Huyết Lôi Diệt Độc
Gió đêm rít gào qua những khe núi đá xám của Thanh Vân Châu, nhưng khi chạm đến ranh giới của Cấm giới Huyết Nguyệt, tiếng gió bỗng chốc bị nuốt chửng bởi một màn sương mù màu đỏ thẫm đặc quánh. Mùi máu tanh nồng lẫn với mùi hôi thối của độc dược bốc lên nghi ngút từ thung lũng sâu, tạo thành một tầng mây độc che khuất cả ánh trăng mờ nhạt. Dưới mặt đất ẩm ướt, vô số những con rết độc lôi đình dài nửa thước, thân mình đen bóng rực lên những tia chớp xanh tím lục lọi bò lổn nhổn qua các bụi cỏ khô héo.
Lục Trường Sinh lặng lẽ nép mình sau một tảng đá rỉ sét ở lối vào thung lũng. Cánh tay trái của cậu quấn băng gạc đen dày cộp, thấm đẫm dược dịch mát dịu của Thạch Linh Thảo mà Thẩm Diệu Thanh đã đắp cho cậu ban chiều. Dù cơn bỏng rát từ cuộc rèn đúc Hắc Thiết Trận Bàn đã giảm bớt, nhưng mỗi khi đan điền phế thải rách nát của cậu rung động, những đường gân máu trên tay trái vẫn nhói lên đau đớn. Trên trán cậu, vết sẹo tội ấn hình tia sét rỉ ra một vệt máu đỏ tía mờ ảo, nhỏ xuống hàng mi dài khép chặt. Mái tóc dài đen nhẻm bám bụi than của thiếu niên mười bảy tuổi giờ đây đã điểm xuyết vài sợi hóa bạc nhạt, phản chiếu thứ ánh sáng tím lạnh lùng của sương lôi.
"Trường Sinh ca ca, sương độc phía trước chứa kịch độc ăn mòn kinh mạch cực mạnh. Huynh mau uống viên thuốc tránh độc này đi."
Một giọng nói dịu dàng, khẽ khàng như tiếng muỗi kêu vang lên bên tai cậu. Thẩm Diệu Thanh khom người tiến sát bên cạnh Lục Trường Sinh. Thiếu nữ mười tám tuổi mặc chiếc y phục thô màu xanh nhạt, đôi mắt sáng trong veo như nước hồ thu đầy vẻ lo lắng. Nàng đưa cho cậu một viên đan dược màu xanh lục nhạt tỏa ra mùi thảo dược thanh khiết. Nàng chính là người sở hữu Mộc Linh Căn tàn khuyết phù hợp với y thuật châm cứu, và ẩn giấu sâu trong huyết quản là thể chất Bách Thảo Linh Thể cực kỳ quý hiếm.
Lục Trường Sinh nhận lấy viên thuốc, nuốt gọn vào họng. Cậu nhắm mắt lại, vận hành Thần Thức Cảm Địa Mạch để quét nhanh qua địa hình phía trước. Trong thức hải của cậu, sương mù đỏ tía biến mất, thay vào đó là sơ đồ Cấm giới Huyết Nguyệt rách nát mà Mộc Dược Sư đã trao cho cậu. Những đường vân địa mạch dẫn truyền hỏa độc ngầm hiện lên rực đỏ như những sợi chỉ máu khổng lồ. Cậu cảm nhận được ba luồng khí tức lôi điện yếu ớt của bầy rết độc lôi đình đang tuần tra cách đó trăm trượng.
"Theo sát ta. Sơ đồ của Mộc Dược Sư ghi chép rất chính xác, phía bên trái vách đá có một điểm mù của độc trận dò quét." Lục Trường Sinh truyền âm ghé sát tai nàng, cảm nhận hơi thở dồn dập căng thẳng của thiếu nữ.
Hai người di chuyển không tiếng động như hai chiếc bóng xám lướt đi trong màn sương mù đỏ tía. Lục Trường Sinh vận hành Huyết Trận Ẩn Khí Thuật ở mức cực hạn, khóa chặt dao động lôi lực nguyên thủy trong đan điền phế thải rách nát của mình, khiến nhục thân cậu không khác gì một phàm nhân phế thải không linh căn.
