Nhạc nềnWuxia

Huyết Thư Ly Gián

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiêu Dao Tử đặt nét bút cuối cùng bằng màu mực thẫm đỏ như máu khô cổ xưa, đôi mắt lão lóe lên tia điên dại rùng rợn.


Trong không gian chật hẹp và ẩm ướt của phòng giam số 9, ngọn nến sáp nhỏ đặt sau bệ đá khẽ chao đảo, hắt những vệt sáng đỏ lòm lên vách tường phủ đầy rêu xanh. Mùi tanh nồng của Chu Sa Độc trộn lẫn với máu rết đất thiên lao bốc lên ngột ngạt, quẩn quanh trong làn sương lạnh buốt của mùa mưa Tây Bắc.


Tiêu Dao Tử run rẩy buông cây bút tự chế làm từ tóc và cành trúc. Mười đầu ngón tay của lão thư sinh co rút lại, da thịt sưng tấy đỏ rát và bắt đầu nổi lên những bọng nước nhỏ do tiếp xúc trực tiếp với độc tính của chu sa. Nhưng lão không hề kêu đau, khuôn mặt gầy gò hốc hác chỉ có sự thỏa mãn điên cuồng. Lão nhìn chằm chằm vào Mảnh Da Dê Cổ đã hoàn thành, cười khàn khàn trong cổ họng:


- Xong rồi... nét chữ này, thần thái này, dù là hai đại hộ pháp có sống lại cũng không thể phân biệt được thật giả. Lôi Vân Sơn... món nợ máu của Tiêu gia trang mười năm trước, ta sẽ dùng nét bút này để bắt ngươi phải trả bằng cả mạng sống!


Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ, hai cổ tay quấn chặt bởi xích Huyền Thiết rỉ sét găm sâu vào da thịt hoại tử nhẹ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của anh chìm trong lớp rơm khô ẩm ướt, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng rực như đuốc, thấu suốt bóng tối. Anh khẽ nghiêng đầu, thính giác siêu phàm của Thính Bộ Đoán Tâm lập tức thu nhận những tiếng động cực nhỏ từ phía hành lang đá lạnh ngoài kia.


- Thẩm Mặc, dấm ngục. - Giọng nói của Tô Quy Nhạn trầm thấp, nhẹ nhàng nhưng mang theo một uy lực không thể kháng cự.


Thẩm Mặc đứng hộ vệ bên cạnh, vội vàng lấy từ trong vạt áo ra một lọ dấm thô dùng cho nhà bếp thiên lao. Theo đúng chỉ điểm của Tô Quy Nhạn về y lý Phàm Thực Khắc Độc, Thẩm Mặc đổ dấm lên một mảnh vải sạch, nhẹ nhàng lau đi những vệt mực chu sa còn sót lại trên mười đầu ngón tay sưng tấy của Tiêu Dao Tử. Chất dấm chua nồng gặp độc tính chu sa lập tức sủi bọt trắng, trung hòa bớt độc tính và làm dịu đi vết bỏng rát trên da thịt lão thư sinh.


- Tiêu tiên sinh, mười năm ẩn nhẫn giả điên của lão đã đổi lại được nét bút đoạt mệnh này. - Tô Quy Nhạn nhìn Tiêu Dao Tử, ánh mắt đầy sự tôn trọng của một bậc trí giả. - Bây giờ, lão hãy quay lại phòng giam số 12. Thẩm Mặc sẽ đưa lão đi trước khi Thiết Vệ đổi ca tuần tra. Hãy tiếp tục giả điên, ngày Lôi Vân Sơn tự đứt kinh mạch sẽ không còn xa.


Tiêu Dao Tử cúi đầu vái dài Tô Quy Nhạn một lạy, rồi l lách người qua phiến đá cơ quan nứt nẻ đã được mở sẵn theo Thanh Vân Trận Pháp. Thẩm Mặc vận Thanh Vân Bộ - Sơ Thành, thân hình di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma không tiếng động, hộ tống lão thư sinh biến mất vào bóng tối sâu thẳm của hành lang đá lạnh.


