Huyết Ấn Quy Điền
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Tiếng đập cửa thô bạo của Độc Nhãn Long như muốn làm sập cả cánh cửa gỗ lim dày nặng của văn phòng ngục trưởng. Tiếng thét lè nhè đầy mùi rượu quế nồng nặc dội qua khe cửa, át cả tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài. Sàn đá dưới chân Thẩm Mặc lạnh ngắt, nước lũ từ mạch ngầm rỉ ra đã ngập xấp xỉ mắt cá chân.
Trong không gian tối tăm của văn phòng, Thẩm Mặc đứng lặng người, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên trán. Trong lòng bàn tay trái của cậu, thỏi sáp nến bọc chặt chiếc chìa khóa Huyền Thiết vạn năng vẫn còn âm ấm. Ngay sát bên cạnh, A Sáng đang nép mình sau chiếc giá gỗ mun lớn, mười đầu ngón tay bị rách da chảy máu tươi do bẻ khóa cơ quan đang run rẩy không ngừng, máu đỏ nhỏ từng giọt xuống làn nước lũ đục ngầu.
- Độc Nhãn Long đang ở ngay ngoài cửa. - A Sáng thì thầm, giọng nói run rẩy đến mức gần như không thành tiếng. - Thẩm đại ca... chúng ta chết chắc rồi. Gã mà vào đây, thấy chúng ta cầm sổ sách và khuôn sáp này, Lục Bá sẽ lột da chúng ta treo lên cổng ngục!
Thẩm Mặc cắn chặt môi, cơn đau từ vết bỏng bầm tím bốc khói đen trên vai phải do Thiết Sa Chưởng của Lục Bá gây ra chiều qua lại nhói lên dữ dội. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, đầu óc cậu bỗng vang vọng lời dạy của Tô Quy Nhạn: *“Thẩm Mặc, lòng lo sợ sẽ làm mờ mắt kẻ mưu sĩ. Kẻ say rượu khứu giác và bản năng bạo lực cực kỳ nhạy bén, nhưng thính giác và nhãn quan lại có sơ hở chí mạng. Độc Nhãn Long chỉ còn một con mắt bên phải, mạn sườn trái của gã chính là tử huyệt bóng tối.”*
Phải rồi! Blind spot – điểm mù bên mắt trái của Độc Nhãn Long! Hơn nữa, gã đang say rượu quế nặng, bước chân lảo đảo.
Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, ra hiệu cho A Sáng giữ im lặng tuyệt đối. Cậu nhanh tay nhét cuốn sổ sách tham ô của Lục Bá vào sâu trong vạt áo trong, áp sát vào lồng ngực đang đập liên hồi. Sau đó, cậu khéo léo dùng ngón tay cái tách nhẹ chiếc chìa khóa Huyền Thiết gốc ra khỏi khuôn sáp nến, rồi lén treo ngược nó lại vị trí cũ trên thắt lưng của bộ giáp phụ treo trên giá gỗ. Mọi động tác diễn ra trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, chuẩn xác như một thế cờ vây đã được Tô Quy Nhạn bày sẵn trong đầu cậu hằng đêm.
- Lục lão đại! Ngài chết gí trong đó rồi sao? Mở cửa! - Tiếng gầm thét của Độc Nhãn Long càng lúc càng lớn, kèm theo tiếng rút đao xoèn xoẹt.
Thẩm Mặc biết cánh cửa gỗ lim không thể chịu nổi một cú đạp vận kình khí nhị lưu của Độc Nhãn Long. Cậu ra hiệu cho A Sáng lách người trốn sâu vào khoảng hở hẹp giữa chiếc giá gỗ mun và bức tường đá chịu lực tối tăm. Bản thân cậu thì nhanh nhẹn lướt về phía cánh cửa, vận dụng một phần Thanh Vân Bộ Pháp nhẹ nhàng không tiếng động.
Ngay khi Độc Nhãn Long chuẩn bị tung cú đá thứ hai, Thẩm Mặc chủ động kéo mạnh chốt cửa từ bên trong.
Cánh cửa mở toang. Luồng gió lạnh mang theo hơi nước mưa quất thẳng vào mặt Độc Nhãn Long khiến gã hơi lảo đảo. Với con mắt độc nhất bên phải đỏ ngầu vì men rượu, gã trừng trừng nhìn vào bóng tối bên trong văn phòng, rồi cúi xuống nhìn Thẩm Mặc đang khom lưng cung kính đứng nép sát vào mạn sườn trái của gã – ngay chính điểm mù vô hình.
