Tử Sinh Nhất Chỉ
Ánh lửa đuốc đỏ rực của đội Thiết Vệ bắt đầu hắt những vệt sáng sắc lạnh vào vách đá phòng giam số 9, mang theo sát khí ngập tràn.
Tiếng bước chân của Thiết Vệ Ma giáo vang lên đều đặn, nện xuống hành lang đá lạnh ngập nước lũ. Khác với những toán cai ngục thông thường bước đi lộc cộc hay lảo đảo vì rượu chè, mỗi bước chân của Thiết Vệ đều trầm ổn, chuẩn xác như được đo bằng thước. Tiếng giáp sắt cọ xát vào nhau nghe xào xạc, lạnh lùng, át cả tiếng gió rít gào ngoài cổng đá thiên lao.
Thẩm Mặc đứng ngoài hành lang đá lạnh, lưng tựa sát vào vách đá ẩm ướt phủ đầy rêu xanh. Vai phải của cậu, nơi vết bỏng bầm tím bốc khói đen do Thiết Sa Chưởng của Lục Bá gây ra chiều qua, giờ đây đang nhói lên từng cơn dữ dội khi hơi nước lạnh buốt từ dòng nước lũ dâng cao ngấm vào. Bàn tay cậu siết chặt chuôi đao tiêu chuẩn của ngục tốt, mồ hôi lạnh rớm ra, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt chảy dọc theo sống lưng. Cậu cố giữ nét mặt bình tĩnh, nhưng lồng ngực phập phồng không thể khống chế.
Bên trong phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên bệ đá nứt nẻ. Nước lũ từ mạch nước ngầm dâng cao đã ngập ngang hông y, lạnh buốt thấu xương tủy. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của y chìm nghỉm dưới làn nước đục ngầu, nhưng y không hề nhúc nhích. Gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của vị cựu đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái ẩn sau mái tóc dài xơ xác xõa che nửa khuôn mặt. Hai cổ tay y, quấn chặt bởi xích Huyền Thiết rỉ sét găm sâu vào da thịt, khẽ động nhẹ theo nhịp nước chảy.
Y đang vận dụng Thính Bộ Đoán Tâm.
“Ba mươi sáu người. Sáu tên đi đầu mang theo trường thương Huyền Thiết nặng hai mươi cân. Tên đi giữa có nhịp thở sâu, đều đặn, mỗi hơi thở kéo dài bằng ba nhịp thở của người thường. Đây là một cao thủ nhất lưu đỉnh phong – Thống lĩnh Thiết Vệ của Phó Thiên Hành.”
Tô Quy Nhạn khẽ nhắm mắt. Y biết, cuộc càn quét đột xuất này không đơn thuần là kiểm tra định kỳ. Sự nghi ngờ của Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành đã dâng cao đến mức tối đa sau khi phát hiện hòm thư mật của Lục Bá bị xê dịch. Nếu Thiết Vệ tìm thấy cuốn sổ sách tham ô của Lục Bá đang được giấu dưới bệ đá nằm của y, toàn bộ mạng lưới ngầm mà y và Thẩm Mặc vừa thiết lập sẽ tan thành mây khói trong nháy mắt.
Khi bóng dáng to lớn của tên Thống lĩnh Thiết Vệ xuất hiện ở đầu hành lang, ánh lửa đuốc bập bùng hắt lên bộ giáp sắt đen bóng loáng không bám một vệt bụi của hắn, Tô Quy Nhạn khẽ hé môi, truyền một luồng âm thanh cực nhỏ, chỉ đủ cho Thẩm Mặc nghe thấy:
- Thẩm Mặc, hãy nhớ kỹ. Thiết Vệ của Phó Thiên Hành hành sự như một cỗ máy, nhưng cỗ máy nào cũng vận hành bằng những kẻ ưa sạch sẽ. Giáp sắt của chúng sáng loáng, không bám một vết bùn. Chúng ghê tởm sự bẩn thỉu và hoại tử của thiên lao. Đôi chân tàn phế của ta... chính là lá chắn tốt nhất hòng vượt qua đợt kiểm tra này.
Thẩm Mặc khẽ rùng mình, nhưng cậu không dám quay đầu lại. Cậu biết sư phụ tinh thần của mình đang chuẩn bị thực hiện một nước cờ mạo hiểm nhất từ trước đến nay: Bế Khí Giả Tử.
Tô Quy Nhạn hít một hơi thật sâu. Luồng khí ấm áp từ viên Tuyết Sâm Hoàn mà lão Tần Hoài lén nhét vào miệng y lúc nãy vẫn đang tỏa ra dịu nhẹ dưới lưỡi, bồi bổ cho lục phủ ngũ tạng đang suy kiệt nặng trước phong hàn. Y bắt đầu vận hành Thai Tức Pháp ở mức cực hạn.
Y nhắm mắt, điều hòa dòng máu chảy chậm lại qua các sinh huyệt. Nhịp tim của y từ từ giảm xuống. Một nhịp... hai nhịp... rồi dừng hẳn. Hơi thở mỏng manh như tơ trời hoàn toàn ngắt quãng. Chân khí yếu ớt trong đan điền tàn phế bị khóa chặt. Da dẻ trên gương mặt y nhanh chóng chuyển sang màu xám ngoét, lạnh ngắt như một xác chết đã nằm sâu dưới đáy mộ từ nhiều ngày trước.
