Trận Bàn Đảo Nghịch
Ánh bình minh của ngày mới không mang lại chút hơi ấm nào cho Ngoại môn Đường rèn trận của Thanh Vân Tông. Sương mù lôi đình từ biên cảnh tràn về, quấn quýt quanh những vách đá xám xịt, nhuộm bầu không khí trong xưởng rèn thành một màu xám tro ảm đạm. Mùi than củi cháy dở, mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa cùng hơi ẩm lạnh lẽo tạo nên một thứ hỗn hợp khiến lồng ngực người ta thắt nghẹn.
Sáng sớm hôm nay, xưởng rèn vốn ồn ào hằng ngày bỗng trở nên im ắng lạ thường. Hàng chục đệ tử tạp dịch và phu mỏ phế thải đứng co rúm thành một vòng tròn lớn, mắt đổ dồn về phía trung tâm xưởng rèn. Ở đó, bảy chiếc hỏa lò khổng lồ xếp thành hình vòng cung, lửa đỏ bập bùng phản chiếu lên những gương mặt lo lắng. Hôm nay là buổi kiểm tra rèn đúc trận cơ ngoại môn, một kỳ thi quyết định vận mệnh của những kẻ dưới đáy tông môn.
Chu Thông ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ lim chạm khắc thô sơ đặt ở lối ra vào. Gã trùm tạp dịch béo phì thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt hí ti hí híp đầy thịt mỡ quét qua đám phu mỏ phế thải như đang nhìn một lũ súc vật chuẩn bị lên bàn mổ. Chiếc roi da nạm gai sắt rỉ sét – thứ vừa quật nát lưng A Ngưu chiều qua – gác ngay trên đùi gã, như một lời đe dọa thầm lặng nhưng tàn khốc.
Đứng cạnh Chu Thông là Vương Đằng. Thiên tài trận pháp ngoại môn khoác trên mình bộ gấm bào màu xanh thêu hình sấm sét rực rỡ, tay phải đeo chiếc vòng lôi đồng phát ra những tia chớp nhỏ lách tách. Gương mặt hắn hếch lên, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ khi nhìn về phía hỏa lò số bảy.
Tại hỏa lò số bảy, Lục Trường Sinh – dưới danh phận tạp dịch Lục Phong – đứng lặng lẽ. Cậu mặc chiếc áo vải thô xám rách rưới bám đầy muội than. Cánh tay trái của cậu quấn chặt những lớp băng gạc đen dày cộp để che giấu các vết trận văn lôi đình đang âm thầm dao động. Vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán cậu thỉnh thoảng lại nhói lên, rỉ ra một chút máu đỏ tía mờ nhạt nhưng đã được cậu khéo léo dùng tro than bôi bẩn để che mắt thiên hạ. Mái tóc dài của cậu, nếu nhìn kỹ, đã có vài sợi hóa bạc nhạt – cái giá của việc cưỡng ép khắc trận lên xương tủy hằng đêm.
A Ngưu đứng ngay sau lưng cậu. Tấm lưng gầy gò của cậu bé mười hai tuổi vẫn còn rỉ máu tươi qua lớp áo rách, vết thương do roi da của Chu Thông hôm qua vẫn chưa hề khép miệng. Đêm qua, Lục Trường Sinh đã lén dùng Thạch Linh Thảo nghiền nát đắp lên vết thương cho đệ đệ, nhưng thuốc phàm trần chỉ có thể giảm đau tạm thời, không thể chữa lành ngay lập tức. Đôi mắt A Ngưu đỏ hoe, tràn đầy vẻ lo lắng nhưng vẫn cố mím môi, gật đầu với ca ca.
"Lục Phong ca ca, đệ không sao... Ca phải cố lên!" A Ngưu thì thầm, giọng nói run rẩy vì đau đớn.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua Chu Thông và Vương Đằng. Sát ý cuồng bạo cuộn trào trong lồng ngực cậu hệt như lôi dịch dưới đáy vực sâu, nhưng nhục thân phế mạch rách nát ép cậu phải nhẫn nhịn cực hạn. Cậu biết, hôm nay không phải là lúc bộc phát vũ lực cận chiến, mà là lúc dùng trận pháp để bẻ gãy sự kiêu ngạo của kẻ thù.
"Buổi kiểm tra bắt đầu!" Chu Thông đập mạnh chén trà xuống bàn, giọng nói khàn khàn vang lên. "Trong vòng hai canh giờ, mỗi người phải dùng Phế Linh Thạch và sắt vụn rèn đúc ra một khối trận cơ phàm cấp sơ kỳ. Kẻ nào thất bại... lập tức trục xuất, ném xuống khu mỏ số chín dọn xác!"
