Thanh Vân Trảm Long
Bóng dáng cao lớn khoác chiến bào sấm sét của Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn cùng đoàn Thiết Vệ cuối cùng cũng khuất dạng sau lối rẽ hành lang đá lạnh. Tiếng bước chân nặng nề nện xuống nước lũ nhỏ dần, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng đến rợn người. Gió từ cửa ngục thổi vào, thốc lên từng luồng khí lạnh buốt xương tủy, cuốn theo mùi tanh nồng của máu tươi từ xác chết của Ngục trưởng Lục Bá đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước lũ đục ngầu.
Thẩm Mặc vẫn quỳ sụp dưới nước, hai đầu gối tê dại vì cái lạnh của dòng nước ngầm dâng cao. Vai phải của cậu, nơi vết bỏng bầm tím bốc khói đen do cú đánh Thiết Sa Chưởng của Lục Bá chiều qua gây ra, giờ đây nhói lên từng cơn đau buốt tận xương tủy khi ngấm nước lạnh. Nhưng nỗi đau thể xác đó không thấm tháp gì so với sự bàng hoàng đang ngự trị trong tâm trí cậu.
Cậu vừa được thăng chức. Từ một tên cai ngục cấp thấp nghèo khổ, giờ đây cậu là Phó ngục trưởng lâm thời của Hắc Nguyệt Thiên Lao. Một bước lên mây, nhưng ngưỡng cửa này lại kề sát vực sâu vạn trượng. Lôi Vân Sơn đã ra lệnh: nếu có bất kỳ sai lệch nào nữa, mạng của cậu sẽ không bằng một con chó hoang.
Thẩm Mặc khom người dập đầu nhận lệnh, trong khi bóng đen của phó ngục Độc Nhãn Long lén lút biến mất sau lối rẽ hành lang đá lạnh. Cậu biết, Độc Nhãn Long – tay sai đắc lực nhất của Lục Bá – đã lẩn trốn. Gã chột mắt đó không chỉ tàn bạo mà còn cực kỳ nham hiểm. Biết Lục Bá đã chết thảm vì tội tham ô và đúc bạc lậu, Độc Nhãn Long hiểu rằng gã là kẻ liên đới tiếp theo. Với tính cách của gã, gã sẽ không ngồi chờ chết. Gã sẽ điên cuồng tìm cách xóa sạch mọi dấu vết, và mục tiêu đầu tiên của gã chính là những tù nhân khổ sai ở khu mỏ – những nhân chứng sống biết rõ nhất về đường dây buôn lậu quặng sắt đen Huyền Thiết.
“Không xong rồi!”
Thẩm Mặc giật mình thốt lên trong lòng. Cậu vội vàng đứng bật dậy, nước lũ tràn qua hông kêu *ào ào*. Đúng lúc đó, từ hướng sâu nhất của thiên lao – nơi đặt nguồn nước sinh hoạt duy nhất của ngục, Giếng nước ngầm – vang lên những tiếng la hét thất thanh của tù nhân khổ sai, xen lẫn tiếng gầm rú điên cuồng của Độc Nhãn Long:
- Lũ súc sinh phản nghịch! Các ngươi dám cấu kết với nội gián hại chết Ngục trưởng! Hôm nay ta sẽ dìm chết tất cả các ngươi xuống giếng sâu để chôn vùi mọi chuyện!
Tiếng đao chém vào vách đá vang lên *băm bổ*, kèm theo tiếng gào khóc thảm thiết của những tù nhân không có sức phản kháng. Độc Nhãn Long đã thực sự nổi điên. Gã muốn tàn sát toàn bộ nhân chứng trước khi đào tẩu khỏi núi Hắc Phong.
Thẩm Mặc siết chặt chuôi đao tiêu chuẩn của ngục tốt, đôi mắt chất phác bỗng bùng lên một tia quật cường. Cậu không thể lùi bước. Những tù nhân khổ sai kia, bao gồm cả Trương Tam và Lão Thạch, là những quân cờ cốt lõi mà sư phụ Tô Quy Nhạn đã dốc lòng thu phục. Nếu họ chết sạch, mạng lưới tình báo trong ngục sẽ tan rã, và Thẩm Mặc cũng sẽ mất đi vây cánh bảo vệ bản thân trước sự dòm ngó của thượng tầng.
