Nhạc nềnWuxia

Mượn Đao Diệt Bá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay bọc sắt của tên Thống lĩnh Thiết Vệ khẽ chạm vào lớp rơm khô lạnh ngắt, chuẩn bị lật mở bí mật dưới đôi chân tàn phế của Tô Quy Nhạn.


Trong không gian tối tăm của phòng giam số 9, hơi nước ẩm ướt bốc lên từ dòng nước lũ ngập ngang hông hành lang đá lạnh, tạo nên một màn sương mờ ảo, đặc quánh. Ánh đuốc đỏ rực từ tay toán Thiết Vệ hắt lên vách đá, đổ những bóng đen dài ngoằn ngoèo, lay lắt như những ác quỷ đang rình rập. Thẩm Mặc đứng ngoài cửa ngục, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương, hòa cùng nước mưa buốt giá thấm đẫm vai áo xám tro. Vết bỏng bầm tím bốc khói đen trên vai phải của cậu – dấu vết của cú đánh Thiết Sa Chưởng tàn độc mà Lục Bá gây ra chiều qua – giờ đây nhói lên từng cơn tê dại, rát buốt như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm vào xương tủy.


Tên Thống lĩnh Thiết Vệ nheo mắt, năm ngón tay bọc giáp sắt đen bóng loáng, không một vệt bụi, từ từ hạ xuống. Hắn là thuộc hạ tâm phúc của Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành, kẻ nổi tiếng là ưa sạch sẽ và hành sự tàn nhẫn như một cỗ máy. Chỉ cần hắn lật lớp rơm khô kia lên, cuốn sổ sách tham ô của Lục Bá đang giấu dưới bệ đá nứt nẻ sẽ lập tức lộ diện. Khi đó, không chỉ Tô Quy Nhạn mà cả Thẩm Mặc cũng sẽ bị ném vào Huyết Trì độc nước, vạn kiếp bất phục.


Nhưng ngay khi những ngón tay bọc sắt chuẩn bị chạm vào lớp rơm, một mùi hôi thối nồng nặc, quỷ dị đột ngột bốc lên từ đôi chân tàn phế của Tô Quy Nhạn. Đó là mùi của da thịt hoại tử nhẹ do ngâm nước lũ lạnh lâu ngày, trộn lẫn với mùi rỉ sắt Huyền Thiết nồng nặc và khí độc chướng khí tích tụ dưới đáy ngục sâu ba mươi trượng.


Tên Thống lĩnh Thiết Vệ khựng lại. Đôi lông mày rậm rạp của hắn nhíu chặt. Gương mặt cương nghị ẩn sau lớp mũ giáp sắt lộ ra vẻ ghê tởm tột độ. Hắn rụt tay lại, vội vàng rút chiếc khăn lụa trắng từ trong vạt áo ra che mũi, lùi lại hai bước:


- Thật là bẩn thỉu! Tên phế nhân này sắp thối rữa đến nơi rồi.


Thẩm Mặc thấy vậy, nhanh trí khom lưng dập đầu xuống nước lũ, giọng run rẩy giả vờ sợ hãi:


- Đại nhân bớt giận! Tên Tô Quy Nhạn này từ khi bị phế kinh mạch, hai chân vĩnh viễn mất cảm giác vật lý, nước lũ ngập mấy ngày qua đã khiến vết thương cũ của y hoại tử nghiêm trọng. Tiểu nhân hằng ngày phải dọn dẹp, mùi hôi này đã ám vào tận xương tủy. Xin đại nhân cẩn thận kẻo nhiễm phải dịch chướng khí tà môn!


Tên Thống lĩnh Thiết Vệ trừng mắt nhìn cơ thể xám ngoét, lạnh ngắt không một nhịp thở của Tô Quy Nhạn. Y vẫn đang vận hành trạng thái giả chết Bế Khí Giả Tử ở mức cực hạn, nhịp tim ngưng đập hoàn toàn, cơ thể lạnh lẽo như một thây ma đã nằm sâu dưới lòng đất. Sự kết hợp giữa mùi hoại tử chân thực và trạng thái chết giả hoàn hảo của y đã đánh lừa hoàn toàn nhãn quan của tên cao thủ nhất lưu.


- Hừ, một kẻ sắp chết đến nơi, giữ lại cũng chỉ tốn cơm tù. - Tên Thống lĩnh lau mạnh những ngón tay bọc sắt vào chiếc khăn lụa, rồi ghê tởm ném chiếc khăn xuống dòng nước lũ đục ngầu. - Chúng ta đi! Không cần lãng phí thời gian ở cái xó xỉnh dịch bệnh này nữa. Mục tiêu chính là tìm kiếm tên phản đồ Lý Hổ đang bị giam ở biệt giam.


