Nhạc nềnRetroRoman_March

Vách Đá Huyết Lệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh rít gào như tiếng vạn quỷ gào thét qua những khe đá xám xịt của khu mỏ số 9. Cơn bão sấm sét cuồng loạn đổ ập xuống Thanh Vân Châu, biến bầu trời đêm biên cảnh thành một biển điện quang màu tím ngắt, chực chờ nuốt chửng mọi sinh linh phàm trần dưới mặt đất.


Trên vách đá dựng đứng trơn trượt bám đầy muội than và rỉ sét, một thiếu niên mười bảy tuổi đang điên cuồng bám trụ. Mười đầu ngón tay của Lục Trường Sinh đã rách nát, máu tươi rỉ ra hòa cùng nước mưa lạnh buốt, nhưng cậu không hề cảm thấy đau đớn. Trong đầu cậu lúc này chỉ còn lại hình ảnh Lục Dao – muội muội bé nhỏ đang bị gã Phó giám ngục tàn nhẫn Tào Bưu kẹp chặt bên hông, lướt đi trên lưng con lôi báo biến dị khổng lồ hướng thẳng lên đỉnh vách đá.


"Dao nhi... Chờ ca ca..."


Giọng nói của Lục Trường Sinh khàn đặc, bị tiếng sấm rền vang át đi ngay khi vừa thoát ra khỏi cửa miệng. Đan điền phế thải rách nát của cậu lúc này như một cái lò nung rạn nứt, mỗi lần vận hành *Lôi Nghịch Bộ* để lướt lên vách đá dựng đứng là một lần lôi lực nguyên thủy rò rỉ ra ngoài, xé rách thêm những thớ thịt mỏng manh trong kinh mạch. Khói trắng bốc lên từ hai bên sườn cậu, mỗi bước đi đều để lại một dấu chân rỉ máu tím nhạt rực sáng lôi quang mờ ảo trên đá xám.


"Trường Sinh ca ca! Đừng leo nữa! Kinh mạch của huynh sẽ nổ tung mất!"


Phía dưới chân núi, tiếng hét nghẹn ngào của Thẩm Diệu Thanh vọng lên qua màn mưa xối xả. Nàng cố gắng bám theo, nhưng thể chất phàm nhân cùng với sự kiệt sức sau trận chiến tại Cấm giới Huyết Nguyệt khiến nàng không cách nào leo lên nổi những vách đá dựng đứng ngập sấm sét này. Nàng chỉ có thể đứng đó, đôi mắt sáng trong veo ngập tràn nước mắt, bất lực nhìn bóng dáng gầy gò của thiếu niên đang cô độc leo lên đỉnh núi đá gầm rú.


Lục Trường Sinh không ngoảnh đầu lại. Cậu biết Thẩm Diệu Thanh nói đúng. Nhục thân phế mạch của cậu đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn. Vết thương rách da rỉ máu trên bả vai trái do đao thế của Tào Bưu chém trúng hộc lên từng cơn đau nhức nhối, hỏa độc từ tế đàn bắt đầu ăn mòn ngược vào tim. Thế nhưng, nếu cậu dừng lại, Lục Dao sẽ bị bóc tách tủy xương để luyện chế Lôi Huyết Đan cho Lục Vô Song. Lời hứa bảo vệ muội muội trước khi mẫu thân nhắm mắt vạn lần không cho phép cậu lùi bước.


*Oành!*


Một luồng sét tím khổng lồ đánh sượt qua đỉnh đầu Lục Trường Sinh, chém nát một tảng đá lớn rớt xuống sát sườn cậu. Sức nóng của điện tích tự nhiên khiến mái tóc dài của cậu bay múa điên cuồng, những sợi tóc hóa bạc nhạt xuất hiện ngày càng nhiều sau gáy, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lùng của thiên kiếp. Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận trong đan điền phế thải bỗng nhiên xoay chuyển mạnh mẽ, tỏa ra một màng bảo hộ lôi điện mờ ảo bao bọc lấy thần hồn cậu, ngăn chặn sự mài mòn của lôi uy tự nhiên.


"Cút ra cho ta!"


Lục Trường Sinh gầm lên, tay phải bấu chặt vào một kẽ nứt địa mạch rỉ sét, mượn sức đẩy của điện tích sấm sét tự nhiên tự nổ tung dưới lòng bàn chân, nhấc bổng nhục thân vọt thẳng lên đỉnh vách đá khu mỏ số 9.


