Nhạc nềnRetroRoman_March

Thần Tiệp Lôi Vực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão gầm rú giữa canh ba đêm muộn, trút những dòng nước xối xả xuống vùng biên cảnh Thanh Vân Châu hoang dã. Từng luồng cuồng phong rít lên qua những khe đá xám khô cằn, cuốn theo màn sương lôi tím ngắt cuộn xoáy dữ dội. Thế nhưng, ngay tại chân bức tường đá đổ nát của Đền thờ Lôi Tộc hoang phế, vạn vật như bị đông cứng bởi một luồng áp lực vô hình, tàn bạo dâng tràn.


Một cột sáng vàng khổng lồ, rực rỡ nhưng lạnh lùng vô cảm, từ chiếc gương đồng Thiên Quy Kính Phân Thân trên không trung gióng thẳng xuống, khóa chặt hoàn toàn tọa độ của ba bóng người gầy gò bên dưới. Luồng kim quang ấy tịnh hóa sương mù lôi đình tự nhiên đến đâu là mặt đất khô cằn hiển lộ đến đó, không cho họ bất kỳ cơ hội nào để ẩn nấp.


"Hộc..."


Lục Trường Sinh khuỵu một gối xuống bùn lầy, nhục thân Hỗn Độn Trận Thể của cậu kịch chấn. Máu lôi tộc nguyên thủy màu tím nhạt rỉ ra xối xả từ vết thương rách sâu trên bả vai trái, nhỏ giọt xuống thềm đá cổ xưa của đền thờ, xèo xèo bốc lên làn khói trắng khi tiếp xúc với điện tích đậm đặc của cột sáng vàng. Đan điền phế thải rỗng tuếch của cậu nhói buốt dữ dội như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua, thần thức đã tiêu hao đến chín mươi phần trăm sau chuỗi trận chiến sinh tử liên tục.


Trên lưng cậu, Lục Dao vẫn nhắm chặt mắt, gương mặt nhỏ nhắn mười tuổi tái nhợt như giấy, vệt hắc tuyến ma khí trên trán uốn lượn u tối. Nhờ màng bảo hộ thanh khí tịnh hóa màu xanh lục nhạt bao bọc xung quanh, cô bé mới không bị luồng linh áp Trúc Cơ Đỉnh Phong của kẻ thù đè nát nhục thân phàm nhân. Bên cạnh cậu, Thẩm Diệu Thanh sắc mặt trắng bệch, đôi bàn tay thon dài run rẩy dắt chặt lấy tay phải của Lục Trường Sinh, cố gắng truyền đi chút linh lực mộc hệ mỏng manh để sưởi ấm cho cậu hằng giờ hằng khắc.


"Hahaha! Lũ kiến hôi nhát gan!"


Trên không trung, Trưởng lão Chấp Pháp Đường Ngụy Chấn bay lơ lửng giữa luồng kim quang chói lọi. Chiến giáp sắt đen khổng lồ của lão rực sáng lôi văn, mái tóc dựng đứng phát ra những tia sét tím đầy oai nghiêm. Lão nhìn xuống Lục Trường Sinh với ánh mắt ngạo nghễ, tàn bạo của một kẻ nắm giữ quyền sinh sát tối cao:


"Phản đồ Lôi tộc Lục Phong! Máu của ngươi đã bị Thiên Quy Kính Phân Thân ghi nhớ khí tức, dù có chạy trốn đến chân trời góc bể cũng không thoát khỏi cái chết! Khôn hồn thì giao ra Nghịch Mệnh Trận Pháp cổ xưa, ta sẽ cho ngươi một cái chết thanh thản, bằng không... ta sẽ bóc tách tủy xương của con bé kia ngay trước mặt ngươi!"


"Trường Sinh nhóc con, đừng nghe lão đạo sĩ thối tha đó!" Giọng nói khẩn trương, nghiêm túc của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên trong thức hải Lục Trường Sinh. "Thần thức của ngươi đã cạn kiệt, nhục thân đang bên bờ vực bạo nổ vì quá tải lôi hỏa. Tuyệt đối không được vận dụng lôi phạt nguyên thủy để đấu lực trực diện với Trúc Cơ Đỉnh Phong lúc này! Mau dẫn chúng thâm nhập vào sâu trong đền thờ cổ!"


Lục Trường Sinh nghiến chặt răng đến rỉ máu, mái tóc dài nửa đen nửa bạc bay múa trong gió bão. Cậu nhìn thẳng vào gương mặt tàn ác của Ngụy Chấn, ánh mắt tím ngắt lóe lên tia nhìn quyết đoán tột cùng. Cậu không nói một lời, gượng dậy dùng chút hơi tàn cuối cùng vận hành Lôi Nghịch Bộ, cõng Lục Dao và dắt Thẩm Diệu Thanh lao thẳng qua cổng đá đổ nát, thâm nhập vào sâu bên trong Đền thờ Lôi Tộc hoang phế.


