Huyết Điện Phán Quyết
Hừng đông lạnh ngắt rạch một đường xám xịt ngang qua bầu trời núi Hắc Phong. Trận mưa bão gầm rít suốt đêm qua đã tạnh, nhưng mạch nước ngầm từ lòng núi vẫn tiếp tục rỉ ra, khiến làn nước lũ đục ngầu dâng cao ngang hông hành lang đá lạnh của thiên lao. Không khí ẩm ướt, tanh nồng mùi rỉ sắt Huyền Thiết và rêu mốc bốc lên nghẹt thở.
Tại sân phơi xác phía sau thiên lao, cỗ xe ngựa bằng gỗ mun của Phán quan Tiêu Diện Sát đã sẵn sàng khởi hành về tổng đàn. Những chiếc đèn lồng giấy dầu treo bốn góc xe đã tắt lịm, chỉ còn làn khói xám từ đống than củi sưởi đêm qua bay lay lắt. Tiêu Diện Sát – gã nam tử gầy gò mặc quan phục Ma giáo màu xanh đậm – đang đứng cạnh cỗ xe, tay vuốt chòm râu dê mỏng, đôi mắt ti hí lạnh lùng nhìn về phía lối ra. Lão vốn là kẻ chi ly, nổi tiếng khắp giáo phái về sự nghiêm túc và căm ghét tột độ đối với bất kỳ sự sai lệch ngân lượng nào. Sổ sách thu chi của thiên lao hằng năm đều phải qua tay lão rà soát trước khi dâng lên thượng tầng.
Ngay lúc đó, tên Thiết Vệ tuần đêm từ phía cổng đá vội vã tiến lại gần, cúi đầu bẩm báo:
- Khởi bẩm Phán quan đại nhân, đêm qua khi Thiết Vệ tuần tra quanh khu vực xe ngựa, phát hiện có dấu vết rơm khô bị xáo trộn dưới bánh xe, lại có tiếng động kim khí nhỏ vang lên. Tuy tiểu nhân đã kiểm tra đống rơm nhưng vẫn cảm thấy có điểm bất thường xung quanh hành lý của ngài.
Tiêu Diện Sát nhíu mày. Với bản tính đa nghi và thói quen tính toán chi li của người luyện Hắc Nguyệt Tính Pháp, lão không bao giờ bỏ qua bất kỳ nghi vấn nào, dù là nhỏ nhất. Lão bước tới bên hông xe, nhìn chằm chằm vào chiếc hòm gỗ lớn bọc da bò chứa các xấp công văn chính quy hằng năm. Ổ khóa cơ quan ba tầng ngực bằng đồng thau vẫn đóng chặt, không hề có vết cạy phá thô bạo.
- Mở hòm ra. - Tiêu Diện Sát lạnh lùng ra lệnh.
Tên Thiết Vệ vội vàng rút chìa khóa, xoay nhẹ ba vòng cơ quan. Tiếng *cạch, cạch, cạch* khô khốc vang lên, nắp hòm bật mở. Tiêu Diện Sát thò bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt vào bên trong, lật dở những xấp giấy tờ dày cộm. Ban đầu, mọi thứ vẫn bình thường. Nhưng khi ngón tay lão chạm vào đáy hòm ẩm ướt, lão bỗng khựng lại.
Dưới các xấp công văn chính quy, có một vật cứng ngắc, thô ráp bọc trong lớp vải rách thấm đẫm nước mưa. Tiêu Diện Sát kéo vật đó ra. Lớp vải rách tuột xuống, lộ ra một cuốn sổ da dê màu nâu sẫm bám đầy vết muội than và ba thỏi bạc đúc thô đen xỉn màu.
Đôi mắt ti hí của Tiêu Diện Sát co rụt lại như mắt rắn. Lão lập tức nhận ra ba thỏi bạc đen này chính là Quan Ngân Đúc Lại – thứ bạc lậu được đúc trộm từ quặng sắt đen Huyền Thiết của mỏ khổ sai, vốn là tài nguyên tuyệt mật của giáo phái. Lão lật mở cuốn sổ da dê. Từng trang sách hiện ra những dòng chữ chi chít ghi chép chi tiết ngày giờ, số lượng quặng đen bị bòn rút, và số lượng bạc lậu được tẩu tán ra các sòng bài ngoài Trấn Hắc Phong.
Ở cuối mỗi trang, dấu ấn cá nhân bằng mực chu sa đỏ chói của Ngục trưởng Lục Bá hiện lên rõ mồn một, không thể chối cãi.
