Nhạc nềnRetroRoman_March

Đường Sinh Tử Trong Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa như trút nước xuống vách đá hoang phế của Nghĩa trang tiền đồn Thanh Vân Tông. Bóng tối canh ba dày đặc như mực, bị xé rách bởi những tia sấm sét tím nhạt rạch ngang trời, để lộ ra những ngôi mộ đá xám rỉ sét cô độc nằm im lìm dưới sương mù lôi đình. Khí tức oán hằn của hàng vạn xác phu mỏ chết oan tích tụ vạn năm qua quyện vào màn sương, lạnh buốt đến thấu xương tủy.


*Phịch!*


Lục Trường Sinh ngã quỵ xuống nền đất bùn nhão nhoét ngay trước cửa căn nhà tranh hoang vắng của Tần Thiết Y. Nhục thân Hỗn Độn Trận Thể của cậu run rẩy dữ dội, bọt máu đỏ tía liên tục trào ra khóe môi, nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô xám rách rưới bám đầy huyết tro tế đàn. Trên lưng cậu, Lục Dao vẫn nhắm chặt mắt, hơi thở yếu ớt như sợi tơ mỏng, được bao bọc bởi một màng bảo hộ thanh khí màu xanh lục nhạt đang nhấp nháy mờ nhạt.


"Trường Sinh ca ca!"


Thẩm Diệu Thanh hốt hoảng lao tới, đỡ lấy bả vai rách nát của cậu. Thiếu nữ mười tám tuổi mặc chiếc y phục thô màu xanh nhạt sũng nước mưa, gương mặt thanh tú dịu dàng tái nhợt vì kiệt sức, đôi mắt sáng trong veo như nước hồ thu ngập tràn sự lo lắng và lòng trắc ẩn. Nàng vội vàng cùng cậu dìu Lục Dao vào bên trong căn nhà tranh lạnh lẽo, đặt cô bé nằm lên chiếc giường tre thô sơ.


Ngay khi vừa nằm xuống đất, Lục Trường Sinh lập tức co giật kịch liệt.


*Rắc! Rắc!*


Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Đan điền phế thải rỗng tuếch của cậu lúc này như một cái lò nung rách nát bị ném vào giữa dòng nước đá. Luồng hỏa độc màu đỏ thẫm tích tụ từ Huyết Tế Đàn ngoại môn và xích lôi của Thanh Vân Tử đang điên cuồng va chạm, cắn xé luồng lôi lực nguyên thủy tím ngắt trong xương tủy cậu.


Cánh tay trái bị hóa thạch 30% xám xịt của cậu buông thõng vô lực trên nền đất, nhưng từ các vết nứt đá xám trên da thịt, những tia lửa điện đỏ tía quỷ dị liên tục phóng ra, thiêu cháy một mảng đất đá xung quanh thành tro bụi đen kịt. Cơn đau đớn tột cùng xé rách kinh mạch đan điền khiến Lục Trường Sinh không thể thốt lên lời, trán cậu nổi đầy gân xanh, vết sẹo tội ấn hình tia sét rách miệng rỉ máu đỏ tía ròng ròng dọc theo gò má.


"Lôi hỏa xung đột... Kinh mạch của huynh ấy sắp nổ tung rồi!" Thẩm Diệu Thanh hoảng hốt.


Nàng vội vàng mở túi trữ vật, lấy ra mấy viên linh dược mộc hệ trung phẩm thu thập được từ Đan Các ngoại môn, định đút vào miệng Lục Trường Sinh. Thế nhưng, ngay khi linh dược vừa chạm vào môi cậu, luồng lôi lực nguyên thủy bạo liệt trong nhục thân Hỗn Độn Trận Thể tự động bộc phát để tự vệ.


*Xèo!*


Một tia chớp tím ngắt phóng ra, trong chớp mắt đánh nát bấy và thiêu rụi hoàn toàn linh tính của những viên đan dược quý giá kia thành một làn khói đen vô dụng.


