Nhạc nềnRetroRoman_March

Chấp Pháp Đường Áp Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Canh ba đêm muộn, cuồng phong gầm rú dữ dội trên bầu trời biên cảnh Thanh Vân Châu. Những đám mây lôi đình tím ngắt cuộn xoáy như một cái phễu khổng lồ, không ngừng trút xuống những tia sét dữ dội vây quanh Vạn Trận Quật hoang phế. Dưới lòng đất sụp đổ, oán khí từ trận chiến với trận sư hắc ám Khâu Độc vẫn chưa tan hết, qu quyện cùng mùi nham thạch nóng chảy nồng nặc bốc lên từ những khe nứt địa mạch.


Lục Trường Sinh quỳ rạp một gối trên nền đất đá rỉ sét. Nhục thân Hỗn Độn Trận Thể của cậu lúc này đang gánh chịu sự tàn phá tột cùng. Đan điền phế thải rỗng tuếch nhói buốt liên tục, các đường trận văn Nghịch Mệnh khắc sâu trong xương tủy rên rỉ dưới áp lực quá tải của lôi lực nguyên thủy. Cánh tay trái bị hóa thạch 35% xám xịt buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc đen, thỉnh thoảng lại phóng ra những tia lửa điện đỏ tía quỷ dị do năng lượng lôi hỏa xung đột cắn xé. Thần thức của cậu đã tiêu hao đến 80% sau khi cưỡng ép thi triển Kiếm Trận Huyết Lôi chém chết Khâu Độc. Máu đỏ tía mờ ảo vẫn rỉ ra từ vết thương cũ trên bả vai trái và đầu ngón tay trỏ tay phải, nhỏ giọt xuống nền đất sũng nước mưa.


"Trường Sinh nhóc con, vệt sáng truyền tin báo tử của gã tà tu kia đã bay về nội môn." Giọng nói của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên đầy nghiêm túc và khẩn trương trong thức hải của cậu. "Trưởng lão Chấp Pháp Đường Ngụy Chấn chắc chắn đã nhận được tọa độ. Lão là cao thủ Trúc Cơ Đỉnh Phong, lại mang theo Thiên Quy Kính Phân Thân của thượng giới. Thần thức của ngươi đã kiệt quệ, nhục thân đang bên bờ vực bạo nổ, tuyệt đối không được cố thủ ở đây!"


Lục Trường Sinh nghiến chặt răng, ánh mắt tím ngắt lóe lên tia nhìn quyết đoán. Cậu không hề do dự, cố nén cơn đau thấu xương tủy, dùng tay phải thu hồi năm lá cờ Ngũ Hành Trận Kỳ đang cắm tại năm điểm địa mạch xung quanh dắt chặt vào hông áo vải thô xám rách rưới. Xóa sạch dấu vết trận pháp chiến đấu là bước đầu tiên để sinh tồn.


"Ta phải đón Dao nhi và Diệu Thanh rời đi ngay lập tức..." Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức.


Cậu vận hành Lôi Nghịch Bộ, nhục thân hóa thành một luồng chớp tím nhạt lướt đi quỷ dị trong màn sương mù lôi đình, nhanh chóng rút lui về phía Thạch Động Ẩn Nấp sau nghĩa trang hoang phế tiền đồn.


Khi Lục Trường Sinh đẩy phiến đá ngụy trang xông vào hang ẩn nấp, Thẩm Diệu Thanh đang quỳ bên cạnh giường đá, hai tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Lục Dao. Thấy Lục Trường Sinh đầy thương tích trở về, thiếu nữ mười tám tuổi vội vàng đứng dậy, đôi mắt sáng trong veo như nước hồ thu ngập tràn sự lo lắng tột cùng:


"Trường Sinh ca ca! Huynh bị thương nặng quá..."


"Không kịp giải thích đâu, Diệu Thanh." Lục Trường Sinh ngắt lời nàng, giọng nói gấp gáp. "Chấp Pháp Đường đang áp sát biên cảnh. Chúng ta phải đi ngay!"


Cậu lướt tới giường đá, cẩn thận bế Lục Dao lên lưng, dùng những dải băng gạc đen quấn chặt cô bé vào nhục thân của mình. Lục Dao vẫn hôn mê sâu ngủ đông bảo mệnh, vệt hắc tuyến ma khí trên trán nàng tỏa ra linh quang màu xanh lục nhạt ôn hòa nhờ màng bảo hộ thanh khí tịnh hóa bao bọc xung quanh. Thẩm Diệu Thanh không hỏi thêm một lời, nhanh chóng đeo túi dược thảo lên hông, đi sát sau lưng Lục Trường Sinh bước ra khỏi thạch động, tiến sâu vào vùng rừng sương mù biên cảnh hoang dã.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Họ vừa đi được chưa đầy hai dặm, bầu trời đêm trên đầu bỗng chốc kịch chấn dữ dội. Những đám mây lôi đình tự nhiên đang gầm rú bỗng bị một lực lượng vô hình cưỡng ép rẽ lối sang hai bên. Từ chín tầng mây, một luồng kim quang chói mắt, lạnh lùng vô cảm giáng thẳng xuống rừng sương mù biên cảnh, chiếu sáng rực rỡ cả một vùng đất đá xám xịt khô cằn.


