Nhạc nềnRetroRoman_March

Lời Nguyền Ma Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lôi đình buổi hoàng hôn bao phủ khắp nghĩa trang tiền đồn hoang phế của Thanh Vân Tông, tựa như một tấm lụa xám tro khổng lồ nuốt chửng những dãy núi đá khô cằn. Gió biên cảnh rít gào qua những khe nứt địa tầng, mang theo tiếng sấm sét ngầm rung động dưới nền đất lạnh lẽo.


Lục Trường Sinh bước đi lảo đảo trên con đường mòn dẫn về phía thạch động ẩn nấp. Mỗi bước đi của thiếu niên mười bảy tuổi đều nặng nề như đeo đá tảng. Lòng bàn tay trái của cậu – vết bỏng nặng rách nát từ cuộc rèn đúc Hắc Thiết Trận Bàn ban sáng – đang rỉ ra từng giọt máu lôi đình đỏ tía mờ ảo, thấm đẫm lớp băng gạc đen quấn vội. Cơn đau nhức nhối thấu xương tủy dội thẳng vào đan điền phế thải rách nát, khiến toàn thân cậu run rẩy, mái tóc dài lấm lem bụi than bay lòa xòa trước trán, ẩn hiện vài sợi hóa bạc nhạt đầy quỷ dị.


Cậu phải về nhanh. Buổi kiểm tra ngoại môn kết thúc, Chu Thông đã ra lệnh điều cậu và A Ngưu xuống khu mỏ số chín tử vong vào sáng mai. Nhưng điều khiến Lục Trường Sinh lo lắng nhất lúc này không phải là mệnh lệnh tàn độc kia, mà là kết giới phòng ngự xung quanh thạch động ẩn nấp của em gái Lục Dao.


Khi chỉ còn cách cửa hang khoảng trăm trượng, Thần Thức Cảm Địa Mạch của Lục Trường Sinh bỗng nhiên chấn động kịch liệt. Trong thức hải của cậu, năm luồng sáng mỏng manh của Ngũ Hành Trận Kỳ bao quanh thạch động đang nhấp nháy điên cuồng, rạn nứt như những sợi thủy tinh sắp vỡ.


"Dao nhi!"


Lục Trường Sinh biến sắc, bất chấp bàn tay trái đang đau đớn gầm rú, cậu vận bước lao như bay về phía cửa hang. Cậu dùng tay phải đẩy mạnh phiến đá ngụy trang, xông thẳng vào trong.


Một mùi máu tanh nồng nặc hòa cùng khí tức lạnh lẽo, u tối ập thẳng vào mũi cậu. Trên chiếc giường đá thô sơ ở góc hang, cơ thể gầy gò nhỏ bé của Lục Dao đang co giật bần bật. Gương mặt bé gái mười tuổi tái nhợt như giấy nến, hàng mi dài khép chặt run rẩy dữ dội. Giữa trán nàng, vệt hắc tuyến ma khí uốn lượn như hình con rết bỗng dưng rực sáng lên màu tím đen quỷ dị.


Kinh hoàng hơn cả là thất khiếu của Lục Dao – mắt, tai, mũi, miệng – đang rỉ ra những dòng máu đen kịt, oily và lạnh lẽo. Dòng máu đen chảy xuống, nhuộm đen cả chiếc vòng cỏ may mắn tẩm linh lực vụn đeo trên cổ tay gầy gò của nàng.


"Không... không thể như thế này được!"


Lục Trường Sinh lao đến quỳ sụp bên giường đá, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt lem luốc tro than. Cậu cẩn thận bế em gái vào lòng, cảm nhận cơ thể nàng lạnh ngắt như một khúc gỗ mục giữa mùa đông. Ma khí vực thẳm tích tụ trong thần hồn nàng suốt mười năm qua bỗng nhiên bùng phát dữ dội, tàn phá kinh mạch yếu ớt của nàng.


Trong cơn hoảng loạn tột độ, Lục Trường Sinh cắn rách đầu ngón tay trỏ tay phải, máu đỏ tía mờ ảo rỉ ra. Cậu áp chặt ngón tay lên trán Lục Dao, cố gắng vận hành Nghịch Mệnh Trận Pháp thô sơ để dẫn lưu lôi lực nguyên thủy từ đan điền phế thải truyền vào cơ thể nàng hòng tịnh hóa ma khí.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Những tia chớp tím nhạt bộc phát từ đầu ngón tay cậu, len lỏi vào kinh mạch của Lục Dao. Thế nhưng, ngay khi lôi lực nguyên thủy thô bạo chạm vào luồng ma khí đen kịt, một sự phản phệ khủng khiếp bùng nổ. Cơ thể Lục Dao đột ngột cong gập lại, nàng hét lên một tiếng đau đớn tột cùng dù vẫn đang hôn mê sâu, máu đen từ thất khiếu phun ra càng nhiều hơn.