- Gan to bằng trời! - Tiêu Diện Sát rít lên qua kẽ răng, giọng nói run lên vì phẫn nộ. - Ăn chặn ngân sách đúc vũ khí của tổng đàn, tự ý đúc bạc lậu để trả nợ cờ bạc! Lục Bá, cái đầu của ngươi không đủ để đền tội này đâu!
Lão đóng sập nắp hòm, quay sang tên Thiết Vệ, sát khí bùng lên lạnh buốt:
- Lập tức truyền tin cho Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn! Nói rằng ta đã tìm thấy tang vật mưu phản và tham ô ngân sách đúc binh khí ngay trong hành lý của thiên lao. Gọi Lục Bá đến hành lang đá lạnh đối chất!
***
Nửa canh giờ sau, tại hành lang đá lạnh sâu dưới lòng đất thiên lao.
Ánh lửa đuốc bập bùng từ các vách đá hắt lên làn nước lũ ngập ngang hông, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng tột độ. Hàng chục Thiết Vệ Ma giáo mang trường thương Huyền Thiết đứng dàn hàng hai bên, sát khí đằng đằng bao vây toàn bộ lối đi.
Thẩm Mặc quỳ sụp dưới làn nước lũ lạnh giá ở góc hành lang, đầu cúi thật thấp. Cậu khéo léo dùng vạt áo xám tro che đi bờ vai phải đang bầm tím và bỏng nhẹ bốc khói đen – vết thương do cú đánh Thiết Sa Chưởng của Lục Bá chiều qua vẫn đang âm ỉ đau nhức. Đứng cạnh cậu là các cai ngục thường đang run rẩy như cầy sấy. Ai nấy đều hiểu rằng, một khi Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn đích thân xuống ngục, nơi đây sẽ nhuộm đỏ máu tươi.
Từ phía khúc rẽ hành lang, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát vang lên. Mỗi bước chân nện xuống nước lũ đều tạo ra những luồng sóng nhỏ cuộn sóng dữ dội.
Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn bước ra từ bóng tối. Lão nhân cao lớn, mái tóc đỏ dựng ngược như lửa đốt, khoác chiếc chiến bào Ma giáo thêu hình sấm sét màu tím thẫm. Ánh mắt lão rực lửa hung hãn, tỏa ra áp lực võ học kinh người của một tuyệt đỉnh cao thủ luyện Cửu Thiên Lôi Đình Quyết. Luồng kình khí mang tính lôi điện vô hình xung quanh lão khiến làn nước lũ dưới chân không ngừng sủi bọt tăm, phát ra những tiếng *tí tách* tê dại.
Tiêu Diện Sát đứng nghiêm nghị bên cạnh chiếc hòm gỗ, khẽ chắp tay:
- Ngũ trưởng lão đại nhân, mời ngài nhìn xem thứ này.
Lão trình ra cuốn sổ sách tham ô và ba thỏi bạc đen Quan Ngân Đúc Lại trước mặt Lôi Vân Sơn.
Lôi Vân Sơn giật lấy cuốn sổ, lật nhanh từng trang dưới ánh đuốc. Càng đọc, gương mặt lão càng trở nên vặn vẹo, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất. Đối với lão, quặng sắt đen Huyền Thiết và ngân sách đúc vũ khí chính là sinh mệnh lực, là quân bài tẩy quyết định để lão tích lũy binh lực hòng tranh đoạt chức Giáo chủ đang bỏ trống. Kẻ nào chạm vào nguồn tài nguyên này, chính là đang trực tiếp chặt đứt dã tâm của lão.
- Lục Bá đâu? - Lôi Vân Sơn gầm lên, giọng nói như tiếng sấm nổ vang dội khắp hành lang đá lạnh, chấn động đến mức một số cai ngục yếu ớt phải bịt tai đau đớn.
Hai tên Thiết Vệ thô bạo áp giải Lục Bá từ tầng trên xuống. Tên ngục trưởng mập mạp, bụng phệ ngày thường oai phong lẫm liệt, giờ đây gương mặt thịt ngang ngược đã cắt không còn giọt máu. Lão quỳ sụp xuống nước lũ, hai đầu gối run rẩy đập vào nhau lập cập, dập đầu lia lịa:
- Trưởng lão đại nhân! Oan uổng cho tiểu nhân! Tiểu nhân bị kẻ xấu gài bẫy! Cuốn sổ sách đó không phải của tiểu nhân!