Một luồng linh áp kinh hoàng tương đương Trúc Cơ Đỉnh Phong như thái sơn áp đỉnh đột ngột giáng xuống, khiến mặt đất dưới chân họ nứt toác ra những khe rãnh nhỏ. Thẩm Diệu Thanh rên rỉ một tiếng thảm thiết, hai gối nàng khuỵu xuống đất bùn, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu, hô hấp gần như đình trệ dưới sức ép của tiên nhân. Ngay cả màng bảo hộ thanh khí màu xanh lục nhạt quanh Lục Dao cũng bị đè ép đến mức méo mó phát ra tiếng răng rắc.


Lục Trường Sinh gồng nhục thân Hỗn Độn Trận Thể bất khuất chống đỡ luồng linh áp khổng lồ kia. Mái tóc dài nửa đen nửa bạc bay múa điên cuồng trong gió bão. Vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán cậu bị áp lực đè nặng rách miệng rỉ ra máu đỏ tía mờ ảo. Cậu ngẩng đầu nhìn lên không trung.


Giữa luồng kim quang chói lọi, Trưởng lão Chấp Pháp Đường Ngụy Chấn đang bay lơ lửng. Lão già mặc chiến giáp sắt đen khổng lồ, râu tóc dựng đứng như kim châm rực sáng tia sét tím, ánh mắt phát ra luồng sấm sét tím ngắt đáng sợ. Trên tay trái lão nâng cao một chiếc gương đồng nhỏ cổ xưa — Thiên Quy Kính Phân Thân. Từ mặt gương đồng đang bị nứt nhẹ một vệt dọc, một luồng sáng vàng rực rỡ vô cùng tàn bạo phóng ra, quét qua rừng sương mù biên cảnh đến đâu là sương lôi tự nhiên bị tịnh hóa tiêu tán đến đó, để lộ ra địa hình hoang vu bên dưới.


"Phản đồ Lôi tộc Lục Phong! Ngươi giết hại Khâu Độc, phá hủy kết giới ngoại môn, tội ác tày trời!" Tiếng gầm rú của Ngụy Chấn rền vang như sấm sét nổ bên tai, chấn động cả màng nhĩ phàm nhân. "Khôn hồn thì dâng nộp Nghịch Mệnh Trận Pháp cổ xưa ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"


"Tránh luồng sáng vàng kia ra!" Thái Huyền Tử thét lớn trong thức hải Lục Trường Sinh. "Thiên Quy Kính Phân Thân cực kỳ nhạy cảm với linh khí nhân tạo. Trận pháp của ngươi nếu dao động sẽ bị nó khóa chặt ngay lập tức!"


Lục Trường Sinh ra hiệu cho Thẩm Diệu Thanh lùi lại phía sau một tảng đá xám khuất tầm nhìn. Cậu cắn răng chịu đựng đau đớn, tay phải phóng nhanh năm lá cờ Ngũ Hành Trận Kỳ cắm xuống năm điểm địa mạch xung quanh hòng thiết lập một ảo trận ẩn thân thô sơ để che chở cho cả ba người.


Thế nhưng, ngay khi năm lá cờ trận vừa chạm đất và phát ra linh quang phòng ngự mỏng manh, luồng sáng vàng rực rỡ từ Thiên Quy Kính Phân Thân của Ngụy Chấn trên không trung đã quét trúng trận địa.


*Xèo xèo! Bùm!*


Một tiếng nổ kịch liệt vang lên. Linh quang phòng ngự của Ngũ Hành Trận Kỳ lập tức bị luồng sáng vàng tàn bạo của kính đồng làm tan chảy hoàn toàn trong chớp mắt. Năm lá cờ trận bốc cháy ngùn ngụt, hóa thành tro bụi đen kịt rớt rụng dưới đất bùn. Lực phản phệ cực mạnh dội ngược lại khiến đan điền phế thải của Lục Trường Sinh kịch chấn, cậu hộc ra một ngụm máu đỏ tía mờ ảo, nhục thân lảo đảo suýt ngã quỵ.


"Hahaha! Trận pháp phàm nhân rác rưởi cũng đòi cản thiên quy của thượng giới!" Ngụy Chấn cười vang đầy ngạo nghễ tàn ác, tay trái xoay nhẹ kính đồng, luồng sáng vàng tiếp tục quét mạnh về phía tảng đá nơi họ ẩn nấp.


