Nhạc nềnRetroRoman_March

Thạch Động Bị Sập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm đen của Thanh Vân Châu chưa bao giờ lạnh lẽo và tàn khốc đến thế. Gió biên cảnh rít gào qua những khe núi đá xám khô cằn, mang theo màn sương mù lôi đình dày đặc tích tụ điện tích tím ngắt. Những tia chớp tự nhiên thỉnh thoảng lại vạch đôi bầu trời u ám, chiếu sáng bóng dáng một thiếu niên đang điên cuồng cuồng奔 trên những vách đá dựng đứng rỉ sét.


Mái tóc dài đen nhẻm bám đầy bụi than của Lục Trường Sinh bay múa trong gió, lấp lánh vài sợi hóa bạc nhạt dưới ánh chớp mờ ảo. Vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán cậu đang thắt lại đau đớn, rỉ ra những giọt máu đỏ tía mờ ảo. Cánh tay trái quấn băng gạc đen dày cộp – vết bỏng nặng rách nát từ cuộc rèn đúc hỏa lò hôm trước – thỉnh thoảng lại co rút kịch liệt do lôi lực nguyên thủy trong đan điền phế thải rách nứt đang cắn trả dữ dội. Thế nhưng, Lục Trường Sinh không hề giảm tốc độ. Tay phải cậu ghì chặt vào lồng ngực áo vải thô xám rách rưới, nơi giấu chiếc bình ngọc chứa Ma Khí Tịnh Hóa Dịch rực sáng linh quang xanh lục dịu mát mà cậu vừa dùng cả mạng sống để cướp đoạt từ Hàn Độc Sư.


"Nhanh lên! Phải nhanh hơn nữa!"


Lòng Lục Trường Sinh nóng như lửa đốt. Bức mật thư bằng da người rách nát của Lục Vô Song vẫn như một thanh sắt nung nung cháy linh hồn cậu. *Lục Vô Song muốn bóc tách tủy xương Lục Dao để luyện đan ngụy tạo lôi căn!* Sát ý cuồng bạo dâng trào tột đỉnh trong lồng ngực thiếu niên, lấn át cả nỗi đau đớn xé rách kinh mạch đan điền hằng giờ hằng khắc.


Phía sau cậu nửa dặm, y sư phàm trần Thẩm Diệu Thanh đang cắn răng bám đuổi. Làn da nàng tái nhợt vì kiệt sức sau trận chiến sinh tử tại Cấm giới Huyết Nguyệt, nhưng đôi mắt sáng trong veo như nước hồ thu vẫn ngập tràn sự kiên định. Nàng biết, mỗi nhịp thở của Lục Dao lúc này đều đang đếm ngược đến cái chết, và Lục Trường Sinh chính là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho nàng không gục ngã.


"Trường Sinh ca ca! Huynh đi chậm lại một chút! Kinh mạch của huynh đang rò rỉ lôi lực quá mức, đan điền sẽ vỡ vụn mất!" Thẩm Diệu Thanh gọi lớn qua tiếng gió rít.


Lục Trường Sinh không đáp, cậu chỉ càng dồn lực vào đôi chân phế mạch rách nát của mình. Thần Thức Cảm Địa Mạch của cậu đang vận hành đến cực hạn, quét qua từng thớ đất đá biên cảnh để tìm đường tắt ngắn nhất trở về Thạch Động Ẩn Nấp. Trong thức hải của cậu, Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận đang xoay chuyển nhẹ, tỏa ra linh quang đỏ tía mờ ảo bảo hộ thần hồn cậu khỏi sự đồng hóa của sấm sét tự nhiên xung quanh.


Thế nhưng, khi chỉ còn cách cửa hang ẩn nấp khoảng trăm trượng, Thần Thức Cảm Địa Mạch của Lục Trường Sinh bỗng nhiên chấn động kịch liệt. Một luồng luồng khí tức lạnh lẽo, tanh nồng mùi máu phàm nhân và sắt đồng rỉ sét đột ngột đập thẳng vào thần thức của cậu.


*Rắc... Rắc...*


Trong thức hải, năm luồng sáng mỏng manh đại diện cho Ngũ Hành Trận Kỳ che chắn xung quanh thạch động bỗng chốc rạn nứt như những sợi thủy tinh, rồi vỡ vụn hoàn toàn thành những mảnh linh quang xám xịt.