"Không được... Linh dược thông thường chứa linh khí ngoại giới, nhục thân lôi đình của huynh ấy sẽ tự động bài xích và hủy diệt chúng!" Thẩm Diệu Thanh cắn chặt môi, lòng dằn vặt đau đớn khi chứng kiến thiếu niên từng liều mạng cứu mình khỏi tế đàn đang phải chịu đựng nỗi đau xé rách thần hồn.


Trong thức hải của Lục Trường Sinh, tàn hồn Thái Huyền Tử hiện hình với vẻ mặt nghiêm túc chưa từng có: "Nhóc con, hỏa độc của ngụy tiên Thanh Vân Tử chứa sát ý hủy diệt của thiên quy cũ, đang muốn đồng hóa lôi lực nguyên thủy của ngươi. Nếu không dẫn lưu hỏa độc ra ngoài, nhục thân ngươi sẽ hoàn toàn hóa đá hoặc bạo nổ thành tro bụi! Thọ nguyên phàm trần của ngươi đang bị mài mòn vĩnh viễn!"


Lục Trường Sinh khàn khàn truyền âm: "Diệu Thanh... dùng... Phàm nhân Y Trận..."


Thẩm Diệu Thanh nghe thấy lời thì thầm yếu ớt của cậu, đôi mắt sáng lên một tia kiên định. Nàng hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh, nhanh nhẹn lấy từ hông ra hộp kim châm bằng bạc gia truyền và một nắm Thạch Linh Thảo — thứ cỏ dại đắng ngắt mọc trên vách đá ẩm ướt của hầm mỏ mà phu mỏ thường dùng.


Nàng đặt Thạch Linh Thảo vào lòng bàn tay, vận chuyển chút linh lực mộc hệ tàn khuyết mỏng manh để nghiền nát dược thảo thành một thứ dịch chất màu xanh thẫm, bốc lên mùi ngai ngái dịu mát. Tiếp đó, nàng dùng ngón tay thon dài kẹp lấy mười hai cây châm bạc, chấm sâu vào dịch chất thảo dược.


"Trường Sinh ca ca, huynh phải nhẫn nhịn. Phàm nhân Y Trận này sẽ dùng châm bạc làm trận kỳ, mượn dược tính của Thạch Linh Thảo để bắc cầu dẫn lưu hỏa độc xuống đất đá nghĩa trang. Nhưng quá trình này sẽ đau đớn gấp mười lần thông thường!" Thẩm Diệu Thanh nghẹn ngào nói.


Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt tím ngắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng.


*Vút! Vút! Vút!*


Ngón tay Thẩm Diệu Thanh chuyển động nhanh như múa. Mười hai cây châm bạc mang theo dịch chất Thạch Linh Thảo chính xác cắm thẳng vào mười hai huyệt vị cốt lõi trên ngực và cánh tay trái hóa thạch của Lục Trường Sinh.


Ngay khi châm bạc vừa cắm sâu vào da thịt, một luồng khói trắng bốc lên nghi ngút kèm theo tiếng xèo xèo ghê rợn. Các nét vẽ trận văn trị liệu ôn hòa màu xanh lục nhạt bắt đầu hiển hiện xung quanh các cây châm bạc, đan chéo vào nhau tạo thành một kết giới trị thương nhỏ bao phủ lồng ngực cậu.


"Aaa!"


Lục Trường Sinh gầm lên một tiếng khàn đục, nhục thân gồng cứng như sắt thép. Cậu cảm nhận rõ ràng luồng hỏa độc bạo liệt màu đỏ thẫm đang bị các cây châm bạc cưỡng ép hút lấy, dẫn lưu dọc theo thân châm truyền thẳng xuống nền đất ẩm ướt của căn nhà tranh. Mặt đất dưới chân cậu lập tức bị hỏa độc ăn mòn, nứt nẻ và bốc lên những tia lửa đỏ rực.


Đồng thời, luồng lôi điện nguyên thủy cắn trả trong đan điền phế thải cũng bị châm bạc dẫn lưu một phần ra ngoài, tạo thành những tia sét nhỏ lách tách truyền xuống đất đá nghĩa trang tiền đồn hoang phế.