Lôi Vân Sơn ném mạnh cuốn sổ sách đẫm nước mưa vào mặt Lục Bá, tiếng rít gió sắc lẹm:
- Oan uổng? Chữ ký của ngươi, dấu ấn riêng tư bằng chu sa xanh của ngươi ở cuối mỗi trang sách, lại có cả dấu vân tay của ngươi trên các thỏi bạc lậu! Ngươi nói xem, kẻ nào có thể ngụy tạo được những thứ này trong một đêm?
Lục Bá hoảng loạn, mồ hôi trộn lẫn nước lũ chảy ròng ròng trên mặt. Lão chợt nhớ đến tên cai ngục Lý Hổ đang bị giam ở phòng biệt giam ẩm ướt vì tội tư thông phản đồ, vội vàng bấu víu lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng:
- Là Lý Hổ! Đúng vậy, chắc chắn là tên phản đồ Lý Hổ! Gã đã ăn trộm sổ sách của tiểu nhân, đúc bản sao chìa khóa vạn năng Huyền Thiết để tư thông với Tứ trưởng lão hòng hãm hại tiểu nhân! Trưởng lão đại nhân, xin ngài minh xét, tiểu nhân một lòng trung thành với ngài, làm sao dám ăn chặn ngân sách của tổng đàn!
Tiêu Diện Sát bước lên một bước, giọng nói lạnh lùng, chi ly như tiếng tính toán của bàn tính sắt hằng ngày:
- Lục Bá, ngươi bớt ngậm máu phun người đi. Lý Hổ đã bị ngươi giam vào biệt giam từ ba ngày trước dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Thiết Vệ. Gã làm sao có thể lẻn vào văn phòng của ngươi lấy trộm sổ sách hằng ngày để ghi chép? Hơn nữa, dấu ấn chu sa xanh trên sổ sách này có niên đại tích lũy suốt hai năm qua, chữ ký hoàn toàn đồng nhất với nét bút của ngươi trên các công văn chính quy nộp lên tổng đàn. Ngươi muốn đổ lỗi cho một tên tù binh bị khóa chân khí sao?
Lời phân tích sắc bén, chi tiết của Tiêu Diện Sát như một lưỡi dao đâm thẳng vào mọi lời biện minh của Lục Bá. Lục Bá há hốc mồm, không thể thốt lên được lời nào. Lão đâu biết rằng, toàn bộ sự sắp đặt này đã được Tô Quy Nhạn tính toán tỉ mỉ từ phòng giam số 9, lợi dụng chính thói quen chi ly của Tiêu Diện Sát để bẻ gãy mọi đường lui của lão.
Lôi Vân Sơn bước tới trước mặt Lục Bá, luồng kình khí tím nhạt xung quanh lão bùng phát dữ dội, tỏa ra áp lực võ học kinh người áp chế toàn trường. Làn nước lũ dưới chân lão bắt đầu sôi lên sùng sục vì nhiệt lượng lôi điện:
- Lục Bá, ta giao cho ngươi quản lý thiên lao, tạo điều kiện cho ngươi đúc vũ khí cho vây cánh của ta. Thế mà ngươi dám dùng quặng sắt đen để đúc bạc lậu, tẩu tán tài sản của ta ra sòng bài ngoài trấn để thỏa mãn lòng tham vô độ! Ngươi coi ta là kẻ ngu ngốc dễ bị qua mặt sao?
Lục Bá cảm thấy tử khí đã kề sát cổ. Lòng tham và nỗi sợ hãi tột cùng khiến lão phát điên. Lão biết Lôi Vân Sơn hành sự tàn bạo dứt khoát, một khi đã định tội thì tuyệt đối không có đường sống. Trong cơn hoảng loạn tột độ, Lục Bá bỗng nảy sinh ý định phản kháng. Lão ngầm vận nội lực Hậu Thiên vào hai lòng bàn tay, da thịt mập mạp bỗng nổi gân đen bóng, tỏa ra mùi độc dược hăng hắc của Thiết Sa Thần Chưởng.
Lão định đột ngột vung chưởng đánh lui Lôi Vân Sơn để cướp chùm chìa khóa vạn năng Huyền Thiết đeo ở thắt lưng hòng chạy trốn.
Tuy nhiên, Độc Nhãn Long – phó ngục trưởng tàn ác đứng phía sau – vốn là kẻ nham hiểm và thực dụng. Nhận thấy Lục Bá đã vạn kiếp bất phục, gã không muốn bị liên lụy. Độc Nhãn Long lén lùi lại phía sau bóng tối của vách đá hành lang, hoàn toàn lờ đi tín hiệu cầu cứu bằng mắt của Lục Bá, lén lút rút lui để bảo toàn mạng sống.