- Phó ngục trưởng đại nhân! - Thẩm Mặc giả vờ run rẩy, giọng nói tràn đầy vẻ hoảng hốt hèn nhát. - Tiểu nhân... tiểu nhân đang dọn dẹp sổ sách và kiểm tra cơ quan tiễn độc theo lệnh của Ngục trưởng Lục Bá. Ngài ấy... ngài ấy không có ở đây. Ngài ấy đã ra ngoài trấn để xử lý công việc khẩn cấp rồi.
Độc Nhãn Long nhe răng cười lạnh, hơi rượu quế nồng nặc phả ra khiến Thẩm Mặc muốn lợm giọng. Gã bước loạng choạng vào trong phòng, vung tay gạt mạnh chiếc bàn gỗ khiến vài cuộn giấy da dê rơi xuống nước lũ:
- Xử lý công việc? Ha ha! Lục Bá lão đại lại trốn nợ cờ bạc chứ gì? Sòng bài ngoài trấn đã gửi ba tờ giấy nợ chu sa xanh đến tận mỏ đá rồi! Gã ăn chặn tiền đúc vũ khí của Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn hằng tháng, nay không có tiền trả nợ liền bắt ta gánh vác sao?
Gã vừa nói vừa điên cuồng lục lọi trên bàn làm việc của Lục Bá, hoàn toàn không chú ý đến chiếc giá gỗ mun nơi A Sáng đang nín thở ẩn nấp. Do con mắt trái bị hỏng hoàn toàn, Độc Nhãn Long phải liên tục quay ngoắt đầu sang phải để nhìn, tạo ra những khoảng trống thời gian cực kỳ lớn.
- Ngươi! Tên ranh con kia! - Độc Nhãn Long quay ngoắt lại chỉ thẳng vào mặt Thẩm Mặc. - Có biết Lục Bá giấu hũ rượu quế lâu năm ở đâu không? Mang ra đây cho ta! Nếu không, ta sẽ bẻ gãy nốt bả vai trái của ngươi!
- Dạ... dạ... tiểu nhân biết! Rượu được giấu ở kho phụ phía dưới hành lang gác. - Thẩm Mặc dập đầu lia lịa, giả vờ sợ hãi tột độ. - Tiểu nhân sẽ đi lấy ngay hũ rượu ngon nhất cho ngài. Xin ngài bớt giận!
- Cút đi lấy mau! - Độc Nhãn Long đá mạnh vào một chiếc ghế gỗ, khiến nó vỡ tan tành rồi tự ngã ngồi xuống chiếc ghế bành của Lục Bá, mắt lim dim vì say thuốc rượu.
Thẩm Mặc khom người lui ra ngoài cửa văn phòng. Ngay khi khuất tầm mắt của Độc Nhãn Long, cậu nhanh chóng ra hiệu cho A Sáng lách ra khỏi giá gỗ, luồn qua điểm mù bên trái của gã phó ngục rồi chạy thoát ra ngoài hành lang tối tăm.
Hai bóng đen lướt đi nhanh như chuột ngầm dưới làn mưa bão. Thẩm Mặc đưa A Sáng trở lại phòng giam số 12 an toàn, không quên dặn dò hắn giữ kín mười đầu ngón tay rách da chảy máu tươi để tránh bị phát hiện.
Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng thực sự chỉ mới bắt đầu.
Khi Thẩm Mặc trở lại phòng nghỉ cai ngục ở tầng trên để cất giấu khuôn sáp chìa khóa, cậu phát hiện Lý Hổ – tên cai ngục đối địch luôn ghen tị với cậu – đang ngồi một mình bên bếp than củi ấm áp. Ánh mắt chữ điền đầy mụn thịt của Lý Hổ lướt qua vai áo ướt sũng và bàn tay vẫn còn dính chút sáp nến của Thẩm Mặc, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười hiểm độc.
- Thẩm Mặc, đêm hôm mưa bão thế này, ngươi đi đâu mà ướt sũng thế kia? - Lý Hổ thong thả đứng dậy, tay gõ gõ chuôi trường đao mài sắc khảm đồng. - Ta nghe nói có kẻ lén lút tiếp tế cho tên phế nhân phòng giam số 9. Lại còn làm rơi cả mảnh vải thêu hoa văn Thanh Vân phái bọc thuốc mỡ nữa chứ.
Gã vừa nói vừa đưa tay vào vạt áo, để lộ một góc mảnh vải thêu màu xanh nhạt quen thuộc mà Thẩm Mặc đã làm rơi đêm qua khi lén bôi thuốc cứu chân cho Tô Quy Nhạn.