- Tuân lệnh Thống lĩnh! - Hai tên Thiết Vệ dưới quyền vội vàng thu hồi trường thương Huyền Thiết, lùi ra ngoài.


Tiếng bước chân sắt thép nện xuống sàn đá xa dần, nhỏ dần rồi biến mất hẳn nơi khúc rẽ hành lang. Cho đến khi tiếng kèn sắt phong tỏa cửa ngục vang lên từ xa, báo hiệu đội Thiết Vệ đã rút lên tầng trên, Thẩm Mặc mới dám thở phào một hơi dài. Cậu loạng choạng bước vào phòng giam số 9, hai đầu gối run rẩy suýt quỵ xuống làn nước lũ lạnh giá.


Trên bệ đá, Tô Quy Nhạn khẽ động đậy. Một tiếng ho khan rách nát vang lên từ cuống họng gầy gò của y. Y gập người, phun ra một ngụm huyết độc màu đen thẫm loang lổ trên mặt nước. Trạng thái Bế Khí Giả Tử kéo dài đã vắt kiệt chút sinh mệnh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể tàn phế của y. Viên Tuyết Sâm Hoàn dưới lưỡi đã tan hết, tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp cuối cùng để bảo vệ lục phủ ngũ tạng khỏi bị đông cứng.


- Sư phụ... ngài không sao chứ? - Thẩm Mặc vội vàng tiến lên đỡ lấy bả vai gầy gò của Tô Quy Nhạn, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và kính phục.


Tô Quy Nhạn khẽ xua tay, gương mặt hốc hác nhợt nhạt ẩn sau mái tóc dài xơ xác dần lấy lại chút thần thái điềm tĩnh vốn có. Y thở dốc, giọng khàn khàn nhưng vô cùng sắc bén:


- Ta không sao. Viên Tuyết Sâm Hoàn của lão Tần Hoài đã cứu ta một mạng. Nhưng Thiết Vệ của Phó Thiên Hành hành sự quá nhanh, sự nghi ngờ của Hữu Hộ pháp đã lan đến thiên lao. Chúng ta không thể giữ cuốn sổ sách tham ô này trong phòng giam lâu hơn nữa. Sáng mai, khi cuộc lục soát thứ hai bắt đầu, chúng ta sẽ không còn may mắn như đêm nay.


Thẩm Mặc biến sắc, cậu lén rút cuốn sổ sách tham ô của Lục Bá đẫm nước mưa từ khe đá nứt dưới bệ nằm ra, lo lắng hỏi:


- Nhưng cửa ngục đã bị phong tỏa hoàn toàn, nội bất xuất ngoại bất nhập. Chúng ta làm sao có thể chuyển cuốn sổ sách này ra ngoài trấn cho Lâm Dực được?


Tô Quy Nhạn khẽ mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm sáng rực như đuốc trong bóng tối tối tăm của phòng giam:


- Không cần chuyển ra ngoài trấn. Kẻ thù lớn nhất của Lục Bá không phải là chúng ta, mà là Phán quan Tiêu Diện Sát. Lão là kẻ ghi chép sổ sách lao tù, nổi tiếng chi ly, nghiêm túc và căm ghét sự tham ô ngân sách đúc vũ khí. Sáng mai, Tiêu Diện Sát sẽ rời ngục để về tổng đàn báo cáo. Hành lý của lão đã được xếp sẵn trên cỗ xe ngựa đặt tại sân phơi xác phía sau thiên lao.


Y dừng lại một nhịp, lắng nghe tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần đá xuống nền ngục: *Tách... tách... tách...*


- Thẩm Mặc, hãy nghe kỹ nhịp nước rơi này. Đây chính là chìa khóa của Khống Thời Trận Pháp. Cứ mười nhịp nước nhỏ giọt là một ca tuần tra của Thiết Vệ đi qua hành lang chính. Giữa ca trực của Thiết Vệ và đội cai ngục thường có một khoảng trống kéo dài đúng ba mươi nhịp nước. Đó là lúc hệ thống phòng thủ lỏng lẻo nhất. Ngươi phải dùng khoảng thời gian này, lén đưa cuốn sổ sách tham ô cùng vài thỏi Quan Ngân Đúc Lại vào hòm hành lý của Tiêu Diện Sát.


Thẩm Mặc chấn động tâm can. Cậu không ngờ đại sư huynh tàn phế của mình, dù bị xích sắt Huyền Thiết khóa chặt suốt ba năm qua, lại có thể tính toán chính xác quy luật tuần tra của Ma giáo thông qua tiếng nước nhỏ giọt. Cậu siết chặt nắm tay, dũng khí phục thù nung nấu trong lồng ngực:


- Đệ tử đã hiểu. Nhưng hòm hành lý của Tiêu Diện Sát chắc chắn được khóa bằng cơ quan sắt khóa của tổng đàn, đệ tử làm sao mở được?