- Đứng lại! Lục soát phòng giam số 9! - Tiếng thét lạnh lùng của tên Thống lĩnh Thiết Vệ vang lên, cắt nát không gian tĩnh mịch của ngục tối.
Thẩm Mặc vội vàng khom lưng cung kính, giả vờ run rẩy dập đầu trước tên Thống lĩnh:
- Đại nhân! Tiểu nhân là Thẩm Mặc, cai ngục trực đêm nay. Phòng giam số 9 này chỉ giam giữ tên phế nhân Tô Quy Nhạn của Thanh Vân phái. Y đã hoàn toàn tàn phế kinh mạch, hai chân hoại tử bốc mùi hôi thối, không có gì đáng ngờ đâu ạ.
Tên Thống lĩnh Thiết Vệ dừng bước trước cửa sắt phòng giam số 9. Con mắt sắc lẹm của hắn lướt qua Thẩm Mặc, dừng lại một nhịp ở vết bỏng bầm tím trên vai phải của cậu. Thẩm Mặc nín thở, cố gắng không để lộ sự đau đớn hay võ lực Phá Quân Đao Pháp gia truyền. Cậu cúi đầu thật thấp, tay run rẩy dâng lên chiếc chìa khóa Huyền Thiết bản sao có vết sáp nến màu vàng nhạt vẫn còn sót lại trong rãnh răng cưa – vật chứng cậu vừa lén đúc sáp từ văn phòng Lục Bá.
- Sáp nến? - Tên Thống lĩnh Thiết Vệ nhíu mày, dùng ngón tay bọc sắt gạt nhẹ vết sáp nến trên chiếc chìa khóa. - Tại sao trên chìa khóa Huyền Thiết của phòng giam số 9 lại có vết sáp nến mới?
Tim Thẩm Mặc như ngừng đập. Cậu không ngờ tên Thống lĩnh lại chi tiết đến mức phát hiện ra vệt sáp nhỏ nhoi này. Nhưng cậu lập tức nhớ lại lời dạy của Tô Quy Nhạn về việc đổ tội cho Lý Hổ:
- Bẩm đại nhân... đó là do tên phản đồ Lý Hổ! Đêm qua gã lén xuống đây, dùng nến sáp rà soát các ổ khóa hòng tìm cách đúc chìa khóa vạn năng cho người của Tứ trưởng lão ngoài trấn. Ngục trưởng Lục Bá đã phát hiện ra hành vi mưu phản của gã và tống gã vào biệt giam rồi ạ.
Tên Thống lĩnh Thiết Vệ im lặng một lát, ánh mắt đa nghi vẫn không hề giảm bớt. Hắn gạt Thẩm Mặc sang một bên, vung tay ra hiệu cho hai tên Thiết Vệ dưới quyền xông vào phòng giam số 9.
- Lục soát kỹ cho ta! Từng khe đá nứt, từng đống rơm khô! - Hắn ra lệnh lạnh lùng.
Hai tên Thiết Vệ bước vào phòng giam, nước lũ bắn tung tóe. Chúng dùng mũi trường thương Huyền Thiết đâm loạn vào các đống rơm khô ẩm ướt trôi nổi trên mặt nước. Tiếng mũi thương đâm sầm sập vào đá ngầm nghe buốt óc. Một tên Thiết Vệ đâm mũi thương sát sạt vào khe đá nứt dưới bệ nằm – ngay chính nơi giấu cuốn sổ sách tham ô của Lục Bá.
Thẩm Mặc đứng ngoài hành lang, bàn tay nắm chặt chuôi đao đến mức rớm máu tươi từ các kẽ móng tay. Cậu chỉ cần một sơ hở nhỏ là sẽ rút đao quyết tử bảo vệ Tô Quy Nhạn. Nhưng cậu biết, nếu cậu ra tay lúc này, toàn bộ kế hoạch sẽ đổ bể.
Mũi thương Huyền Thiết của tên lính canh chỉ còn cách cuốn sổ sách tham ô đúng một tấc.
Đúng lúc đó, tên Thống lĩnh Thiết Vệ bước tới trước bệ đá nằm của Tô Quy Nhạn. Hắn nhìn xuống cơ thể bất động, xám ngoét của y. Không có nhịp thở. Không có tiếng tim đập. Khí lạnh tỏa ra từ cơ thể Tô Quy Nhạn lạnh lẽo đến mức khiến làn nước lũ xung quanh y như đóng băng.
- Hắn chết rồi sao? - Tên Thống lĩnh nhíu mày hỏi.
- Bẩm đại nhân, y bị bệnh phổi nan y di truyền từ mẫu thân, lại ngâm nước lũ lạnh lâu ngày nên kinh mạch đã suy kiệt hoàn toàn. Đôi chân y đã hoại tử nhẹ, phát ra mùi hôi thối cực kỳ khó chịu ạ. - Thẩm Mặc vội vàng bồi thêm, cố tình hướng sự chú ý của tên Thống lĩnh vào đôi chân tàn phế đang bốc mùi hoại tử nhẹ do rỉ sắt Huyền Thiết ăn mòn.
Tên Thống lĩnh Thiết Vệ dừng lại trước bệ đá, đưa tay định lật lớp rơm khô phủ lên đôi chân tàn phế của Tô Quy Nhạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!