Ngụy Tạo Thiên Kinh
Luồng kiếm ý buốt giá từ mảnh da dê cổ xưa găm thẳng vào xương tủy Tô Quy Nhạn, nhọn hoắt và lạnh lẽo như một thanh trường kiếm ngàn năm vừa tuốt vỏ. Gương mặt hốc hác của anh trắng bệch đi trong tích tắc, lồng ngực gầy gò thắt chặt lại, máu độc trong cuống họng chực trào ra ngoài. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý bỗng run lên một nhịp vô thức dưới lớp vải thô xám tro, nhưng đó không phải là sự hồi sinh, mà là phản ứng co rút của các thớ cơ hoại tử trước luồng kình khí quá đỗi bá đạo.
- Sư phụ! Ngài làm sao vậy? - Thẩm Mặc hoảng hốt, vội vàng tiến lên nửa bước, tay giữ chặt cây đuốc dầu đang cháy bập bùng, ánh lửa đỏ rực chao đảo trên vách đá ẩm ướt của Thạch Thất Vô Danh.
Tô Quy Nhạn không trả lời. Anh nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt vào tay vịn của chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ đến mức móng tay rách da chảy máu từ trước găm sâu vào thớ gỗ mục, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm. Anh lập tức vận hành Thai Tức Pháp, chủ động làm chậm nhịp tim xuống mức tối thiểu. Hơi thở của anh nhẹ dần, mỏng manh như tơ trời, điều hòa dòng máu đang sôi sục trong lồng ngực chảy chậm lại qua các sinh huyệt. Luồng nhiệt lượng ấm áp từ viên Tuyết Sâm Hoàn đang tan dưới lưỡi bắt đầu phát huy tác dụng, từng chút một bao bọc lấy lục phủ ngũ tạng, xua tan đi khí lạnh thấu xương của kiếm ý cổ xưa.
Sau gần một nén nhang tĩnh lặng tuyệt đối, Tô Quy Nhạn mới chậm rãi mở mắt. Đôi mắt anh sâu thẳm, tĩnh lặng như nước hồ thu, không còn một tia dao động nào.
- Kiếm ý thật mạnh. - Tô Quy Nhạn khàn khàn cất tiếng, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự hưng phấn kỳ lạ. - Kẻ để lại mảnh da dê này trăm năm trước, kiếm đạo chắc chắn đã đạt đến cảnh giới Hóa Cảnh vô hình. Luồng kiếm ý này không muốn làm hại ta, nó chỉ đang tự vệ trước chân khí ngoại lai. Nhưng ta vốn là kẻ phế nhân không còn một tấc nội lực, nên nó mới dịu đi nhanh chóng.
Thẩm Mặc thở phào một hơi, nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng nhìn mười đầu ngón tay đẫm máu của sư phụ:
- Sư phụ, tay của ngài... Để con bôi thêm Hắc Tuyết Cao cho ngài.
- Không cần phí thuốc. - Tô Quy Nhạn xua tay, ánh mắt dời về phía Mảnh Da Dê Cổ đang nằm trong chiếc hộp gỗ mun mục nát. - Thẩm Mặc, hãy dùng khăn sạch gói mảnh da dê này lại, cất giấu kỹ dưới bệ nằm của phòng giam số 9. Sau đó, khóa chặt xích Huyền Thiết lại cho ta trước khi trời hừng đông. Chúng ta phải quay lại phòng giam trước khi đội Thiết Vệ tuần đêm đi tuần khu vực này.
Thẩm Mặc vội vàng làm theo lời chỉ điểm. Cậu cẩn thận dùng một mảnh vải thô sạch gói mảnh da dê cổ lại, lách người đẩy xe lăn đưa Tô Quy Nhạn trở lại phòng giam số 9 qua khe nứt vách đá. Sau khi đóng chặt phiến đá cơ quan theo đúng khớp cờ vây của Thanh Vân Trận Pháp, Thẩm Mặc dùng Vạn Năng Thiết Thược khóa chặt bộ xích sắt Huyền Thiết nặng năm mươi cân vào cổ tay và cổ chân của Tô Quy Nhạn hệt như cũ. Tiếng xích sắt va chạm *loảng xoảng* trầm đục vang vọng trong đêm tối, lập lại trật tự giam cầm giả tạo hằng năm.
