Băng Ngục Độc Nhân
Bóng tối ngự trị nơi tầng sâu nhất của Hắc Nguyệt Thiên Lao không đơn thuần là sự vắng bóng của ánh sáng mặt trời. Nó là một thực thể đặc quánh, nhớp nháp, mang theo mùi của rêu phong thối rữa, sắt rỉ và hơi lạnh thấu xương tủy rỉ ra từ những mạch nước ngầm vách đá. Nơi đây, thời gian không được đo bằng ngày hay đêm, mà bằng nhịp rơi đều đặn, lạnh lùng của những giọt nước ngầm từ trần đá xuống nền ngục tù tù túng. Mỗi tiếng “tách, tách” vang lên như một nhịp gõ của lưỡi hái tử thần, gặm nhấm dần sinh mệnh lực của những kẻ bị giam cầm.
Tại phòng giam số 9, gian ngục ẩm ướt và cô lập nhất nằm sâu ba mươi trượng dưới lòng đất, Tô Quy Nhạn đang ngồi tĩnh lặng trên bệ đá nứt nẻ phủ đầy rêu xanh. Hai cổ tay và cổ chân y bị khóa chặt bởi bộ Xích Huyền Thiết nặng trĩu. Mỗi khi y nhúc nhích dù chỉ một phân, những mắt xích đen bóng, thô ráp lại nghiến vào da thịt, tạo ra những tiếng kêu ken két lạnh người dội vào vách đá. Huyền Thiết là thứ kim loại tà môn được đúc từ quặng sắt sâu dưới lòng núi Hắc Phong, không chỉ nặng nề mà còn liên tục hấp thụ chân khí của kẻ tiếp xúc, khiến đan điền của người luyện võ bị khóa chặt, kinh mạch dần suy kiệt.
Nhưng đối với một kẻ đã bị phế bỏ hoàn toàn kinh mạch như Tô Quy Nhạn, thứ xích này chỉ còn một công dụng duy nhất: giam giữ thể xác tàn phế của y. Ba năm trước, đêm Thanh Vân Kiếm Phái sụp đổ trong biển lửa, sư huynh thân thiết nhất của y là Trần Hoài An đã lấy thân mình chắn kiếm để y chạy trốn. Chiếc áo sờn rách màu xám tro y đang mặc trên người chính là di vật duy nhất còn sót lại của Hoài An, nay đã bám đầy bùn đất và những vệt máu khô xỉn màu. Tô Quy Nhạn bị Ma giáo bắt giữ không phải để hành quyết ngay lập tức, mà vì bọn chúng tin rằng y là người duy nhất nắm giữ bí mật về vị trí cất giấu Thanh Vân Kiếm Phổ cùng kho báu của tông môn. Y trở thành một con tin chính trị, một phế nhân bị giam cầm dưới đáy địa ngục ngầm.
Y nhắm nghiền hai mắt, tóc dài xơ xác xõa che nửa khuôn mặt nhợt nhạt hốc hác. Dù da thịt ở cổ tay đã bắt đầu hoại tử nhẹ vì rỉ sắt và sự siết chặt của khóa xích, gương mặt y vẫn phẳng lặng như mặt nước hồ thu không một gợn sóng. Y đang vận hành Thai Tức Pháp – phương pháp điều tức cổ xưa dưỡng sinh mà y học được thuở nhỏ từ một vị sư quét rác ẩn danh ở Thiếu Lâm Tự. Không có đan điền để tụ khí, không có kinh mạch để vận chuyển chân khí, y chỉ có thể điều hòa hơi thở của mình thật sâu, thật chậm, mô phỏng nhịp thở của thai nhi trong bụng mẹ.