Trên đỉnh vách đá, bão sấm sét tự nhiên đang gầm rú ở mức độ điên cuồng nhất. Điện tích tím ngắt dày đặc bao phủ không gian như một tấm lưới khổng lồ nạm đầy gai nhọn. Con lôi báo biến dị khổng lồ đang nằm rạp dưới đất rít lên những tiếng gầm sợ hãi trước uy áp của thiên lôi.


Tào Bưu đứng sát mép vực sâu vạn trượng của Vực Sâu Sét Đánh. Thanh đại đao 'Sát Phàm' của hắn cắm sâu xuống mặt đất đá xám, tay trái vẫn xách thô bạo lấy cổ áo Lục Dao. Thấy Lục Trường Sinh bò lên từ vách đá rách nát, một mắt gã phó giám ngục lóe lên tia sáng kinh ngạc tột độ, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự bạo ngược lạnh lùng:


"Thằng nhãi ranh phế mạch! Ngươi thật sự bò lên được tới đây sao? Nhục thân rách nát kia của ngươi quả nhiên có chút cổ quái. Nhưng đến đây là kết thúc rồi!"


Lục Trường Sinh đứng vững trên đỉnh đá, lồng ngực phập phồng thở dốc, máu tươi từ bả vai trái rỉ ra nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô xám bám đầy huyết tro tế đàn. Cậu nhìn chằm chằm vào Lục Dao. Muội muội của cậu vẫn đang hôn mê sâu, gương mặt nhỏ nhắn gầy gò tái nhợt như giấy, vệt hắc tuyến ma khí hình con rết giữa trán đang rực sáng đỏ tía tà ác do áp lực của sấm sét tự nhiên xung quanh.


"Thả... nàng... ra..." Lục Trường Sinh nghiến răng, từng chữ thốt ra đều mang theo sát ý cuồng bạo tột cùng.


"Thả ra?" Tào Bưu cười lớn đầy ngạo nghễ, tiếng cười khàn khàn bị tiếng sấm át đi một nửa. "Thiếu tông chủ đang đợi tủy xương của con ranh này để phá cảnh Trúc Cơ. Ngươi nghĩ một gã phế vật không linh căn như ngươi có tư cách gì đàm phán với ta? Hôm nay, ta sẽ dùng thanh đại đao này chém đứt đầu ngươi, bóc tách lôi thể cổ quái trên người ngươi mang về nạp mạng!"


*Vút!*


Không đợi Tào Bưu dứt lời, Lục Trường Sinh đã chủ động ra tay. Tay phải cậu vung mạnh, phóng ra ba cây kim châm hắc lôi sắt rèn lén còn sót lại trong tay áo. Ba luồng chớp tím ngắt xé gió lao thẳng về phía yết hầu gã phó giám ngục.


"Ngu xuẩn!"


Tào Bưu gầm lên, vung thanh đại đao 'Sát Phàm' chém ra một luồng đao khí rực lửa cuồng bạo thuộc về *Xích Dương Sát Đao Quyết*. Đao khí rực lửa càn quét không gian, chém đứt đôi cả ba cây kim châm hắc lôi giữa không trung phát ra tiếng nổ chói tai. Sức mạnh của tu sĩ Luyện Khí tầng 9 Đỉnh Phong bộc phát hoàn toàn, đè ép linh áp khiến Lục Trường Sinh phải lùi sát mép vực sâu vách đá.


"Phế vật vẫn mãi là phế vật! Chết đi!"


Tào Bưu lướt tới cực nhanh, đao thế vung lên chém thẳng xuống đầu Lục Trường Sinh. Kiếm quang rực lửa bao phủ hoàn toàn lối thoát của cậu. Trong tuyệt cảnh bị áp chế hoàn toàn bởi tu vi vượt cấp, Lục Trường Sinh nhắm chặt mắt, một quyết định điên cuồng bùng cháy trong thức hải.


*Ta là phế mạch... Ta không thể tụ khí... Nhưng ta là huyết mạch Lôi tộc cổ xưa! Ta không thể để mất Dao nhi!*


Cậu đưa tay phải lên trán, móng tay găm sâu vào vết sẹo hình tia sét của *Lôi Đình Tội Ấn*. Không một chút do dự, Lục Trường Sinh cào rách hoàn toàn vết sẹo tội ấn rỉ máu đầu tim.