Khi mọi thứ đã được ngụy trang hoàn hảo, Tô Quy Nhạn tựa lưng vào vách đá lạnh ngắt, nhìn Thẩm Mặc đang đứng gác ngoài hành lang qua khe cửa sắt rỉ sét. Ánh bình minh lạnh lẽo của vùng núi Tây Bắc bắt đầu le lói hắt những vệt sáng xám ngoét xuống hành lang đá lạnh.
- Thẩm Mặc, kế hoạch của chúng ta đã có nguyên liệu thô sơ tốt nhất. - Tô Quy Nhạn thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy. - Nhưng để biến mảnh da dê này thành bức mật tịch 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' giả mạo giống đến mức hoàn hảo, ta cần một người có nét bút cổ xưa cực đỉnh, am hiểu cổ văn Ma giáo mà không bị bất kỳ kẻ nào nghi ngờ. Người đó phải nằm ngoài mạng lưới của chúng ta, nhưng lại có mối thâm thù huyết hải với Hắc Nguyệt Giáo.
Thẩm Mặc khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi đột ngột ghé sát tai vào chấn song sắt cửa ngục:
- Sư phụ, ngài đang nói đến... Tiêu Dao Tử? Lão thư sinh điên khùng bị giam ở phòng giam số 12 cuối dãy hành lang này?
- Chính là lão. - Tô Quy Nhạn gật đầu. - Tiêu Dao Tử vốn là một nho sĩ ẩn dật, mười năm trước gia đình lão bị Lôi Vân Sơn tàn sát dã man vì không chịu giao nộp đất đai mỏ quặng. Lão uất hận viết văn tế chửi bới giáo chủ Ma giáo nên bị bắt giam vào đây. Suốt mười năm qua, lão giả điên giả dại, ăn cơm bẩn, miệng lẩm bẩm thơ văn điên khùng để giữ mạng qua ngày. Nhưng ta biết, thư pháp của lão từng được triều đình ca tụng là tuyệt luân, nét chữ cổ văn của lão có thể giả mạo bất kỳ bút tích nào trên đời.
Thẩm Mặc lộ vẻ ái ngại, cậu lắc đầu thở dài:
- Sư phụ, việc này e là cực kỳ khó khăn. Cách đây vài tuần, khi con mới vào ngục gác, con thấy lão đói khát đáng thương nên đã lén mang cho lão mấy đồng bạc vụn và ít cơm nóng để mua chuộc lòng tin. Nhưng lão vừa nhìn thấy đồng bạc liền cười điên khùng, vung tay ném thẳng bát cơm bẩn vào người con, mắng con là chó săn của Ma giáo. Lão thà ăn rơm rạ ẩm mốc chứ tuyệt đối không nhận bất kỳ ân huệ nào từ cai ngục. Một kẻ điên cuồng và cứng đầu như vậy, làm sao chúng ta thuyết phục được lão hợp tác vẽ chữ giả mạo?
Tô Quy Nhạn khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhẽo nhưng lạnh lùng thấu suốt nhân tâm:
- Thẩm Mặc, lòng lo sợ và tiền bạc có thể mua chuộc được kẻ tham lam như Lục Bá hay Mã Sáu, nhưng đối với một nho sĩ chính trực mang nợ máu như Tiêu Dao Tử, tiền bạc chỉ là thứ rác rưởi dơ bẩn. Ngươi dùng tiền của cai ngục để tiếp cận lão, chính là đang sỉ nhục lòng kiêu hãnh của lão. Muốn thuyết phục một kẻ thà chết không chịu khuất phục, ngươi phải dùng thứ lớn hơn cả mạng sống của lão: đó chính là cơ hội báo thù bằng đạo nghĩa chính đạo.