Trong phòng giam số 9 chỉ còn lại một mình Tô Quy Nhạn. Anh khẽ thở dài, một ngụm máu đen thẫm trào ra nơi khóe môi bị bỏng nhẹ do axit độc tố phản ứng từ chiều. Căn bệnh nan y di truyền từ mẫu thân cộng với khí lạnh ngập lũ của thiên lao đang từng chút một bào mòn sinh mệnh mong manh của anh. Nhưng anh không quan tâm. Ánh mắt anh dời về phía bệ đá nằm, nơi cuốn sổ sách tham ô của Lục Bá và bức mật tịch giả 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' đang được giấu kỹ dưới lớp rơm khô.


- Bí kíp giả đã thành, nhưng nếu không có một ngòi nổ đủ mạnh để kích hoạt lòng tham và sự nghi kỵ của Lôi Vân Sơn, lão ta sẽ không nôn nóng luyện tập tà công lỗi này. - Tô Quy Nhạn thầm nghĩ, đầu óc anh xoay chuyển thần tốc, tái hiện lại toàn bộ bản đồ thế lực của Hắc Nguyệt Giáo.


Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn và Tứ trưởng lão vốn là hai thế lực đối địch sinh tử trong giáo phái. Lôi Vân Sơn kiểm soát mỏ quặng sắt đen Huyền Thiết và thiên lao, còn Tứ trưởng lão nắm giữ tài lực dồi dào và thương hội ngoại vi. Cả hai đều khao khát vị trí giáo chủ đang bỏ trống, nhưng lại luôn lo sợ Tả Hữu hộ pháp can thiệp. Đặc biệt, Lôi Vân Sơn đang âm thầm tích trữ quặng sắt đen để tự đúc binh khí riêng - một kế hoạch tạo phản tuyệt mật mà Tô Quy Nhạn đã lén thu thập được thông qua các tù nhân khổ sai.


- Nếu Lôi Vân Sơn tin rằng Tứ trưởng lão đã phát hiện ra bí mật tích trữ sắt đen của lão và đang viết thư mật cáo giác lên Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành... lão ta sẽ làm gì? - Khóe môi Tô Quy Nhạn khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh buốt.


Anh quyết định dùng Song Diện Biện Thuyết để thiết lập một cái bẫy ly gián vĩ mô. Anh cần viết một bức Huyết Thư Ngụy Tạo giả danh nét chữ của Tứ trưởng lão gửi cho Hữu Hộ pháp, tố cáo dã tâm tạo phản của Lôi Vân Sơn. Sau đó, bức thư này phải được lén để rò rỉ vào tay Lôi Vân Sơn một cách tự nhiên nhất.


Cửa sắt phòng giam khẽ động nhẹ, Thẩm Mặc đã quay trở lại an toàn, hơi thở cậu hơi dồn dập nhưng ánh mắt đầy vẻ kiên định:


- Sư phụ, Tiêu Dao Tử đã về phòng giam số 12 an toàn. Thiết Vệ tuần đêm vừa đi qua lối rẽ phía Tây, không phát hiện ra điều gì bất thường.


- Tốt lắm. - Tô Quy Nhạn gật đầu, chỉ tay về phía chiếc hộp gỗ nhỏ chứa Chu Sa Độc còn lại hờ trên bệ đá. - Thẩm Mặc, hãy lấy cho ta một mảnh vải lụa tối màu. Ta nhớ trong số y phục cũ của phản đồ Khương Vũ bỏ lại ở phòng tắm ngục tuần trước, có một mảnh đai lưng bằng lụa đen của Thanh Vân phái bị lão cắt đứt.


Thẩm Mặc lập tức hiểu ra ý đồ của sư phụ. Cậu lách người ra ngoài, chỉ trong nửa nén nhang đã mang về một mảnh lụa đen sờn cũ, trên đó vẫn còn mờ nhạt hoa văn mây xanh đặc trưng của Thanh Vân Kiếm Phái nhưng đã bị bôi bẩn bởi muội than thiên lao.