Mỗi hơi thở của y kéo dài hơn mười hơi thở của người bình thường, nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu để bảo toàn nguồn năng lượng ít ỏi còn sót lại trong cơ thể. Luồng nhiệt lượng mỏng manh sinh ra từ lục phủ ngũ tạng lan tỏa chậm rãi, giúp y chống chọi lại cái lạnh buốt xương của mùa mưa đang rỉ nước qua kẽ đá phòng giam. Ý chí sắt đá và sự minh mẫn của lý trí là thứ duy nhất y dùng để mài sắc mưu kế trong bóng tối, biến căn phòng giam chật hẹp này thành một bàn cờ vây ảo ảnh mà y là kẻ duy nhất nhìn thấu toàn bộ các quân cờ sống bên ngoài.
“Cạch. Cạch. Cạch.”
Tiếng bước chân từ phía hành lang đá lạnh vọng lại, cắt ngang tiếng nước chảy rỉ rả.
Tô Quy Nhạn không mở mắt, nhưng đôi tai y khẽ động nhẹ. Y vận dụng Thính Bộ Đoán Tâm, một kỹ năng thính giác siêu phàm được mài giũa qua hàng ngàn đêm tĩnh lặng trong bóng tối tuyệt đối. Tiếng bước chân này nặng nề, gót chân nện mạnh xuống sàn đá nhưng nhịp điệu lại hỗn loạn, thỉnh thoảng có tiếng loạng choạng dẫm phải vũng nước lũ rỉ ra từ giếng ngầm.
“Nặng khoảng trăm tám mươi cân. Bước chân trái nặng hơn chân phải nửa phân do thói quen dồn lực khi di chuyển. Hơi thở đứt quãng, nồng nặc mùi rượu quế rẻ tiền ngoài trấn Hắc Phong. Là Mã Sáu.”
Tô Quy Nhạn thầm tính toán trong đầu. Mã Sáu là một tên cai ngục tham lam, mê cờ bạc và tàn bạo khét tiếng ở phân khu này. Thói quen của hắn rất dễ nắm bắt: mỗi khi thua bạc ngoài thị trấn dưới núi, hắn sẽ uống rượu say mướt, sau đó xuống ngục trút giận lên những tù nhân không có sức phản kháng để thỏa mãn dục vọng bạo lực. Và phòng giam số 9 của Tô Quy Nhạn luôn là nơi dừng chân ưa thích của hắn.
Cửa sắt rỉ sét bị mở tung bằng một tiếng “xoảng” chói tai. Mã Sáu bước vào, gương mặt đỏ gay vì men rượu quế, răng vẩu ra lộ vẻ dữ tợn. Tay hắn lăm lăm chiếc gậy sắt tuần tra nặng nề, đầu gậy bọc đồng đỏ lấp lánh ánh lửa lập lòe từ ngọn đuốc hành lang.
“Tên phế nhân kia! Hôm nay tâm trạng lão gia không tốt. Mau khai ra, Thanh Vân Kiếm Phổ rốt cuộc giấu ở đâu? Nếu không, hôm nay ta sẽ lột da ngươi!”
Mã Sáu gầm lên, giọng nói sặc sụa mùi rượu. Hắn không đợi câu trả lời, bởi hắn biết rõ Tô Quy Nhạn sẽ không bao giờ khai hằng ngày. Hắn chỉ cần một cái cớ để ra tay. Chiếc gậy sắt vung lên, xé gió quất mạnh xuống bả vai Tô Quy Nhạn.
“Bốp!”
Tiếng gậy sắt nện vào xương thịt vang lên khô khốc trong không gian chật hẹp. Vết thương cũ trên vai Tô Quy Nhạn lập tức rách miệng, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra nhanh chóng, thấm đẫm chiếc áo xám tro rách nát y đang mặc.
Tô Quy Nhạn không hề kêu rên một tiếng. Vào khoảnh khắc gậy sắt chạm vào da thịt, y đã điều chỉnh nhịp thở Thai Tức Pháp trùng khớp hoàn hảo với nhịp gậy rơi để triệt tiêu lực chấn động. Lồng ngực y hơi hóp lại, cơ vai thả lỏng tối đa để phân tán lực tác động trực tiếp vào xương cốt. Dù đau đớn thấu xương tủy, ý chí sắt đá của y vẫn giữ cho tâm trí hoàn toàn minh mẫn, không để lộ một tiếng rên rỉ nhỏ nhất làm thỏa mãn thú tính của tên cai ngục.