*Oành!*


Ngay khi ba người vừa bước qua ngưỡng cửa, Ngụy Chấn gầm lên một tiếng phẫn nộ, vung đại lôi đao 'Lôi Phạt' chém mạnh một đao xuống. Luồng đao khí sấm sét tím ngắt khổng lồ xé rách không khí, oanh tạc thẳng vào cổng đền thờ cổ. Bức tường đá vạn năm đổ sập, đất đá rơi xuống như mưa rào chắn lối ra vào, giam cầm họ hoàn toàn bên trong không gian u tối, lạnh lẽo.


Bên trong đền thờ cổ, sương mù lôi đình xám xịt lơ lửng bao quanh những hàng cột đá khổng lồ nứt nẻ. Giữa chánh điện đổ nát là những pho tượng đá tổ tiên Lôi Tộc oai nghiêm nhưng đã mất đi đầu hoặc cụt tay chân do cuộc chiến diệt tộc vạn năm trước. Không khí nơi đây nồng nặc mùi bụi đá cổ xưa và oán oán khí u uất.


"Trường Sinh ca ca... chúng ta phải làm sao đây?" Thẩm Diệu Thanh đỡ Lục Trường Sinh tựa vào một bệ tượng đá đổ nát, giọng nói run rẩy lo lắng tột cùng. Nàng vội vàng lấy từ túi dược thảo ra một nhánh Thạch Linh Thảo nghiền nát, đắp lên bả vai trái đang rỉ máu tím nhạt của cậu để cầm máu tạm thời.


Lục Trường Sinh lồng ngực phập phồng thở dốc, đan điền phế thải nhói buốt dữ dội. Cậu biết rõ, Thiên Quy Kính Phân Thân của Ngụy Chấn chỉ bị nứt nhẹ, linh quang hoàng kim ngoài kia vẫn đang điên cuồng dò quét xuyên qua các vách đá đền thờ. Nếu không có trận pháp phòng ngự mạnh mẽ bảo hộ, chỉ trong vài hơi thở nữa, Ngụy Chấn sẽ dùng đại lôi đao chém nát toàn bộ ngôi đền cổ này.


"Diệu Thanh... bảo vệ Dao nhi..." Lục Trường Sinh khàn khàn lên tiếng, giọng nói mệt mỏi rã rời nhưng ngập tràn sự kiên định bất khuất.


Cậu thò tay phải rỉ máu vào túi da dắt hông, rút ra một miếng ngọc bội màu đỏ thẫm truyền đời của gia tộc — Lôi Tộc Huyết Ngọc. Miếng ngọc cổ xưa rỉ sét bám đầy vân đá xám, hoàn toàn lạnh ngắt và không có nửa điểm linh lực dao động. Thế nhưng, trong ký ức cuối cùng của đại bá Lục Thiên Hành truyền lại, đây là chìa khóa duy nhất để đánh thức ý chí bảo hộ của tổ tiên.


"Lôi Tộc Huyết Ngọc chỉ nhận diện huyết mạch chính thống." Thái Huyền Tử trầm giọng chỉ điểm trong thức hải. "Dùng máu đầu tim huyết tủy của ngươi để thắp sáng trận nhãn cổ xưa này. Nhưng cái giá phải trả là nhục thân của ngươi sẽ suy yếu cực hạn, kinh mạch phế thải của ngươi sẽ gánh chịu phản phệ sấm sét tàn phá dữ dội. Ngươi có dám không?"


Lục Trường Sinh nhìn em gái Lục Dao đang hôn mê sâu trên lưng, rồi nhìn Thẩm Diệu Thanh đang lo lắng tột cùng đứng che chắn trước mặt mình. Lòng kiêu hãnh của một trận sư phế mạch bừng sáng rực rỡ trong mắt cậu. Cậu cười lạnh một tiếng thầm trả lời Thái Huyền Tử:


"Có gì mà không dám? Nếu ngay cả muội muội và tri kỷ cũng không bảo vệ được, ta giữ lại nhục thân phế thải này làm gì?"