Anh dừng lại một chút, lắng nghe tiếng bước chân tuần tra của lính gác Thiết Vệ đang xa dần ngoài cổng đá thiên lao, rồi tiếp tục chỉ dẫn:
- Đêm nay, khi đổi ca canh gác vào canh ba, hãy lén đưa Tiêu Dao Tử vào phòng giam số 9 của ta dưới danh nghĩa áp giải phạm nhân đi dọn dẹp nhà vệ sinh ngầm. Ta sẽ tự mình dùng Song Diện Biện Thuyết để khuất phục tâm ma của lão.
- Con tuân lệnh. - Thẩm Mặc cúi đầu nhận lệnh, ánh mắt tràn đầy vẻ kính phục trước sự thấu hiểu lòng người sâu sắc của sư phụ.
Đêm canh ba tĩnh mịch lạnh buốt xương tủy. Gió mùa mưa rít gào qua các khe hở thông gió của thiên lao, tạo ra những âm thanh u uất như tiếng khóc oan hồn. Thẩm Mặc vận dụng Thanh Vân Bộ - Sơ Thành di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động dọc theo hành lang đá lạnh. Với tư cách là tân phó ngục trưởng lâm thời, cậu dễ dàng lờ đi sự giám sát của các ngục tốt khác và lén mở khóa phòng giam số 12.
Tiêu Dao Tử bị kéo ra ngoài trong trạng thái xộc xệch, tóc tai bù xù cài đầy cành cây khô, miệng lẩm bẩm những câu thơ nho giáo vô nghĩa. Thẩm Mặc nhanh chóng đẩy lão vào phòng giam số 9 và khóa chặt cửa sắt lại.
Ngay khi bước vào không gian tối tăm của phòng giam số 9, Tiêu Dao Tử lập tức cười điên khùng, vung vẩy hai cánh tay gầy trơ xương, định xé rách bộ y phục tù rách nát màu xám tro của mình để diễn trò điên loạn hằng ngày. Lão gào lên khàn khàn:
- Trời đất xoay vần! Vua không ra vua, tôi không ra tôi! Lũ chó săn Ma giáo các ngươi muốn bắt ta đi đâu? Ta là tiên nhân trên trời, ta muốn cưỡi rồng bay đi!
Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ dưới góc tối phòng giam, hai tay bị xích sắt Huyền Thiết khóa chặt vào tường đá. Anh không hề lên tiếng ngăn cản, chỉ điềm tĩnh quan sát từng chuyển động nhỏ của Tiêu Dao Tử bằng Sát Sắc Chi Nhãn. Dưới ánh lửa tù mù của cây nến sáp nhỏ giấu sau bệ đá, anh nhìn thấy nhịp đập thái dương của lão thư sinh hoàn toàn ổn định, đôi mắt lão tuy đảo liên tục nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhanh về phía cửa sắt để dò xét động tĩnh bên ngoài. Đó không phải là ánh mắt của một kẻ điên, mà là sự cảnh giác cực độ của một con thú săn mồi đang ẩn mình.
- Tiêu Dao Tử, mười năm giả điên ăn cơm bẩn, có bao giờ lão đêm nằm nghe tiếng gió rít ngoài thiên lao mà tự hỏi: nợ máu của ba mươi hai mạng người Tiêu gia trang bao giờ mới được trả bằng máu kẻ thù? - Giọng nói của Tô Quy Nhạn vang lên, chậm rãi, nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng như lưỡi dao găm thẳng vào góc tối sâu thẳm nhất trong tâm can lão thư sinh.
Tiếng cười điên dại của Tiêu Dao Tử đột ngột ngưng bặt.
Toàn thân lão cứng đờ giữa phòng giam ẩm ướt. Cánh tay gầy gò đang giơ lên cao khựng lại giữa không trung, run rẩy kịch liệt. Đôi mắt đờ đẫn vô hồn của lão trong tích tắc bỗng co rút lại, lóe lên một tia sáng sắc lẹm, đầy u uất và hận thù tột cùng. Lão từ từ hạ tay xuống, quay đầu nhìn thẳng vào Tô Quy Nhạn đang ngồi trong bóng tối:
- Ngươi... ngươi là kẻ nào? Tại sao lại biết tên của Tiêu gia trang? - Giọng nói của lão không còn chút vẻ điên khùng nào nữa, mà trầm thấp, lạnh lùng và sắc bén hệt như một người hoàn toàn tỉnh táo.