"Dừng tay ngay, gã ngốc này! Ngươi muốn giết chết muội muội mình sao?"


Tiếng quát nghiêm khắc của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên như sấm rền trong thức hải của Lục Trường Sinh, chấn động đến mức khiến cậu lảo đảo suýt ngã xuống đất.


"Sư phụ! Cứu nàng! Người mau cứu nàng!" Lục Trường Sinh gào lên trong thức hải, giọng nói tràn đầy vẻ tuyệt vọng và cầu xin.


Thái Huyền Tử hiện hình trong thức hải, gương mặt ảo ảnh đầy vẻ nghiêm trọng không còn chút cợt nhả hằng ngày: "Lôi lực trong người ngươi là lôi điện thô sơ chưa dung hợp quy tắc thiên đạo hoàn chỉnh, thô bạo vô cùng. Ma khí vực thẳm trong người nha đầu này đã bám sâu vào tận cốt tủy thần hồn. Ngươi dùng lôi điện thô bạo đánh vào, chẳng khác nào dùng búa tạ đập vào một mảnh sứ rạn nứt! Ngươi càng tịnh hóa, thần hồn nó càng nhanh chóng tan biến!"


"Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ con phải giương mắt nhìn Dao nhi chết sao?" Lục Trường Sinh ôm chặt lấy em gái, lồng ngực cậu nghẹn thắt lại, nỗi bất lực khổng lồ đè nặng lên vai thiếu niên.


"Ma khí này không phải tự nhiên bùng phát kịch liệt như vậy." Thái Huyền Tử trầm giọng, ánh mắt hướng về phía vệt hắc tuyến hình rết trên trán Lục Dao. "Đây là bí mật ma khí xâm nhập Lục Dao mà ta từng nghi ngờ. Thanh Vân Tông đã cố ý dẫn lưu ma khí từ phong ấn vực sâu sâu dưới lòng đất khu mỏ để nuôi dưỡng cơ thể nha đầu này như một vật tế đàn di động. Hôm nay tế đàn ngoại môn hoạt động mạnh, oán khí cộng hưởng đã kích hoạt ma khí trong người nó."


Lục Trường Sinh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Sát ý cuồng bạo hướng về phía Thanh Vân Tông bùng cháy điên cuồng trong đôi mắt cậu. Nhưng cậu biết, lúc này sát ý không thể cứu sống em gái.


"Muốn áp chế luồng ma khí này, chỉ có một cách duy nhất." Thái Huyền Tử thở dài. "Dùng y dược tà đạo để trung hòa độc tính của ma khí, tạm thời đóng băng hoạt động của nó. Ở khu mỏ này, có một nữ y sư phàm nhân tên Thẩm Diệu Thanh sở hữu Mộc Linh Căn tàn khuyết, nàng ta có thảo dược bảo mệnh. Ngươi phải tìm nàng ta ngay lập tức!"


Lục Trường Sinh không do dự một giây nào. Cậu lấy tấm vải thô sạch sẽ bọc kín cơ thể Lục Dao, cẩn thận cõng nàng lên lưng. Bàn tay trái bị bỏng nặng rách da thịt rỉ máu đau đớn tột cùng khi phải giữ chặt cơ thể em gái, nhưng cậu hoàn toàn phớt lờ cơn đau vật lý đó. Đạo tâm sơ khởi của cậu bùng cháy: tu luyện trận pháp không phải để làm thần minh ngự trị, mà để có sức mạnh bảo vệ muội muội này!


Băng qua màn sương mù lôi đình dày đặc của nghĩa trang, Lục Trường Sinh lao điên cuồng trong đêm tối hướng về phía khu mỏ ngoại môn. Bước chân cậu nện xuống đất đá rầm rập, sấm sét ngầm dưới địa mạch như đang gầm rú cổ vũ cho hành trình sinh tử của thiếu niên.


***


Dược phòng tạm bợ của ngoại môn Thanh Vân Tông nằm sâu trong một hang đá ẩm ướt sát rìa khu mỏ số chín. Nơi đây nồng nặc mùi thảo dược đắng ngắt, mùi lưu huỳnh rò rỉ và cả mùi máu tanh của những phu mỏ bị thương được đưa đến hằng ngày.


