Vạn Trận Quật Do Thám
Gió rít gào qua khe cửa tre rách nát của căn nhà tranh hoang vắng, mang theo hơi nước sũng lôi điện và mùi đất hoang lạnh lẽo của Nghĩa trang tiền đồn Thanh Vân Tông. Canh ba đêm muộn, cuồng phong bão lôi đình vẫn đang gầm rú dữ dội ngoài kia, nhưng bầu không khí bên trong gian phòng nhỏ còn nghẹt thở và căng thẳng gấp vạn lần.
Lục Trường Sinh đứng sừng sững bên cánh cửa tre rách nát, mái tóc dài nửa đen nửa bạc bay múa hỗn loạn trong luồng gió lạnh. Trên trán cậu, vết sẹo tội ấn hình tia sét rách miệng rỉ ra từng vệt máu đỏ tía mờ ảo, chảy dài xuống gò má lem luốc bụi than. Cánh tay trái bị hóa thạch 30% xám xịt của cậu buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc đen quấn chặt, thỉnh thoảng lại phóng ra những tia lửa điện đỏ tía quỷ dị, thiêu cháy một vài sợi cỏ khô dưới chân thành tro bụi đen.
Sau lưng cậu, Thẩm Diệu Thanh đang ôm chặt lấy Lục Dao ngủ đông. Màng bảo hộ thanh khí tịnh hóa màu xanh lục nhạt bao bọc lấy cô bé mười tuổi tỏa ra luồng sáng ấm áp, tạm thời ngăn chặn hắc tuyến ma khí hình rết đang uốn lượn trên trán nàng. Đôi mắt Thẩm Diệu Thanh đong đầy nước mắt và sự lo lắng tột độ, nàng nhìn vào bóng lưng gầy gò nhưng kiên định như thái sơn của Lục Trường Sinh, khẽ nói:
"Trường Sinh ca ca... hỏa độc trong người huynh chỉ mới được dẫn lưu 70%, kinh mạch đan điền phế thải vẫn còn vạn vết nứt rỉ máu. Huynh tuyệt đối không được vận dụng toàn lực lôi phạt lúc này, bằng không nhục thân Hỗn Độn Trận Thể của huynh sẽ bạo nổ mất!"
Lục Trường Sinh không ngoảnh đầu lại, ánh mắt tím ngắt của cậu nhìn chăm chăm vào màn sương mù lôi đình dày đặc ngoài cửa. Cậu cảm nhận được một luồng sát ý tà ác, âm lãnh đang từ hướng Trấn Thạch Đầu điên cuồng áp sát về phía này. Đó là khí tức của Khâu Độc — gã trận sư hắc ám ngoại bang đang tàn sát phu mỏ phàm nhân để dùng huyết thuật truy vết cậu.
"Diệu Thanh, nghe ta." Giọng nói của Lục Trường Sinh trầm thấp nhưng chứa đựng một ý chí bất khuất không thể lay chuyển. "Khâu Độc dùng Hắc Ma Trận Bàn để khóa chặt tọa độ nghĩa trang này. Nếu chúng ta cùng trốn, cả ba người và vạn phu mỏ đang ẩn nấp trong địa đạo phế thải khu mỏ số 3 đều sẽ chết. Ta phải chủ động dẫn dụ gã rời đi."
Cậu quay người lại, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Lục Dao, cảm nhận hơi ấm linh hồn mỏng manh từ màng bảo hộ thanh khí. Rồi cậu nhìn thẳng vào mắt Thẩm Diệu Thanh, trao cho nàng một cái gật đầu tin tưởng:
"Muội mau đưa Dao nhi vào sâu trong Thạch Động Ẩn Nấp phía sau nghĩa trang. Trận pháp ẩn thân bằng huyết tủy của ta ở đó sẽ bảo vệ hai người. Ta sẽ dẫn dụ Khâu Độc vào Vạn Trận Quật."
Không đợi Thẩm Diệu Thanh kịp ngăn cản, Lục Trường Sinh dứt khoát bước ra ngoài màn mưa bão gầm rú. Sương lôi lạnh buốt lập tức bao phủ lấy nhục thân rách nát của cậu, nhưng sát ý phạt thiên trong lồng ngực cậu còn nóng bỏng hơn cả dung nham.
Cậu vận chuyển *Địa Mạch Cảm Ứng Thuật* dậm mạnh chân phải xuống đất đá nghĩa trang hoang phế.