Mùi thảo dược đắng ngắt sực nức tỏa ra từ Thạch Linh Thảo xua tan đi mùi máu tanh nồng nặc, từ từ xoa dịu thần hồn đang bạo liệt điên cuồng của Lục Trường Sinh. Da thịt nứt nẻ rỉ máu của cậu bắt đầu có dấu hiệu khép miệng, lớp vảy máu khô lại.


Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Kinh mạch đan điền phế thải của Lục Trường Sinh bị hai nguồn năng lượng tàn phá đã xuất hiện thêm hàng vạn vết nứt siêu nhỏ vĩnh viễn không thể phục hồi, thọ nguyên phàm trần của cậu bị suy giảm nghiêm trọng, mái tóc dài nửa đen nửa bạc càng thêm phần bạc trắng xơ xác.


Sau nửa canh giờ giằng co sinh tử, Thẩm Diệu Thanh mệt mỏi rút toàn bộ mười hai cây châm bạc ra. Đầu châm bạc lúc này đã bị hỏa độc ăn mòn thành một màu đen kịt rỉ sét. Nàng thở dốc, mồ hôi đầm đìa trên trán, nhưng ánh mắt lộ ra vẻ nhẹ nhõm:


"Tạm thời... hỏa độc đã bị dẫn lưu 70%. Thương thế của huynh đã ổn định, nhưng tuyệt đối trong vòng ba ngày tới không được vận dụng toàn lực lôi phạt, bằng không kinh mạch sẽ đứt đoạn hoàn toàn!"


Lục Trường Sinh gượng dậy ngồi thiền, cảm nhận luồng khí tức lôi hỏa trong người đã tạm thời đạt đến một trạng thái thăng bằng yếu ớt. Cậu nhìn Thẩm Diệu Thanh, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn sâu sắc: "Đa tạ muội, Diệu Thanh."


Nàng khẽ lắc đầu, dịu dàng đắp chăn cho Lục Dao: "Huynh vì cứu ta và Dao nhi mới ra nông nỗi này. Chỉ tiếc y thuật của ta quá yếu kém, không thể chữa trị dứt điểm phế mạch cho huynh."


Đúng lúc này, tiếng bước chân vội vã kèm theo tiếng thở dốc dồn dập vang lên từ bên ngoài sương mù nghĩa trang.


*Rầm!*


Cánh cửa tre rách nát bị đẩy mạnh ra. Lý Ất — người chạy việc trung thành của Vô Danh Hội — lao vào trong phòng. Mình mẩy gã đầy vết thương rách da rỉ máu, bụi đất bám đầy quần áo rách rưới, gương mặt hốc hác ngập tràn sự hoảng loạn tột độ.


"Trường Sinh ca ca! Đại sự không ổn rồi!" Lý Ất quỳ rụp xuống đất, khóc nghẹn ngào.


Lục Trường Sinh nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng trầm xuống: "Lý Ất, có chuyện gì? Thiết Trụ và mọi người đâu?"


"Thiết Trụ đại ca và vạn phu mỏ vẫn đang ẩn nấp an toàn trong địa đạo phế thải khu mỏ số 3... Nhưng... nhưng Trấn Thạch Đầu đã xảy ra thảm họa rồi!" Lý Ất run rẩy nói, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi. "Chưởng môn Thanh Vân Tử sau khi bị huynh bẻ gãy tế đàn, lão đã điên cuồng cấu kết với Khâu Độc — tên trận sư hắc ám ngoại bang tàn độc kia!"


"Khâu Độc?" Lục Trường Sinh siết chặt nắm tay phải, cánh tay trái hóa thạch khẽ run nhẹ.


"Đúng vậy! Khâu Độc đã dẫn theo hàng trăm chấp pháp tu sĩ tiến vào Trấn Thạch Đầu. Lão nói... để tìm ra tung tích huyết mạch Lôi tộc của huynh, lão cần dùng 'Huyết Thuật Truy Vết'. Lão đang cho lính canh bắt giữ hàng loạt phu mỏ phàm nhân nghèo khổ của trấn, tàn sát họ ngay tại chợ đen để lấy máu tươi hiến tế vào Hắc Ma Trận Bàn! Lão nói máu của phu mỏ tiếp xúc với huynh hằng ngày sẽ lưu giữ khí tức của huynh..."


