Thạch Thất Kỳ Cơ
Bóng tối dưới đáy Hắc Nguyệt Thiên Lao chưa bao giờ thực sự thuộc về con người. Nó là một thực thể đặc quánh, lạnh lẽo, mang theo mùi của rỉ sắt Huyền Thiết, mùi của đất ẩm ngấm nước lũ và cả thứ mùi chua nồng của dấm tỏi còn sót lại sau cơn dịch bệnh thương hàn vừa được dập tắt.
Trong phòng giam số 9, ánh lửa của cây đuốc dầu cắm trên vách đá hành lang hắt vào những vệt sáng chập chờn, mờ ảo. Trương Tam – đầu mục của nhóm tù nhân khổ sai – vẫn đang quỳ sụp hai đầu gối dưới nền đất ẩm ướt rêu phong. Trán gã chạm sát vào sàn đá lạnh ngắt, hai bả vai gân guốc khẽ run lên vì xúc động và uất hận.
Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của anh được phủ một lớp vải thô xám tro, bất động như hai khúc gỗ mục. Vết thương cũ trên bả vai và vết rạch mảnh như chỉ đỏ trên cổ do kiếm của Khương Vũ gây ra mấy ngày trước tuy đã được bôi thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao giảm sưng, nhưng mỗi khi anh thở mạnh, cơn nhói buốt vẫn âm ỉ truyền thẳng vào lồng ngực gầy gò.
Anh nhìn tráng hán đang quỳ rạp dưới chân mình, ánh mắt sâu thẳm ẩn sau mái tóc dài xơ xác khẽ động nhẹ. Bàn tay gầy gò, trơ xương của anh khẽ nhấc sợi xích Huyền Thiết khóa chặt cổ tay, tạo ra một tiếng động nhỏ trầm đục, phá vỡ sự im lặng nghẹt thở của ngục tối.
- Trương Tam, đứng lên đi. - Giọng nói của Tô Quy Nhạn vang lên, chậm rãi và nhẹ nhàng như tiếng gió lùa qua khe đá, nhưng lại mang một uy nghiêm vô hình khiến người nghe không thể kháng cự.
Trương Tam run rẩy ngẩng đầu lên, gương mặt đen sạm bám đầy bụi than đá vôi giờ đây tràn đầy vẻ thành kính tột độ:
- Tô tiên sinh... mạng của hơn một ngàn anh em khổ sai ở Tây khu mỏ quặng đều là do ngài ban cho. Nếu không có dấm chua và tỏi sống của ngài chỉ điểm, đám cai ngục tàn bạo kia đã phóng hỏa thiêu sống chúng tôi thành tro bụi để bịt đầu mối dịch bệnh rồi. Từ nay về sau, mạng của Trương Tam này, và cả vạn anh em dưới mỏ đá, đều thuộc về tiên sinh. Ngài bảo chúng tôi đi hướng đông, chúng tôi tuyệt đối không dám nhìn hướng tây!
Tô Quy Nhạn khẽ gật đầu, khóe môi nhợt nhạt thoáng hiện một nét cười nhạt nhẽo. Anh không cần những lời thề thốt sáo rỗng của giang hồ chính đạo ngụy quân tử, nhưng anh cần lòng trung thành thực tế của những kẻ bị dồn vào đường cùng này. Họ chính là những quân cờ sống, những tai mắt ngầm dắc lực nhất giúp anh truyền tin mật ra ngoài phân đà mà không bị phát hiện.
- Ta cứu các ngươi, cũng là tự cứu chính mình. - Tô Quy Nhạn khàn khàn nói, khẽ ho khan một tiếng nhỏ. - Hiện tại, khu giam biệt lập này đang bị phong tỏa cách ly vì dịch bệnh. Lôi Vân Sơn tin rằng dịch bệnh được dập tắt là nhờ tài năng y lý bộc phát của Thẩm Mặc, nhưng tà y Cáp Tát chắc chắn đã bắt đầu nghi ngờ có người am hiểu y học sâu sắc đứng sau chỉ điểm. Các ngươi quay lại mỏ đá, hãy hành sự như bình thường, giữ im lặng tuyệt đối, và quan trọng nhất... hãy chú ý mọi biến động của đội Thiết Vệ tuần đêm.