Thẩm Diệu Thanh đang lặng lẽ đứng bên chiếc bàn gỗ mục, đôi bàn tay thon dài tỉ mỉ phân loại những nhánh Thạch Linh Thảo rỉ sét. Nữ y sư mười tám tuổi mặc chiếc y phục thô màu xanh nhạt bám đầy muội than hầm mỏ, nhưng gương mặt thanh tú dịu dàng và đôi mắt sáng trong veo của nàng lại toát lên một vẻ thánh khiết kỳ lạ giữa chốn địa ngục trần gian này.


*Rầm!*


Cửa gỗ dược phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra. Lục Trường Sinh cõng Lục Dao xông vào, hơi thở dồn dập, gương mặt lem luốc đầy mồ hôi và nước mắt.


"Thẩm cô nương! Cứu mạng!" Lục Trường Sinh khàn giọng gào lên.


Thẩm Diệu Thanh giật mình quay lại. Nhìn thấy Lục Dao thất khiếu rỉ máu đen kịt trên lưng cậu, đôi mắt sáng của nàng co rụt lại đầy kinh hãi: "Ma khí vực thẳm bùng phát kịch liệt thế này? Mau... mau đặt con bé lên giường đá!"


Ngay khi Lục Trường Sinh vừa đặt em gái xuống, từ trong góc tối của dược phòng, một bóng người lưng còng gầy yếu bước ra. Lão nhân tóc bạc phơ, da mặt nhăn nheo như vỏ cây già chính là Mộc Dược Sư. Lão liếc nhìn Lục Dao, rồi lập tức hoảng hốt xua tay, gương mặt nhăn nhúm đầy vẻ sợ hãi tột độ:


"Không được! Diệu Thanh, mau đuổi bọn họ ra ngoài! Đây là ma khí từ Huyết Tế Đàn của tông môn! Nếu để Hàn Độc Sư ở Đan Các biết chúng ta lén chữa trị cho vật tế của tế đàn, cả hai chúng ta sẽ bị luyện thành dược nô sống ngay lập tức!"


Mộc Dược Sư run rẩy chỉ ngón tay đen kịt vì tiếp xúc độc dược về phía cửa hang: "Cậu bé, ta biết cậu là Lục Phong ở xưởng rèn. Nhưng mạng của nha đầu này đã bị định đoạt làm vật tế đàn rồi. Cậu mang nó đi đi, đừng hại chết chúng ta!"


Lục Trường Sinh đứng sững lại. Thần thức nhạy bén của cậu cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của Mộc Dược Sư. Cậu biết, đối mặt với thế lực tàn bạo của Hàn Độc Sư – kẻ sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 8 tàn độc, những phàm nhân yếu ớt này không dám chống đối.


Nhưng cậu không thể lùi bước.


Lục Trường Sinh thọc tay vào túi áo vải thô, lôi ra mười viên linh thạch vụn rỉ sét – toàn bộ số tài sản cậu tích lũy được từ những ngày dọn xác nghĩa trang và rèn trận lén lút hằng đêm. Cậu đập mạnh mười viên linh thạch lên chiếc bàn gỗ mục phát ra tiếng *cộc* khô khốc.


Cậu ngẩng đầu lên. Ánh mắt thiếu niên mười bảy tuổi bỗng chốc trở nên sâu thẳm, lạnh lùng và tĩnh lặng như mặt hồ không đáy. Vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán cậu nhói lên, tỏa ra một luồng linh áp lôi lực nguyên thủy vô hình nhưng cực kỳ sắc bén, khiến nhiệt độ trong dược phòng lập tức giảm xuống điểm đóng băng.


"Mộc Dược Sư." Lục Trường Sinh lên tiếng, giọng nói trầm thấp không chút run rẩy nhưng chứa đựng một sự đe dọa thấu xương tủy. "Mười viên linh thạch vụn này là tiền thuốc. Hôm nay, hoặc là người cứu em gái ta, hoặc là ba người chúng ta cùng chết tại căn phòng này. Tiểu nhân đan điền phế thải, mạng rác rưởi không tiếc, nhưng trước khi chết, tiểu nhân đủ sức kéo theo hai người làm đệm lưng."


Nhìn thấy sát ý cuồng bạo và ý chí bất khuất đến điên cuồng trong mắt Lục Trường Sinh, Mộc Dược Sư lập tức cứng đờ người, hốc mắt sâu hoắm rỉ ra mồ hôi lạnh. Lão không ngờ một gã tạp dịch phế mạch lại có thể bộc phát ra khí thế đáng sợ như một con dã thú bị dồn vào đường cùng thế này.