*Cộc! Cộc!*
Nhịp chân quỷ dị cộng hưởng hoàn mỹ với nhịp đập địa mạch sâu dưới lòng đất, giống hệt nhịp gậy tre gõ đất của ân sư Tần Thiết Y năm xưa. Trong thức hải của Lục Trường Sinh, thế giới tăm tối sương mù lập tức biến mất, thay vào đó là một mạng lưới vân năng lượng màu xám tía ngoằn ngoèo ẩn sâu dưới đất đá rực sáng. Cậu nhìn thấy rõ ràng một luồng tà khí màu đỏ ngầu — đại diện cho Hắc Ma Trận Bàn của Khâu Độc — đang rầm rộ lao về phía nghĩa trang.
Lục Trường Sinh cắn răng chịu đựng cơn đau nhói buốt thấu xương tủy từ đan điền phế thải rỗng tuếch, dùng máu đầu ngón tay trỏ cào rách tội ấn trên trán để giải phóng một tia lôi lực nguyên thủy mờ ảo. Cậu cố ý để lại vệt khí tức lôi tộc này dọc theo con đường dẫn thẳng về phía dãy núi phế tích hoang vắng phía bắc, nơi có lối vào Vạn Trận Quật.
"Đến đây đi, ngụy tiên hắc ám..." Cậu thì thầm, nhục thân hóa thành một luồng chớp tím nhạt lướt đi quỷ dị bằng *Lôi Nghịch Bộ*.
Chỉ nửa canh giờ sau, Khâu Độc dẫn đầu hàng trăm chấp pháp tu sĩ Thanh Vân Tông áp sát nghĩa trang tiền đồn. Lão già mặc nho bào xám rách nát bẩn thỉu đứng giữa sương mù lôi đình, móng tay dài đen kịt chứa đầy kịch độc liên tục gõ vào chiếc bàn trận bằng xương người 'Hắc Ma' trên tay trái.
*Vút! Vút!*
Luồng tà khí màu đỏ ngầu trên bàn trận xương người đột ngột rực sáng, chỉ thẳng về phía lối vào hang động tối tăm của Vạn Trận Quật phía trước.
"Hahaha! Nghịch súc Lôi tộc quả nhiên đang ở đây! Nhục thân phế mạch của gã đã bị thương nặng, khí tức lôi lực nguyên thủy rò rỉ vô cùng hỗn loạn!" Khâu Độc cười sằng sặc xảo quyệt, đôi mắt hí rực lên lòng tham vô độ. "Tất cả nghe lệnh, phong tỏa cửa hang! Ta phải bắt sống gã để bóc tách Nghịch Mệnh Trận Pháp cổ xưa!"
Lúc này, Lục Trường Sinh đã thâm nhập sâu vào bên trong Vạn Trận Quật. Hang động trận pháp cổ xưa này rộng lớn vô biên, vách đá dựng đứng rỉ sét xám xịt, không khí ngột ngạt và im lìm đến đáng sợ. Nơi đây chứa đựng hàng trăm trận pháp sát thương cổ xưa từ thời hỗn mang đan chéo nhau, tạo thành một vùng cấm địa chết chóc mà ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng không dám bước vào.
Lục Trường Sinh nín thở ẩn nấp sau một khối đá rỉ sét khổng lồ bám đầy rêu phong. Nhục thân cậu lúc này đang gánh chịu áp lực cực hạn. Hỏa độc màu đỏ thẫm va chạm dữ dội với lôi lực nguyên thủy trong xương tủy, tạo ra những luồng khói trắng rỉ ra từ các vết nứt đá trên cánh tay trái hóa thạch 30%.
Cậu khẽ nhắm mắt, vận hành *Địa Mạch Cảm Ứng Thuật* ở mức tối đa. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh vượt qua giới hạn tu vi của cậu thẩm thấu xuyên qua các lớp vách đá cứng cáp, dò tìm dòng chảy năng lượng địa mạch dưới đất.
Trong đầu cậu hiển hiện một cấu trúc trận pháp vô cùng phức tạp. Thần thức gánh chịu áp lực giải mã các cổ trận văn thời hỗn mang khiến đầu óc Lục Trường Sinh đau nhức dữ dội như có hàng vạn cây kim đâm vào thức hải. Cậu cảm thấy tinh thần lực của mình bị tiêu hao nhanh chóng, hao tổn đến 40% tinh thần lực chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi.
