Nhạc nềnRetroRoman_March

Bản Đồ Tàn Khuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lôi đình cuồn cuộn như thủy triều xám xịt, tràn ngập khắp cánh rừng biên cảnh Thanh Vân Châu. Tiếng vó ngựa lôi hệ dậm bôm bốp xuống nền đất đá và tiếng tru tréo của bầy chó săn lôi đình từ phía sau mỗi lúc một gần, xé toạc màn đêm tịch mịch.


Lục Trường Sinh cõng Thiết Trụ trên lưng, bước chân lảo đảo giẫm lên những bụi gai xương rồng khô khốc. Bả vai trái của cậu – vết thương cũ do đao sắt dẹt của Vương Bá quật rách ban chiều – giờ đây đang bỏng rát như có than hồng nung nấu. Máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo vải thô, lạnh ngắt và dính dấp. Đầu ngón tay trỏ tay phải bị cắn rách từ đêm qua vẫn âm ỉ nhói đau, mỗi nhịp tim đập là một lần luồng khí tức lôi hệ mỏng manh cắn xé kinh mạch phế thải.


"Trường... Trường Sinh... bỏ thúc xuống đi..." Thiết Trụ thều thào bên tai cậu, hơi thở đứt quãng, lồng ngực gầy gộc của anh phập phồng đau đớn do gãy xương sườn. "Bầy chó săn của Tào Bưu có khứu giác linh khí... Mùi máu của thúc sẽ làm hại cả hai chú cháu..."


"Không được!" Lục Trường Sinh nghiến chặt răng, quai hàm bạnh ra đầy kiên định. Đôi mắt thiếu niên mười bảy tuổi lóe lên những tia nhìn sắc lạnh giữa đêm tối. "Thúc vì cháu mà chịu đòn roi, cháu tuyệt đối không bỏ mặc thúc!"


Thần Thức Cảm Địa Mạch của cậu đang vận hành đến cực hạn. Trong đầu Lục Trường Sinh, thế giới sương mù biến mất, thay vào đó là những đường vân năng lượng màu xám tía ngoằn ngoèo ẩn sâu dưới lòng đất. Cậu cảm nhận được ba luồng khí tức hung hãn của tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ đang dẫn đầu bầy chó săn lao điên cuồng về phía này, chỉ cách cậu chưa đầy nửa dặm.


Nếu cứ tiếp tục chạy thế này, cả hai sẽ bị bắt sống. Hơn nữa, thạch động ẩn nấp – nơi muội muội Lục Dao đang ngủ đông bảo mệnh – chỉ cách đây hai dặm. Mùi máu tươi trên người Thiết Trụ chắc chắn sẽ dẫn bầy chó săn tìm đến tận cửa hang.


"Phải dẫn dụ chúng đi hướng khác!"


Một quyết định dứt khoát lóe lên trong đầu Lục Trường Sinh. Cậu lướt nhanh đến một gốc cổ thụ mục nát bị sấm sét đánh rỗng ruột bên bìa rừng. Cậu cẩn thận đặt Thiết Trụ ngồi vào trong hốc cây, lén bốc một nắm huyết tro nghĩa trang rải xung quanh để át đi mùi máu, rồi thì thầm: "Thiết Trụ thúc, nằm im ở đây. Cháu sẽ dẫn bọn chó săn đi hướng khác. Sau khi an toàn, cháu sẽ quay lại đón thúc!"


"Trường Sinh! Đừng đi!"


Không đợi Thiết Trụ kịp ngăn cản, Lục Trường Sinh đã đứng phắt dậy. Cậu cắn rách thêm một vết thương trên lòng bàn tay trái, để máu tươi rỉ ra ròng ròng, cố ý để lại một vệt máu rõ ràng trên các phiến đá dọc đường. Cậu chạy điên cuồng về phía nam, hướng thẳng tới Địa đạo phế thải khu mỏ số 3.


Khu mỏ số 3 đã bị Thanh Vân Tông bỏ hoang từ trăm năm trước do cạn kiệt quặng thạch. Nơi đó địa hình hiểm trở, vách đá dựng đứng và đầy những hầm ngầm sạt lở hoang phế, là nơi lý tưởng nhất để cắt đuôi truy binh.


"Gâu! Gâu!"


