Nhạc nềnRetroRoman_March

Ẩn Mình Ở Đường Rèn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sủa xé tai của bầy chó săn lôi đình dội vào vách đá ẩm ướt của Địa đạo phế thải khu mỏ số 3, âm thanh loảng xoảng của xiềng xích sắt đen va chạm vào nhau mỗi lúc một dồn dập. Sát khí hung hãn của Phó giám ngục Tào Bưu như một luồng gió lạnh thấu xương thốc thẳng xuống từ cửa hầm ngầm bị phong tỏa hoàn toàn. Dưới đáy Phế tích Trận Nhãn Cổ, Lục Trường Sinh quỳ rạp trên nền đá buốt giá, nhục thân phế mạch rách nát bốc lên từng luồng khói trắng nhạt. Đan điền phế thải của cậu nhói đau như có vạn kim châm muối, mỗi sợi kinh mạch rách nứt thêm hai mươi phần trăm sau trận phản phệ kinh hoàng của cổ trận diệt sát vừa rồi. Thế nhưng, ẩn sâu dưới lớp da thịt đầy thương tích kia, xương tủy của cậu đã được khắc họa tầng tầng trận văn Nghịch Mệnh màu đỏ tía mờ ảo, đang điên cuồng hấp thụ tàn dư lôi quang cổ trận để rèn giũa gân cốt.


"Brat! Còn không mau chạy? B bầy chó săn kia có khứu giác linh khí cực nhạy, chỉ cần ngửi thấy một giọt máu lôi tộc của ngươi là cái đầu nhỏ của ngươi sẽ rơi xuống đất ngay lập tức!" Giọng nói cợt nhả của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên trong thức hải, mang theo sự thúc giục ngầm.


Lục Trường Sinh nghiến răng chịu đựng cơn đau xé rách linh hồn, gượng đứng dậy. Vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán cậu rỉ ra một vệt máu đỏ tía mờ ảo, nhỏ xuống gò má lem luốc bụi than. Cậu nhắm chặt mắt, cố gắng loại bỏ tiếng gầm rú của bầy thú săn bên ngoài, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào lòng bàn chân.


Trong khoảnh khắc sinh tử, một ký ức hiện về trong tâm trí cậu: hình ảnh lão binh mù Tần Thiết Y gầy gò gõ chiếc gậy tre xuống đất nghĩa trang hoang phế. *Cộc... cộc... cộc...* Nhịp gõ ấy không đơn thuần là thanh âm của gỗ chạm đá, mà là một nhịp điệu quỷ dị cộng hưởng hoàn mỹ với nhịp đập của địa mạch sâu thẳm.


Lục Trường Sinh vận hành *Địa Mạch Cảm Ứng Thuật* học được từ lão binh mù. Thần thức bẩm sinh của cậu phóng thích xuyên qua các tầng đá rỉ sét của phế tích cổ. Trong đầu cậu, thế giới tăm tối biến mất, thay vào đó là những đường vân địa mạch ngoằn ngoèo phát sáng như những sợi gân máu khổng lồ. Cậu nhanh chóng phát hiện ra một khe nứt địa mạch rò rỉ khí nóng cực hạn, luồn lách sâu dưới lòng đất, dẫn thẳng về phía nam biên cảnh – nơi đặt xưởng rèn ngoại môn của Thanh Vân Tông.


"Ở đây!"


Lục Trường Sinh cắn răng, cõng lấy thanh gỗ mục chứa Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận ẩn sâu trong đan điền, rồi thu mình chui tọt vào khe nứt địa tầng hẹp hòi ngay khi bầy chó săn lôi đình gầm rú xông phá cửa đá phế tích cổ. Luồng khí nóng từ địa hỏa ngầm thổi qua da thịt cậu, thiêu rụi toàn bộ dấu vết máu tươi lôi tộc còn sót lại, giúp cậu hoàn thành một màn thoát hiểm ngạt thở trong lòng đất.


***


Ba ngày sau.


*Beng! Beng! Beng!*


Tiếng búa tạ nện xuống đe sắt vang lên chói tai, dội vào vách đá xám của Ngoại môn Đường rèn trận Thanh Vân Tông. Không khí bên trong xưởng rèn khổng lồ này nóng hầm hập, ngột ngạt và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn muội than đen kịt. Từng luồng khói hỏa lò cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đen cả những xà gồ gỗ mục nát trên trần nhà. Đây là nơi chế tác trận cơ thô sơ cấp thấp cho đệ tử ngoại môn chiến đấu, cũng là bãi rác chứa đầy những phế thải rỉ sét bị tu sĩ tiên môn khinh rẻ.