- Hãy đến phòng giam số 14, tìm thợ khóa A Sáng. - Tô Quy Nhạn chỉ điểm, ánh mắt y hiện lên vẻ sâu xa. - Gã là tên trộm vặt mang ơn ta cứu mạng năm xưa. Hãy đưa cho gã cọng kẽm mỏng này, gã biết phải làm gì.


Tô Quy Nhạn lén rút từ trong kẽ móng tay tàn phế ra một cọng kẽm mỏng dính rỉ sắt – thứ y đã âm thầm mài giũa suốt nhiều đêm qua bằng cách cọ xát vào đá ngầm phòng giam. Thẩm Mặc nhận lấy cọng kẽm, cúi đầu chào sư phụ rồi nhanh chóng lách người ra ngoài hành lang đá lạnh.


***


Canh tư ban đêm. Cơn mưa bão ngoài trời vẫn gầm rít dữ dội, dội những dòng nước lạnh buốt qua các khe hở thông gió của thiên lao.


Thẩm Mặc và A Sáng nép sát vào bóng tối của hành lang đá lạnh. A Sáng là một thanh niên gầy nhỏ, di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động nhờ môn khinh công tàn khuyết Di Hình Hoán Vị. Mười đầu ngón tay của gã thon dài bất thường nhưng hiện tại đang bị trầy xước sâu, chảy máu tươi do đợt bẻ khóa cơ quan Huyền Thiết trước đó. Gã cắn chặt răng, gương mặt lấm lem bùn đất lộ ra vẻ lo sợ nhưng ánh mắt đầy sự kiên định:


- Thẩm đại ca, Tô đại sư huynh đã có ơn cứu mạng gia đình ta khỏi dịch bệnh năm xưa. Đêm nay, dù có phải rụng cả mười đầu ngón tay này, ta cũng sẽ bẻ gãy cái khóa cơ quan của lão phán quan kia.


- Suỵt! - Thẩm Mặc ra hiệu im lặng. Cậu nghiêng tai lắng nghe tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt: *Tách... tách... tách...*


Cậu đang vận dụng Khống Thời Trận Pháp.


“Hai mươi tám... hai mươi chín... ba mươi.”


- Đi! - Thẩm Mặc thì thầm.


Hai bóng đen lướt nhanh như những vệt mực loang trong đêm tối, băng qua hành lang chính gác lỏng lẻo khi đội Thiết Vệ vừa đổi ca tuần tra. Chúng lách qua Nhà bếp thiên lao bốc mùi dầu mỡ cáu bẩn, hướng thẳng về phía sân phơi xác phía sau – nơi cỗ xe ngựa của Tiêu Diện Sát đang đỗ dưới mái hiên che mưa.


Cỗ xe ngựa bằng gỗ mun đen bóng, xung quanh treo bốn chiếc đèn lồng giấy dầu tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, lay lắt trước gió bão. Trên xe đặt ba chiếc hòm gỗ lớn bọc da bò, khóa chặt bằng những ổ khóa cơ quan ba tầng ngực bằng đồng thau nặng nề.


Thẩm Mặc cảnh giác quan sát xung quanh. Đội tuần tra Thiết Vệ cơ động quanh núi Hắc Phong đang di chuyển cách đó khoảng năm mươi trượng, tiếng móng ngựa chiến nện xuống đường bùn nghe lộp bộp lùng bùng trong tiếng sấm sét.


- Nhanh lên! Chúng ta chỉ có đúng hai mươi nhịp nước trước khi toán tuần tra quay lại. - Thẩm Mặc thì thầm, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.


A Sáng gật đầu, gã quỳ sụp xuống bên hông chiếc hòm gỗ chứa công văn của Tiêu Diện Sát. Gã rút cọng kẽm mỏng từ trong vạt áo, đút vào ổ khóa cơ quan ba tầng ngực. Mười đầu ngón tay rách da của gã run nhẹ, những giọt máu tươi rỉ ra thấm đỏ cả cọng kẽm rỉ sắt. Gã nhắm mắt, tai nghiêng sát vào ổ khóa để lắng nghe nhịp chuyển động của các bánh răng cơ quan bên trong.


*Cạch...*


Tầng khóa thứ nhất mở ra.


- Mười nhịp nước đã trôi qua. - Thẩm Mặc nhắc nhở, bàn tay nắm chặt chuôi đao đến mức khớp xương trắng bệch.


