Dịch Chướng Thiết Lao
Cổ chân Thẩm Mặc nhói lên một cơn đau buốt tận tâm can, kịch độc từ gai sắt bắt đầu ăn mòn da thịt đen thẫm, kéo cơ thể cậu lướt nhanh về phía miệng vực sâu thăm thẳm của giếng ngầm. Sức nặng của cái xác Độc Nhãn Long đang chìm dần dưới dòng nước chảy xiết như một quả tạ nghìn cân, kéo tuột gã thiếu niên mười chín tuổi trên nền đá nhẵn thín, trơn trượt bởi nước lũ tràn vào. Móng tay Thẩm Mặc cào cấu trên mặt đá vôi rêu phong, máu tươi từ mười đầu ngón tay rách nát vệt ra thành những vệt đỏ dài gớm ghiếc, nhưng lực kéo vô hình từ vực sâu vẫn không hề có dấu hiệu dừng lại.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, khi nửa thân dưới của cậu đã treo lơ lửng ngoài miệng giếng, hơi nước lạnh buốt bốc lên từ lòng đất tối tăm phả thẳng vào mặt, Thẩm Mặc bỗng nhớ đến lời dặn của sư phụ Tô Quy Nhạn: "Lòng lo sợ sẽ làm mờ mắt kẻ mưu sĩ. Khi rơi vào thế tuyệt lộ, hãy tìm kiếm thứ vũ khí ẩn giấu gần nhất." Đúng thế, cậu còn một thứ vũ khí bảo mệnh.
Cậu không dùng đao pháp Phá Quân của gia tộc, cũng không dùng đao ngục tốt tiêu chuẩn đã mẻ hỏng. Bằng bàn tay trái còn chút lực lượng, Thẩm Mặc thò vào vạt áo trong, rút ra thanh Thanh Vân Đoản Kiếm rỉ sét. Thanh đoản kiếm đơn sơ của đệ tử Thanh Vân phái năm xưa giờ đây là phao cứu sinh duy nhất. Không kịp vận khí, Thẩm Mặc nghiến chặt răng, vung đoản kiếm chém mạnh xuống sợi roi da gai sắt đang quấn chặt cổ chân mình.
*Phập! Phập! Phập!*
Lưỡi đoản kiếm bén ngót chạm vào sợi roi da dai nhách nạm gai thép, bắn ra những tia lửa nhỏ giữa bóng tối. Sau ba nhát chém điên cuồng, sợi roi độc đứt lìa. Lực kéo nghìn cân biến mất đột ngột. Thẩm Mặc đổ sụp người về phía trước, thở dốc, hai tay ôm lấy cổ chân phải đang chảy ra dòng máu đen thẫm hôi hám. Dưới giếng sâu, tiếng nước réo *ầm ầm* nuốt chửng cái xác của Độc Nhãn Long cùng đoạn roi còn lại vào lòng đất tối tăm, không để lại một dấu vết.
Thẩm Mặc lết cơ thể rã rời, đau đớn quay trở lại vách đá ẩm ướt của hành lang phụ. Cổ chân cậu đã sưng tấy lên như một bắp chuối, độc tính của gai sắt bắt đầu chạy ngược lên bắp chân, khiến kinh mạch tê dại. Cậu cố gắng vận Thanh Vân Bộ Pháp nhưng mỗi bước đi đều như dẫm trên bàn chông nung đỏ. Trong bóng tối âm u, cậu lết từng bước nặng nề về phía phòng giam số 9, nơi duy nhất có thể cho cậu một sinh cơ.
Trong phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Nước lũ ngập ngang hông đã bắt đầu rút bớt, để lại lớp bùn đất nhão nhẹt và những mảng rêu phong trơn trượt trên sàn đá. Đôi chân tàn phế của anh vẫn ngâm dưới làn nước lạnh ngắt, hoàn toàn hoại tử và mất đi cảm giác vật lý. Vết thương cũ trên vai và vết rạch rớm máu trên cổ do kiếm của Khương Vũ gây ra nhói buốt liên tục, nhưng gương mặt hốc hác ẩn sau mái tóc dài xơ xác của anh vẫn bình thản như một pho tượng đá.
Anh đang vận dụng Thính Bộ Đoán Tâm. Tiếng bước chân lết sệt, nặng nề và nhịp thở đứt quãng của Thẩm Mặc từ xa vọng lại đã cho anh biết kết quả của trận chiến.
- Ngươi đã giết được gã, nhưng chân ngươi đã trúng độc. - Giọng nói của Tô Quy Nhạn vang lên trầm thấp, nhẹ nhàng nhưng vô cùng rõ ràng giữa không gian ngục tối.