Tiếng chó sủa dữ dội vang lên ngay phía sau. Ánh lửa đuốc đỏ rực xé rách sương mù. Lục Trường Sinh thậm chí có thể nghe thấy tiếng cười lạnh tàn nhẫn của Tào Bưu: "Tìm thấy vệt máu rồi! Thằng phản đồ phế mạch kia chạy hướng này! Đuổi theo! Chặt chân nó cho tao!"


Lục Trường Sinh lao vào cửa địa đạo phế thải khu mỏ số 3. Không khí bên trong tối tăm, ẩm ướt, nồng nặc mùi đồng rỉ sét và đất đá mục nát. Cậu chạy bất chấp bóng tối, hoàn toàn dựa vào thần thức cảm nhận địa mạch để tránh những tảng đá sụt lún.


Nhưng thể chất phế mạch yếu ớt của phàm nhân rốt cuộc cũng có giới hạn. Cơn mệt mỏi rã rời ập đến, đan điền phế thải nhói đau kịch liệt do phản phệ lôi lực từ đêm qua chưa tan.


*Rắc!*


Một phiến đá rêu phong dưới chân cậu thình lình nứt vỡ. Lục Trường Sinh mất đà, cả cơ thể gầy gò trượt dài xuống một khe nứt không đáy sâu hoắm tối đen như mực. Cậu lăn lộn va đập dữ dội vào vách đá sắc nhọn, xuyên qua những tầng dầm gỗ mục nát của hầm mỏ cổ, rồi rơi tự do xuống khoảng không tăm tối.


*Bùm!*


Cậu rơi sầm xuống một nền đá cứng ngắc, lạnh buốt. Cú ngã cực mạnh khiến xương sườn Lục Trường Sinh như gãy vụn, lục phủ ngũ tạng đảo lộn, đầu óc choáng váng dữ dội. Cậu nằm rên rỉ trong bóng tối, máu tươi từ miệng trào ra, nhuộm đỏ cả khoảng đất đá dưới thân.


Khi cơn đau dịu đi đôi chút, Lục Trường Sinh gượng dậy nhìn xung quanh. Cậu bàng hoàng phát hiện mình đang nằm giữa một không gian ngầm khổng lồ rộng lớn vạn trượng – Phế tích Trận Nhãn Cổ.


Bao quanh không gian này là hàng vạn cột đá khổng lồ tạc hình rồng sấm sét cổ xưa, hầu hết đã bị nứt vỡ rêu phong phủ đầy. Ở trung tâm phế tích là một tòa tế đàn bằng đá xám cổ kính, rỉ ra những tia chớp tím nhạt mờ ảo. Linh khí nơi đây cô đặc đến mức gần như hóa lỏng, chứa đựng một luồng uy áp sấm sét nguyên thủy oai nghiêm tột đỉnh khiến thần thức cậu run rẩy dữ dội.


Nhưng sự xâm nhập đột ngột của cậu đã kích hoạt hệ thống tự vệ của cổ trận.


*U u u...*


Bức tường đá cổ xưa xung quanh bỗng nhiên rực sáng. Những đường vân trận pháp rỉ sét trên tường đá tự động vận chuyển, ngưng tụ thành hàng vạn tia chớp màu tím ngắt sắc bén như kiếm mang, khóa chặt hoàn toàn nhục thân của Lục Trường Sinh.


"Nguy rồi! Cổ trận sát thương tự động kích hoạt!"


Lục Trường Sinh kinh hoàng. Cậu cố gắng vận dụng Thần Thức Cảm Địa Mạch để điều phối dòng chảy năng lượng, hòng phá giải kết cấu trận nhãn trước mặt.


*Oanh!*


Một tia chớp tím khổng lồ bắn ra từ tường đá, đánh thẳng vào ngực Lục Trường Sinh. Cậu phóng thần thức ra cản phá, nhưng không có linh lực hỗ trợ, thần thức mỏng manh lập tức bị lôi quang đánh tan rã. Lục Trường Sinh bị hất văng xa mười trượng, đập mạnh vào cột đá cổ, đan điền phế thải rách nát thêm 20%, kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn, máu tươi phun ra như mưa.