Cậu lội nước băng nhanh qua các dãy hành lang tối tăm, hướng thẳng về phía Giếng nước ngầm.
Cùng lúc đó, trong Phòng giam số 9 tối tăm ẩm ướt.
Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của anh ngâm dưới làn nước lũ lạnh ngắt, cơ thể gầy gò mặc chiếc áo xám tro rách nát khẽ run lên trước cái lạnh thấu xương. Vết thương cũ ở bả vai và vệt rạch rớm máu trên cổ do kiếm của Khương Vũ gây ra lại bắt đầu nhói buốt dữ dội do hơi nước lạnh bốc lên.
Nhưng đôi mắt anh, ẩn sau mái tóc dài xơ xác xõa che nửa khuôn mặt nhợt nhạt, vẫn sáng rực như đuốc trong đêm tối. Anh đang vận dụng thính giác siêu phàm Thính Bộ Đoán Tâm để lắng nghe toàn bộ dị biến bên ngoài. Tiếng bước chân hoảng loạn của tù nhân, tiếng đao vung xé gió của Độc Nhãn Long, và cả tiếng bước chân vội vã nhưng đầy quyết tâm của Thẩm Mặc.
“Thẩm Mặc, đối thủ của ngươi là một nhị lưu cao thủ luyện Huyết Tiễn Quyết, võ công vượt xa ngươi một cảnh giới. Nếu chỉ dùng đao pháp ngục tốt thô thiển, ngươi sẽ mất mạng trong vòng ba chiêu.”
Tô Quy Nhạn thầm nghĩ trong đầu. Anh chậm rãi đưa hai bàn tay gầy gò, cổ tay quấn chặt bởi xích Huyền Thiết rỉ sét găm sâu vào da thịt, bám lấy hai sợi xích lớn nối vào bức tường đá chịu lực.
*Clang... Clang... Clang...*
Tô Quy Nhạn bắt đầu gõ nhẹ xích sắt xuống vách đá theo một tần số nhịp điệu đều đặn, quỷ dị. Tiếng gõ nhịp Huyền Thiết Nhịp Điệu không lớn, nhưng nhờ cấu trúc rỗng của các đường ống dẫn nước ngầm chạy dọc vách ngục, âm thanh đó vang vọng, truyền đi như những làn sóng âm vô hình, hướng thẳng về phía Giếng nước ngầm.
***
Tại khu vực Giếng nước ngầm sâu ba mươi trượng dưới lòng đất.
Không gian nơi đây rộng lớn nhưng ngột ngạt, trần đá vôi rủ xuống những cột nhũ đá nhọn hoắt, nước từ mạch ngầm chảy rỉ rả tạo thành tiếng kêu *tí tách* liên tục. Giữa căn phòng đá là miệng Giếng nước ngầm khổng lồ, sâu không thấy đáy, nối liền với dòng nước chảy xiết dưới lòng núi. Một hệ thống ròng rọc xích sắt phức tạp treo lơ lửng trên miệng giếng để múc nước.
Hiện trường lúc này vô cùng hỗn loạn. Độc Nhãn Long – tráng hán chột mắt trái đeo băng đen, mặt đầy sẹo rỗ ghê rợn – đang điên cuồng vung chiếc roi da gai sắt tẩm kịch độc quất liên tiếp vào nhóm tù nhân khổ sai đang co rúm ở góc tường. Tay phải hắn cầm thanh đại đao rỉ sét, chém đứt cánh tay của một tù nhân gầy gò, máu tươi phun ra nhuộm đỏ dòng nước lũ dưới chân.
- Chết đi! Lũ súc sinh! Các ngươi phải chết để giữ bí mật cho ta! - Độc Nhãn Long gầm rú, con mắt bên phải trợn trừng đầy sát khí đỏ ngầu.
- Dừng tay! - Thẩm Mặc hét lớn, lướt nhanh ra từ bóng tối hành lang phụ cạnh nhà bếp.