"Không ổn! Trận pháp bị phá rồi!"


Lục Trường Sinh biến sắc tột độ. Niềm vui mừng ngắn ngủi khi lấy được tịnh hóa dịch lập tức bị thay thế bởi nỗi kinh hoàng tuyệt vọng tột cùng. Cậu gầm lên một tiếng đầy đau đớn, vận dụng Lôi Nghịch Bộ lướt đi quỷ dị không tiếng động, hóa thành một luồng chớp tím nhạt phóng thẳng về phía cửa hang, bỏ lại Thẩm Diệu Thanh phía sau.


Khi Lục Trường Sinh vọt tới cửa thạch động, cảnh tượng trước mắt khiến cậu gần như phát điên. Phiến đá ngụy trang khổng lồ đã bị chém nát thành trăm mảnh vụn bám đầy muội than cháy sém. Trận pháp ẩn thân bằng huyết tủy mà cậu tự tay vẽ hằng đêm đã bị một luồng đao khí bạo liệt xé rách rách nát.


Từ bên trong hang động tăm tối, tiếng cười khàn khàn, bạo ngược vang lên oai oai xé rách màn sương lôi:


"Hahaha! Lũ rác rưởi phu mỏ này trốn kỹ thật! Nếu không nhờ vết máu trận linh mà Thiếu tông chủ dùng bí thuật tầm tủy chỉ dẫn, lão tử thật sự không ngờ dưới khe núi phế thải này lại giấu một cái tổ chuột hoàn mỹ đến thế!"


Lục Trường Sinh xông thẳng vào trong hang. Dưới ánh lửa bập bùng, hung tợn của những cây đuốc lôi thạch thô sơ, một nam tử cao gầy hung ác đang đứng cạnh giường đá nằm ngủ đông của Lục Dao. Hắn có một hốc mắt sâu hoắm bị mù che bằng miếng da đen, mắt còn lại lóe lên tia sáng khát máu xảo quyệt. Trên mặt hắn là một vết sẹo chém chéo đỏ lồi lõm rùng rợn. Hắn khoác bộ giáp sắt xám đen bám đầy vết máu khô của phu mỏ phế thải, tay phải cầm thanh đại đao 'Sát Phàm' nạm lôi thạch rỉ sét nhưng phát ra đao áp rợn người.


Kẻ này chính là Phó giám ngục tàn nhẫn Tào Bưu – em trai của Tào Lĩnh, tu vi Luyện Khí tầng 9 Đỉnh Phong khét tiếng tàn bạo vùng biên cảnh.


Lúc này, tay trái thô bạo của Tào Bưu đang nắm chặt lấy cổ áo vải thô rách rưới của Lục Dao, nhấc bổng cơ thể gầy gò, nhỏ bé của cô bé mười tuổi lên khỏi giường đá như một bao tải grain rách nát. Làn da Lục Dao tái nhợt như giấy, hàng mi dài khép chặt đau đớn, vệt hắc tuyến ma khí hình con rết giữa trán đang uốn lượn rực lên ánh đỏ tía tà ác do bị ngoại lực kích thích. Chiếc vòng cỏ may mắn do Lục Trường Sinh tự tay đan cho em gái bị đứt làm đôi, rơi rụng thảm hại trên nền đất đá lạnh lẽo.


Xung quanh Tào Bưu là mười tên lính canh ngục tinh nhuệ của phủ giám ngục khu mỏ số 9, tay lăm lăm roi lôi điện và khiên sắt rỉ sét tuần tra ngày đêm.


"Tào Bưu! Thả muội muội ta ra!"


Lục Trường Sinh thét lên một tiếng xé lòng, đôi mắt thiếu niên bỗng chốc đỏ ngầu sát khí cuồng bạo. Sát ý dâng trào tột đỉnh khiến vết sẹo tội ấn trên trán cậu rực sáng ánh lôi điện tím đỏ tột cùng căm hận.