Thẩm Mặc lết vào sát chấn song sắt, quỳ sụp xuống, gương mặt chất phác nhợt nhạt vì đau đớn và mất máu:
- Sư phụ... Độc Nhãn Long đã rơi xuống giếng ngầm. Nhưng con... chân con sắp hoại tử rồi. Con không thể vận chân khí được nữa.
Tô Quy Nhạn khẽ hé mở đôi mắt sáng rực như đuốc trong bóng tối, nhìn xuống cổ chân đen thẫm của Thẩm Mặc. Anh không hề hoảng loạn, chậm rãi chỉ điểm:
- Độc của Độc Nhãn Long luyện từ máu rết đất kết hợp với rỉ sắt Huyền Thiết, tính kiềm cực nặng và mang theo hỏa độc. Ngươi là cai ngục, hãy lén vào nhà bếp của Lý Tứ, lấy một vò dấm ngục chua đậm và vài củ tỏi sống. Giã nát tỏi trộn với dấm chua áp trực tiếp vào vết thương. Tính axit của dấm chua sẽ trung hòa kiềm độc, còn tỏi nóng sẽ trục xuất hỏa độc ra ngoài. Đó là phương pháp Phàm Thực Khắc Độc.
Thẩm Mặc nghe lệnh, cố nén cơn đau, lết về phía nhà bếp thiên lao. Đúng như lời Tô Quy Nhạn chỉ điểm, sau khi áp hỗn hợp dấm tỏi vào cổ chân, một luồng khí nóng ấm bốc lên, dòng máu đen thẫm quánh đặc rỉ ra ngoài, cơn đau buốt giảm đi một nửa, màu da chân dần trở lại bình thường. Thẩm Mặc thoát nạn trong gang tấc, lòng càng thêm kính phục trí tuệ vô song của sư phụ.
Thế nhưng, tai họa thực sự chỉ mới bắt đầu.
Ba ngày sau, nước lũ rút hẳn, nhưng một mùi hôi thối nồng nặc bắt đầu bốc lên từ Giếng nước ngầm – nguồn nước sinh hoạt và ăn uống duy nhất của toàn bộ thiên lao. Xác của Độc Nhãn Long bị kẹt dưới đáy giếng ngầm, gặp môi trường nước ấm ẩm sau mưa lũ đã phân hủy nhanh chóng, giải phóng ra lượng lớn chướng khí và độc chất hữu cơ cực mạnh vào mạch nước.
Cơn tai biến thầm lặng ập xuống khu lao động khổ sai. Ban đầu chỉ là vài tù nhân đập đá bị sốt cao, mê sảng. Nhưng chỉ trong vòng hai ngày, dịch bệnh lây lan với tốc độ kinh hoàng. Hàng trăm tù nhân khổ sai gục ngã ngay trên bãi đá, cơ thể nóng như lửa đốt, da nổi đầy những mẩn đỏ nhỏ như hạt chu sa, liên tục nôn mửa và tiêu chảy ra máu loãng. Đó chính là Dịch Bệnh Thương Hàn Bùng Phát – cơn ác mộng lớn nhất của các ngục tối chật hẹp.
Không khí thiên lao bao trùm bởi nỗi sợ hãi tột độ. Tiếng rên rỉ khóc lóc của tù nhân vang vọng khắp các hành lang đá lạnh. Những cai ngục thường như Mã Sáu và các thuộc hạ cũ của Lục Bá hoang mang tột độ. Họ đeo khẩu trang vải thô tẩm rượu, tay lăm lăm gậy sắt, không dám bước vào khu mỏ quặng.
Tại phòng nghỉ cai ngục, một cuộc bàn thảo tàn bạo đang diễn ra. Thẩm Mặc, nay với tư cách là Phó ngục trưởng lâm thời, ngồi ở ghế chủ tọa, đối mặt với sự giận dữ và hoảng loạn của đám thuộc hạ:
- Thẩm đại nhân! Dịch thương hàn đã lan ra hơn nửa khu khổ sai rồi! Nếu cứ để thế này, dịch bệnh sẽ lây lên tầng trên, lây cho cả chúng ta và các đệ tử nội môn Ma giáo! - Một tên cai ngục trung niên hét lên, mặt cắt không còn giọt máu.
- Đúng thế! Theo luật cũ của Lục Bá, gặp dịch chướng lớn thế này, cách tốt nhất là phong tỏa toàn bộ Tây khu mỏ quặng, phóng hỏa thiêu rụi tất cả tù nhân nhiễm bệnh để diệt trừ mầm mống! - Một tên khác phụ họa, tay siết chặt chuôi đao.