"Trường Sinh ca ca, huynh bình tĩnh lại đi!"


Thẩm Diệu Thanh bước lên chắn giữa Lục Trường Sinh và Mộc Dược Sư. Nàng không hề sợ hãi sát ý của cậu, ngược lại, đôi mắt dịu dàng của nàng đong đầy lòng trắc ẩn sâu sắc khi nhìn thấy vết bỏng rách nát rỉ máu trên tay trái của cậu.


"Sư phụ sợ hãi là đúng, nhưng ta sẽ không bỏ mặc con bé." Thẩm Diệu Thanh dứt khoát quay sang Mộc Dược Sư. "Sư phụ, người từng dạy ta y giả nhân tâm. Nếu hôm nay chúng ta thấy chết không cứu để bảo toàn mạng sống hèn nhát, thì việc tu luyện y thuật này còn có ý nghĩa gì?"


Mộc Dược Sư nhìn đệ tử ruột, rồi lại nhìn mười viên linh thạch vụn trên bàn, thở dài một tiếng sầu não, bờ vai còng rạp xuống đầy bất lực: "Ai... nhân quả báo ứng... Đan Các Thanh Vân Tông quả thực là hang ổ tà ác. Ta nhịn cả đời, rốt cuộc lại để đệ tử của mình dạy lại đạo lý."


Thẩm Diệu Thanh lập tức hành động. Nàng nhanh chóng lấy ra hộp kim châm bằng bạc gia truyền, ngón tay thon dài lướt nhanh châm cứu vào các huyệt vị trên đầu Lục Dao để tạm thời phong tỏa đường vận chuyển của ma khí.


Sau đó, nàng quay sang Lục Trường Sinh, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay trái bị bỏng nặng của cậu. Nàng lấy ra một hũ dược tề màu xanh lục nhạt, nghiền nát thảo dược *Thạch Linh Thảo* đắp lên vết thương rách da thịt rỉ máu của cậu.


"Cơn đau rèn đúc ban sáng chắc chắn rất khủng khiếp, vậy mà huynh vẫn chịu đựng được để cõng con bé chạy suốt quãng đường dài thế này sao?" Thẩm Diệu Thanh vừa bôi thuốc vừa nhẹ giọng nói, ánh mắt lộ vẻ kính phục thầm lặng.


Dược chất mát lạnh từ Thạch Linh Thảo thẩm thấu vào da thịt, xoa dịu cơn bỏng rát kinh hoàng trên tay Lục Trường Sinh hệt như một dòng suối ấm áp sưởi ấm kinh mạch rách nát của cậu. Cậu khẽ thở dốc, cảm nhận được một luồng hơi ấm linh hồn mộc hệ ôn hòa từ tay nàng truyền sang, xoa dịu cả sự bạo liệt của lôi lực nguyên thủy trong thức hải.


"Ta lén lấy cắp viên Huyết Tủy Đan này từ kho dược liệu ngoại môn." Thẩm Diệu Thanh lén nhét vào tay Lục Trường Sinh một viên đan dược màu đỏ thẫm tỏa hương thảo mộc dịu nhẹ. "Huynh mau cho con bé uống đi. Viên đan dược này chứa huyết khí tinh khiết, có thể tạm thời bổ sung lượng huyết tủy hao tổn do ma khí ăn mòn hằng ngày."


Lục Trường Sinh vội vàng nhận lấy, cẩn thận mớm viên Huyết Tủy Đan vào miệng Lục Dao. Khi đan dược tan ra, sắc mặt nhợt nhạt của bé gái mười tuổi dần hiện lên một chút huyết sắc mỏng manh, tiếng thở dốc đau đớn cũng dịu đi đôi chút.


Thế nhưng, vết hắc tuyến hình con rết trên trán nàng vẫn nhấp nháy ánh sáng đen kịt đầy đe dọa.


"Viên Huyết Tủy Đan và châm cứu của ta chỉ có thể tạm thời áp chế ma khí bùng phát." Thẩm Diệu Thanh lo lắng nhìn Lục Trường Sinh. "Muốn cứu sống hoàn toàn con bé, huynh phải tìm được Ma Khí Tịnh Hóa Dịch để trung hòa hoàn toàn độc tính ma khí bám sâu trong cốt tủy thần hồn."