Tim Thẩm Mặc thắt lại. Vết bỏng bầm tím trên vai cậu như bị dội nước sôi. Lý Hổ đã nhặt được mảnh vải thêu Thanh Vân phái chí mạng kia! Sáng mai, khi Lục Bá tỉnh rượu, gã chắc chắn sẽ dâng vật chứng này lên để dồn Thẩm Mặc vào chỗ chết hòng đoạt lấy vị trí phó ngục trưởng.
Nhưng Thẩm Mặc không còn là gã thiếu niên khờ khạo của mười ngày trước. Lời chỉ điểm bằng Nhân Tâm Thuyết của Tô Quy Nhạn lập tức hiện lên rõ ràng: *“Lý Hổ đố kỵ và tham lam, gã muốn dâng công để thăng tiến. Nhưng kẻ tham lam luôn sợ hãi quyền lực lớn hơn. Ngươi hãy dùng mồi nhử hối lộ của Tứ trưởng lão để biến gã thành phản đồ trước mắt Lục Bá.”*
Thẩm Mặc cố giữ nét mặt bình tĩnh, bước đến gần Lý Hổ, hạ thấp giọng đầy bí ẩn:
- Lý huynh, ngươi nhặt được mảnh vải đó thì đã sao? Ngươi nghĩ Lục Bá sẽ tin ngươi, hay tin một kẻ đang nắm giữ bí mật về nguồn ngân lượng đúc lậu của lão?
Lý Hổ khựng lại, ánh mắt lóe lên sự ngờ vực:
- Ngươi nói thế là có ý gì?
- Ngươi có biết vì sao dạo này Lục Bá lại ưu ái ta không? - Thẩm Mặc mỉm cười lạnh lùng, bước đến sát hộc tủ cá nhân của Lý Hổ. - Bởi vì ta đang giúp lão kết nối với người của Tứ trưởng lão ngoài trấn để tẩu tán số bạc lậu Quan Ngân Đúc Lại dưới kho rèn ngầm. Số tiền đó đủ để trả sạch nợ cờ bạc chu sa xanh cho Lục Bá, lại còn dư dả để mua chuộc cả ban lãnh đạo Ma giáo. Lý huynh, ngươi muốn dâng một mảnh vải rách không rõ nguồn gốc để lấy vài đồng bạc lẻ, hay muốn cùng ta chia sẻ một phần mỏ vàng này?
Lòng tham lập tức làm lu mờ sự cảnh giác của Lý Hổ. Gã nuốt nước bọt, bước tới gần Thẩm Mặc:
- Ngươi... ngươi dám cấu kết với Tứ trưởng lão sau lưng Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn sao? Lục Bá điên rồi sao?
- Lão không điên, lão chỉ cần tiền để giữ mạng trước các chủ nợ ngoài trấn hừng đông mai. - Thẩm Mặc vừa nói vừa lén lách tay ra sau lưng, nhanh như chớp nhét chiếc túi tiền bằng vải thô chứa vài đồng bạc vụn và một bức thư máu ngụy tạo con dấu của Tứ trưởng lão (vật chứng cậu đã chuẩn bị từ trước theo kế hoạch của Tô Quy Nhạn) vào sâu dưới đáy hộc tủ cá nhân của Lý Hổ.
- Lý huynh, nếu ngươi muốn tham gia, hãy giữ kín mảnh vải thêu kia. Sáng mai, ta sẽ dẫn ngươi xuống kho rèn ngầm để chứng kiến lò đúc bạc lậu. Thế nào? - Thẩm Mặc đưa tay ra vỗ nhẹ vào bả vai Lý Hổ.
Lý Hổ im lặng một lát, ánh mắt láo liên tính toán. Cuối cùng, lòng tham tột cùng đã chiến thắng. Gã gật đầu dứt khoát, nhét mảnh vải thêu sâu vào vạt áo trong:
- Được! Nếu ngươi dám lừa ta, ta sẽ băm vằm ngươi ra làm mồi cho rết độc thiên lao!
Thẩm Mặc khom người lui ra ngoài, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh buốt đúng như thần thái của Tô Quy Nhạn. Con mồi đã cắn câu hoàn hảo.
Canh tư ban đêm.