Lục Trường Sinh lúc này đã khoác lên mình bộ áo vải thô xám bẩn thỉu của đệ tử tạp dịch rèn trận, đổi tên thành "Lục Phong" trầm lặng. Cánh tay trái của cậu quấn chặt những lớp băng gạc đen dày cộp để giấu đi các vết trận văn lôi đình đang chớm hóa tím rực sáng. Đầu ngón tay trỏ tay phải – nơi tự cắn rách vẽ trận – giờ đã được ngụy trang bằng những vết chai sạn thô ráp do cầm búa rèn hằng ngày.


"Lục Phong ca, than củi hỏa lò số bốn đã được đổ đầy rồi! Ca nghỉ ngơi một chút đi, việc nặng cứ để đệ lo!"


Một giọng nói non nớt, ấm áp vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu. Tiểu tạp dịch A Ngưu – cậu bé mười hai tuổi gầy trơ cả xương sườn, mặc chiếc áo vải thô vá chằng vá đắp lem luốc than củi – đang khệ nệ khênh một sọt than lớn đổ vào lò nung bên cạnh Lục Trường Sinh. Đôi mắt cậu bé sáng rực rỡ, nhìn Lục Trường Sinh đầy vẻ sùng bái và thân thiết.


A Ngưu bẩm sinh mang thể chất phế mạch giống cậu, thường xuyên bị các đệ tử dòng chính ngoại môn bắt nạt, đánh đập dã man. Từ khi Lục Trường Sinh thâm nhập vào đây dưới danh phận Lục Phong, cậu đã âm thầm dùng thần thức cảm nhận địa mạch để giúp A Ngưu gánh vác những công việc rèn đúc nặng nhọc, che chở cậu bé khỏi những trận đòn roi vô cớ. Mối liên kết thầm lặng giữa hai kẻ dưới đáy xã hội này dần trở thành mỏ neo tinh thần ấm áp duy nhất của Lục Trường Sinh giữa hang cọp tiên môn tàn bạo.


"A Ngưu, vất vả cho đệ rồi." Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, đưa tay lau mồ hôi trên trán cậu bé. Cậu lén rút từ trong túi áo ra một mảnh *Phế Linh Thạch* rỗng ruột nhặt nhạnh từ bãi rác ngoại môn hằng đêm.


Trong những đêm tĩnh lặng dưới xưởng rèn hoang vắng, Lục Trường Sinh đã dùng chính những viên Phế Linh Thạch rác rưởi này để rèn luyện độ thuần thục của ngón tay khắc trận văn. Cậu cũng âm thầm thu thập các mảnh vụn *Hắc Lôi Thiết* biến dị rỉ sét bị vứt bỏ trong xưởng rèn, dùng kỹ thuật rèn đúc thô sơ để chế tác mười hai cây kim châm lôi sắt – trận cụ thiết yếu để ngự trận sau này.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ xưởng rèn bị đạp văng thô bạo. Chu Thông – gã trùm tạp dịch ngoại môn béo phì, bụng phệ, mặt đầy thịt mỡ hung tợn – bước vào với chiếc roi da nạm gai sắt lăm lăm trên tay. Gã hất hàm nhìn Lục Trường Sinh, giọng nói rít qua kẽ răng đầy tham lam: "Lục Phong! Thuế rèn trận của tháng này đâu? Đừng tưởng trốn trong góc lò rèn này là tao không tìm tới! Mười viên linh thạch vụn, hoặc là nộp ra, hoặc là tao chặt đứt hai tay mày ném vào hầm mỏ!"


Lục Trường Sinh khẽ biến sắc. Cậu nhẫn nhịn cực hạn, cúi đầu khúm núm để che giấu ánh mắt lạnh lùng dâng tràn sát ý. Cậu thò tay vào túi áo thô rách, lôi ra vài đồng tiền phàm nhân bẩn thỉu cùng hai khối quặng sắt thô đã được rèn giũa tinh khiết bằng lực lượng địa mạch, dâng lên bằng hai tay: "Chu chấp sự bớt giận, tiểu nhân đan điền phế thải, cả tháng qua chỉ tích lũy được bấy nhiêu quặng tinh khiết này... Mong chấp sự khai ân."