- Ta là Tô Quy Nhạn, đại đệ tử của Thanh Vân Kiếm Phái đã sụp đổ. - Tô Quy Nhạn điềm tĩnh trả lời, khẽ nhấc xích Huyền Thiết tạo ra một tiếng động trầm đục. - Ta cũng như lão, là một phế nhân mang nặng nợ máu diệt môn, bị giam cầm dưới đáy địa ngục này suốt ba năm qua.
Tiêu Dao Tử cười lạnh một tiếng khinh miệt, lão tiến lại gần hai bước, nhìn chằm chằm vào đôi chân tàn phế của Tô Quy Nhạn:
- Hóa ra là tàn dư của Thanh Vân phái. Một kẻ phế nhân bị xiềng xích khóa chặt tay chân, không thể nhấc nổi một ngón tay như ngươi, thì lấy gì đòi báo thù? Ngươi định bảo tên cai ngục trẻ tuổi kia dùng tiền bạc mua chuộc lòng tin của ta để ta viết sớ đầu hàng Ma giáo sao? Ta nhổ vào! Tiêu Dao Tử này thà bị vạn đao phân thây, thà làm quỷ đói dưới đáy ngục này, cũng tuyệt đối không bao giờ viết một chữ nào cho lũ tà ma ngoại đạo các ngươi!
Tô Quy Nhạn không hề tức giận trước lời nhục mạ của lão thư sinh. Anh vận dụng kỹ thuật thuyết phục Song Diện Biện Thuyết, chậm rãi phân tích cục diện bằng một giọng điệu đầy ẩn ý:
- Tiêu tiên sinh, lão lầm rồi. Ta không cần lão viết sớ đầu hàng, cũng không cần lão dùng võ lực để báo thù. Võ lực của kẻ cầm đao kiếm tuy mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ là thứ sức mạnh thô bạo dễ bị bẻ gãy. Thứ ta muốn lão viết hằng đêm, chính là một bức mật tịch võ học tối thượng mang tên 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' giả mạo.
Tiêu Dao Tử nhướng mày, ánh mắt đầy nghi ngại:
- Bí kíp giả mạo? Ngươi định dùng nó để làm gì?
- Lòng tham và dã tâm của con người chính là thứ độc dược tàn khốc nhất trên đời. - Tô Quy Nhạn nghiêng đầu, đôi mắt sáng rực như đuốc trong bóng tối. - Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn – kẻ đã tàn sát gia tộc của lão và sư môn của ta – là một kẻ hiếu chiến, nóng nảy và khao khát quyền lực giáo chủ tột cùng. Lão ta đang tìm mọi cách để đoạt lấy tuyệt học tối thượng của cựu giáo chủ quá cố hòng lật đổ hai hộ pháp.
Anh dừng lại một chút, lấy Mảnh Da Dê Cổ đang được bọc vải sạch ra khỏi góc bệ nằm, đặt nhẹ lên đùi mình:
- Đây là mảnh da dê cổ xưa trăm năm ta nhặt được dưới thạch thất ngầm. Ta đã tự tay biên soạn toàn bộ khẩu quyết và bản đồ tu luyện của 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' dựa trên các thế cờ vây lỗi chí mạng của Thanh Vân Trận Pháp. Những khẩu quyết này nhìn bề ngoài thì vô cùng xảo quyệu, thâm sâu, có khả năng kích hoạt chân khí bộc phát cực hạn trong thời gian ngắn. Nhưng thực chất, đó là một cái bẫy tự hủy kinh mạch cực kỳ tinh vi. Kẻ nào luyện theo tà công giả mạo này, trong vòng ba tháng, kinh mạch toàn thân sẽ tự đứt đoạn, lục phủ ngũ tạng thối rữa, tẩu hỏa nhập ma mà chết thảm hại.