*Xoẹt!*


Máu tươi đỏ tía rỉ ra ròng ròng dọc theo gò má cậu. Trong khoảnh khắc phong ấn huyết nhục bị phá vỡ, một luồng oán khí và huyết khí bất khuất tích tụ ngàn năm bỗng chốc bùng nổ dữ dội từ tận xương tủy của cậu. Đôi mắt Lục Trường Sinh hóa đỏ ngầu sát khí điên cuồng, vết sẹo tội ấn trên trán rực sáng ánh lôi điện tím đỏ tột cùng căm hận.


"Tội Ấn Kích Hoạt! Phạt thiên!"


Lục Trường Sinh thét lớn oai nghiêm, tiếng hét vang vọng khắp không gian rạn nứt biên cảnh.


*Oành! Oành! Oành!*


Bầu trời đêm biên cảnh bỗng chốc chuyển sang màu tím đậm rùng rợn. Hàng vạn tia sét khổng lồ từ chín tầng mây đồng loạt dội xuống đỉnh sấm sét Thần Ma, tụ hội hoàn mĩ vào cánh tay trái rách nát của Lục Trường Sinh. Uy lực lôi phạt tự nhiên được nhân đôi bộc phát cực hạn, tạo ra một trận bão sấm sét tím khổng lồ gầm rú điên cuồng xung quanh nhục thân cậu.


Tào Bưu kinh hoàng phát hiện đao thế rực lửa của mình bị luồng lôi áp nguyên thủy khổng lồ nghiền nát thành hư vô ngay khi chưa kịp chạm vào người đối thủ. Hắn điên cuồng giơ chiếc khiên lôi điện Thiết Thạch khổng lồ lên chắn ngang trước ngực để phòng ngự.


*Rắc... Rắc...*


Sấm sét tím khổng lồ oanh tạc thẳng vào mặt khiên. Trận văn phòng ngự trên Thiết Thạch khiên rạn nứt kịch liệt rồi vỡ vụn hoàn toàn thành trăm mảnh đá vụn. Tào Bưu bị sét đánh văng lùi lại mười trượng, nhục thân bỏng xém đen hoàn toàn, giáp sắt xám đen tan chảy dính chặt vào da thịt rỉ máu đen kịt. Hắn hộc ra một ngụm máu lớn, một mắt còn lại đầy vẻ điên loạn và hoảng sợ tột độ:


"Lôi phạt nguyên thủy... Ngươi... ngươi là dị số Lôi tộc chính thống!"


Lục Trường Sinh bước tới, mỗi bước đi đều khiến mặt đất đá xám dưới chân nứt toác rỉ sét sấm sét. Cậu giơ cao tay phải rực sáng lôi điện tím đỏ, chuẩn bị giáng xuống đòn kết liễu tiêu diệt gã phó giám ngục tàn ác.


Thế nhưng, trong cơn điên loạn sợ hãi vì nhận ra mình sắp chết dưới tay một gã phế vật phu mỏ, Tào Bưu bỗng nở nụ cười tàn độc ghê rợn. Hắn nhìn xuống vực sâu vạn trượng giăng đầy lôi dịch nguyên thủy của Vực Sâu Sét Đánh ngay bên cạnh, rồi nhìn về phía Lục Dao đang hôn mê:


"Muốn cứu nó sao? Thằng rác rưởi phế mạch! Ta chết, muội muội ngươi cũng phải chôn thây cùng ta dưới đáy vực sâu này! Hahaha!"


Nói rồi, Tào Bưu dùng chút tàn lực cuối cùng đạp đổ vách đá lôi Lục Dao xuống vực sâu.


"Không! Dao nhi!"


Lục Trường Sinh thét lên một tiếng tuyệt vọng xé lòng. Cậu vận dụng toàn bộ lôi lực phóng ra một sợi xích lôi điện tím ngắt hòng giữ lấy Lục Dao, nhưng Tào Bưu đã điên cuồng vung đao chém đứt đôi sợi xích lôi điện giữa hư không.


Nhục thân gầy gò của Lục Dao và gã Tào Bưu bỏng xém đen rơi tự do vào khoảng không tối tăm giăng đầy sấm sét của Vực Sâu Sét Đánh.


Không một chút do dự, Lục Trường Sinh lao mình phóng thẳng theo bóng dáng em gái, gieo mình xuống vực sâu vạn trượng không đáy.


*Vút!*


Gió rít gào bên tai xé rách y phục rách rưới của cậu. Dưới đáy vực sâu vạn trượng, dòng thác lôi dịch nguyên thủy màu tím rực rỡ cuồn cuộn cuộn chảy đang sẵn sàng thiêu rụi và ăn mòn hoàn toàn bất kỳ nhục thân phàm nhân nào chạm vào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!