Tô Quy Nhạn đặt mảnh lụa đen lên đùi mình. Anh dùng ngón tay trỏ của bàn tay phải - ngón tay vốn đã bị trầy xước sâu, rớm máu tươi do xoay cơ quan đá rỉ sét của thạch thất ngầm - nhúng thẳng vào lọ Chu Sa Độc thẫm đỏ.


Cơn đau rát buốt tột cùng lập tức ập đến khi độc tính của chu sa và máu rết ngấm thẳng vào vết thương hở trên ngón tay anh. Toàn thân Tô Quy Nhạn run lên bần bật, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm trên vầng trán nhợt nhạt, sắc mặt anh xám ngoét đi dưới ánh nến mờ. Nhưng anh không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Anh vận hành Thai Tức Pháp để điều hòa nhịp thở, dùng ý chí sắt đá cưỡng ép bàn tay tàn phế của mình phải giữ vững sự ổn định cực hạn.


Anh bắt đầu viết.


Từng nét chữ màu đỏ thẫm như máu khô hiện lên trên mảnh lụa đen. Tô Quy Nhạn vận dụng Ngưng Thần Phân Tích để tái hiện lại hoàn hảo từng nét bút, khoảng cách và thói quen viết chữ của Tứ trưởng lão mà anh đã ghi nhớ sâu sắc từ những văn bản phê duyệt trong ngục trước đây. Nét chữ của Tứ trưởng lão vốn tròn trịa, hoa mỹ nhưng thiếu đi lực kình ở phần cuối nét bút - biểu hiện của một kẻ tham lam, xảo quyệt nhưng nhút nhát.


*"Khởi bẩm Hữu Hộ pháp đại nhân, thuộc hạ đã nắm chắc chứng cứ Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn lén tích trữ ba ngàn cân sắt đen Huyền Thiết tại Tây khu mỏ quặng hằng tháng để tự đúc binh khí riêng, mưu đồ tạo phản lật đổ thần quyền. Kính xin đại nhân sớm hạ lệnh phong tỏa thiên lao, trừng trị phản đồ..."*


Phía dưới bức thư, Tô Quy Nhạn khéo léo dùng ngón tay vẽ lại một ký hiệu con dấu hình hoa văn vàng kim - tín vật riêng tư của Tứ trưởng lão mà chỉ những người thân cận nhất mới biết được.


Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, Tô Quy Nhạn đổ gục người về phía trước xe lăn, ho ra một ngụm máu tươi đẫm trên sàn đá ẩm ướt. Ngón tay trỏ của anh giờ đây đã sưng vù lên, đen lại do độc tính ăn mòn da thịt. Thẩm Mặc hoảng hốt, vội vàng dùng dấm ngục lau sạch ngón tay cho anh, nước mắt thiếu niên mười chín tuổi suýt trào ra vì xót xa:


- Sư phụ... ngài chịu khổ quá rồi. Để con bôi Hắc Tuyết Cao cho ngài.


- Không cần... - Tô Quy Nhạn khàn khàn cất tiếng, giọng nói yếu ớt như hơi thở hắt ra, nhưng đôi mắt vẫn rực sáng đầy sát khí. - Hãy dùng hơi nóng của ngọn nến sấy khô bức thư này, sau đó vò nát nó để tạo ra vết nhăn tự nhiên hệt như một bức mật thư bị intercepted (đánh chặn) giữa đường.


Anh thở dốc một lát rồi tiếp tục dặn dò:


- Sáng mai, Lôi Vân Sơn sẽ nhận báo cáo tiến độ khai thác mỏ sắt đen Huyền Thiết hằng tuần từ phòng văn thư thiên lao. Tập báo cáo đó sẽ được đặt trong chiếc hòm gỗ bọc da bò tại phòng gác chính. Thẩm Mặc, ngươi hiện là phó ngục trưởng lâm thời, hãy dùng Lục Bá Thủ Lệnh bản sao để tiếp cận chiếc hòm đó. Hãy lén kẹp bức huyết thư ngụy tạo này vào giữa tập hồ sơ báo cáo. Hãy nhớ, phải làm cho nó lộ ra một góc nhỏ một cách tự nhiên nhất, hệt như một kẻ đưa thư nôn nóng đã vô tình để sót lại.