Chu Thông giật phắt lấy số quặng thô, nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ xuống đất: "Rác rưởi phế vật! Tháng sau nếu không có linh thạch vụn, tao sẽ bắt em gái mày đi bán làm dược nô!"


"Chu Thông, ngươi bớt lời vô bổ đi."


Một giọng nói kiêu ngạo, lạnh lùng đột ngột vang lên ngoài cửa xưởng rèn. Vương Đằng – thiên tài trận pháp ngoại môn Thanh Vân Tông, mặc gấm bào xanh thêu hình sấm sét rực rỡ, tay đeo vòng lôi đồng phát sáng lấp lánh – nghênh ngang bước vào. Hắn sở hữu Lôi Linh Căn trung phẩm, tu vi Luyện Khí tầng 6 mạnh mẽ, gương mặt luôn hếch cằm nhìn đời đầy vẻ đố kỵ.


Vương Đằng đang tìm kiếm một khối hỏa hệ trận cơ tốt để chuẩn bị cho hội nghị ngoại môn, nhưng ánh mắt xảo quyệt của hắn lại đột ngột quét qua góc rèn của Lục Trường Sinh. Gần đây, hắn phát hiện ra các khối trận cơ thô sơ rèn ra từ xưởng của gã phế nhân Lục Phong này có sự ổn định địa mạch kỳ lạ, hoàn mỹ đến mức đáng ngờ.


*U u u...*


Vương Đằng không nói một lời, lập tức phóng thích thần thức Luyện Khí tầng 6 cực mạnh quét thẳng qua nhục thân của Lục Trường Sinh. Luồng linh áp vô hình đè nặng không khí, khiến hỏa lò xung quanh reo lên những tiếng lách tách kinh hoàng.


Trong huyết quản Lục Trường Sinh, dòng máu Lôi tộc cổ xưa bỗng nhiên sôi sục dữ dội, lôi lực nguyên thủy từ đan điền phế thải chực chờ bộc phát cắn trả để tự vệ. Nếu để lộ bất kỳ một tia lôi áp nguyên thủy nào trước mặt Vương Đằng, thân phận thật sự của cậu và bức Bản đồ Thiên Đạo trong người sẽ hoàn toàn bại lộ.


"Bình tĩnh! Vận hành ẩn khí thuật lập tức!" Thái Huyền Tử cảnh báo gắt gao trong thức hải.


Lục Trường Sinh cắn chặt răng đến rỉ máu môi, âm thầm kích hoạt *Huyết Trận Ẩn Khí Thuật* trên da thịt. Các đường trận văn ẩn khí siêu nhỏ phát sáng đỏ tía mờ nhạt dưới lớp áo vải thô, cô lập hoàn toàn dao động lôi lực nguyên thủy vào sâu trong xương tủy cậu.


Thần thức của Vương Đằng dò quét qua người Lục Phong suốt ba hơi thở, nhưng chỉ cảm nhận được một đống đan điền phế thải rách nát, rỗng tuếch hoàn toàn không có linh căn của một phàm nhân yếu ớt. Vương Đằng khinh bỉ thu hồi thần thức, nhưng ánh mắt hắn bỗng nhiên khựng lại ở góc lò nung.


Dưới tấm giẻ rách rỉ sét ẩm ướt, một thanh *Hắc Lôi Thiết* phế thải đang đỏ lửa rực sáng, tỏa ra những làn khói xanh nghi ngút mang theo dao động lôi lực cực kỳ tinh thuần – thứ mà Lục Trường Sinh đang rèn lén để làm kim châm trận pháp.


"Hửm? Thanh sắt phế thải kia... tại sao lại có lôi khí tinh khiết thế này?" Vương Đằng nhíu mày, bước thẳng về phía lò nung hòng lật tấm giẻ rách ra kiểm tra.


Lục Trường Sinh giật mình kinh hãi. Cậu cố gắng bước lên che chắn, tay trái vô thức nắm chặt thanh sắt đỏ lửa nhưng khói bốc lên suýt lộ ra trận văn lôi đình khắc xương.


*Bộp!*


"Á! Cứu mạng! Lục Phong ca ca, đệ trượt chân!"