Cơn mưa bão ngoài trời vẫn chưa có dấu hiệu dứt, nước lũ trong ngục tối đã dâng cao ngang đầu gối ở các lối đi thấp. Ngục trưởng Lục Bá sau khi tỉnh rượu, lảo đảo bước trở lại văn phòng của mình để chuẩn bị kiểm tra số bạc lậu đúc hứa hẹn tẩu tán nợ nần trước hừng đông.
Tuy nhiên, ngay khi bước vào phòng, đôi mắt ti hí của lão lập tức đông cứng lại.
Cánh cửa gỗ lim tuy đã được khép lại, nhưng chốt khóa Huyền Thiết ba tầng cơ quan có vết xước mảnh của cọng kẽm mỏng. Lục Bá chấn động tâm can, vội vàng lao đến bức tranh mãnh hổ hạ sơn, lật mạnh lên. Chiếc hòm sắt chứa cuốn sổ sách tham ô đã bị mở toang. Cuốn sổ sách biến mất!
Chưa dừng lại ở đó, khi lão run rẩy chạm tay vào chiếc chìa khóa vạn năng Huyền Thiết treo trên bộ giáp phụ, ngón tay lão bỗng dính một vệt sáp nến màu vàng nhạt vẫn còn sót lại trong rãnh răng cưa.
- Có kẻ đột nhập! Có nội gián đã sao chép chìa khóa vạn năng và lấy trộm sổ sách của ta! - Lục Bá gầm lên như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Tiếng hét của lão vang dội khắp hành lang đá lạnh, khiến toàn bộ cai ngục đang ngủ gục đều giật mình tỉnh giấc.
Lục Bá điên cuồng lao ra ngoài hành lang, vung đao chém mạnh vào vách đá chịu lực, kình khí Thiết Sa Chưởng bộc phát làm đá dăm văng tung tóe:
- Tập hợp! Toàn bộ cai ngục tập hợp ngay lập tức cho ta! Đóng chặt Cổng đá thiên lao, nội bất xuất ngoại bất nhập! Ta phải lục soát từng tên một, kẻ nào giấu sổ sách và sáp nến sẽ bị vạn đao phân thây!
Chỉ trong vòng nửa nén hương, toàn bộ mười hai cai ngục trực đêm hốt hoảng tập hợp tại hành lang chính trước văn phòng ngục trưởng. Thẩm Mặc đứng ở góc hàng, cố giữ nhịp thở ổn định theo Thai Tức Pháp, nhưng bàn tay cậu vẫn run nhẹ dưới tay áo rộng. Lý Hổ đứng ngay bên cạnh, ánh mắt vẫn đầy vẻ đắc ý, tin rằng mình sắp có được nguồn lợi khổng lồ từ mỏ bạc lậu.
Lục Bá với gương mặt đầy thịt ngang ngược đỏ ngầu vì giận dữ, tay cầm đại đao rỉ sét lướt qua từng tên một. Lão trừng mắt nhìn Độc Nhãn Long đang đứng lóng ngóng:
- Độc Nhãn Long! Đêm nay ngươi gác ở đâu? Có thấy kẻ nào lén lút đột nhập vào văn phòng của ta không?
Độc Nhãn Long lúc này đã tỉnh rượu một phần, sợ hãi dập đầu bẩm báo:
- Báo cáo Lục lão đại... tiểu nhân đêm nay say rượu quế, chỉ có đến văn phòng tìm ngài lấy rượu. Lúc đó... lúc đó tiểu nhân chỉ thấy tên ranh con Thẩm Mặc đang dọn dẹp sổ sách ở bên trong!
Lục Bá quay ngoắt lại, ánh mắt sát khí rực lửa găm chặt vào Thẩm Mặc:
- Thẩm Mặc! Ngươi dám vào phòng ta sao?
Thẩm Mặc lập tức quỳ sụp xuống nước lũ, giọng run rẩy đầy oan ức:
- Ngục trưởng đại nhân minh giám! Tiểu nhân đêm nay quả thực có vào dọn dẹp theo lệnh tuần tra của phó ngục trưởng Độc Nhãn Long. Nhưng tiểu nhân tuyệt đối không hề chạm vào mật thất hay chìa khóa của ngài! Trái lại... tiểu nhân lén phát hiện có kẻ khác liên tục rình mò xung quanh văn phòng ngài hằng đêm.
- Kẻ nào? - Lục Bá gầm lên.