Thẩm Mặc chấn động trong lòng. Thiêu sống hàng ngàn tù nhân khổ sai? Đó là những mạng người vô tội, và quan trọng hơn, đó là lực lượng cốt lõi mà Tô Quy Nhạn đang âm thầm xây dựng để làm vây cánh phục thù. Nếu họ chết sạch, ván cờ mưu lược của sư phụ sẽ gãy đôi ngay từ bước đầu.
Cậu cố giữ nét mặt trầm ổn, vận dụng uy quyền mới của mình để đập bàn quát lớn:
- Câm miệng! Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn vừa giao quyền quản lý thiên lao cho ta. Mỏ quặng sắt đen Huyền Thiết đang cần nhân lực hằng ngày để đúc binh khí cho đại hội phong giáo chủ sắp tới. Nếu các ngươi thiêu rụi khu khổ sai, lấy ai khai thác đá? Khi Ngũ trưởng lão trách tội xuống, đầu của các ngươi có đủ để đền không?
Đám cai ngục im bặt, nhìn nhau e dè sợ hãi trước cái uy của Lôi Vân Sơn.
- Ta cho các ngươi ba ngày. - Thẩm Mặc lạnh lùng tuyên bố. - Ta sẽ tự mình tìm ra cách dập tắt dịch bệnh. Trong ba ngày này, cấm kẻ nào được tự ý phóng hỏa, kẻ nào trái lệnh sẽ bị chém đầu ngay lập tức!
Tuyên bố xong, Thẩm Mặc vội vã đi xuống phòng giam số 9. Cậu quỳ sụp trước xe lăn của Tô Quy Nhạn, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán:
- Sư phụ! Dịch thương hàn đã bùng phát dữ dội. Đám cai ngục muốn thiêu sống toàn bộ tù nhân ở khu lao động khổ sai. Con chỉ trì hoãn được ba ngày. Chúng ta phải làm sao đây? Con đã định xin thuốc bổ từ dược phòng Ma giáo, nhưng ả Bạch Sát đã từ chối thẳng thừng, ả muốn ép tù nhân chết sạch để lấy xác nghiên cứu tà công.
Tô Quy Nhạn khẽ thở dài, một tiếng ho khan rách nát vang lên, anh dùng chiếc khăn tay sờn rách lau đi vệt máu đen rỉ ra nơi khóe môi. Căn bệnh nan y di truyền từ mẫu thân đang ngày càng bào mòn sinh mệnh lực của anh trong ngục tối ẩm ướt này. Nhưng ánh mắt anh vẫn sáng suốt, điềm tĩnh đến lạ lùng.
- Bạch Sát muốn dùng xác tù nhân để luyện cổ độc, tất nhiên ả sẽ không cho thuốc. Nhưng dịch bệnh này thực chất không phải do thiên tai, mà là nhân tai. Xác của Độc Nhãn Long phân hủy dưới Giếng nước ngầm, gặp đá vôi sinh ra chất độc hữu cơ mang tính kiềm cực mạnh, làm ô nhiễm nguồn nước uống hằng ngày của tù nhân. Chất kiềm độc này phá hủy đường ruột, tạo điều kiện cho dịch thương hàn bùng phát.
Tô Quy Nhạn khẽ gõ nhẹ ngón tay tàn phế lên tay vịn xe lăn gỗ, trầm ngâm suy tính tương khắc y lý:
- Muốn trị dứt điểm dịch bệnh này, không cần đến linh đan diệu dược quý hiếm của dược phòng Ma giáo. Hãy áp dụng phương pháp Phàm Thực Khắc Độc trên quy mô lớn. Ngươi hãy dùng số quan ngân đúc lại thu được từ văn phòng Lục Bá, ra lệnh cho gia bộc trung thành A Phúc lén lút thu mua toàn bộ tỏi sống và dấm chua từ Trấn Hắc Phong mang vào ngục.
Thẩm Mặc chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng lời chỉ dạy:
- Sau đó thì sao ạ?
- Dấm chua mang tính axit mạnh, khi đổ vào nguồn nước ngầm sẽ trung hòa hoàn toàn độc tính kiềm của xác chết phân hủy. Tỏi sống có tính nóng, sát trùng cực mạnh, là khắc tinh tự nhiên của dịch chướng đường ruột. Ngươi hãy phối hợp với Lão Thạch và Trương Tam ở khu khổ sai, bí mật đổ lượng lớn dấm chua xuống Giếng nước ngầm để thanh lọc nguồn nước hằng ngày. Đồng thời, giã nát tỏi sống trộn vào khẩu phần ăn tù lương ít ỏi của tù nhân. Chỉ cần ba ngày, dịch bệnh sẽ tự khắc tiêu tan.