- Tiểu nhân tuân lệnh! - Trương Tam dập đầu một lần nữa, rồi dưới sự dẫn đường của Thẩm Mặc gác ngoài hành lang, gã nhanh chóng lùi vào bóng tối, di chuyển không tiếng động biến mất sau lối rẽ.
Khi tiếng bước chân của Trương Tam hoàn toàn biến mất, Thẩm Mặc lách người bước vào phòng giam số 9, nhẹ nhàng đóng chặt cánh cửa sắt rỉ sét lại. Gương mặt chất phác của gã thiếu niên mười chín tuổi lộ rõ vẻ căng thẳng cực độ dưới ánh lửa tù mù. Cổ chân phải của cậu, dù đã hết sưng tấy nhờ dấm tỏi trung hòa độc tính của roi gai sắt, vẫn còn vệt sẹo đỏ thẫm rớm máu nhẹ. Cậu khom người, thì thầm vào tai Tô Quy Nhạn:
- Sư phụ... toàn bộ khu giam biệt lập đã được phong tỏa hoàn toàn. Đám cai ngục thường đều sợ lây bệnh nên chỉ dám đứng gác ngoài cổng đá thiên lao. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Canh ba đêm nay, con sẽ lén mở khóa xích cho ngài để chúng ta tìm kiếm lối đi ngầm.
Tô Quy Nhạn nghiêng đầu, thính giác siêu phàm Thính Bộ Đoán Tâm của anh khẽ động, lắng nghe nhịp bước chân của lính canh tuần tra cách xa ba mươi trượng. Tiếng bước chân đều đặn, nặng nề phản ánh sự uể oải, lười nhác của đám ngục tốt sau những ngày mệt mỏi chống dịch.
- Được. Canh ba đêm nay, khi trăng khuất sau đỉnh Hắc Phong, chính là lúc mạch nước ngầm chảy chậm nhất. Chúng ta sẽ hành động. - Tô Quy Nhạn khép hờ mắt, bắt đầu vận hành Thai Tức Pháp để điều hòa hơi thở, bảo toàn lượng sinh khí ít ỏi trong cơ thể tàn phế.
Thời gian trôi qua chậm chạp dưới ngục tối, hệt như những giọt nước lạnh rỉ ra từ kẽ đá, gõ nhịp đều đặn xuống sàn ngục ẩm ướt.
Khi tiếng chuông đồng từ tổng đàn Ma giáo vọng xuống báo hiệu canh ba, Thẩm Mặc lén lút bước vào phòng giam số 9 một lần nữa. Tay cậu run nhẹ, lén rút từ trong vạt áo ra thanh Vạn Năng Thiết Thược – cọng kẽm mỏng được uốn cong tinh vi mà thợ khóa A Sáng đã mài giũa tỉ mỉ trước khi bị chuyển phòng giam.
Cậu quỳ xuống bên cạnh bệ đá nằm của Tô Quy Nhạn, đưa cọng kẽm vào ổ khóa cơ quan của bộ xích Huyền Thiết khóa chặt cổ tay anh.
*Cạch... Cạch...*
Tiếng kim khí va chạm nhỏ vụn vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Thẩm Mặc mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Cậu phải vô cùng khéo léo, bởi chỉ cần một lực nhấn sai hướng, cơ quan ba tầng ngực của xích Huyền Thiết sẽ lập tức kích hoạt, đâm đứt gân tay của tù nhân và phát ra tiếng động báo động lớn. Trên rãnh răng cưa của chìa khóa, vệt sáp nến màu vàng nhạt từ khuôn đúc sáp vẫn còn sót lại, đòi hỏi Thẩm Mặc phải dùng móng tay cạo sạch từng chút một để tránh làm kẹt rãnh khóa.
- Bình tĩnh, điều hòa nhịp thở theo tiếng nước nhỏ giọt. - Giọng nói trầm ổn của Tô Quy Nhạn truyền đến, như một dòng nước ấm vuốt ve tâm trí đang hoảng loạn của gã thiếu niên.
Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp nước nhỏ giọt từ vách đá hằng đêm mà Tô Quy Nhạn vẫn dùng làm mật mã. Cậu xoay nhẹ cổ tay trái.
*Rắc!*
Một tiếng động thanh giòn vang lên. Vòng sắt Huyền Thiết nặng nề khóa chặt cổ tay phải của Tô Quy Nhạn đột ngột mở ra, rơi xuống bệ đá nằm. Cổ tay anh chằng chịt những vết sẹo rỉ sắt hoại tử nhẹ, da thịt đỏ ửng rớm máu tươi do chịu lực siết lâu ngày. Thẩm Mặc không dừng lại, tiếp tục bẻ khóa vòng sắt bên tay trái và hai cổ chân.
Khi toàn bộ xiềng xích Huyền Thiết nặng năm mươi cân rơi xuống đất, Tô Quy Nhạn khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Đôi tay anh tự do, nhưng đôi chân tàn phế thì vẫn mềm rũ, không thể nhấc nổi một tấc. Anh dùng đôi tay gầy gò của mình bấu chặt vào tay vịn xe lăn gỗ, khàn giọng chỉ hướng:
- Đẩy ta sát vào vách đá phía Tây phòng giam, ngay dưới vết nứt lớn thứ ba.
Thẩm Mặc vội vàng đẩy xe lăn đưa anh đến sát vách đá ẩm ướt phủ đầy rêu phong xanh thẫm. Tô Quy Nhạn đưa bàn tay run rẩy, đầy vết trầy xước lên vuốt ve vách đá lạnh ngắt. Anh không nhìn bằng mắt, mà nhắm nghiền mắt lại, dùng thính giác và xúc giác nhạy cảm của một phế nhân để cảm nhận luồng khí lạnh rỉ ra từ các khe nứt.
- Cơ quan nằm ở đây. - Tô Quy Nhạn gõ nhẹ ngón tay trỏ lên một mảng đá lồi ra có hình dáng kỳ quái. - Thẩm Mặc, ngươi có nhìn thấy các vết nứt này không? Chúng không phải do tự nhiên hình thành sau trận động đất nhỏ hằng năm, mà thực chất là các đường rãnh được khắc họa theo đúng thế cờ vây 'Thanh Vân Trận Pháp' của sư môn ta.
Thẩm Mặc ghé sát mắt nhìn vào vách đá, quả nhiên phát hiện ra những đường nứt dọc ngang đan xen nhau tạo thành một bàn cờ vây khổng lồ ẩn hiện dưới lớp rêu xanh. Những mảng rêu phong dày đặc đánh dấu các quân cờ đen, còn những khoảng đá khô ráo, bạc màu đại diện cho các quân cờ trắng.
- Sư phụ, vậy chúng ta phải mở thế nào? - Thẩm Mặc hoang mang hỏi.
- Thế cờ này gọi là 'Kỳ Cơ Thâu Phong', lấy nhu khắc cương, lấy tĩnh chế động. - Tô Quy Nhạn chỉ điểm. - Ngươi nhìn vào góc quẻ Khảm phía dưới bên trái. Có một khối đá nhô ra hình tròn giống như quân cờ vây trắng. Hãy dùng lực đẩy nó vào trong hai tấc.
Thẩm Mặc nóng lòng lập công, lập tức vận kình lực của đao pháp ngục tốt, dùng cả hai bàn tay gân guốc áp mạnh vào khối đá tròn hòng đẩy nó vào trong.
*Ầm... Ầm...*
Một tiếng động trầm đục, nặng nề vang lên từ sâu trong lòng đất. Nhưng thay vì vách đá dịch chuyển mở cửa, trần phòng giam bỗng rung chuyển dữ dội, hàng loạt bụi đá và cát mịn rào rào rơi xuống đầu hai người. Cấu trúc đá vôi phía trên gầm rú như sắp sập đổ hoàn toàn.