Đám tạp dịch xung quanh run rẩy. Khu mỏ số chín là vùng tử địa, nơi sấm sét đánh sập hầm hằng ngày, phu mỏ vào đó chưa từng có ai sống sót trở ra quá một tháng.
*Beng! Beng! Beng!*
Tiếng búa tạ nện xuống đe sắt đồng loạt vang lên. Các đệ tử ngoại môn bắt đầu rèn đúc. Vương Đằng ra tay vô cùng hoa mỹ. Hắn vận chuyển linh lực Luyện Khí tầng 6, dẫn lưu lôi hỏa từ hỏa lò chạy dọc theo lưỡi búa rèn. Chiếc vòng lôi đồng trên tay hắn rực sáng, từng nét vẽ trận văn Thanh Vân Lôi Trận cơ bản hiện lên trên khối thạch quặng một cách mượt mà. Đám onlookers xung quanh không tiếc lời trầm trồ khen ngợi.
Trái ngược với sự hoa mỹ của Vương Đằng, Lục Trường Sinh hành động chậm chạp và vụng về hệt như một phàm nhân không có linh căn. Cậu cầm chiếc búa sắt thô sơ bằng tay phải, tay trái quấn băng gạc đen giữ chặt khối sắt vụn rỉ sét trên đe. Cậu không hề bộc phát bất kỳ một tia linh lực nào, chỉ dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy để nện búa.
Thế nhưng, không ai biết rằng, dưới lớp băng gạc đen kia, thần thức của Lục Trường Sinh đang vận hành đến cực hạn. *Thần Thức Cảm Địa Mạch* phóng thích xuyên qua nền đá xưởng rèn, cảm nhận sâu sắc dòng nhiệt lượng hỏa năng ngầm dưới đất đang liên kết trực tiếp với hỏa lò số bảy. Cậu dùng *Ngoại môn Chế Trận Cơ Thuật*, nương theo nhịp rung động của địa mạch để gõ búa. Mỗi nhát búa nện xuống đều rơi đúng vào điểm yếu kết cấu của Phế Linh Thạch, ép tạp chất ra ngoài mà không làm rạn nứt cấu trúc đá rỗng.
"Hừ, gã phế vật kia cũng ra dáng lắm." Vương Đằng liếc nhìn hỏa lò số bảy, trong lòng dâng lên sự đố kỵ khó tả. Hắn nhận thấy khối trận cơ thô sơ của Lục Phong tuy không có linh quang rực rỡ, nhưng các đường vân sắt và đá lại hòa quyện chặt chẽ một cách quỷ dị, độ ổn định vượt xa các đệ tử ngoại môn khác.
"Muốn qua mặt ta? Nằm mơ đi!"
Ánh mắt Vương Đằng lóe lên tia tàn độc. Hắn lén lút bấm ngón tay trái, kích hoạt một luồng ám kình lôi hỏa từ chiếc vòng lôi đồng. Luồng năng lượng tà ác này men theo các kẽ nứt địa mạch dưới nền đá, lao thẳng về phía hỏa lò số bảy của Lục Trường Sinh hòng phá hủy lò nung, khiến trận cơ của cậu b nổ tung thành phế phẩm.
*Ầm! u u...*
H hỏa lò số bảy đột ngột rung chuyển dữ dội. Ngọn lửa đỏ bình thường bỗng chốc hóa thành màu trắng xanh hot-hot, nhiệt độ tăng vọt lên gấp mười lần trong chớp mắt. Than củi bên trong bùng cháy điên cuồng, luồng lôi hỏa quá tải chực chờ nổ tung.
"A! H hỏa lò số bảy sắp sập rồi!" Đám tạp dịch hoảng loạn lùi lại.
Lục Trường Sinh biến sắc. Nhiệt lượng cực hạn phả thẳng vào mặt cậu, vết sẹo tội ấn trên trán nóng rát như bị nung đỏ.
*Thử nghiệm thất bại*: Trong tình thế khẩn cấp, Lục Trường Sinh cố gắng dùng chiếc búa sắt thông thường để gạt bớt khối sắt vụn đang bốc cháy ra ngoài. Thế nhưng, cán gỗ của búa sắt vừa chạm vào luồng lửa trắng xanh đã lập tức bị nung chảy, hóa thành tro bụi trong chớp mắt. Luồng hỏa lực bùng phát dữ dội quất thẳng vào tay trái của cậu.