- Con hiểu rồi. - Thẩm Mặc cắn chặt môi, nhận lấy bức huyết thư đen thẫm đã được sấy khô và vò nát từ tay sư phụ. - Con sẽ mạo hiểm một chuyến. Dù có phải hy sinh mạng sống, con cũng phải đưa bức thư này vào thư phòng của Lôi Vân Sơn.


- Hãy cẩn thận. - Tô Quy Nhạn nhìn sâu vào mắt đệ tử. - Lý Hổ và Thiết Vệ vẫn đang rình rập xung quanh hành lang đá lạnh. Nếu ngươi bị phát hiện, hãy dùng danh nghĩa kiểm tra an ninh mỏ quặng của Lôi Vân Sơn để thoái lui. Tuyệt đối không được hoảng loạn.


Sáng hôm sau, khi ánh bình minh lạnh lẽo của vùng núi Hắc Phong xuyên qua làn sương mù dày đặc dội xuống thiên lao, Thẩm Mặc bắt đầu hành động.


Cậu mặc bộ võ phục cai ngục xám xịt gọn gàng, cố giữ nét mặt bình thản chất phác hằng ngày dù lồng ngực đang đập liên hồi. Bước chân cậu lội qua làn nước lũ đã rút bớt nhưng vẫn còn ngập ngang cổ chân trên hành lang đá lạnh, hướng thẳng về phía phòng gác chính - nơi đặt hòm thư tín và công văn của thiên lao.


Tại phòng gác, tên cai ngục tham lam Thập Nhất đang ngủ gật bên cạnh chiếc bàn gỗ mục nát, miệng vẫn còn nồng nặc mùi rượu quế rẻ tiền. Chiếc hòm gỗ bọc da bò chứa các báo cáo mỏ quặng hằng tuần đặt ngay trên kệ sách phía sau hắn.


Thẩm Mặc nín thở, vận dụng Thanh Vân Bộ Pháp di chuyển hoàn toàn không tiếng động tiếp cận chiếc hòm gỗ. Cậu lén rút từ trong vạt áo ra chiếc chìa khóa vạn năng Huyền Thiết bản sao bằng sáp mà cậu và A Sáng đã đúc đêm trước.


*Cạch.*


Tiếng cơ quan khóa nhỏ vang lên. Thập Nhất khẽ cựa quậy người, miệng lẩm bẩm vài câu chửi thề mê sảng. Thẩm Mặc cứng đờ người, bàn tay giữ chặt chuôi Thanh Vân Đoản Kiếm giấu trong vạt áo, sẵn sàng ra tay diệt khẩu nếu hắn tỉnh giấc. Nhưng Thập Nhất chỉ xoay người rồi tiếp tục ngáy pho pho.


Thẩm Mặc nhanh tay mở nắp hòm, tìm thấy tập hồ sơ báo cáo tiến độ khai thác mỏ sắt đen Huyền Thiết của Tây khu. Cậu lén kẹp bức Huyết Thư Ngụy Tạo vào giữa các trang giấy da dê, cố tình để lộ một góc vải lụa đen có vết mực đỏ thẫm ra ngoài mép hồ sơ, rồi khóa hòm lại hệt như cũ.


Để đảm bảo không để lại bất kỳ dấu vết nào, Thẩm Mặc lén để lại một túi tiền nhỏ chứa mười lượng bạc vụn vào hộc tủ của Thập Nhất - một khoản hối lộ ngầm để nếu sau này có bị điều tra, Thập Nhất sẽ tự động nhắm mắt làm ngơ để bảo vệ nguồn thu nhập bất chính của mình.


Chỉ hai canh giờ sau, tập hồ sơ báo cáo mỏ quặng được chuyển lên thư phòng của Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn trên đỉnh núi Hắc Phong.