Nhưng nỗ lực của cậu đã được đền đáp.
"Tìm thấy rồi..." Lục Trường Sinh thầm nghĩ, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ tía.
Ngay phía trước mặt cậu khoảng năm mươi trượng, ẩn sâu dưới lòng đất hang động là một cổ trận bẫy sấm sét rỉ sét cổ xưa đang ở trạng thái rạn nứt kết cấu, sắp sửa sụp đổ hoàn toàn do thiếu hụt linh khí duy trì vạn năm qua. Cổ trận này có cấu trúc vô cùng ổn định của tiền nhân Lôi tộc, chứa đựng năng lượng sấm sét nguyên thủy vô cùng bạo liệt.
Nếu có thể kích hoạt trận pháp này, nó sẽ tạo ra một vùng lôi phạt diệt sát khổng lồ tiêu diệt sạch sẽ truy binh. Nhưng làm sao để giành quyền điều khiển một cổ trận đang sụp đổ mà không gây ra tiếng động báo động?
Lục Trường Sinh thò tay phải vào túi da hông đeo bên người, rút ra năm lá cờ trận pháp thô sơ dệt từ tơ phàm — *Ngũ Hành Trận Kỳ*.
Cậu di chuyển không tiếng động như một chiếc bóng lướt đi trong sương mù tối tăm. Dựa vào sự dẫn đường chính xác của *Địa Mạch Cảm Ứng Thuật*, Lục Trường Sinh lén lút cắm năm lá cờ trận xuống năm điểm giao thoa địa mạch cốt lõi xung quanh cổ trận bẫy sấm sét.
Năm lá cờ trận kỳ thô sơ sau khi cắm xuống đất liền tự động hấp thụ linh khí mộc hệ và thổ hệ mỏng manh từ vách đá, tạo thành một kết giới ngũ hành thô sơ bao bọc lấy cổ trận rỉ sét, gia cố lại kết cấu đang rạn nứt của nó không tiếng động.
Tiếp đó, Lục Trường Sinh vận hành kỹ năng đặc thù *Cổ Trận Đồng Hóa*. Cậu phóng thần thức nhạy cảm bẩm sinh hòa làm một với trận nhãn cổ xưa dưới lòng đất. Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận trong đan điền phế thải của cậu khẽ chấn động nhẹ, tỏa ra linh quang ngũ sắc ôn hòa ấm áp.
Lục Trường Sinh dùng chính lôi lực nguyên thủy từ cánh tay trái hóa thạch của mình làm chất dẫn, bắc cầu năng lượng qua năm lá cờ *Ngũ Hành Trận Kỳ* để thẩm thấu vào trận nhãn cổ xưa.
*Rắc... rắc...*
Những nét vẽ trận văn rỉ sét trên vách đá từ màu xám xịt bỗng chốc chuyển sang màu tím nhạt mờ ảo, rực sáng ánh điện chớp nguyên thủy. Lục Trường Sinh đã thành công cướp quyền kiểm soát trận nhãn của cổ trận bẫy sấm sét mà không gây ra bất kỳ dao động linh lực nào ra bên ngoài. Toàn bộ hang động tối tăm giờ đây đã biến thành một bẫy rập sẵn sàng kích hoạt.
Đúng lúc này, tiếng cười âm hiểm của Khâu Độc vang vọng khắp lòng hang tối.
"Hừ, gã phế mạch kia chắc chắn đang ẩn nấp quanh đây! Hắc ma trận khí của ta đã phát hiện ra dao động lôi lực rò rỉ của gã!"
Khâu Độc vung tay phóng ra vạn luồng khói độc đen kịt — hắc ma trận khí — dò tìm tọa độ trong hang tối. Luồng khói độc ăn mòn vách đá rỉ sét phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, điên cuồng lùng sục khắp các ngóc ngách.
Tuy nhiên, ngay khi hắc ma trận khí quét qua phạm vi của *Ngũ Hành Trận Kỳ*, ảo trận sương mù mỏng manh tỏa ra từ năm lá cờ trận lập tức làm nhiễu loạn hoàn toàn hướng đi của luồng khói độc, khiến chúng bay chệch hướng sang các vách đá trống không.