Tiêu Dao Tử nghe đến đây, toàn thân chấn động kịch liệt. Lão nhìn chằm chằm vào mảnh da dê cổ xưa trên đùi Tô Quy Nhạn, rồi lại nhìn vào gương mặt điềm tĩnh, lạnh lùng của anh. Sự xảo quyệt và thâm sâu trong kế sách mưu lược này vượt xa mọi tưởng tượng của một nho sĩ chính trực như lão.
- Ngươi... ngươi muốn mượn tay ta để vẽ chữ giả mạo, biến mảnh da dê này thành bức mật tịch thật để dụ Lôi Vân Sơn tự sát? - Giọng nói của Tiêu Dao Tử run rẩy vì kinh ngạc.
- Đúng vậy. - Tô Quy Nhạn khàn khàn nói, ánh mắt anh lộ ra một sát cơ lạnh buốt người. - Lão có thư pháp tuyệt đỉnh, am hiểu sâu sắc về cổ văn Ma giáo. Chỉ có nét chữ của lão mới có thể làm giả mạo bút tích của cựu giáo chủ quá cố giống đến mức hoàn hảo không tì vết. Việc viết ra bí kíp giả này không phải là sự đầu hàng, mà chính là lưỡi kiếm vô hình bén ngót nhất tiêu diệt Ma giáo từ bên trong, báo thù cho ba mươi hai mạng người Tiêu gia trang mà không cần dùng đến một chiêu thức võ công vật lý nào.
Tiêu Dao Tử lặng đi. Gian phòng giam số 9 rơi vào một sự im lặng nghẹt thở, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít gào dữ dội ngoài hành lang đá lạnh. Tâm trí của lão thư sinh đang diễn ra một trận chiến nội tâm kịch liệt. Mười năm giả điên giả dại chịu đựng mọi sự nhục nhã của kiếp tù đày hằng ngày, lòng kiêu hãnh của một nho sĩ chính trực tưởng chừng đã chết lịm, nay bỗng chốc bị ngọn lửa phục thù bằng mưu lược của Tô Quy Nhạn thiêu đốt rực cháy.
Lão nhìn vào bàn tay gầy gò, trơ xương của mình, rồi nhìn vào đôi chân tàn phế của Tô Quy Nhạn. Lão nhận ra, phế nhân đang ngồi trước mặt lão không phải là một kẻ yếu đuối cần sự bảo vệ; anh là một vị thánh mưu lược tối thượng đang điều khiển cả giang hồ từ trong bóng tối của phòng giam.
- Được! Ta viết! - Tiêu Dao Tử đột ngột quỳ sụp một gối xuống trước xe lăn của Tô Quy Nhạn, ánh mắt lão lấy lại sự minh mẫn, cương trực và đầy quyết tâm của một học sĩ chính tông năm xưa. - Tiêu Dao Tử này thề sẽ dốc toàn bộ tay nghề thư pháp cả đời để giúp tiên sinh hoàn thành bức mật tịch ngụy tạo này. Dù có phải trả giá bằng cả mạng sống, ta cũng phải nhìn thấy Lôi Vân Sơn tự hủy diệt kinh mạch chết thảm hại!
Tô Quy Nhạn khẽ gật đầu, ánh mắt đầy ấm áp và tôn trọng đối với lão học giả:
- Thẩm Mặc, hãy chuẩn bị Chu Sa Độc và dụng cụ cho Tiêu tiên sinh.
Thẩm Mặc vội vàng lách người bước tới góc tối bệ nằm, lén lấy ra một chiếc lọ gốm nhỏ chứa Chu Sa Độc – loại mực đỏ chứa độc tố nhẹ bám đá cực tốt được Tô Quy Nhạn tự tay nghiền nát từ chu sa đá trộn lẫn với máu rết đất thiên lao. Cậu cũng mang ra cây bút lông rách nát tự chế từ tóc người và cành trúc cổ xưa mà Tiêu Dao Tử vẫn luôn giấu kỹ trong người.