Mộc Dược Sư bước lại gần bàn gỗ, rút ra một cuộn da dê rách nát từ dưới gầm giường đá, đặt trước mặt Lục Trường Sinh. Lão nhân thở dài, giọng nói run rẩy đầy nghiêm túc:


"Ma Khí Tịnh Hóa Dịch là độc dược độc quyền do đan sư tà tu Hàn Độc Sư tự tay điều chế từ cỏ độc phế thải hầm mỏ. Lão ta dùng thứ dịch thuốc này để khống chế tinh thần và thọ nguyên của hàng vạn phu mỏ phàm nhân. Hiện tại, toàn bộ số dịch thuốc đó đều được cất giữ sâu trong lò luyện độc bằng đồng thau tại Cấm giới Huyết Nguyệt – vùng thung lũng sương độc đỏ tía do chính Hàn Độc Sư thiết lập ngoại môn."


Lục Trường Sinh nhìn vào cuộn da dê. Đó là sơ đồ cấu trúc và lối vào của *Cấm giới Huyết Nguyệt*, trên đó đánh dấu chi tiết những bẫy rết độc lôi đình và các điểm tuần tra của tà tu.


"Hàn Độc Sư sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 8, tính tình biến thái tàn độc vô cùng." Mộc Dược Sư nghiêm giọng cảnh báo. "Cấm giới Huyết Nguyệt giăng đầy độc trận sương đỏ ăn mòn kinh mạch đan điền. Phế nhân phàm nhân bước vào đó, chưa đầy nửa canh giờ sẽ bị độc sương ăn mòn thành một bãi nước vàng thối rữa! Lục Phong, cậu tuy có thần thức nhạy bén bẩm sinh, nhưng nhục thân phế mạch không có linh lực hộ thể, đi vào đó chẳng khác nào tự sát!"


Lục Trường Sinh nắm chặt cuộn da dê trong tay, ánh mắt cậu kiên định như thái sơn, không hề có một chút dao động hay sợ hãi cái chết: "Dù là đầm rồng hang hổ, tiểu nhân cũng phải đi. Ba ngày tới, nếu không có tịnh hóa dịch, Dao nhi sẽ chết phải không?"


"Đúng vậy." Thẩm Diệu Thanh gật đầu, đôi mắt đượm buồn. "Huyết Tủy Đan chỉ có thể duy trì sinh mệnh lực cho con bé tối đa ba ngày đêm. Sau ba ngày, nếu không có thuốc giải độc, thần hồn của Lục Dao sẽ bị ma khí vực thẳm nuốt chửng hoàn toàn, hóa thành oán linh tà ác."


Ba ngày.


Thời gian sinh tử chỉ còn tính bằng canh giờ. Lục Trường Sinh cảm nhận được áp lực chiến thuật khổng lồ đè nặng lên lồng ngực. Sáng mai cậu phải xuống khu mỏ số chín dọn dẹp lôi thạch thô dưới sự giám sát tàn tợn của Tào Lĩnh, đêm nay cậu buộc phải thâm nhập Cấm giới Huyết Nguyệt để cướp Ma Khí Tịnh Hóa Dịch.


Cậu quay sang nhìn em gái lần cuối, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và hứa hẹn thầm lặng hằng đêm: *Dao nhi, ca ca nhất định sẽ mang thuốc giải về cứu muội!*


Lục Trường Sinh đứng dậy, cất giấu cuộn da dê vào trong ngực áo vải thô, cúi đầu chào Thẩm Diệu Thanh và Mộc Dược Sư để chuẩn bị rời đi.


"Chờ đã!"


Tiếng gọi của Thẩm Diệu Thanh đột ngột vang lên sau lưng cậu.


Lục Trường Sinh quay lại, kinh ngạc nhìn nữ y sư phàm trần. Thẩm Diệu Thanh đứng dưới ánh đèn dầu leo lét của dược phòng, gương mặt thanh tú hiện lên một quyết định vô cùng điên rồ nhưng kiên định tột cùng. Nàng tháo chiếc túi thảo dược cứu mạng bên hông đeo chắc chắn lại, hít một hơi thật sâu:


"Huynh đan điền phế thải, không biết cách nhận biết độc dược và tránh né các luồng sương độc đỏ ăn mòn trong cấm giới. Ta sở hữu Mộc Linh Căn tàn khuyết, am hiểu độc tính và có thuốc giải độc sơ cấp. Ta sẽ lén trốn khỏi Đan Các đêm nay... dẫn đường cho huynh thâm nhập Cấm giới Huyết Nguyệt!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!