Khâu Độc nhíu mày nghi ngờ, gã nhìn vào mặt bàn trận xương người Hắc Ma đang nhấp nháy liên tục đầy hỗn loạn: "Bất thường... Tại sao khí tức của gã lại biến mất đột ngột như vậy?"
Một tên chấp pháp tu sĩ ngoại môn Thanh Vân Tông tiến lên phía trước, chỉ tay về phía một khe nứt đá hẹp bên hông: "Trưởng lão, hay là gã đã trốn qua khe nứt này để đi tắt ra phía sau?"
Khâu Độc hắc hắc cười lạnh, lòng tham muốn đoạt trận pháp cổ khiến gã mất đi sự cẩn trọng thường ngày: "Để ta dùng bùa nổ hắc ám phá hủy bức tường đá này mở đường!"
Lão già bóp nát một lá bùa nổ hắc ám ném mạnh vào khe nứt đá hẹp hòng phá đá tìm lối đi tắt.
*Bùm!*
Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng thay vì mở ra lối đi, vụ nổ hắc ám vô tình kích nổ một luồng địa mạch lôi hỏa ngầm đang bị dồn nén dưới khe đá.
*Rắc! Rắc! Rầm!*
Địa mạch phản chấn cực mạnh tạo ra một vụ sạt lở đá kinh hoàng. Hàng vạn tấn đá xám khổng lồ đổ ập xuống từ trần hang, suýt chút nữa đè nát bấy nhục thân của Khâu Độc và đám lính canh. Khói bụi bay mù mịt khắp nơi, vách đá sụp đổ hoàn toàn chặn đứng lối đi tắt duy nhất.
"Khốn kiếp! Địa mạch nơi này quá bất ổn!" Khâu Độc ho sặc sụa, giận dữ quát lớn. "Không đi lối tắt nữa! Tất cả đi theo ta dọc theo con đường chính diện phía trước!"
Khâu Độc dẫn đầu hàng trăm truy binh Thanh Vân Tông, hùng hổ bước thẳng vào con đường chính diện rộng lớn của hang động — nơi Lục Trường Sinh đang nín thở ẩn nấp, và cũng là phạm vi oanh kích cốt lõi của cổ trận bẫy sấm sét đã bị cậu đồng hóa.
Lục Trường Sinh đứng trong bóng tối vách đá, tay phải kẹp chặt một lá bùa lôi nổ thô sơ cuối cùng, ánh mắt tím ngắt lạnh lùng nhìn bóng dáng Khâu Độc đang từng bước tiến vào tử địa. Cậu đã dẫn dụ thành công đối thủ vào bẫy trận nhãn, nhưng cậu vẫn chưa kích hoạt sát chiêu. Cậu đang chờ đợi một thời cơ hoàn mỹ nhất để dứt điểm hoàn toàn gã trận sư tà ác này.
*Cộc...*
Bước chân của Khâu Độc đột ngột khựng lại ngay giữa trung tâm trận nhãn cổ xưa.
Lão già nhíu chặt đôi mắt hí xảo quyệt, nhìn chăm chăm vào lớp sương mù lôi đình đang bao quanh chân mình. Luồng linh khí sương mù này tuy mỏng manh nhưng lại mang theo một quy luật vận hành vô cùng oai nghiêm, cổ xưa, hoàn toàn khác biệt với các trận pháp hiện đại của Thanh Vân Tông.
Khâu Độc cúi người xuống, dùng ngón tay dài đen kịt quẹt một vệt máu đỏ tía mờ ảo đang rỉ ra từ một nét khắc trận văn cổ xưa trên vách đá sát sườn. Lão đưa lên mũi ngửi, gương mặt nhăn nheo tà ác bỗng chốc cứng đờ, đôi mắt trợn trừng kinh hoàng tột độ.
"Đây... đây là nét vẽ trận pháp của Lôi Tộc cổ xưa vạn năm trước!" Khâu Độc gasps lên một tiếng kinh hãi, giọng nói run rẩy dữ dội. "Làm sao có thể... Một gã phế mạch rác rưởi hạ giới lại có thể ngự trị được cổ trận văn tối cao này?!"
Ngay sau sự kinh hoàng, một luồng lòng tham vô độ, điên cuồng bùng cháy dữ dội trong đôi mắt hí của gã trận sư hắc ám: "Bản đồ... Nghịch Mệnh Trận Pháp... Tất cả đều là của ta! Hahaha!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!