*Bùm!*
Lục Bá chưa kịp vung chưởng, Lôi Vân Sơn đã ra tay trước.
Một tiếng nổ kình khí vang dội như tiếng sấm sét nổ giữa đêm giông bão. Lôi Vân Sơn vung bàn tay to bản, kình khí mang tính lôi điện màu tím thẫm bộc phát cực hạn, đánh thẳng vào giữa ngực Lục Bá.
Cú đánh cương mãnh vô song của Cửu Thiên Lôi Đình Quyết dễ dàng xuyên thủng lớp phòng ngự Thiết Sa Chưởng chưa kịp hoàn chỉnh của Lục Bá. Tiếng xương lồng ngực gãy rắc rắc vang lên ghê rợn giữa hành lang đá lạnh.
Lục Bá phun ra một ngụm máu tươi trộn lẫn các mảnh vỡ phủ tạng, cơ thể mập mạp bay văng xa năm thước, đập mạnh vào vách đá Huyền Thiết trước khi rơi sụp xuống nước lũ đục ngầu. Lão giãy giụa vài cái, đôi mắt tham lam trợn trừng đầy sự kinh hoàng và uất hận trước khi hoàn toàn tắt thở. Máu tươi từ ngực lão loang lổ, nhuộm đỏ một mảng nước lũ lớn xung quanh hành lang.
Hệ thống quản lý cũ của thiên lao sụp đổ hoàn toàn cùng cái chết thảm hại của tên ngục trưởng tàn bạo.
Trong phòng giam số 9 sâu nhất dưới lòng đất thiên lao.
Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ do Thẩm Mặc chuẩn bị. Hai cổ tay y vẫn quấn chặt bởi xích Huyền Thiết rỉ sét, đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý buông thõng vô lực dưới làn nước lũ lạnh ngắt. Nhưng đôi tai y khẽ động nhẹ.
Y đang vận dụng thính giác siêu phàm Thính Bộ Đoán Tâm hằng ngày. Tiếng sấm sét nổ kình khí của Lôi Vân Sơn, tiếng xương ngực gãy nát của Lục Bá, và tiếng cơ thể mập mạp rơi sụp xuống nước lũ... tất cả đều được y tái hiện rõ ràng trong đầu không sai một ly.
Tô Quy Nhạn khẽ nhếch khóe môi hốc hác, lộ ra một nụ cười điềm tĩnh, lạnh lùng trong bóng tối. Quân cờ đầu tiên trên bàn cờ phục thù đã tự sụp đổ đúng như kế hoạch của y. Lòng tham vô độ của Lục Bá chính là chiếc thòng lọng tự siết cổ lão, và Lôi Vân Sơn – kẻ nóng nảy hiếu chiến – đã hoàn thành xuất sắc vai trò chiếc đao phủ không công.
Quay trở lại hành lang đá lạnh ngoài cửa ngục.
Lôi Vân Sơn thở dốc, luồng kình khí tím nhạt xung quanh lão dần thu hồi vào cơ thể. Lão rút chiếc khăn tay từ trong vạt áo, ghê tởm lau sạch những vệt máu tươi bám trên tay rồi ném xuống xác chết của Lục Bá. Ánh mắt rực lửa hung hãn của lão lướt qua đám cai ngục đang quỳ rạp dưới nước lũ hòng tìm kiếm kẻ kế vị tạm thời để duy trì trật tự thiên lao.
Ánh mắt lão dừng lại ngay sát vị trí của Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc vẫn quỳ sụp dưới đất, hai tay siết chặt, đầu cúi thật thấp giả vờ run rẩy sợ hãi trước uy quyền trưởng lão. Cậu biết đây là khoảnh khắc quyết định vận mệnh của mình và cả kế hoạch của sư phụ Tô Quy Nhạn.
Lôi Vân Sơn chỉ tay về phía Thẩm Mặc đang quỳ rạp dưới đất, giọng nói uy nghiêm, dứt khoát vang vọng khắp hành lang:
- Ngươi! Bước lên đây! Từ hôm nay, ngươi sẽ tiếp quản vị trí phó ngục trưởng lâm thời của Hắc Nguyệt Thiên Lao. Dọn dẹp cái xác bẩn thỉu này cho ta, và đảm bảo tiến độ khai thác quặng sắt đen không bị ngưng trệ một ngày nào. Nếu có bất kỳ sai lệch nào nữa, mạng của ngươi sẽ giống như tên phế vật này!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!