Trong tuyệt cảnh, Lục Trường Sinh cố gắng vận hành Huyết Trận Ẩn Thân trên da thịt để đứng yên ẩn nấp hòng qua mắt đối thủ. Nhưng ngay khi luồng sáng vàng của Thiên Quy Kính Phân Thân quét qua sát sườn, da thịt trên bả vai cậu lập tức bốc lên từng luồng khói trắng, đau đớn như bị sắt nung đỏ thiêu đốt dữ dội. Trận văn ẩn khí trên da rạn nứt rỉ máu, ép cậu phải ôm Lục Dao dùng Lôi Nghịch Bộ lướt ngắn tránh né liên tục trong bóng tối.


"Trường Sinh ca ca, để muội giúp huynh làm nhiễu bầy chó săn!" Thẩm Diệu Thanh nghiến răng, gương mặt thanh tú đầy vẻ kiên định bất khuất. Nàng lén lút rút từ túi dược thảo ra một nắm bột thảo dược ẩn khí đặc chế (Thạch Linh Thảo nghiền nát pha trộn độc thảo hầm mỏ phế thải), vung tay rải mạnh vào chiều gió bão.


Mùi thảo dược hăng hắc, lạnh lẽo nhanh chóng lan tỏa khắp rừng sương mù, tạm thời che giấu mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương của Lục Trường Sinh, làm nhiễu loạn hoàn toàn khứu giác nhạy bén của bầy chó săn lôi đình biến dị đang gầm rú bủa vây dưới chân núi.


"Lũ kiến hôi nhát gan! Chỉ biết trốn chạy trong bóng tối!"


Ngụy Chấn thấy luồng sáng vàng liên tục quét hụt mục tiêu do sương mù lôi hỏa hỗn loạn, lão gầm lên phẫn nộ tột cùng. Lão vung thanh đại lôi đao 'Lôi Phạt' trung phẩm pháp bảo trên tay phải, chém mạnh một đao xuống đất.


*Oành!*


Một đường đao khí sấm sét tím ngắt khổng lồ xé rách không khí gầm rú lao xuống, chém đứt đôi vách đá khổng lồ của rừng sương mù chắn ngang đường chạy trốn của họ. Đất đá sạt lở kinh hoàng, hàng vạn tấn đá xám khô cằn đổ ập xuống như thác lũ, cát bụi lôi điện bay mù mịt phong tỏa hoàn toàn lối thoát hiểm ngầm.


Lục Trường Sinh cõng Lục Dao, tay phải dắt chặt Thẩm Diệu Thanh, dùng toàn lực Lôi Nghịch Bộ lướt đi quỷ dị giữa những tảng đá đang rơi xuống như mưa xối xả. Nhục thân Hỗn Độn Trận Thể của cậu nặng nề gánh chịu những va chạm vật lý cực mạnh.


*Bùm!*


Một mảnh đá sắc nhọn sượt qua bả vai trái của Lục Trường Sinh, xé rách lớp băng gạc đen quấn chặt và rạch sâu vào vết thương cũ chưa lành hẳn của cậu. Nỗi đau đớn tột cùng khiến cậu khựng bước chân. Từ vết thương rách sâu trên vai trái, những giọt máu màu tím nhạt rực sáng lôi quang nguyên thủy rỉ ra xối xả, nhỏ giọt xuống nền đất đá xám xịt dưới chân.


*Vo vo vo!*


Ngay khoảnh khắc giọt máu tím nhạt chứa lôi lực nguyên thủy chính tông chạm đất, chiếc gương đồng Thiên Quy Kính Phân Thân trên tay Ngụy Chấn bỗng nhiên chấn động kịch liệt, phát ra những tiếng vo vo chói tai đinh tai nhức óc. Mặt gương đồng rực sáng chói lọi chưa từng có, tự động khóa chặt khí tức huyết mạch Lôi Tộc rò rỉ từ vết thương rách của Lục Trường Sinh.


Một luồng sáng vàng khổng lồ, tàn bạo từ kính đồng phóng xuống như một cột sáng giam cầm, khóa chặt hoàn toàn tọa độ chạy trốn của ba người giữa đống đổ nát sạt lở.


"Hahaha! Tìm thấy ngươi rồi, phản đồ Lôi tộc!" Ngụy Chấn cười điên cuồng tàn ác, đại lôi đao 'Lôi Phạt' chỉ thẳng hướng cột sáng vàng rực rỡ.


Lục Trường Sinh ôm chặt Lục Dao trên lưng, tay phải dắt Thẩm Diệu Thanh bị dồn sát vào chân bức tường đá đổ nát của Đền thờ Lôi Tộc hoang phế ẩn hiện trong màn sương lôi gầm rú phía trước, không còn đường lui.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!