Cơn đau đớn xé rách linh hồn khiến cậu gần như ngất lịm. Trong cơn mê muội, bàn tay cậu vô tình chạm vào lồng ngực rách nát, nơi cất giấu một khúc xương sườn thứ ba của vong phụ Lục Hàn Sơn. Cậu rút ra khúc xương sườn rỉ máu ấy, bên trong giấu kín một bức họa cổ rách nát màu xám xịt – Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận.


Máu tươi từ vết thương rách ngón tay trỏ và lồng ngực Lục Trường Sinh rỉ ra, nhuộm đỏ hoàn toàn bức họa cổ rách nát. Dòng máu mang huyết mạch Lôi tộc cổ xưa chính tông bỗng nhiên bùng phát một luồng dao động lôi lực nguyên thủy siêu việt.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Bức họa cổ hấp thụ sạch sẽ dòng máu của cậu, đột nhiên tỏa ra linh quang màu đỏ tía mờ ảo đầy oai nghiêm cổ xưa. Nó tự động lơ lửng bay lên giữa không trung thức hải của Lục Trường Sinh, thắp sáng toàn bộ không gian tăm tối.


"Tsk tsk, một gã phế mạch trận nô của Lôi tộc? Lại còn mang tội ấn trên trán? Thật là thú vị..."


Một giọng nói cợt nhả, lười biếng bỗng nhiên vang vọng khắp thức hải của cậu.


Lục Trường Sinh kinh ngạc nhìn lên. Giữa linh quang đỏ tía của bức họa cổ, hình ảnh một lão già lôi thôi lếch thếch hiện lên. Lão mặc đạo bào rách rưới, tay cầm bình rượu hư ảo liên tục hớp từng ngụm, ngồi vắt vẻo trên bản đồ thiên đạo, đôi mắt híp lại nhìn cậu đầy tò mò.


"Tiền bối... người là ai?" Lục Trường Sinh thều thào truyền âm bằng thần thức.


"Lão phu là Thái Huyền Tử, tàn hồn cổ trận sư bị phong ấn trong bức họa này vạn năm qua." Lão già cợt nhả cười, rồi liếc nhìn bức tường đá đang ngưng tụ luồng lôi quang diệt sát thứ hai bên ngoài: "Bắt nhịp đi, brat! Cổ trận sấm sét kia sắp đánh chết ngươi rồi. Ngươi có muốn sống không?"


"Muốn! Cháu phải sống để cứu muội muội!" Lục Trường Sinh hét lên trong thức hải.


"Tốt! Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận này thực chất chứa đựng một phần linh hồn của Cổ Thần sáng thế bị mười vị Tiên Tôn phản bội vạn năm trước. Muốn ngự trị nó và phá giải cổ trận ngoài kia, ngươi phải dùng Nghịch Mệnh Trận Pháp để biến nhục thân thành trận nhãn. Nhưng cái giá phải trả... là cực kỳ tàn khốc!"


Thái Huyền Tử bỗng nhiên nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như kiếm mang nhìn thẳng vào cậu: "Ngươi phải dùng Huyết Tủy Khắc Trận Pháp, tự tay dùng thần thức khắc trận văn trực tiếp vào tận xương tủy và đan điền phế thải của mình. Nỗi đau đớn này sẽ xé rách linh hồn ngươi thành trăm mảnh. Ngươi có dám chịu không?"


Nhìn luồng lôi quang tím ngắt khổng lồ trên tường đá chuẩn bị giáng xuống đầu, nghĩ đến nụ cười yếu ớt của Lục Dao và sự tàn bạo của Thanh Vân Tông, ánh mắt Lục Trường Sinh chợt bùng lên một ngọn lửa quyết liệt bất khuất.


"Có gì mà không dám! Đến đi!"


"Tốt! Cắn lưỡi cho lão phu! Lấy huyết tủy đầu tim nhỏ vào trận nhãn tàn khuyết!" Thái Huyền Tử quát lớn.


Lục Trường Sinh cắn mạnh đầu lưỡi rách nát, dùng chút tàn lực cuối cùng phun ra một ngụm máu đầu tim chứa tinh hoa huyết tủy đỏ tía lên Bản đồ Thiên Đạo. Bức họa cổ rống lên một tiếng gầm rú cổ xưa, phóng ra mười hai đường vệt sáng đỏ thẫm đâm thẳng vào các khiếu huyệt cơ thể cậu.


"A... A!!!"


