanh thân đột ngột tán loạn:


- Ngươi... làm sao ngươi biết về bức thư đó? Kẻ nào đã truyền tin cho ngươi?


Lão nhân tóc đỏ trừng mắt nhìn Thẩm Mặc đầy nghi ngờ, sát cơ bùng lên dữ dội. Thẩm Mặc giật mình, vội vàng quỳ sụp xuống nước lũ, cúi đầu thật thấp để che giấu vết bỏng bầm tím cũ trên vai phải do Thiết Sa Chưởng gây ra.


- Trưởng lão bớt giận. - Tô Quy Nhạn cười lạnh, tiếng xích Huyền Thiết khẽ vang lên loảng xoảng khi anh dịch chuyển nhẹ cơ thể tàn phế. - Thiên lao này tuy kín, nhưng tiếng gió rít ngoài hành lang đá lạnh không bao giờ lừa dối thính giác của ta. Tứ trưởng lão đã nắm chắc chứng cứ ngươi lén tích trữ ba ngàn cân sắt đen Huyền Thiết hằng tháng để tự đúc binh khí riêng. Bức huyết thư tố cáo đã được gửi đi hừng đông nay. Ngươi giết ta lúc này, chẳng khác nào tự tay chặt đứt sợi xích bảo mệnh duy nhất của mình trước mặt Hữu Hộ pháp.


Lôi Vân Sơn nghiến răng kèn kẹt, bàn tay mập mạp siết chặt chuôi kiếm Lôi Vân tỏa ra lân quang màu tím nhạt. Lão định vung tay đánh gãy xương tay Tô Quy Nhạn để ép cung, nhưng lời phân tích thấu đáo của anh đã làm lão chùn bước. Lão biết, nếu không có một thế lực võ học hoặc một bức mật tịch tối thượng để đột phá cảnh giới Tiên Thiên, lão sẽ vĩnh viễn không thể chống lại sự trừng phạt mưu phản của Phó Thiên Hành.


Trong lúc Lôi Vân Sơn đang bận trầm ngâm, lo âu suy tính đại cục chính trị, Tô Quy Nhạn khẽ dời ánh mắt sắc lẹm của mình sang Tào Mạnh đang đứng gác cạnh cửa sắt.


Tào Mạnh là đệ tử cốt cán mạnh nhất dưới trướng Lôi Vân Sơn, sở hữu ngoại gia hoành luyện cứng như sắt đá. Thế nhưng, thông qua Sát Sắc Chi Nhãn, Tô Quy Nhạn phát hiện ra Tào Mạnh luôn nhìn sư phụ mình với vẻ đố kỵ ngầm. Mỗi khi Lôi Vân Sơn vận kình khí sấm sét, bàn tay Tào Mạnh lại siết chặt lấy chiếc búa sắt, cơ mặt co rút đầy vẻ thèm khát võ công tối thượng. Hắn đã chán ngấy việc mãi mãi chỉ làm một quân cờ thí, một cái bóng đứng sau bảo vệ cho sự kiêu ngạo của sư phụ.


Tô Quy Nhạn khẽ dịch chuyển bả vai rách miệng rỉ máu, cố tình làm xáo trộn lớp rơm khô dưới bệ đá nằm. Hành động nhỏ này vô tình để lộ ra một góc của Mảnh Da Dê Cổ - bức mật tịch giả 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' mà anh và Tiêu Dao Tử đã ngụy tạo đêm qua. Góc da dê cổ kính ngả màu vàng úa, trên đó hiện lên vài nét chữ màu đỏ thẫm như máu khô lấp lánh dưới ánh nến mờ.


Tào Mạnh đứng bên cạnh, đôi mắt lập tức trợn tròn khi nhìn thấy góc da dê. Hắn thở dốc một hơi nhẹ, tim đập liên hồi dồn dập. Là một kẻ luyện tà công Ma giáo, hắn nhận ra ngay mùi tanh nhẹ đặc trưng của máu rết đất và chu sa độc bốc lên từ mảnh lụa cổ - dấu hiệu của một tuyệt học tối thượng bị thất lạc.


Tô Quy Nhạn bắt đầu vận dụng kỹ năng Khẩu Thiệt Phá Đan, giọng nói của anh trầm thấp quỷ dị, thì thầm hệt như tiếng ma quỷ đòi mạng vang vọng qua các khe thông gió phòng giam:


- Một đời tông sư như Ngũ trưởng lão, võ công tuy tuyệt đỉnh, nhưng đệ tử dưới trướng có ai thực sự kế thừa được chân truyền? Hay họ chỉ mãi là những kẻ canh cổng ngục nghèo khổ, ngày đêm chịu đòn roi, chờ đợi một ngày bị vứt xác xuống Vạn Cổ Động khi không còn giá trị lợi dụng? Kẻ thông minh... phải biết tự tìm cho mình một lối đi riêng trước khi cơn bão phong tỏa thiên lao ập xuống.


Lời nói của Tô Quy Nhạn như một mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tâm ma sâu kín nhất của Tào Mạnh. Hắn nhìn chằm chằm vào góc mảnh da dê dưới lớp rơm khô, lòng tham vô độ và dã tâm phản nghịch bùng lên thiêu đốt toàn bộ lý trí.


Lôi Vân Sơn lúc này đang quay lưng lại bệ đá, đi lảo đảo lảo đảo quanh phòng giam để suy nghĩ về tối hậu thư của Tứ trưởng lão. Lão hoàn toàn không chú ý đến hành vi của đệ tử mình.


- Sư phụ... người... người bớt giận. Để con canh giữ tên phế nhân này cho, người hãy về thư phòng nghỉ ngơi trước. - Tào Mạnh bước lên một bước, giọng nói run rẩy cố giữ vẻ bình thường hòng đánh lạc hướng Lôi Vân Sơn.


- Tốt lắm. Hãy canh chừng y cẩn mật cho ta! - Lôi Vân Sơn hừ lạnh, vung tay thu hồi kình khí lôi điện tím nhạt rồi tức giận bước ra ngoài hành lang đá lạnh, tiếng bước chân nặng nề xa dần.


Trong phòng giam số 9 chỉ còn lại Tô Quy Nhạn nằm bất động trên bệ đá, Thẩm Mặc đứng gác ngoài cửa sắt và Tào Mạnh đang đứng sát chấn song sắt.


Tào Mạnh nín thở, đôi mắt rực lên dã tâm muốn vượt qua sư phụ của mình. Hắn lén lút nhìn quanh, thấy Thẩm Mặc đang giả vờ quay mặt đi chỗ khác. Không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một, Tào Mạnh nhanh như chớp luồn hai ngón tay vạm vỡ qua khe chấn song sắt, kẹp chặt lấy góc Mảnh Da Dê Cổ dưới lớp rơm khô, giấu tọt bức mật tịch chứa khẩu quyết lỗi vào tay áo rộng của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!