Tào Bưu ngoảnh đầu lại nhìn Lục Trường Sinh, gã phó giám ngục khịt mũi khinh bỉ đầy ngạo nghễ: "Ồ? Gã phế mạch trận nô vẫn chưa chết dưới tay Hàn Độc Sư sao? Lại còn mang theo cả con điếm dược nô đào tẩu Thẩm Diệu Thanh về đây nữa chứ. Tốt lắm! Thiếu tông chủ đang đợi tủy xương của con ranh này để luyện chế Lôi Huyết Đan ngụy tạo lôi căn. Hôm nay bắt cả hai đứa các ngươi về nạp mạng, lão tử chắc chắn sẽ được ban thưởng Trúc Cơ Đan để phi thăng nội môn!"


"Ta bảo ngươi... thả nàng ra!"


Lục Trường Sinh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi khóe miệng. Cậu không màng đến đan điền phế thải đang rách nứt dữ dội do phản phệ lôi hỏa cắn xé. Tay phải cậu vung mạnh dứt khoát, phóng ra mười hai cây kim châm hắc lôi sắt rèn lén từ *Túi Kim Châm Lôi Sắt*.


*Vút! Vút! Vút!*


Mười hai luồng chớp đen tía xé gió lao thẳng về phía Tào Bưu. Tào Bưu cười nhạo đầy khinh bỉ: "Trò mèo phế vật!" Hắn vung mạnh thanh đại đao 'Sát Phàm', chém ra một luồng đao khí rực lửa cuồng bạo quét qua, chém đứt đôi ba cây kim châm hắc lôi giữa không trung phát ra tiếng nổ giòn giã.


Thế nhưng, Lục Trường Sinh không hề nhắm vào nhục thân của Tào Bưu! Thần Thức Cảm Địa Mạch của cậu từ lâu đã nhìn thấu kết cấu mỏng manh của thạch động ẩn nấp này. Mười hai cây kim châm hắc lôi sắt rèn lén cắm sâu vào mười hai điểm huyệt vị địa mạch nhạy cảm nhất trên vách đá và trần hang xung quanh khu vực giam giữ.


Cùng lúc đó, cậu ném ra bốn lá *Bùa Lôi Nổ Thô Sơ* tự vẽ bằng máu đầu ngón tay pha cát thần Cổ Trận Thần Sa hằng đêm, dán chặt vào các khối lôi thạch thô biến dị phân bổ dọc theo vách hang.


"Huyết Thâm Uyên Bộc Phá! Kích hoạt!"


Lục Trường Sinh thét lớn, thần thức bẩm sinh bộc phát điên cuồng.


*Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!*


Một chuỗi tiếng nổ kinh thiên động địa bùng nổ dữ dội sâu dưới lòng đất. Năng lượng sấm sét từ bùa nổ cộng hưởng với điện tích cực cao của lôi thạch thô tạo thành một bức tường lửa điện màu tím đen khổng lồ chặn đứng lối thoát của đám lính canh ngục đi tuần phía sau. Trần hang động rạn nứt kịch liệt, hàng vạn tấn đá tảng khổng lồ đổ sập xuống như thác lũ, đè nát bấy bầy lính canh ngục đang gào thét thảm thiết trong lửa điện sấm sét.


Tào Bưu biến sắc tột độ trước sức tàn phá kinh hoàng của trận pháp bộc phá. "Thằng nhãi ranh này giấu nghề!"


Sương khói mịt mù bốc lên che khuất tầm nhìn. Lục Trường Sinh nhân cơ hội hỗn loạn, vận dụng Lôi Nghịch Bộ lướt đi quỷ dị không tiếng động, mượn sức đẩy của điện tích sấm sét để áp sát Tào Bưu trong chớp mắt. Tay phải cậu ngưng tụ lôi lực nguyên thủy bạo liệt, đâm thẳng ba cây kim châm hắc lôi còn lại vào tim gã phó giám ngục hòng đoạt mạng hắn cứu em gái.


Thế nhưng, Tào Bưu là tu sĩ Luyện Khí tầng 9 Đỉnh Phong, kinh nghiệm chiến đấu phong phú tàn nhẫn. Trong khoảnh khắc sinh tử, hắn gầm lên một tiếng, vung chiếc khiên lôi điện Thiết Thạch khổng lồ nạm đầy trận văn phòng ngự chắn ngang trước ngực.