Tiêu Dao Tử ngồi xếp bằng dưới nền đất ẩm ướt cạnh chiếc xe lăn gỗ. Lão cẩn thận trải Mảnh Da Dê Cổ lên một phiến đá phẳng dẹt. Mùi tanh nhẹ, hăng hắc của Chu Sa Độc trộn lẫn máu rết lập tức tỏa ra nồng nặc trong không khí phòng giam.
Lão thư sinh cầm cây bút tự chế, nhúng sâu đầu bút vào lọ mực đỏ thẫm như máu tươi. Ngay khi đầu ngón tay lão tiếp xúc trực tiếp với độc tính nhẹ của Chu Sa Độc bám trên thân bút, da thịt lão lập tức đỏ ửng lên, sưng tấy nhẹ và truyền đến một cơn đau rát buốt râm ran. Nhưng Tiêu Dao Tử không hề nhíu mày, bàn tay lão cầm bút vẫn vô cùng ổn định, tĩnh lặng như bàn thạch.
- Tiên sinh, hãy viết theo đúng khẩu quyết và sơ đồ kinh mạch ta đọc. - Tô Quy Nhạn nhắm mắt, bắt đầu vận dụng Ngưng Thần Phân Tích để tái hiện toàn bộ các thế cờ vây lỗi chí mạng trong đầu, biến chúng thành các khẩu quyết võ học tà môn biến tướng.
- 'Hắc Nguyệt vô quang, khí tụ đan điền... nghịch hành kinh mạch, thông thiên triệt địa...' - Giọng nói trầm thấp, đều đặn của Tô Quy Nhạn vang lên giữa đêm tối tĩnh mịch.
Tiêu Dao Tử vung bút lông. Nét chữ của lão thanh thoát nhưng đầy vẻ cổ kính, u uất, uốn lượn như rồng bay phượng múa trên bề mặt nhăn nheo của mảnh da dê cổ. Từng nét chữ đỏ thẫm bám chặt vào da thịt dê, tỏa ra một mùi tanh quỷ dị hệt như một bức huyết thư được viết từ trăm năm trước.
Thẩm Mặc đứng bên cạnh cầm đuốc, nín thở quan sát toàn bộ quá trình ngụy tạo. Cậu không khỏi rùng mình khi nhận ra sự xảo quyệt tột cùng trong các khẩu quyết mà Tô Quy Nhạn đọc. Những đường đi nước bước của chân khí được anh sắp đặt nhìn qua thì vô cùng hợp lý, có khả năng dẫn dắt nội lực bùng nổ mạnh mẽ vượt trội, nhưng thực chất lại dẫn chân khí đi thẳng vào các tử huyệt không có lối thoát, tự tạo ra thế trận 'khí tuyệt' tự hủy kinh mạch giống hệt như thế cờ chết trong cờ vây.
Sau gần hai canh giờ nỗ lực làm việc liên tục dưới ánh lửa tù mù, khi tiếng chuông đồng từ tổng đàn Ma giáo chuẩn bị vọng xuống báo hiệu canh tư, Tiêu Dao Tử khẽ hà hơi một hơi dài ấm áp. Lão áp dụng Cổ Văn Ngụy Tạo Pháp, lén dùng nước trà dính cặn, khói bếp từ cây nến sáp và tro than mịn chà xát nhẹ nhàng lên bề mặt chữ viết hằng đêm.
Mảnh da dê thô sơ rớm máu tươi bỗng chốc biến đổi hoàn toàn, ngả màu vàng úa cổ kính, các nét chữ đỏ thẫm của Chu Sa Độc khô lại thành màu đỏ thẫm xỉn màu hệt như máu khô cổ xưa tích tụ trăm năm dưới lòng đất sâu.
Tiêu Dao Tử đặt nét bút cuối cùng bằng màu mực thẫm đỏ như máu khô cổ xưa, đôi mắt lão lóe lên tia điên dại rùng rợn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!