- Dừng tay! - Tô Quy Nhạn quát lớn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy vẻ nghiêm khắc chí mạng. - Ta đã nói thế cờ này lấy nhu khắc cương! Ngươi dùng sức mạnh bạo lực thô bạo đẩy đá, đã chạm vào chốt tự hủy cơ quan phản nghịch của Ma giáo rồi! Nếu tiếp tục đẩy, toàn bộ phòng giam số 9 sẽ sập xuống, chôn sống chúng ta tại đây!
Thẩm Mặc hoảng hốt rụt tay lại, mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống dập đầu tạ tội:
- Sư phụ... con đáng chết! Con nôn nóng quá nên suýt làm hại ngài.
- Đứng lên đi. Cơ quan này đòi hỏi lực lượng cực kỳ tinh vi, phải vừa xoay vừa ấn theo đúng nhịp điệu của thế cờ vây hoán vị. Ngón tay của ngươi quá thô cứng, không thể cảm nhận được khớp cơ bên trong. Hãy để ta. - Tô Quy Nhạn điềm tĩnh nói.
Anh đưa bàn tay tàn phế, run rẩy của mình vào sâu trong khe nứt đá rỉ sét. Ngón tay anh gầy gò, kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn nên không có chút chân khí nào bảo hộ. Khi anh cố gắng dùng các ngón tay yếu ớt để xoay chuyển khối đá rỉ sét nặng nề bên trong khe nứt, da thịt mỏng manh của anh lập tức bị cạnh đá sắc nhọn cào xé.
*Xoẹt...*
Máu tươi đỏ thẫm rỉ ra từ mười đầu ngón tay của Tô Quy Nhạn, nhuộm đỏ mảng đá xám xịt. Cơn đau nhói buốt thấu xương tủy truyền thẳng lên đại não, khiến gương mặt hốc hác của anh co rút lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má nhợt nhạt. Nhưng ánh mắt anh vẫn sáng rực, điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh không hề rút tay lại, vẫn nhẫn nhịn chịu đựng nỗi đau thể xác cực hạn, chậm rãi bấm vào các khớp cơ quan đá rỉ sét theo đúng nhịp gõ của thế cờ vây 'Thanh Vân Trận Pháp'.
- Xoay trái nửa vòng... Ấn nhẹ xuống một phân... - Tô Quy Nhạn lẩm nhẩm, ngón tay rớm máu khẽ xoay chuyển một bánh răng đá ẩn giấu sâu trong vách nứt.
*Cạch... Rắc...*
Tiếng động cơ cấu cơ quan cổ xưa hoạt động vang lên trầm đục từ phía sau vách đá. Lần này, trần ngục không còn rung chuyển rơi bụi nữa. Một mảng tường đá khổng lồ rộng ba thước, cao sáu thước hằng năm vẫn phủ đầy rêu xanh bỗng từ từ dịch chuyển, trượt nhẹ sang một bên, lộ ra một vết nứt sâu thẳm đen ngòm dẫn vào lòng đất.
Nhưng ngay khi cánh cửa đá vừa hé mở một khe hẹp, một luồng khí xám xịt, lạnh ngắt và bốc mùi putrid cực kỳ nồng nặc đột ngột dội ra ngoài từ bóng tối sâu thẳm. Đó là chướng khí cổ xưa và độc chất tích tụ suốt trăm năm dưới mật thất vô danh bị đóng kín.
- Thai Tức Pháp! Đóng chặt các huyệt đạo hô hấp ngay! - Tô Quy Nhạn lập tức ra lệnh, đồng thời nhắm chặt mắt, nín thở hoàn toàn.
Anh vận hành Thai Tức Pháp cực hạn, đưa nhịp tim xuống mức tối thiểu gần như ngừng đập, đóng kín toàn bộ các đường hô hấp để tránh hít phải luồng khí độc chết người. Thẩm Mặc cũng nhanh chóng dùng vạt áo cai ngục bịt chặt mũi miệng, lùi lại ba bước sát cửa sắt phòng giam.
Luồng chướng khí xám xịt cuồn cuộn tràn ra ngoài phòng giam số 9, gặp làn nước lũ lạnh giá chưa ráo hẳn liền bốc hơi nghi ngút, tạo thành những vệt sương mù quỷ dị. Sau khoảng nửa nén nhang, khi luồng khí độc loãng dần và bị hút ra ngoài theo đường ống thông gió, Tô Quy Nhạn mới chậm rãi mở mắt, thở ra một hơi thở mỏng manh ấm áp.