*Keng!*


Thanh âm kim loại va chạm đanh tai rợn người vang lên dội ngược vách đá. Sức phản chấn linh lực khổng lồ hất văng Lục Trường Sinh lùi lại mấy trượng, nhục thân cậu đập mạnh vào vách đá rỉ sét. Đan điền phế thải rách nát của cậu rạn nứt thêm 20% do phản phệ năng lượng, hộc ra một ngụm máu tươi rỉ lôi điện tím ngắt.


"Muốn giết ta? Nằm mơ đi thằng phế vật!"


Tào Bưu cười tàn độc, một mắt gã lóe lên sát khí điên cuồng. Hắn vung thanh đại đao 'Sát Phàm' chém ra một luồng đao khí rực lửa cuồng bạo xé rách màng lôi điện phòng ngự mỏng manh mà Lục Trường Sinh vừa dựng lên bằng huyết trận.


*Xoẹt!*


Đao khí sượt qua vai trái Lục Trường Sinh, chém rách áo vải thô, để lại một vết thương bỏng cháy rỉ máu đỏ tía mờ ảo cực kỳ đau đớn. Nhục thân cậu bị sạt lở đá đè trầy xước nặng nề, kinh mạch đan điền rách nát rỉ máu lôi đình đen kịt. Cậu gục xuống đất đá lạnh lẽo, bất lực nhìn Tào Bưu kẹp chặt Lục Dao bên hông.


Tào Bưu không muốn dây dưa trong hang đá đang sụp đổ hoàn toàn. Hắn huýt sáo một tiếng vang dội. Từ trong bóng tối sạt lở, con lôi báo biến dị khổng lồ – thú cưỡi của hắn – lao ra gầm rú dữ dội. Tào Bưu nhảy phốc lên lưng lôi báo, bốn chân con thú rực sáng điện chớp lướt đi cực nhanh qua kẽ hở vách đá đang sụp đổ, vọt thẳng ra ngoài thoát thân.


"Dao nhi! Thả muội muội ta ra!"


Lục Trường Sinh thét lên một tiếng tuyệt vọng tột cùng. Cậu cố gắng dùng tay trái quấn băng gạc đen bấu chặt vào đất đá lạnh lẽo để bò dậy, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ mặt đất hoang phế.


Thẩm Diệu Thanh lúc này mới kịp xông vào đống đổ nát, vội vã đỡ lấy cơ thể rách nát của cậu: "Trường Sinh ca ca! Hang sắp sập hoàn toàn rồi! Chúng ta phải thoát ra ngoài trước!"


Nàng mạo hiểm dùng châm bạc đâm vào huyệt vị bả vai trái để cầm máu cho cậu, rồi cưỡng ép kéo Lục Trường Sinh chạy thoát khỏi thạch động ẩn nấp đang sụp đổ hoàn toàn thành một đống đổ nát hoang phế phía sau lưng họ.


Khi hai người lảo đảo bước ra ngoài, bầu trời đêm biên cảnh của Thanh Vân Châu đang gầm rú điên cuồng như ngày tận thế. Những đám mây đen kịt tích tụ hàng vạn tia sét tím khổng lồ dội xuống liên tục oanh tạc các dãy núi đá xám khô cằn xung quanh.


Phía xa, trên con đường dốc đá dựng đứng dẫn thẳng lên đỉnh vách đá khu mỏ số 9 hoang vắng, bóng dáng Tào Bưu cưỡi lôi báo đang phóng điên cuồng trong sấm sét gầm rú.


Tào Bưu ngoảnh đầu lại nhìn Lục Trường Sinh đang kiệt sức gục dưới chân núi, một mắt gã lóe lên tia sáng hung tàn tột độ. Gã ngửa cổ cười lớn đầy ngạo nghễ, tiếng cười khàn khàn bạo ngược vang vọng khắp núi rừng biên cảnh, lấn át cả tiếng sấm sét gầm rú của đất trời:


"Thằng rác rưởi phế mạch kia! Muốn cứu muội muội của mày thì bò lên đỉnh vách đá khu mỏ số 9 mà tìm tao! Để xem xương cốt phế thải của mày có chịu nổi một tia lôi phạt tự nhiên trên đó hay không! Hahaha!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!