- Chính là Lý Hổ! - Thẩm Mặc chỉ thẳng tay vào mặt Lý Hổ. - Lý Hổ luôn ghen tị với việc tiểu nhân được ngài ưu ái. Đêm nay, tiểu nhân lén thấy gã nhận một túi tiền lớn từ người của Tứ trưởng lão ngoài trấn gửi vào. Gã còn khoe với tiểu nhân rằng gã đã nắm giữ được bằng chứng thép để lật đổ cả ngài lẫn tiểu nhân hòng đoạt chức ngục trưởng!
Lý Hổ thất sắc, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã không ngờ Thẩm Mặc lại ra tay cắn ngược lại mình nhanh như vậy. Gã điên cuồng hét lên:
- Ngươi ngậm máu phun người! Lục lão đại, chính tên Thẩm Mặc này mới là nội gián! Gã tư thông với phản đồ Thanh Vân phái! Tiểu nhân nhặt được mảnh vải thêu này trong phòng nghỉ của gã!
Lý Hổ vội vàng thò tay vào vạt áo, rút ra mảnh vải thêu hoa văn Thanh Vân phái rách nát dâng lên trước mặt Lục Bá.
Tuy nhiên, Lục Bá lúc này đang bị nỗi lo sợ mất sổ sách tham ô làm mờ mắt. Đối với lão, một mảnh vải thêu của môn phái đã diệt vong không đáng giá bằng cuốn sổ sách có thể khiến lão bị Lôi Vân Sơn lột da. Lão trừng mắt nhìn Lý Hổ, giọng nói lạnh ngắt:
- Lục soát hộc tủ cá nhân của Lý Hổ ngay lập tức cho ta!
Đội ngục tốt lập tức lao vào phòng nghỉ gác, lục tung hộc tủ của Lý Hổ. Chỉ một khoảnh khắc sau, tên ngục tốt thủ lĩnh hớt hải chạy ra, trên tay cầm chiếc túi tiền bằng vải thô chứa vài đồng bạc vụn và một bức thư máu ngụy tạo có dấu ấn đỏ thẫm của Tứ trưởng lão.
Lục Bá giật lấy bức thư máu, mắt lão trợn ngược lên khi đọc những dòng chữ ngụy tạo tố cáo dã tâm chiếm đoạt mỏ quặng và lật đổ vây cánh Lôi Vân Sơn. Dấu ấn riêng tư của Tứ trưởng lão đỏ rực như máu tươi đánh thẳng vào sự đa nghi của lão.
- Lý Hổ! Ngươi dám nhận tiền hối lộ của Tứ trưởng lão để ăn trộm sổ sách tham ô của ta sao? Ngươi muốn dâng cuốn sổ này lên để Tứ trưởng lão triệt hạ ta và Ngũ trưởng lão sao? - Lục Bá điên cuồng vung đại đao, kình khí Thiết Sa Chưởng bộc phát dữ dội làm nước lũ dưới chân bắn tung tóe.
- Không phải! Lục lão đại, tiểu nhân bị oan! Chiếc túi tiền đó là do Thẩm Mặc lén nhét vào... - Lý Hổ hoảng loạn quỳ sụp xuống dập đầu liên tục, trán đập xuống sàn đá chảy máu tươi.
- Câm miệng! Tang vật rành rành thế này, ngươi còn dám chối tội? - Lục Bá không thèm nghe lời thanh minh. Colluding với phe cánh đối địch (Tứ trưởng lão) là trọng tội vạn đao phân thây trong Ma giáo. Lão vung chân đá mạnh vào ngực Lý Hổ, kình khí Thiết Sa Chưởng chấn gãy xương lồng ngực gã, khiến gã bay thẳng vào vách đá đá dăm.
- Trói gã lại! Tịch thu mảnh vải thêu và giam gã vào phòng biệt giam ẩm ướt sâu nhất dưới lòng đất! Sáng mai ta sẽ tự tay lột da gã dâng lên Ngũ trưởng lão! - Lục Bá thở hồng hộc ra lệnh.
Lý Hổ bị đội ngục tốt thô bạo lôi đi, tiếng gào thét oan ức của gã nhỏ dần rồi tắt lịm ngoài hành lang tối tăm. Mảnh vải thêu Thanh Vân phái chí mạng bị Lục Bá vò nát rồi ném thẳng vào lò than đang cháy đỏ, cháy rụi thành tro bụi trước mắt Thẩm Mặc.
Mối đe dọa lớn nhất đã được giải quyết hoàn hảo bằng chính lòng tham và sự nghi kỵ của kẻ thù.
Thế nhưng, niềm vui chiến thắng ngắn ngủi của Thẩm Mặc lập tức bị dập tắt bởi một dị biến kinh hoàng ngoài dự kiến.