“Vẫn cứng đầu sao? Để xem ngươi chịu được bao nhiêu gậy!”
Mã Sáu điên tiết trước sự im lặng điềm tĩnh của y. Hắn vung gậy quất liên tiếp ba phát vào lưng và hông y. Tiếng va chạm chói tai vang vọng dọc hành lang đá lạnh.
Tô Quy Nhạn cố gắng nhích đôi chân tàn phế của mình sang một bên để giảm bớt áp lực kéo căng của sợi xích Huyền Thiết ở cổ chân, nhưng y thất bại hoàn toàn. Đôi chân tàn phế từ khớp háng trở xuống hoàn toàn lạnh ngắt, không hề có một chút cảm giác vật lý nào. Khớp xương hoại tử do khí lạnh ngâm lâu năm khiến y bất lực trước sự hành hạ thể xác. Sự bất lực của thể xác khiến lồng ngực y nghẹn lại, một ngụm máu tươi trào ra khóe môi nhợt nhạt, nhỏ xuống nền đá ẩm ướt bám rêu.
Mã Sáu chống gậy sắt, thở hồng hộc, bọt mép sủi ra vì mệt và say rượu. Hắn chỉ thẳng gậy vào mặt Tô Quy Nhạn, rít qua kẽ răng: “Ngươi tưởng Ma giáo giữ mạng ngươi làm con tin chính trị thì ta không dám giết ngươi sao? Tin ta ném ngươi xuống Huyết Trì độc nước dưới kia không? Nước độc ở đó sẽ rỉ từng thớ thịt của ngươi ra trong ba ngày ba đêm! Khai mau!”
Tô Quy Nhạn chậm rãi hé mở đôi mắt sâu hoắm, tĩnh lặng như đầm nước sâu không đáy. Y nhìn thẳng vào gương mặt đầy thịt ngang ngược của Mã Sáu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhợt nhạt đầy mỉa mai.
Y nói, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng rõ ràng đến mức lấn át cả tiếng nước nhỏ giọt trong ngục:
“Mã Sáu... Hôm nay ngươi thua bạc ở sòng bài của Hắc Phong Thương Hội đúng không?”
Mã Sáu giật mình, chiếc gậy sắt hơi khựng lại giữa không trung: “Ngươi... ngươi nói nhảm cái gì?”
“Ngón tay cái và ngón trỏ tay phải của ngươi bám đầy vết mực xanh chu sa. Đó là vết mực ghi nợ của sòng bài Lý gia ngoài trấn Hắc Phong. Chỉ có kẻ ký giấy nợ khẩn cấp mới bị ép ấn ngón tay vào mực đỏ pha chu sa xanh để làm chứng.” Tô Quy Nhạn nhìn xuống kẽ tay Mã Sáu, giọng điệu bình thản như đang đọc một cuốn sách mở sẵn trước mặt. “Mùi rượu quế trên người ngươi rất nồng, nhưng là loại rượu quế pha nước lã chỉ bán ở quầy rượu rẻ tiền nhất bên cạnh sòng bạc. Ngươi thua sạch cả tiền lương tháng này, thậm chí còn nợ thêm năm mươi lượng bạc thỏi của bọn cho vay nặng lãi. Ta nói có đúng không?”
Mã Sáu kinh hoàng lùi lại một bước, chiếc gậy sắt suýt rơi khỏi tay. Gương mặt đỏ gay vì rượu của hắn lập tức chuyển sang xám ngoét như người chết lâm sàng. Làm sao một kẻ bị giam cầm, tàn phế suốt ba năm trong ngục tối sâu ba mươi trượng lại có thể biết rõ từng chi tiết hành vi của hắn ngoài thị trấn như vậy? Nỗi sợ hãi nợ nần cờ bạc và sự thần bí của Tô Quy Nhạn đè nặng lên tâm trí hắn. Hắn biết rõ luật lệ của Hắc Nguyệt Thiên Lao: cai ngục nợ nần chồng chất ngoài trấn nếu bị ngục trưởng Lục Bá phát hiện sẽ bị khép tội tham ô và bị ném vào Huyết Trì để răn đe toàn quân.