*Cái giá thật sự*: Lòng bàn tay trái của Lục Trường Sinh bị bỏng nặng một mảng lớn, da thịt rách nát, rỉ ra máu lôi đình đỏ tía cực kỳ đau đớn. Cơn đau xé rách linh hồn dội thẳng vào thức hải, đan điền phế thải rách nứt của cậu rung lên bần bật.
"Brat! Khóa chặt tâm trí! Dùng Nghịch Chuyển Hỏa Lò lập tức!" Tiếng hét của Thái Huyền Tử vang lên như sấm rền trong đầu cậu.
Lục Trường Sinh nhắm chặt mắt. Cậu không lùi bước, cũng không bộc phát linh lực tu sĩ. Cậu vận hành *Thần Thức Cảm Địa Mạch* ở mức tối đa, cảm nhận dòng lôi hỏa quá tải tàn bạo đang tàn phá hỏa lò.
*Suy luận chiến thuật*: Luồng lôi hỏa này do Vương Đằng dùng ám kình dẫn lưu từ địa mạch ngầm. Nếu cậu cố tình dập tắt nó, cậu sẽ phải dùng đến lôi lực nguyên thủy trong xương tủy, điều đó sẽ khiến thân phận trận sư bại lộ. Cách duy nhất là dùng *Nghịch Chuyển Hỏa Lò* – biến chính lực phá hoại của đối thủ thành nguyên liệu tôi luyện tuyệt hảo cho trận cơ của mình, dùng hỏa lực quá tải để nung chảy Hắc Lôi Thiết rỉ sét giấu dưới giẻ rách.
Cắn rách đầu ngón tay trỏ tay phải (vết thương cũ vừa mới kết vảy), Lục Trường Sinh lén vẽ một nét vẽ mờ nhạt của *Huyết Trận Ẩn Thân* lên mặt đá rèn bên cạnh lò. Trận pháp ẩn khí bùng phát, tạo ra một vùng ảo ảnh sương mù siêu nhỏ che mắt toàn bộ người xem và thần thức của Vương Đằng.
Cậu ném khối Phế Linh Thạch rác rưởi và thanh Hắc Lôi Thiết đỏ lửa vào thẳng trung tâm luồng lôi hỏa đang nổ tung.
"Đồng hóa cho ta!"
Lục Trường Sinh thét lớn trong lòng. Thần thức nhạy bén của cậu bao bọc lấy khối sắt đá, điều phối dòng nhiệt lượng trắng xanh chạy dọc theo các đường vân trận văn Nghịch Mệnh khắc sâu trong xương tủy cậu. Cậu biến chính nhục thân rách nát của mình thành một trận nhãn trung gian, dẫn lưu toàn bộ luồng hỏa lực bùng nổ vào lòng khối trận cơ.
*Ầm!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong hỏa lò số bảy. Thế nhưng, thay vì nổ tung ra ngoài tàn phá vạn vật, hỏa lò lại đột ngột sụp đổ hướng vào trong. Toàn bộ nhiệt lượng và tia sét tím ngắt bị hút sạch sẽ vào khối sắt đá trên đe rèn của Lục Trường Sinh.
*Cộng hưởng ngược bùng phát!*
Do Lục Trường Sinh đã đồng hóa và đảo ngược hoàn toàn dòng chảy năng lượng của hỏa lò, luồng ám kình lôi hỏa do Vương Đằng phóng ra bị dội ngược trở lại theo đúng đường địa mạch liên kết.
*Beng! Ầm!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát tại hỏa lò số một của Vương Đằng. Nắp lò rèn bằng đồng thau nặng trăm cân bị thổi bay lên trần nhà, vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ. Luồng lôi hỏa quá tải dội ngược cực mạnh đánh thẳng vào ngực Vương Đằng.
"A!"
Vương Đằng thét lên một tiếng thảm thiết. Nhục thân của hắn bị luồng năng lượng phản phệ hất văng xa mười trượng, đập mạnh vào vách đá xám xịt của xưởng rèn. Bộ gấm bào xanh lộng lẫy bị thiêu rụi xém đen rách nát, gương mặt kiêu ngạo phủ đầy muội than đen kịt, hộc ra một ngụm máu tươi rỉ lôi điện xanh lam nhạt. Khối hỏa hệ trận cơ đang rèn dở dang trên đe của hắn bị chấn động nứt vỡ hoàn toàn, hóa thành một đống tro bụi phế thải.