Không chút do dự, Lục Trường Sinh dùng ngón tay trỏ tay phải đâm mạnh vào lồng ngực, xuyên qua lớp da thịt rách nát chạm thẳng vào xương sườn khắc trận văn. Cậu cưỡng ép vận hành Lôi Tộc Tàn Thiên Quyết, kích thích dòng máu nguyên thủy ngủ say trong huyết tủy bùng phát. Một giọt máu đầu tim màu đỏ tía rực sáng lôi quang nguyên thủy tím ngắt từ ngực cậu trào ra, nhỏ thẳng lên mặt Lôi Tộc Huyết Ngọc.


*Hưu!*


Ngay khi giọt máu huyết tủy đầu tiên chạm vào miếng ngọc cổ, Lôi Tộc Huyết Ngọc kịch chấn dữ dội, hút cạn hoàn toàn giọt máu đỏ tía. Mặt ngọc rỉ sét bỗng chốc bong tróc hoàn toàn, rực sáng ánh sáng huyết ngọc đỏ thẫm chói mắt xé rách bóng tối u tối của đền thờ.


*Ục... ục... ục...*


Từ ba góc điện thờ cổ xưa, ba ngọn lôi đăng bằng đá thạch xám bám đầy rêu phong bỗng nhiên tự động thắp sáng. Những ngọn lửa điện tím ngắt gầm rú bùng cháy dữ dội, phát ra tiếng sấm rền vang rung động địa mạch dưới chân họ. Luồng năng lượng lôi điện cổ xưa vạn năm tích tụ trong đền thờ bỗng chốc được thắp sáng đồng bộ, kết nối hoàn mỹ với huyết tủy của Lục Trường Sinh.


"Anh Linh Lôi Tộc... Thức tỉnh cho ta!" Lục Trường Sinh thét lớn, vệt sẹo tội ấn hình tia sét trên trán cậu rách miệng rỉ máu đỏ tía mờ ảo rực sáng rực rỡ.


Từ trong ba ngọn lôi đăng đá cổ xưa, những luồng sương mù đỏ tía khổng lồ cuồn cuộn tuôn ra, ngưng tụ thành những bóng mờ chiến sĩ Lôi Tộc khổng lồ cầm thương lôi điện lơ lửng giữa không trung — đó chính là Anh Linh Hộ Vệ Lôi Tộc tích tụ ý chí chiến đấu bất khuất vạn năm qua.


Cùng lúc đó, một bức tường ánh sáng điện tích đen khổng lồ từ nền đất đền thờ dựng đứng lên, tạo thành kết giới đại trận phòng ngự tối cao — Thần Tiệp Lôi Vực bao bọc hoàn toàn ngôi đền cổ xưa.


*Ầm!*


Ngay khoảnh khắc đại trận vừa hình thành, từ phía bên ngoài vách đá sụp đổ, Ngụy Chấn đã vung đại lôi đao 'Lôi Phạt' chém xuống nhát đao hủy diệt thứ hai. Đao khí sấm sét tím ngắt khổng lồ mang theo linh áp Trúc Cơ Đỉnh Phong cuồng bạo oanh tạc thẳng vào mái vòm đền thờ cổ.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim loại đinh tai nhức óc vang lên chấn động cả không gian mười dặm. Luồng đao khí tàn bạo của Ngụy Chấn vừa chạm vào màng bảo hộ điện tích đen của Thần Tiệp Lôi Vực đã bị Lôi Huyết Anh Linh cầm thương lôi điện chặn đứng hoàn toàn giữa không trung. Thương lôi điện quét ngang xé gió, dễ dàng hóa giải và đánh tan nát luồng đao khí của Trúc Cơ Đỉnh Phong thành những tia lửa điện nhỏ li ti biến mất vào hư vô.


"Cái gì?! Đại trận hộ tộc của Lôi Tộc cổ xưa?!" Ngụy Chấn kinh ngạc biến sắc, lão già giẫm chân trên không lùi lại nửa bước, ánh mắt sấm sét tím ngắt đầy vẻ nghi ngờ nhìn kết giới điện tích đen đang gầm rú bao quanh ngôi đền.


Lão không ngờ rằng một gã phế mạch tạp dịch rác rưởi bị dồn vào đường cùng lại có thể kích hoạt được đại trận cổ xưa vạn năm này. Lòng tham vô độ muốn chiếm đoạt Nghịch Mệnh Trận Pháp và Lôi Tộc Huyết Ngọc càng bùng cháy điên cuồng trong mắt lão.


"Lũ tàn hồn rách nát! Để xem cái kết giới này đỡ được mấy đao của ta!"


Ngụy Chấn gầm lên điên cuồng phẫn nộ, lão dồn toàn lực linh hải Trúc Cơ Đỉnh Phong dồi dào vào đại lôi đao 'Lôi Phạt'. Thân hình khổng lồ mặc giáp sắt đen lướt nhanh tới, liên tục chém xuống hàng vạn đường đao khí sấm sét tím ngắt oanh tạc điên cuồng vào kết giới Thần Tiệp Lôi Vực.