“Ngươi... ngươi là ma quỷ phương nào?” Mã Sáu lắp bắp, giọng nói run rẩy không còn chút uy thế nào của một kẻ cầm gậy sắt.
Tô Quy Nhạn không trả lời, chỉ nhắm mắt lại, tiếp tục điều hòa hơi thở Thai Tức Pháp để làm dịu vết thương vai đang rách miệng chảy máu. Sự im lặng của y lúc này còn đáng sợ hơn vạn lời đe dọa. Y đã dùng Nhân Tâm Thuyết để bóc trần hoàn toàn dã tâm và điểm yếu chí mạng của đối phương.
Mã Sáu hoảng loạn tột độ, không dám xuống tay tiếp tục tra tấn. Hắn vội vã nhặt gậy sắt, quay người chạy ra ngoài hành lang và khóa chặt cửa sắt phòng giam bằng một tiếng “rầm” chói tai, như muốn trốn chạy khỏi bóng ma đang nhìn thấu tim gan hắn hằng ngày.
Căn phòng giam số 9 trở lại với sự tĩnh lặng lạnh lẽo ban đầu. Vết thương trên vai Tô Quy Nhạn rách miệng, máu tươi chảy dọc theo cánh tay nhợt nhạt nhỏ xuống nền đá ẩm ướt. Y khẽ ho khan, một cảm giác sốt lạnh bắt đầu nhen nhóm từ đôi chân tàn phế lan dần lên ngực. Mùa mưa giông bão sắp tới gần, nước lũ dâng cao chắc chắn sẽ khiến căn phòng này ngập sâu hơn, và vết thương hở này nếu không có thuốc mỡ trị thương sẽ sớm nhiễm trùng hoại tử kinh mạch. Đây là cái giá vật lý thật sự y phải trả sau mỗi lần chịu đựng đòn roi.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng bước chân mới vang lên từ đầu hành lang đá lạnh.
“Nhẹ nhàng. Cân nặng khoảng trăm ba mươi cân. Bước chân đều đặn nhưng ngập ngừng, thỉnh thoảng dừng lại quan sát xung quanh. Không có sát khí, hơi thở nông cạn của võ công tam lưu. Là kẻ mới đến.”
Tô Quy Nhạn sử dụng Thính Bộ Đoán Tâm phân tích nhịp bước chân để đoán biết cân nặng, võ công và tâm trạng đối phương. Đây không phải là bước chân của những tên sát thủ tuần đêm hay cai ngục tàn bạo cũ.
Bóng người xuất hiện trước phòng giam số 9 dưới ánh lửa mờ nhạt của ngọn đuốc hành lang. Đó là một thiếu niên khoảng mười chín tuổi, vóc dáng cao gầy, mặc bộ võ phục cai ngục thô sơ màu xám xịt của Hắc Nguyệt Thiên Lao. Gương mặt cậu chất phác, nhưng đôi mắt đầy vẻ lo âu và sợ hãi trước cảnh tượng tàn khốc xung quanh. Bàn tay cậu đang run rẩy nắm chặt chuôi đao tuần tra tiêu chuẩn, chiếc túi tiền bằng vải thô rách nát giắt ở thắt lưng chứa vài đồng bạc vụn lẻ kêu leng keng nhẹ.
Cậu thiếu niên chính là Thẩm Mặc, cai ngục trẻ tuổi vừa nhận nhiệm vụ canh gác khu giam giữ biệt lập này. Cậu đứng ngoài hành lang đá lạnh, bàn tay run rẩy khi chứng kiến cảnh máu thịt rách nát của Tô Quy Nhạn qua khe cửa sắt, lọt vào tầm quan sát tĩnh lặng của y.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!