Cả xưởng rèn rơi vào trạng thái tĩnh lặng như tờ. Đám tạp dịch mắt trợn ngược, mồm há hốc nhìn thiên tài trận pháp ngoại môn đang nằm rên rỉ dưới đất đá đổ nát.
Giữa làn khói bụi lưu huỳnh dần tan biến, Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ bên hỏa lò số bảy đã sụp đổ hoàn toàn. Trên đe rèn của cậu, một khối trận bàn màu đen kịt, nặng nề hệt như hắc thiết rực sáng những đường vân lôi điện tím ngắt chạy dọc mượt mà – *Hắc Thiết Trận Bàn* hoàn mỹ đầu tiên đã được chế tác thành công.
"Trận... Trận cơ phàm cấp hoàn mỹ!" Một đệ tử ngoại môn run rẩy hét lên.
Chu Thông bật dậy khỏi ghế gỗ lim, chén trà trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Gã béo phì vội vã chạy lại đỡ Vương Đằng dậy, đôi mắt hí nhìn Lục Trường Sinh đầy vẻ căm hận và nghi ngờ tột độ. Gã không thể tin nổi một gã phế nhân tạp dịch lại có thể rèn ra trận cơ hoàn mỹ, càng không thể tin nổi thiên tài Vương Đằng lại bị nổ lò rèn nhục nhã thế này.
"Lục Phong! Mày... mày dám dùng tà thuật ám hại Vương sư huynh?" Chu Thông gầm lên, vung roi da nạm gai sắt lên định quất xuống.
"Chu chấp sự, tiểu nhân đan điền phế thải, làm sao có linh lực để ám hại tu sĩ Luyện Khí tầng sáu?" Lục Trường Sinh đứng thẳng lưng, giọng nói trầm lặng nhưng chứa đựng một sự lạnh lùng thấu xương. Cậu giơ bàn tay trái bị bỏng nặng rách nát rỉ máu đầu ngón tay ra trước mặt gã. "Lò rèn của tiểu nhân bị quá tải sụp đổ, tay tiểu nhân cũng bị bỏng phế. Vương sư huynh tự mình rèn đúc lỗi gây nổ lò, liên quan gì đến tiểu nhân?"
Chu Thông nghẹn họng. Gã nhìn quanh, quả thật không hề cảm nhận được bất kỳ một chút dao động linh lực nào phát ra từ người Lục Phong. Vương Đằng từ dưới đất gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu sát khí gầm rú nhìn Lục Trường Sinh, sự đố kỵ và nhục nhã dâng tràn tột đỉnh trong lòng.
"Chu... Chu Thông! Đuổi... đuổi cổ nó đi!" Vương Đằng rít qua kẽ răng, phun ra một ngụm máu đen.
Chu Thông hít một hơi thật sâu, nén cơn giận dữ xuống. Gã biết nếu xử tử Lục Phong công khai lúc này mà không có bằng chứng sẽ làm loạn lòng quân phu mỏ. Gã nở một nụ cười tàn độc, gương mặt đầy thịt mỡ rung lên bần bật:
"Tốt! Lục Phong, mày rèn ra trận cơ hoàn mỹ, coi như mày qua được buổi kiểm tra hôm nay. Thế nhưng... ngoại môn Thanh Vân Tông không nuôi kẻ rác rưởi nhàn rỗi. Khu mỏ số chín vừa bị sập đá lôi thạch nghiêm trọng, thiếu người dọn dẹp."
Chu Thông bước sát lại gần Lục Trường Sinh, giọng nói hạ thấp đầy vẻ chết chóc:
"Bắt đầu từ ngày mai, mày và cả thằng rác rưởi A Ngưu kia... lập tức chuyển xuống khu mỏ số chín lao dịch! Không dọn sạch lôi thạch, tao sẽ lột da cả hai đứa mày!"
A Ngưu nghe thấy thế, gương mặt nhỏ nhắn lập tức cắt không còn một giọt máu, ngã quỵ xuống đất cát.
Lục Trường Sinh đứng lặng trong sương mù rỉ sét, tay phải ôm chặt lấy khối Hắc Thiết Trận Bàn mới rèn nóng hổi, bàn tay trái bị bỏng rát run rẩy nhẹ. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt tàn độc của Chu Thông, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng không tiếng động.
Khu mỏ số chín... Vực Sâu Sét Đánh... nơi chôn giấu mảnh vỡ quy tắc Lôi Đình sơ cấp đang réo gọi cậu hằng đêm.
Trận chiến phạt thiên này, rốt cuộc đã đến lúc phải khởi động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!