Thế nhưng, khi họ vừa đi sâu vào trung tâm thung lũng, nơi đặt một chiếc lò luyện độc khổng lồ bằng đồng thau phát ra khói độc màu tím đen nghi ngút, không khí bỗng chốc ngưng đọng lại.
*Hắc... hắc... hắc...*
Một tiếng cười khàn khàn, chói tai hệt như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau đột ngột vang lên từ đỉnh lò luyện độc.
"Đan Các nuôi dưỡng lũ dược nô các ngươi bao năm qua, rốt cuộc hôm nay cũng có kẻ dám to gan lớn mật đào tẩu, lại còn dẫn theo một gã phế mạch trận nô bò lên từ nghĩa trang tiền đồn để thâm nhập cấm địa của ta?"
Một bóng người gù dị dạng, khoác chiếc áo bào xanh lục rách nát bốc mùi hôi thối nồng nặc bước ra khỏi sương mù đỏ. Da mặt lão đầy mụn mủ xanh rỉ nước độc, đôi mắt hí gian xảo lóe lên những tia nhìn tà ác tột độ. Trên tay lão cầm chiếc gậy đầu lâu bằng xương phàm nhân phát ra tiếng khóc rên rỉ u uất của oán linh. Kẻ này chính là Hàn Độc Sư, đan sư tà tu ngoại môn có tu vi Luyện Khí tầng 8 tàn độc.
Thẩm Diệu Thanh biến sắc, lập tức lùi lại một bước, chắn trước người Lục Trường Sinh: "Hàn Độc Sư! Người đã dùng phàm nhân sống để thử nghiệm độc dược, bòn rút thọ nguyên của họ, hôm nay ta thà chết chứ không để người tiếp tục độc hại chúng sinh!"
"Chết?" Hàn Độc Sư cười điên cuồng, mụn mủ trên mặt lão co giật ghê rợn. "Nha đầu ngốc nghếch. Ngươi tưởng ta không biết ngươi sở hữu Bách Thảo Linh Thể cực hiếm sao? Ta cố ý để ngươi sống đến hôm nay là để đợi cơ thể ngươi tích lũy đủ mộc hệ dược lực. Hôm nay ngươi tự dâng mạng đến cửa, ta sẽ bóc tách huyết mạch của ngươi, luyện thành một dược nô sống hoàn mỹ để dâng lên cho các trưởng lão Ngũ Hành Tiên Tông thượng giới đổi lấy Trường Sinh Đan!"
Lục Trường Sinh nghe vậy, đôi mắt thiếu niên bỗng chốc trở nên sâu thẳm lạnh lùng tột độ. Thù hận tột cùng dâng tràn trong lồng ngực cậu. Thì ra, chư thần tiên môn thượng giới và lũ ngụy quân tử Thanh Vân Tông coi phàm nhân không linh căn như súc vật, bóc lột thọ nguyên, bóc tách tủy xương em gái cậu, và giờ đây lại muốn biến Thẩm Diệu Thanh thành dược nô luyện đan trường sinh cho chúng!
"Muốn động vào nàng, ngươi phải bước qua xác ta trước." Lục Trường Sinh bước lên phía trước, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ.
"Một gã phế mạch trận nô rác rưởi không có linh lực, cút đi cho ta!" Hàn Độc Sư gầm lên, vung mạnh gậy đầu lâu xương người.
*Ầm!*
Màn sương mù đỏ tía bao quanh thung lũng bỗng chốc cuộn trào điên cuồng, hóa thành một trận bão độc Huyết Độc Phun Sương rít gào lao thẳng về phía Lục Trường Sinh. Độc vụ ăn mòn vách đá xung quanh xèo xèo, bốc khói đen kịt, sẵn sàng ăn mòn hoàn toàn kinh mạch huyết trận trên da thịt cậu.
Lục Trường Sinh lập tức vận hành Huyết Trận Ẩn Thân để lẩn tránh vào bóng tối vách đá. Thế nhưng, mùi máu lôi đình nguyên thủy rỉ ra từ vết thương rách trên vai trái và đầu ngón tay trỏ của cậu đã đánh động bầy rết độc lôi đình ẩn nấp dưới lòng đất.