"U u u... U u u..."
Tiếng kèn sắt rít gào chói tai đột ngột vang lên từ phía cửa ngõ thiên lao ở tầng trên cùng. Đó không phải là tiếng kèn báo động thông thường của ngục tốt, mà là tiếng kèn sắt ba hồi dồn dập, lạnh lùng và mang theo kình khí Tiên Thiên áp chế tinh thần cực mạnh – tiếng kèn lệnh của đội Thiết Vệ tinh nhuệ dưới quyền Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành!
Lục Bá sắc mặt lập tức đại biến, đại đao trên tay suýt rơi xuống nước lũ:
- Thiết Vệ... tại sao Thiết Vệ của Hữu Hộ pháp lại xuống đây vào giờ này?
Thẩm Mặc đứng bên cạnh, tim đập liên hồi. Cậu sực nhớ ra mình vẫn đang giấu cuốn sổ sách tham ô của Lục Bá trong vạt áo trong! Nếu đội Thiết Vệ tiến hành lục soát toàn diện cơ thể của từng cai ngục theo quy tắc an ninh tối cao của Ma giáo, cậu và Tô Quy Nhạn sẽ vạn kiếp bất phục.
- Đóng cửa ngục! Đội Thiết Vệ tuần tra đột xuất! - Tiếng thét vang dội của một thống lĩnh Thiết Vệ từ phía trên vọng xuống, kèm theo tiếng xích sắt ròng rọc khổng lồ rít rào dữ dội.
Thẩm Mặc biết mình chỉ có khoảng trống mười lăm hơi thở trước khi đội Thiết Vệ áp sát hành lang chính. Cậu khom lưng, lén lùi nhanh vào bóng tối của lối đi canh gác hành lang đá lạnh, hướng thẳng về phía phòng giam số 9 sâu nhất dưới lòng đất.
Cậu phải giấu cuốn sổ sách tham ô chí mạng này ngay lập tức. Và nơi an toàn duy nhất lúc này chỉ có thể là phòng giam của Tô Quy Nhạn.
Nước lũ dưới hành lang đá lạnh đã dâng cao ngang hông, lạnh buốt thấu xương tủy. Thẩm Mặc vận dụng Thanh Vân Bộ Pháp linh hoạt lướt đi trong bóng tối, hơi thở dồn dập. Khi cậu tiếp cận được phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn vẫn đang ngồi tĩnh lặng trên bệ đá nằm nứt nẻ, đôi mắt sâu thẳm mở hờ nhìn ra ngoài hành lang đá tối.
- Sư phụ... Thiết Vệ của Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành phong tỏa ngục rồi! - Thẩm Mặc lắp bắp, vội vàng thò tay vào vạt áo, rút cuốn sổ sách tham ô đẫm nước mưa ra. - Tiểu đệ phải giấu cuốn sổ này ở đâu? Bọn chúng sắp xuống lục soát toàn diện rồi!
Tô Quy Nhạn không hề hoảng loạn. Ánh mắt y vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu thuở nào. Y khẽ động ngón tay tàn phế, chỉ vào lớp rơm khô ẩm ướt ở góc khuất sâu nhất dưới bệ đá nằm của mình:
- Nhét vào dưới lớp đá nứt bệ nằm của ta. Tù nhân chính trị tàn phế như ta vĩnh viễn không bị Thiết Vệ nghi ngờ giấu tài liệu mật tông môn. Hãy vận Thai Tức Pháp để điều hòa nhịp tim trước khi bọn chúng áp sát.
Thẩm Mặc nhanh như chớp nhét cuốn sổ sách tham ô vào khe đá nứt dưới bệ nằm, lấp rơm khô ẩm ướt lên trên để ngụy trang hoàn hảo. Ngay khi cậu vừa đứng thẳng dậy, chỉnh đốn lại võ phục cai ngục xộc xệch, tiếng kèn sắt của Thiết Vệ đã vang dội ngay đầu hành lang đá lạnh.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Cánh Cổng đá thiên lao nặng ngàn cân rít lên những tiếng kim khí chói tai, từ từ sập xuống dưới sức nặng của hệ thống ròng rọc Huyền Thiết khổng lồ. Tiếng va chạm chấn động làm rung chuyển cả những vách đá rêu xanh, nước lũ dưới chân bắn tung tóe.
Tiếng kèn sắt của Thiết Vệ vang dội khắp các hành lang đá lạnh, cửa ngõ thiên lao bắt đầu sập xuống, nội bất xuất ngoại bất nhập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!