Thẩm Mặc nhận lệnh, lập tức hành động. Cậu bí mật chuyển ngân lượng ra ngoài cho A Phúc thông qua lối đi ngầm bãi tha ma. Chỉ trong vòng một đêm, hàng chục vò dấm chua lớn và những bao tải tỏi sống đã được lén lút vận chuyển vào nhà bếp thiên lao dưới sự hỗ trợ của Lý Tứ.
Tại khu lao động khổ sai tối tăm, Lão Thạch – tráng hán thô kệch với cơ vai cuồn cuộn sẹo đá – đang dùng tấm lưng rộng lớn của mình che chắn cho Trương Tam lén đổ những vò dấm chua lớn xuống mạch nước ngầm.
- Trương Tam, nhanh tay lên! Đội tuần tra Thiết Vệ sắp quay lại rồi! - Lão Thạch thì thầm, mắt cảnh giác nhìn ra lối hành lang đá lạnh.
- Được rồi! Đây là vò cuối cùng! Sư phụ Tô Quy Nhạn quả là thần tiên sống, dấm chua đổ xuống đến đâu, mùi hôi thối của giếng nước ngầm bay biến đến đó! - Trương Tam thì thầm đầy tôn kính, tay đổ vệt dấm cuối cùng xuống mạch nước chảy xiết.
Cùng lúc đó, Thẩm Mặc chỉ đạo Lý Tứ trộn tỏi sống giã nát vào những nồi cháo loãng mốc meo hằng ngày phát cho tù nhân. Mùi tỏi hăng nồng bốc lên lấn át cả mùi ẩm mốc của tù lương.
Ngày thứ nhất trôi qua, những tù nhân khổ sai nhiễm bệnh bắt đầu ngưng nôn mửa, cơn sốt cao hạ dần.
Ngày thứ hai, những mẩn đỏ hạt chu sa trên da thịt gầy gò của họ lặn đi, nhiều người đã có thể tự ngồi dậy húp cháo.
Đến ngày thứ ba, phép màu thực sự đã xảy ra. Hơn một ngàn tù nhân khổ sai từng cận kề cái chết nay đã hoàn toàn hồi phục, không có thêm bất kỳ ca nhiễm mới nào bùng phát. Cơn dịch chướng kinh hoàng từng đe dọa thiêu rụi cả thiên lao đã bị dập tắt hoàn toàn chỉ bằng những củ tỏi và vò dấm chua đơn sơ.
Đám cai ngục thường kinh ngạc tột độ, nhìn Thẩm Mặc như nhìn một vị thần y sống, không ai dám hó hé nhắc đến chuyện phóng hỏa thiêu ngục nữa. Uy tín của Thẩm Mặc trong ngục tăng cao chưa từng có.
Nhưng đối với các tù nhân khổ sai, họ biết rõ ai mới là vị cứu tinh thực sự đứng sau màn sương mù mưu lược này. Tiếng thì thầm về vị "đại sư huynh Thanh Vân phái tàn phế nhưng có trí tuệ thông thiên" bắt đầu lan truyền âm thầm qua các khe đá nứt nẻ của phòng giam.
Đêm canh ba, khi sương mù lạnh ngắt bao phủ khắp hành lang đá lạnh thiên lao, tiếng bước chân lết nhẹ, không tiếng động của Thẩm Mặc dẫn đường cho một bóng người cao lớn tiến về phía phòng giam số 9.
Đó là Trương Tam – đầu mục của nhóm tù nhân khổ sai đào đá. Tráng hán ngực trần đầy sẹo bụi than bước vào trước cửa sắt phòng giam số 9, nhìn vào bóng dáng gầy gò tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ của Tô Quy Nhạn.
Không một chút do dự, Trương Tam quỳ sụp hai đầu gối xuống vũng bùn nước lũ chưa ráo hẳn, đầu dập mạnh xuống sàn đá vang lên một tiếng *cộp* khô khốc:
- Tô tiên sinh! Ơn cứu mạng của ngài đối với hơn một ngàn anh em khổ sai chúng tôi lớn hơn trời bể! Ma giáo coi chúng tôi như súc vật, chỉ có ngài coi chúng tôi là con người!
Trương Tam ngước mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng rực lửa quyết tâm, hai tay siết chặt thành nắm đấm gân guốc:
- Trương Tam - đầu mục tù khổ sai - quỳ sụp trước phòng giam số 9, thề dâng hiến mạng sống của toàn bộ tù nhân cho Tô Quy Nhạn điều động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!