Một cơn đau đớn tột cùng, xé rách da thịt rỉ máu lôi đình bùng nổ trong nhục thân Lục Trường Sinh. Cậu cảm giác như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang luồn lách vào tận tủy xương, cưa xẻ từng khúc xương sườn rách nát. Thần thức bẩm sinh của cậu bị cưỡng ép biến thành một cây đục đá vô hình, tự tay khắc họa các nét trận văn của Nghịch Mệnh Trận Pháp lên đan điền phế thải.


Kinh mạch phế thải rách nát run rẩy dữ dội, khói trắng bốc lên nghi ngút từ các lỗ chân lông, làn da cậu nứt nẻ rỉ máu tím nhạt mờ ảo đầy đau đớn. Thần hồn cậu như bị nghiền nát thành tro bụi rồi lại được ghép lại hằng ngày.


Nhưng Lục Trường Sinh không ngất đi. Cậu bấu chặt móng tay vào đất đá, tội ấn hình tia sét trên trán rực sáng rỉ máu ròng ròng, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất: Sống sót để báo thù!


*Oanh!*


Tia chớp tím diệt sát khổng lồ từ bức tường đá cổ xưa cuối cùng cũng giáng xuống đầu cậu với sức công phá hủy diệt Trúc Cơ sơ kỳ.


Đúng lúc này, trận văn Nghịch Mệnh trên xương tủy Lục Trường Sinh hoàn thành nét vẽ cuối cùng. Đan điền phế thải của cậu bỗng chốc biến thành một trận nhãn khép kín hoàn mỹ, rực sáng linh quang đỏ tía.


*Hưu!*


Tia chớp tím diệt sát đánh trúng người cậu không hề nổ tung nhục thân phàm nhân, mà bị trận văn Nghịch Mệnh trên da thịt hấp thụ hoàn toàn. Luồng lôi lực nguyên thủy bạo liệt bị cưỡng ép dẫn lưu chạy qua các nét khắc xương tủy, chuyển hóa thành năng lượng rèn thể, tẩy tủy phạt cốt gột rửa sạch sẽ tạp chất hầm mỏ trong người cậu hằng năm qua.


Bức tường đá cổ xưa mất đi năng lượng lôi điện bỗng chốc rạn nứt rồi sụp đổ thành đống tro bụi hoang phế.


Lục Trường Sinh quỳ rạp dưới đất, toàn thân bốc khói trắng, da thịt nứt nẻ rỉ máu nhưng khí tức xung quanh cậu bỗng nhiên trở nên thâm trầm, oai nghiêm tột đỉnh. Huyết Nhục Khắc Trận đã chính thức nhập môn sơ cấp!


Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận trong thức hải của cậu bỗng chấn động mạnh. Trên bức họa cổ rách nát, một điểm sáng màu đỏ rực rỡ đột ngột bùng cháy, hiển lộ rõ ràng một tọa độ nằm ngay dưới đáy Vực Sâu Sét Đánh.


"Tsk tsk, không ngờ ngươi lại sống sót thành công rèn thể." Thái Huyền Tử ngồi trên bản đồ cười khà khà đầy huyền bí: "Nhìn thấy điểm đỏ kia chưa? Đó chính là nơi chôn giấu mảnh vỡ quy tắc Lôi Đình sơ cấp của thiên đạo cũ. Chỉ có nhảy xuống đáy Vực Sâu Sét Đánh dung hợp nó, ngươi mới có thể hoàn toàn khôi phục kinh mạch phế thải và nghịch thiên cải mệnh!"


Lục Trường Sinh nhìn điểm đỏ rực rỡ hiển thị trên bản đồ, lòng đầy chấn động dâng trào quyết tâm phục hận gia tộc.


Nhưng chưa kịp để cậu định thần, tiếng sủa dữ dội của bầy chó săn lôi đình và tiếng bước chân rầm rộ xích sắt va chạm đã vang vọng từ phía trên địa đạo phế thải.


"Tào Bưu đã dẫn quân phong tỏa hoàn toàn lối ra của địa đạo phế thải khu mỏ số 3 rồi!" Thái Huyền Tử liếc mắt nhìn lên, cười lạnh tàn nhẫn: "Brat, áp lực mới đến rồi đấy. Ngươi chuẩn bị đối phó thế nào?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!