- Sư phụ... ngài có sao không? - Thẩm Mặc vội vàng tiến lại gần, lo lắng nhìn bàn tay đẫm máu của anh.
- Ta không sao. - Tô Quy Nhạn bình thản lau vệt máu trên ngón tay vào chiếc áo xám tro rách nát của mình. - Hãy châm đuốc lên, chúng ta tiến vào Thạch Thất Vô Danh.
Thẩm Mặc vội vàng rút cây đuốc dầu từ vách hành lang đá lạnh mang vào, dẫn đầu bước qua khe nứt đá vừa mở. Lối đi hẹp và dốc đứng, hai bên vách đá bám đầy những mảng tinh thể muối trắng xóa và rêu phong mục nát. Thẩm Mặc phải vô cùng cẩn thận, đỡ chiếc xe lăn gỗ của Tô Quy Nhạn trượt nhẹ xuống dưới từng tấc một để tránh làm chấn động vết thương vai của anh.
Sau khi đi xuống khoảng mười trượng dưới lòng đất phòng giam số 9, không gian đột ngột mở rộng ra thành một gian thạch thất nhỏ hẹp, vuông vức khoảng vài trượng. Không khí nơi đây lạnh buốt thấu xương tủy, ẩm ướt và đầy mùi tử khí cổ xưa hăng hắc.
Thẩm Mặc đưa cao cây đuốc dầu soi sáng khắp gian phòng đá. Ánh lửa bập bùng chiếu lên bức tường đá vôi bạc màu, để lộ những vết khắc vẽ loang lổ cổ xưa. Và ngay giữa thạch thất, ngồi xếp bằng trên một bệ đá tròn đơn sơ, là một bộ xương khô của một cao thủ tiền bối Ma giáo thế hệ trước.
Bộ xương khô đã ngả màu vàng úa của thời gian, rủ xuống dưới lớp trường bào màu đen rách nát bám đầy bụi đất. Trên hộp sọ của bộ xương vẫn còn găm chặt một cây kim sắt đen Huyền Thiết rỉ sét – vết tích của một cuộc hành quyết tàn bạo từ trăm năm trước. Bàn tay xương xẩu của bộ xương khô vẫn đặt hờ lên một chiếc hộp gỗ mun mục nát, nắp hộp đã bị vỡ đôi do mục rỗng.
Tô Quy Nhạn khẽ đẩy bánh xe lăn tiến lại gần bệ đá tròn. Thính giác và thị giác siêu phàm của anh lập tức tập trung vào chiếc hộp gỗ mun mục nát kia. Bên trong chiếc hộp vỡ, dưới lớp bụi đất dày đặc, lộ ra góc của một mảnh da dê cũ nát ngả màu vàng úa chân thực.
- Mảnh Da Dê Cổ... - Tô Quy Nhạn khẽ thốt lên, giọng nói run nhẹ vì xúc động.
Anh đưa bàn tay gầy guộc, rớm máu của mình ra, chậm rãi chạm vào góc mảnh da dê cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất thạch thất vô danh.
Ngay khoảnh khắc những đầu ngón tay rớm máu của anh vừa chạm vào bề mặt thô ráp, nhăn nheo của mảnh da dê cổ, một luồng kình khí lạnh buốt, sắc lẹm như lưỡi kiếm vô hình đột ngột từ mảnh da dội ngược thẳng vào tâm trí anh. Luồng kiếm ý vô hình ấy mạnh mẽ, kiêu ngạo và đầy sát cơ, vẫn còn lưu lại nguyên vẹn sau trăm năm cô độc dưới đáy ngục tối, khiến toàn thân Tô Quy Nhạn chấn động dữ dội, lồng ngực thắt chặt nghẹt thở.
Tô Quy Nhạn chạm tay vào mảnh da dê cổ, cảm nhận được một luồng kiếm ý vô hình vẫn còn lưu lại sau trăm năm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!