Độc Nhãn Long khựng lại, quay con mắt duy nhất nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc, khinh bỉ cười lạnh:
- Ha ha! Một tên ranh con tam lưu vừa được thăng chức lâm thời đã tưởng mình là chủ nhân nơi này sao? Lục Bá đã chết, ta không còn gì để mất! Hôm nay ta sẽ tiễn ngươi đi gặp lão!
*Vút!*
Độc Nhãn Long vung mạnh tay phải, thanh đại đao mang theo kình khí tàn bạo của Huyết Tiễn Quyết chém mạnh nhắm thẳng vào cổ họng Thẩm Mặc. Đường đao cương mãnh vô song, xé rách màn sương nước ẩm ướt trong phòng đá.
Thẩm Mặc hoảng hốt, theo bản năng vung thanh đao ngục tốt lên đỡ trực diện.
*Keng!*
Một tiếng kim khí va chạm chói tai vang dội. Lực chấn động kinh người từ thanh đại đao của Độc Nhãn Long truyền qua lưỡi kiếm, khiến Thẩm Mặc cảm thấy cả cánh tay phải tê liệt hoàn toàn, xương khớp như muốn rạn nứt. Thanh đao ngục tốt trong tay cậu bị mẻ một góc lớn, suýt chút nữa tuột khỏi tầm tay. Thẩm Mặc bị đánh bật lùi lại ba bước, gót chân loạng choạng trên nền đá trơn trượt.
- Chết đi! - Độc Nhãn Long cười dữ tợn, lướt tới vung roi da gai sắt tẩm độc quất thẳng vào mạn sườn trái của cậu.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tai Thẩm Mặc bỗng nghe thấy tiếng gõ xích sắt quen thuộc vọng ra từ đường ống dẫn nước ngầm bên vách đá.
*Clack... Clack... Clack...*
Tiếng gõ nhịp đều đặn, mang theo một tần số kỳ lạ, như một nhịp tim thứ hai vang lên trong lồng ngực cậu. Đó là tiếng gõ xích Huyền Thiết của sư phụ Tô Quy Nhạn!
Trong đầu Thẩm Mặc lập tức hiện lên khẩu quyết Thanh Vân Bộ Pháp mà sư phụ đã truyền thụ hằng đêm: *“Thanh Vân bộ lướt nhẹ như mây trôi, di chuyển lắt léo né tránh đao kiếm. Khi nghe tiếng gõ nhịp, hãy điều hòa nhịp thở trùng khớp với nhịp gõ để dự đoán hướng đi của kình khí đối thủ.”*
Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, vận dụng Đồng Nhịp Thở Pháp. Cậu nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc cực ngắn, để nhịp thở của mình hoàn toàn trùng khớp với tiếng gõ xích sắt từ xa vọng lại. Khi nhịp thở đồng điệu, cậu bỗng cảm nhận được nhịp thở ngắt quãng và hướng chuyển động kình khí của Độc Nhãn Long một cách rõ rệt.
*Clack!*
Tiếng xích sắt gõ nhịp vang lên. Thẩm Mặc vận chân khí lướt nhẹ hai chân. Thân hình cậu di chuyển nhẹ nhàng như mây trôi, ảo ảnh thoắt ẩn thoắt hiện lướt qua đường roi da gai sắt của Độc Nhãn Long trong gang tấc. Chiếc roi độc quất hụt, đập mạnh vào cột nhũ đá bên cạnh làm đá dăm văng tung tóe.
- Cái gì? Bộ pháp của Thanh Vân phái? - Độc Nhãn Long kinh ngạc, con mắt duy nhất co rụt lại. Gã không ngờ một tên cai ngục tam lưu lại có thể né tránh được đòn đánh của mình một cách xảo diệu như vậy.
Độc Nhãn Long nôn nóng ra chiêu liên tục, vung đại đao chém loạn tạo thành những vệt sáng đỏ thẫm của Huyết Tiễn Quyết bao vây lấy Thẩm Mặc. Nhưng mỗi khi gã vung đao, tiếng gõ xích sắt của Tô Quy Nhạn lại vang lên đúng lúc, chỉ điểm cho Thẩm Mặc hướng di chuyển an toàn.