*Xoạt! Xoạt!*
Hàng chục con rết độc khổng lồ trồi lên từ bãi cát nóng, nanh vuốt bén nhọn của chúng cắn rách nát các nét vẽ trận văn ẩn thân trên da chân cậu, ép cậu phải lộ diện giữa trận bão độc vụ ăn mòn.
"Trường Sinh ca ca! Tránh ra!"
Thẩm Diệu Thanh hét lên. Trong tuyệt cảnh, nàng mạo hiểm tính mạng lao lên, hai tay vung mạnh phóng ra hàng loạt bột thuốc tịnh hóa màu xanh lục nhạt. Bột thuốc chạm vào sương độc đỏ tía phát ra tiếng nổ lách tách, tạm thời tịnh hóa và làm suy giảm 50% áp lực độc tố ăn mòn xung quanh nhục thân Lục Trường Sinh.
"Lũ kiến hôi giãy dụa vô ích!" Hàn Độc Sư phẫn nộ, vung gậy đầu lâu gọi ra một luồng hắc ma lôi sát xanh lam thẫm oanh tạc thẳng vào ngực Thẩm Diệu Thanh, đánh văng nàng vào vách đá rỉ sét. Thẩm Diệu Thanh hộc ra một ngụm máu tươi, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy nến.
Nhìn thấy Thẩm Diệu Thanh bị thương nặng để bảo vệ mình, đan điền phế thải rách nát của Lục Trường Sinh bỗng chốc rung động điên cuồng. Cậu nhớ lại lời truyền dạy của Độc Cô Kiếm Lão tại nghĩa trang hoang phế: *"Kiếm là ý chí bất khuất, trận là quy tắc vạn vật. Khi ngươi không có linh lực để lập trận, hãy dùng chính ý chí chiến đấu bất khuất của mình để rạch đôi quy tắc của kẻ thù!"*
"Kiếm Ý Dung Trận Pháp..." Lục Trường Sinh gầm lên đầy căm hận.
Cậu cắn rách đầu ngón tay trỏ tay phải rỉ máu đỏ tía mờ ảo pha lẫn tia chớp tím. Cậu rút thanh sắt dẹt rỉ sét dắt sau hông – thanh sắt vụn lấy từ xưởng rèn ngoại môn. Tay phải cậu chuyển động nhanh như chớp, dùng máu đầu tim vẽ dọc theo thân đao rỉ sét, khắc họa những nét vẽ trận văn đỏ tía sắc bén vô cùng của Kiếm Trận Huyết Lôi.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Bầu trời Cấm giới Huyết Nguyệt bỗng chốc tối sầm lại. Luồng lôi lực nguyên thủy từ vết nứt địa mạch lôi đình cổ xưa sâu dưới lòng đất nghĩa trang như nghe thấy tiếng gọi của huyết mạch Lôi tộc, điên cuồng dội ngược lên, tụ hội vào thanh đao rỉ sét trên tay cậu.
Cánh tay trái hóa thạch xám nhạt của Lục Trường Sinh bộc phát ra những tia sét tím ngắt sắc bén như kiếm quang gầm rú xung quanh nhục thân. Mái tóc dài hóa bạc nhạt bay múa điên cuồng trong bão độc.
"Cái gì? Lôi lực nguyên thủy chính tông? Ngươi... ngươi là hậu duệ Lôi tộc?" Hàn Độc Sư kinh hoàng hét lên, đôi mắt hí tà ác co rụt lại đầy sợ hãi khi nhận ra luồng lôi áp hủy diệt đang đè nặng lên lò luyện độc.
"Chết đi!" Lục Trường Sinh thét lớn, vung mạnh thanh đao rỉ sét chém thẳng xuống.
*Xoẹt!*
Một đường kiếm quang sấm sét tím ngắt khổng lồ rạch đôi màn sương độc đỏ tía của thung lũng. Nhát chém sắc bén chứa đựng kiếm ý bất khuất của Độc Cô Kiếm Lão chém nát bấy chiếc gậy đầu lâu xương người và lò luyện độc bằng đồng thau của Hàn Độc Sư thành trăm mảnh vụn rơi loảng xoảng xuống đất.