*Ầm!*


Một luồng lôi áp nguyên thủy tím ngắt vô hình đột ngột bộc phát từ người Lục Trường Sinh, chấn động khiến chiếc bàn gỗ mục bên cạnh vỡ vụn thành trăm mảnh. Vệt sẹo tội ấn trên trán cậu rực sáng ánh lôi điện tím đỏ tột cùng căm hận.


"Tàn sát phàm nhân không linh căn để tìm ta... Đám ngụy tiên các ngươi thật sự coi mạng người như cỏ rác!" Giọng nói của Lục Trường Sinh lạnh thấu xương tủy, sát ý phạt thiên bùng cháy điên cuồng trong đôi mắt tím ngắt.


Thẩm Diệu Thanh biến sắc, vội vàng giữ lấy vai cậu: "Trường Sinh, huynh không được kích động! Thương thế của huynh vừa mới ổn định, nếu bây giờ vận lực chiến đấu, huynh sẽ bị bạo thể chết mất!"


Lục Trường Sinh nhìn ra ngoài màn sương mù lôi đình dày đặc bao quanh nghĩa trang hoang phế. Cậu biết, nếu cậu trốn chạy, hàng vạn phu mỏ vô tội tại Trấn Thạch Đầu và cả Vô Danh Hội trong địa đạo sớm muộn cũng bị Khâu Độc tàn sát sạch sẽ để làm vật tế tìm đường.


"Ta không chạy." Lục Trường Sinh trầm giọng, ánh mắt kiên định bất khuất. "Diệu Thanh, muội ở đây bảo vệ Dao nhi. Ta sẽ dùng ảo trận phòng ngự của nghĩa trang tiền đồn này để di tản phu mỏ tị nạn và dẫn dụ Khâu Độc rời xa thị trấn."


Cậu gượng dậy, nhặt lấy vài mảnh trận cơ rỉ sét bị vứt bỏ góc phòng rèn, chuẩn bị vẽ huyết trận ẩn thân phòng ngự.


Cùng lúc đó, cách nghĩa trang tiền đồn mười dặm về phía nam, ngay tại quảng trường chợ đen Trấn Thạch Đầu rực lửa.


Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên ngùn ngụt dưới cơn mưa giông. Hàng chục xác phu mỏ phàm nhân nằm la liệt trên vũng máu đỏ tươi. Khâu Độc — lão già mặc nho bào xám rách nát bẩn thỉu, móng tay dài đen kịt chứa đầy kịch độc — đang đứng giữa quảng trường. Lão cười sằng sặc xảo quyệt, tay cầm chiếc bàn trận bằng xương người 'Hắc Ma' rỉ máu.


Lão nhỏ một giọt máu tươi vừa thu thập được từ một phu mỏ phàm nhân lên mặt bàn trận xương người.


*Vút!*


Mặt gương xương người bỗng chốc chấn động kịch liệt, tỏa ra những luồng tà khí màu đen kịt. Hai hốc mắt khô khốc trên bàn trận đột ngột rực sáng ánh lửa đỏ ngầu quỷ dị, từ từ xoay chuyển rồi chỉ thẳng về hướng bắc — nơi dãy núi phế tích nghĩa trang hoang vắng đang bao phủ bởi sương mù lôi đình dày đặc.


"Hahaha! Tìm thấy ngươi rồi, nghịch súc Lôi tộc!" Khâu Độc liếm vết máu đen trên móng tay, đôi mắt hí xảo quyệt rực lên lòng tham vô độ muốn chiếm đoạt bí mật Nghịch Mệnh Trận Pháp. "Ngươi đang ẩn nấp tại Nghĩa trang tiền đồn hoang phế kia! Toàn quân nghe lệnh, áp sát nghĩa trang, giết không tha!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!