*Clack... Clack...*
Thẩm Mặc di chuyển lắt léo theo hình chữ "Chi" quanh miệng giếng ngầm, vận dụng Thanh Vân Bộ - Sơ Thành né tránh toàn bộ các đường đao tàn bạo. Cậu nhận ra, do Độc Nhãn Long nôn nóng dứt điểm và đang say rượu quế nhẹ từ đêm qua, bước chân của gã bắt đầu phù phiếm, lộ ra sơ hở lớn ở vùng nách dưới cánh tay cầm kiếm và mạn sườn trái – chính là điểm mù bên mắt trái bị chột của gã.
“Tử huyệt bóng tối!”
Lời chỉ điểm của Tô Quy Nhạn năm xưa hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc giả vờ loạng choạng ngã về phía bên phải hòng dụ Độc Nhãn Long vung đao chém xuống. Đúng như dự đoán, Độc Nhãn Long tưởng cậu đã kiệt sức, cười lớn vung đại đao chém mạnh từ trên xuống mạn sườn phải của Thẩm Mặc.
*Clack!*
Tiếng gõ xích vang lên đĩnh đạc. Thẩm Mặc đột ngột xoay người lướt nhanh sang bên trái – lao thẳng vào điểm mù mắt chột của Độc Nhãn Long. Đường đao của gã chém sụt xuống khoảng không, cắm chặt vào nền đá ẩm ướt do dùng lực quá mạnh.
Độc Nhãn Long giật mình định rút đao, nhưng do nôn nóng, vùng nách dưới cánh tay phải cầm đao của gã hoàn toàn để lộ ra trước mặt Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một. Cậu vận dụng toàn bộ lực lượng còn lại của cơ thể, không dùng đao chém trực diện vì biết nội lực của mình yếu hơn, mà tung một cú đá quyết định bằng chân trái vào chốt khóa ròng rọc sắt của giếng ngầm ngay cạnh chân Độc Nhãn Long.
*Rắc!*
Chốt khóa ròng rọc bằng sắt rỉ sét bị cú đá của Thẩm Mặc đập gãy hoàn toàn. Hệ thống xích sắt treo chiếc xô đá nặng hàng trăm cân đang lơ lửng dưới giếng đột ngột mất đi lực giữ, ròng rọc quay tít với tốc độ kinh hoàng, phát ra những tiếng xích sắt rít gào chói tai.
Sợi xích sắt lớn Huyền Thiết của ròng rọc khi quay tít đã quất mạnh vào chân Độc Nhãn Long, kết hợp với đà mất thăng bằng do đao cắm vào đá, đẩy cơ thể cao lớn của gã phó ngục tàn ác ngã nhào về phía sau, rơi thẳng xuống miệng Giếng nước ngầm sâu thẳm.
- Á! - Độc Nhãn Long hét lên một tiếng kinh hoàng khi cơ thể mất trọng lực.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc gã rơi xuống abyss tối tăm, bản năng sinh tồn của một nhị lưu cao thủ đã khiến gã hành động điên cuồng. Độc Nhãn Long vung tay trái, chiếc roi da gai sắt tẩm kịch độc lướt nhanh trong không trung như một con rắn độc bóng tối, quấn chặt lấy cổ chân phải của Thẩm Mặc.
*Vút... Phập!*
Những chiếc gai sắt tẩm độc găm sâu vào da thịt cổ chân Thẩm Mặc, máu tươi lập tức rỉ ra, nhuộm đen một mảng vớ vải thô. Độc tính ăn mòn khiến cậu cảm thấy tê dại, đau đớn dữ dội như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt.
Sức nặng của cơ thể Độc Nhãn Long đang rơi tự do kéo giật mạnh cổ chân Thẩm Mặc, kéo lê cơ thể cậu trên nền đá trơn trượt hướng thẳng về phía miệng giếng ngầm chảy xiết.
Thẩm Mặc dùng hai tay bấu chặt lấy thành giếng bằng đá vôi nứt nẻ hòng chống cự, móng tay rách da chảy máu tươi bám vào đá, nhưng lực kéo kinh khủng từ vực sâu vẫn không ngừng lôi cậu đi.
Thân hình Độc Nhãn Long chìm nghỉm dưới dòng nước ngầm lạnh giá chảy xiết, nhưng chiếc roi da gai sắt của hắn vẫn quấn chặt lấy cổ chân Thẩm Mặc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!