Hàn Độc Sư bị kiếm khí lôi đình đánh văng lùi lại mười trượng, nhục thân bỏng xém đen rách nát rỉ máu tươi. Lão điên cuồng gào thét, cố ngốn một nắm độc dược luyện đan để hồi phục tu vi.
Nhưng Lục Trường Sinh không cho lão cơ hội đó. Cậu vận dụng Lôi Nghịch Bộ lướt đi vạn trượng trong chớp mắt, xuất hiện ngay trước mặt Hàn Độc Sư. Tay phải cậu vươn ra găm chặt vào cổ họng lão tà tu, dùng lực bẻ gãy hoàn toàn hai tay của lão phát ra tiếng xương gãy giòn giã.
"Ngươi dùng độc dược khống chế phu mỏ phàm nhân, hôm nay tự mình nếm thử đi!"
Lục Trường Sinh lạnh lùng nhặt chiếc lọ độc dược tẩm Ma Khí Tịnh Hóa Dịch chưa hoàn thiện rớt dưới đất, cưỡng ép bóp hàm Hàn Độc Sư và đổ cạn toàn bộ số nước độc thối rữa vào họng lão.
*Aaa... Aaa...*
Hàn Độc Sư gào thét thảm thiết đau đớn tột cùng. Độc dược tà ác ăn mòn từ bên trong cơ thể lão, nhục thân tà tu Luyện Khí tầng 8 nhanh chóng tan chảy, bốc khói đen thối rữa và hóa thành một bãi nước vàng nhờn dính trên đất cát sa mạc rỉ sét.
Lục Trường Sinh hộc ra một ngụm máu đen, lảo đảo quỳ sụp xuống đất bên cạnh đống tro tàn của kẻ thù. Nhục thân cậu bị nhiễm độc tố nhẹ, cánh tay trái rách da rỉ máu độc đen và đan điền phế thải rách nứt nhói đau dữ dội do phản phệ của huyết lôi kiếm trận.
Thẩm Diệu Thanh gượng dậy, vội vã lao đến bên cạnh cậu. Nàng dùng châm bạc đâm nhanh vào các huyệt vị trên bả vai trái để ngăn chặn độc tố lan rộng, đôi mắt đong đầy nước mắt lo lắng:
"Trường Sinh ca ca, huynh điên rồi! Huynh cưỡng ép vẽ trận khắc xương tủy sẽ mài mòn thọ nguyên phàm nhân của mình mất!"
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, nở một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản: "Cứu được muội và lấy được thuốc giải độc cứu Dao nhi... cái giá này đáng giá."
Cậu dùng tay phải bới trong đống tro tàn thối rữa của Hàn Độc Sư, thu hồi được một bình ngọc nhỏ chứa *Ma Khí Tịnh Hóa Dịch* hoàn mỹ rực sáng ánh xanh lục dịu mát.
Thế nhưng, ngay bên cạnh bình ngọc, cậu phát hiện ra một bức mật thư làm bằng da phu mỏ rách nát chưa bị nham thạch nung chảy hoàn toàn. Lục Trường Sinh run rẩy mở bức mật thư ra đọc.
Những dòng chữ viết bằng máu tươi tàn độc đập thẳng vào mắt cậu, khiến toàn thân thiếu niên mười bảy tuổi cứng đờ người, sát ý cuồng bạo bùng phát dữ dội xé rách sương độc xung quanh:
*"Gửi Hàn Độc Sư. Chuẩn bị sẵn sàng dược liệu bóc tách tủy sống. Ta sẽ áp giải Lục Dao lên đỉnh Huyết Tế Đàn ngoại môn vào ba ngày tới để hiến tế huyết mạch trận linh cổ xưa, luyện chế Lôi Huyết Đan ngụy tạo lôi căn cho ta. Không được để gã phế mạch Lục Phong phát hiện." - Ký tên: Thiếu tông chủ Lục Vô Song.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!