A Ngưu đột ngột hét lớn, cố tình vấp phải bệ đá hỏa lò, làm đổ ập cả xô nước than củi đen ngòm, bẩn thỉu ngay dưới chân Vương Đằng. Nước than đen kịt bắn tung tóe lên gấu gấm bào lộng lẫy màu xanh của thiên tài ngoại môn.


"Súc sinh hèn hạ! Mày làm cái gì thế?" Vương Đằng gầm lên phẫn nộ, vội vàng lùi lại để tránh bẩn, mặt đỏ gay vì giận dữ. Linh áp Luyện Khí tầng 6 bộc phát như cuồng phong, đè nặng khiến A Ngưu quỳ sụp xuống đất đá rách nát, rên rỉ đau đớn.


Chu Thông đứng bên cạnh lập tức biến sắc vì sợ hãi liên lụy, vội vàng vung roi da nạm gai sắt quất mạnh một phát chí mạng vào tấm lưng gầy gò của A Ngưu: *Chát!*


"Cái thằng tạp dịch vụng về này! Dám làm bẩn áo của Vương sư huynh! Tao đánh chết mày!" Chu Thông nghiến răng quất liên tiếp, da thịt trên lưng A Ngưu rách nát, máu tươi rỉ ra thấm đỏ lớp áo rách rưới.


A Ngưu cắn chặt răng chịu đựng đau đớn thấu xương tủy, đôi mắt to tròn đẫm lệ nhìn Lục Trường Sinh đầy kiên định, ra hiệu cho ca ca tuyệt đối không được bộc phát sức mạnh để bảo vệ mình.


Lục Trường Sinh siết chặt nắm tay dưới lớp băng gạc đen đến mức móng tay đâm rách lòng bàn tay rỉ máu tím nhạt mờ ảo. Sát ý cuồng bạo dâng trào tột đỉnh trong lồng ngực cậu, lôi điện nguyên thủy gầm rú điên cuồng trong xương tủy Nghịch Mệnh. Cậu muốn lao lên bóp nát cổ họng của Chu Thông và Vương Đằng ngay lập tức, nhưng lý trí đè nặng ép cậu phải nhẫn nhịn cực hạn.


"Nhẫn nại! Brat! Ngày mai mới là thời cơ phá trận nhãn!" Thái Huyền Tử ôm đầu hét lớn trong thức hải.


Vương Đằng nhìn gấu áo bẩn thỉu đầy than củi, rồi liếc nhìn Lục Phong đang đứng run rẩy (thực chất là cố đè nén sát ý) bằng nửa con mắt khinh bỉ tột độ:


"Hừ, một lũ rác rưởi phế mạch phàm nhân mà cũng muốn chạm vào trận cơ rèn đúc? Lục Phong, tao biết mày đang lén lút chế tác thứ gì đó ở đây. Ngày mai là buổi kiểm tra rèn đúc trận cơ ngoại môn Thanh Vân Tông. Nếu mày không rèn ra được một khối trận cơ phàm cấp hoàn mỹ để nộp lên, tao sẽ bảo Chu Thông trục xuất mày khỏi tông môn, ném mày và cả thằng tạp dịch vụng về này xuống khu mỏ hoang phế số chín cho quái vật ăn xác!"


Vương Đằng cười lạnh tàn nhẫn, ngoảnh mặt nghênh ngang bỏ đi cùng Chu Thông đang lôi kéo A Ngưu đang rỉ máu trên lưng ra ngoài xưởng rèn.


Cánh cửa gỗ sập mạnh lại, để lại không gian xưởng rèn hoang vắng đầy khói bụi lưu huỳnh và tiếng than củi cháy lép bép. Lục Trường Sinh đứng lặng trong bóng tối lò rèn, mái tóc dài bắt đầu xuất hiện vài sợi hóa bạc nhạt bay nhẹ trước hơi nóng hỏa lò. Cậu nhìn vết máu tươi của A Ngưu còn vương lại trên nền đất đá rách nát, rồi dời mắt sang thanh Hắc Lôi Thiết chưa rèn xong rực sáng ánh tím dưới giẻ rách.


Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận sâu trong thức hải bỗng chấn động mạnh mẽ, tỏa ra linh quang đỏ tía mờ ảo đầy oai nghiêm cổ xưa. Quyết tâm chuẩn bị đối phó bùng cháy điên cuồng trong đôi mắt thiếu niên mười bảy tuổi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!