*Oành! Bùm! Oành!*


Mỗi nhát đao oanh tạc của Ngụy Chấn đều làm rung chuyển cả dãy núi đá biên cảnh hoang hoang vắng. Thế nhưng, kết giới Thần Tiệp Lôi Vực rực sáng điện tích đen vẫn đứng vững như bàn thạch. Càng gánh chịu tấn công, sấm sét cổ xưa của đại trận càng phản chấn mạnh mẽ dữ dội.


Một luồng điện tích đen khổng lồ từ kết giới tự động phóng ngược lên bầu trời, giáng thẳng vào nhục thân Ngụy Chấn.


*Rắc rắc!*


Ngụy Chấn kịch chấn, tiếng sét cắn ngược cực mạnh đánh nứt toác một góc chiến giáp sắt đen khổng lồ của lão, rách da rỉ máu đen xối xả. Linh áp Trúc Cơ Đỉnh Phong kiêu ngạo của lão bị sấm sét cổ xưa phản chấn giật lùi về phía sau trăm trượng, suýt chút nữa rơi rụng xuống đất bùn lầy biên cảnh.


Bên trong đền thờ cổ, Lục Trường Sinh ngồi quỳ dưới bệ đá, nhục thân Hỗn Độn Trận Thể của cậu suy yếu mệt mỏi cực hạn do mất đi một lượng máu đầu tim lớn vẽ trận. Cánh tay trái hóa thạch 35% tê liệt hoàn toàn, buông thõng lạnh ngắt phát ra vài tia lửa đỏ tía mờ ảo. Thế nhưng, đôi mắt tím ngắt của cậu vẫn rực sáng rực rỡ oai nghiêm.


Nhìn những trận văn cổ xưa rực sáng lôi điện dọc theo các bức tường đá đền thờ đang cộng hưởng hoàn mỹ với Lôi Đình Tội Ấn rỉ máu trên trán mình, Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng một luồng ý chí chiến đấu bất khuất vạn năm qua của tổ tiên đang thẩm thấu vào thức hải của cậu. Đầu óc cậu bỗng chốc thanh thản lạ thường, từng dòng khẩu quyết cổ xưa của Lôi Tộc Tàn Thiên Quyết hiển hiện rõ nét trong tâm trí, giúp cậu ngộ ra cách thức ngự trị và điều hòa lôi lực nguyên thủy tinh khiết không tạp chất.


"Ngụy Chấn... ngươi tưởng có Trúc Cơ Đỉnh Phong là có thể ngự trị thiên quy sao?" Lục Trường Sinh thì thầm, nụ cười lạnh lùng nhạt nhòa hiện trên môi.


Thế nhưng, niềm vui chiến thắng tạm thời chưa kịp lan tỏa, từ phía bên ngoài kết giới sập đá, tiếng gầm rú phẫn nộ điên cuồng của Ngụy Chấn lại vang lên chấn động cả bầu trời đêm hoang dã. Lão già bị bỏng nặng rách giáp sắt đứng trên không trung, đôi mắt hóa đỏ ngầu sát khí căm hận tột cùng:


"Phản đồ rác rưởi! Ngươi ép ta phải dùng đến bí pháp cấm kỵ này! Hôm nay, ta thà hiến tế toàn bộ lực lượng này cũng phải chém nát cái đền thờ cổ rách nát của ngươi!"


Ngụy Chấn vung tay trái, Thiên Quy Kính Phân Thân nứt mặt gương rực sáng ánh sáng hoàng kim tàn bạo, khóa chặt mười tên lính Chấp Pháp Đường tinh nhuệ đang đứng xếp trận phòng ngự phía dưới đất bùn.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Mười luồng huyết khí đỏ thẫm từ tim của mười tên lính chấp pháp bỗng chốc bị lực lượng của kính đồng cưỡng ép bóc tách, dâng hiến hoàn toàn vào thanh đại lôi đao 'Lôi Phạt' trên tay Ngụy Chấn. Mười tên lính gào thét thảm thiết rồi ngã quỵ thoi thóp chết oan uổng, nhục thân khô héo thành xác khô trong chớp mắt.


Thanh đại lôi đao 'Lôi Phạt' hấp thụ huyết khí mười tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ bỗng chốc mở rộng khổng lồ dài ba trượng, rực sáng ánh sấm sét tím đỏ tà ác rít gào như một con cuồng long khát máu, sẵn sàng giáng xuống đòn quyết sát chém nát kết giới Thần Tiệp Lôi Vực bảo tộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!