A Sáng cắn chặt môi đến mức bật máu, gã xoay nhẹ cọng kẽm, cảm nhận lực cản của lò xo Huyền Thiết bên trong. Lực đàn hồi cực mạnh của ổ khóa cơ quan suýt nữa làm gãy cọng kẽm mỏng.


*Cạch... cạch...*


Tầng khóa thứ hai và thứ ba đồng thời mở ra trong nháy mắt. Hộp khóa cơ quan nặng nề bật mở không một tiếng động lớn.


Thẩm Mặc nhanh tay mở nắp hòm, lật nhẹ những xấp công văn chính quy dày cộm của Ma giáo lên. Cậu rút cuốn sổ sách tham ô của Lục Bá đẫm nước mưa và ba thỏi Quan Ngân Đúc Lại màu đen thẫm – tang vật đúc lậu tiền tệ – nhét sâu xuống đáy hòm, dưới đống tài liệu thu chi của ngục tối.


Nhưng ngay khi Thẩm Mặc vừa rút tay lại, một thỏi bạc đen Quan Ngân Đúc Lại bất ngờ bị trượt khỏi kẽ tay cậu do nước mưa trơn trượt.


*Keeng...*


Một tiếng động kim khí nhỏ nhoi, sắc lạnh vang lên giữa tiếng mưa rơi sầm sập.


Cách đó mười trượng, một tên Thiết Vệ tuần đêm đang đứng canh gác ngoài cổng đá thiên lao bỗng nhiên giật mình. Tai hắn khẽ động nhẹ. Thính giác nhạy bén của một kiếm khách nhất lưu đã bắt được tiếng động bất thường phát ra từ phía cỗ xe ngựa của Phán quan.


- Ai đó? - Tên Thiết Vệ quát lớn, tay đặt lên chuôi trường đao, từng bước tiến lại gần cỗ xe ngựa.


Tim Thẩm Mặc như nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu biết, nếu tên Thiết Vệ tiến lại gần và nhìn thấy chiếc hòm công văn đang mở, toàn bộ kế hoạch sẽ bị vỡ lở. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, đầu óc cậu bỗng vang vọng lời dạy của Tô Quy Nhạn về việc hy sinh để đánh lạc hướng:


- *Thẩm Mặc, kẻ làm mưu sĩ phải biết buông bỏ những lợi ích nhỏ để bảo toàn đại cục. Khi đối phương nghi ngờ một điểm, hãy tự tạo ra một điểm nghi ngờ khác lớn hơn nhưng nằm trong tầm kiểm soát của ta.*


Thẩm Mặc nghiến răng, cậu thò tay vào vạt áo, rút chiếc túi tiền bằng vải thô chứa vài đồng bạc vụn lẻ – tài sản tích lũy ít ỏi cả đời của cậu – ném mạnh về phía đống rơm khô ẩm ướt ở góc sân phơi xác.


*Xoạt... rầm...*


Chiếc túi tiền va vào đống rơm, kéo đổ một chiếc xô gỗ cũ kỹ đựng nước mưa, tạo ra tiếng động lớn vang dội.


Tên Thiết Vệ tuần đêm lập tức bị thu hút bởi tiếng động từ đống rơm. Hắn rút đao, hét lớn:


- Kẻ nào trốn ở đó? Ra đây!


Hắn lao thẳng về phía đống rơm khô để kiểm tra, bỏ qua cỗ xe ngựa.


Nhân cơ hội đó, A Sáng nhanh tay sập nắp hòm hành lý, xoay ngược cọng kẽm để khóa chặt ổ khóa cơ quan ba tầng ngực lại như cũ. Gã ra hiệu cho Thẩm Mặc rồi vận khinh công Di Hình Hoán Vị lướt nhanh vào bóng tối của Nhà bếp thiên lao.


Thẩm Mặc vận Thanh Vân Bộ Pháp lướt nhẹ theo sau, thân hình cậu nhẹ nhàng như một làn khói xám, không để lại một vết chân trên nền đá ướt mưa.


Cậu lách người qua cánh cửa gỗ mục nát của Nhà bếp, áp sát lưng vào vách đá lạnh ngắt của hành lang phụ. Hơi thở cậu dồn dập, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung sau màn đấu trí nghẹt thở dưới mưa bão.


Nhưng ngay khi Thẩm Mặc vừa lách người ra ngoài hành lang đá lạnh, chuẩn bị hướng về phía phòng nghỉ cai ngục để tạo chứng cứ ngoại phạm...


Một tên Thiết Vệ tuần đêm khác bất ngờ quay đầu lại phía cỗ xe ngựa của Tiêu Diện Sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!