Trong căn thư phòng xa hoa bốc mùi trầm hương nồng nặc, Lôi Vân Sơn đang ngồi trầm ngâm sau chiếc bàn lớn bằng gỗ mun đen bóng. Lão nhân cao lớn, tóc đỏ dựng ngược như lửa, mặc chiếc chiến bào Ma giáo thêu hình sấm sét oai nghiêm. Gương mặt lão đầy nếp nhăn dữ dằn, ánh mắt rực lửa hung hãn đang lộ rõ vẻ lo âu tột độ.


Cái chết thảm hại của Lục Bá - tên ngục trưởng cũ do lão nuôi dưỡng - tuy đã dập tắt được vụ án tham ô đúc bạc lậu, nhưng lại khiến Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành bắt đầu nghi ngờ có biến động ngầm trong thiên lao. Lôi Vân Sơn biết rõ, nếu bí mật lão lén tích trữ ba ngàn cân sắt đen Huyền Thiết hằng tháng để tự đúc binh khí riêng bị Phó Thiên Hành phát hiện, lão sẽ bị khép tội mưu phản và bị vứt vào Huyết Trì độc nước ngay lập tức.


- Khởi bẩm Trưởng lão, đây là báo cáo tiến độ khai thác quặng tuần này của Tây khu. - Một tên đệ tử ngoại môn quỳ sụp dâng lên tập hồ sơ da dê.


Lôi Vân Sơn hừ lạnh một tiếng, vung tay giật lấy tập hồ sơ. Nhưng ngay khi lão vừa mở tập giấy ra, một mảnh vải lụa đen rách nát, nhăn nhúm bất ngờ rơi ra ngoài, đập thẳng xuống mặt bàn gỗ mun.


Lôi Vân Sơn khựng lại. Đôi lông mày đỏ rực nhíu chặt. Lão dùng bàn tay to thô ráp bốc đầy kình khí tím nhạt nhặt mảnh lụa đen lên.


Ngay khi nhìn thấy nét chữ màu đỏ thẫm như máu khô trên mảnh lụa, đồng tử của Lôi Vân Sơn co rút lại kịch liệt. Lão lập tức nhận ra nét chữ tròn trịa, hoa mỹ nhưng thiếu lực ở nét cuối - bút tích đặc trưng của Tứ trưởng lão, kẻ thù chính trị không đội trời chung của lão.


Lôi Vân Sơn nín thở đọc từng dòng chữ tố cáo dã tâm tạo phản tích trữ sắt đen Huyền Thiết của mình gửi cho Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành. Đặc biệt, ở góc cuối bức thư, con dấu ký hiệu hoa văn vàng kim của Tứ trưởng lão hiện lên rõ mồn một.


- Khốn kiếp! - Lôi Vân Sơn gầm lên một tiếng kinh hoàng đầy giận dữ.


Sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi tột độ bùng phát trong tâm can lão nhân tóc đỏ. Lão không hề nghi ngờ tính xác thực của bức thư, bởi vì nét chữ, con dấu và quan trọng nhất - thông tin về việc lão lén tích trữ ba ngàn cân sắt đen Huyền Thiết là hoàn toàn có thật! Chỉ có kẻ thù sinh tử như Tứ trưởng lão mới âm thầm theo dõi và nắm thóp được bí mật chí mạng này của lão.


- Tên cáo già tham lam kia! Ngươi dám lén lút viết thư cáo giác ta với Phó Thiên Hành? Ngươi muốn mượn tay Hữu Hộ pháp để tiêu diệt vây cánh của ta, cướp đoạt mỏ quặng và thiên lao sao? - Lôi Vân Sơn nghiến răng kèn kẹt, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất.


Luồng kình khí lôi điện mang tính tê liệt từ đan điền lão đột ngột bộc phát dữ dội do tâm lý bị dao động cực hạn. Tiếng sấm sét nổ nhỏ *tí tách* vang lên quanh thân thể lão, tạo ra một áp lực võ học kinh hoàng bao trùm toàn bộ thư phòng.


Lôi Vân Sơn đập bàn đứng phắt dậy sau khi đọc bức huyết thư giả, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn vì giận dữ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!