Nhạc nềnRetroRoman_March

Thần Uy Thiên Khải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn cuồng phong gào thét dữ dội trên đỉnh Huyết Tế Đàn hoang phế, mang theo cát bụi lôi thạch và mùi máu tanh nồng nặc thổi quét khắp biên cảnh. Bầu trời đêm vốn tăm tối nay bị nhuộm thành một màu đỏ rực như máu bởi những luồng sét khổng lồ đang cuồn cuộn xoay chuyển.


Từ trên chín tầng mây vàng, một bóng người chậm rãi giáng xuống. Lão đạo sĩ râu dài bạc phơ, khoác trên mình bộ đạo bào tiên phong đạo cốt màu xanh lục thêu hình mây chớp, tay cầm cây phất trần trắng muốt phát ra những luồng linh quang rực rỡ. Thế nhưng, gương mặt vốn từ bi giả tạo của lão lúc này lại vặn vẹo đến cực hạn, đôi mắt híp lạnh lùng như rắn độc khóa chặt xuống mặt đất đổ nát.


Chưởng môn Thanh Vân Tông — Thanh Vân Tử — đã chính thức xuất chiến.


Ngay khi bước chân lão chạm vào không trung cách mặt đất trăm trượng, một luồng linh áp khổng lồ của Trúc Cơ Trung Kỳ như một ngọn núi lớn vô hình đột ngột nện xuống.


*Ầm!*


Mặt đất xung quanh Huyết Tế Đàn vốn đã rạn nứt nay lập tức lún xuống nửa thước. Thẩm Diệu Thanh đứng bên cạnh Lục Trường Sinh bỗng rên rỉ một tiếng thảm thiết, hai gối nàng khuỵu xuống, da mặt trắng bệch không còn một giọt máu, hô hấp gần như đình trệ dưới sức ép của linh áp tiên nhân. Ngay cả lớp màng bảo hộ thanh khí màu xanh lục nhạt đang bao bọc lấy Lục Dao trên lưng Lục Trường Sinh cũng bị đè ép đến mức méo mó, phát ra những tiếng kêu răng rắc như sắp vỡ vụn.


Lục Trường Sinh đứng sừng sững giữa trung tâm luồng linh áp. Mái tóc dài nửa đen nửa bạc của cậu bay múa điên cuồng trong gió bão. Vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán cậu bị áp lực đè nặng, rách miệng rỉ ra từng vệt máu đỏ tía mờ ảo dọc theo gò má lem luốc bụi than. Đan điền phế thải rỗng tuếch của cậu nhói lên đau đớn kịch liệt, nhưng nhục thân Hỗn Độn Trận Thể bất khuất vẫn gồng lên, hai chân cắm chặt vào nền đá như rễ cây cổ thụ.


"Nghịch súc!"


Giọng nói của Thanh Vân Tử vang lên như tiếng sấm rền từ chân trời, chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng. Lão nhìn xuống đống đổ nát của tế đàn, nơi con trai lão — Lục Vô Song — đang nằm co giật thoi thóp trong vũng máu đen với đan điền bị phế bỏ hoàn toàn, và Trưởng lão Mạc Vân đang đau đớn ôm lấy cánh tay phải bị chém cụt lìa.


"Một gã phế mạch tạp dịch rác rưởi, dám dùng huyết trận tà ác hủy hoại huyết mạch chân truyền của Thanh Vân Tông ta, phá nát tế đàn hộ tông! Hôm nay, ta sẽ dùng thần lôi của Thiên Khải Trận để tịnh hóa hoàn toàn xương tủy rác rưởi của ngươi, luyện hồn phách ngươi thành tro bụi vĩnh viễn không thể luân hồi!"


Thanh Vân Tử vung mạnh cây phất trần trắng. Ngay lập tức, đại trận diệt thế Thiên Khải Trận khổng lồ lơ lửng trên bầu trời rít gào dữ dội. Một cột lôi quang màu đỏ rực (xích lôi) to bằng vòng ôm của ba người từ đỉnh mây đỏ giáng thẳng xuống vị trí của ba người Lục Trường Sinh.


"Diệu Thanh, đứng sau lưng ta!" Lục Trường Sinh khàn giọng quát lớn.


Cậu không thể né tránh, bởi phía sau cậu là Thẩm Diệu Thanh yếu ớt và Lục Dao đang hôn mê sâu. Thiếu niên mười bảy tuổi tiến lên một bước, nâng cánh tay trái bị hóa thạch xám nhạt 30% lên ngang ngực làm tấm khiên vật lý, các trận văn tím rực sáng rực rỡ lôi điện trên da thịt bộc phát lôi lực nguyên thủy của Lôi Đình Thể sơ cấp.


*OÀNH!*


Cột xích lôi nện thẳng vào cánh tay hóa thạch của Lục Trường Sinh. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, ánh sáng đỏ tía chói lòa nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng cậu. Dư chấn của vụ nổ thổi bay hàng vạn tấn đất đá xung quanh thành tro bụi.


Lục Trường Sinh lùi lại ba bước, mỗi bước chân đều dẫm nát đá cứng thành bột mịn. Cánh tay trái hóa thạch của cậu bốc khói trắng nghi ngút, lớp băng gạc đen quấn chặt bị thiêu rụi hoàn toàn, để lại lớp da xám xịt như đá cổ xưa rạn nứt rỉ ra máu tím nhạt nhưng không hề có cảm giác đau đớn vật lý. Nhờ nhục thân Lôi Đình Thể gánh chịu và Bản đồ Thiên Đạo ẩn sâu trong thức hải âm thầm hấp thụ 50% sát thương lôi phạt, cậu đã sống sót qua đòn đánh đầu tiên của Trúc Cơ Trung Kỳ.


"Ồ? Nhục thân của ngươi thế mà lại có thể ngạnh kháng thần lôi của ta?" Đôi mắt híp của Thanh Vân Tử lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng ngay sau đó là sát ý lạnh thấu xương. "Nhưng để xem ngươi đỡ được bao nhiêu chiêu!"


Lão đạo sĩ khẽ lẩm nhẩm khẩu quyết, phất trần trắng quét qua một vòng tròn hoàn mỹ trong không khí.


"Phất Trần Trói Hồn — Lôi Xích Khóa Khí! Khởi!"


*Rầm rầm rầm!*


Từ dưới nền đất đá đổ nát xung quanh nghĩa trang tiền đồn hoang phế, hàng vạn sợi xích sắt lôi điện màu xanh thẫm đột ngột trồi lên như những con rắn độc. Chúng đan chéo vào nhau tốc độ cực nhanh, tạo thành một kết giới lồng giam khổng lồ phong tỏa hoàn toàn phạm vi trăm trượng, khóa chặt mọi đường lui của nhóm Lục Trường Sinh.


Lục Trường Sinh nghiến chặt răng, đan điền phế thải rách nát nhói buốt dữ dội. Cậu biết mình không thể bị trói chặt ở đây. Cậu vận hành thần thức nhạy bén bẩm sinh, cố gắng ngự trị một số mảnh sắt vụn lôi đồng phế thải xung quanh để phóng ra phản kích hòng quấy rối sự tập trung của Thanh Vân Tử.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Mười hai luồng lôi quang mỏng manh từ các mảnh sắt vụn phóng vút lên không trung hướng thẳng về phía lồng ngực Thanh Vân Tử. Thế nhưng, lão đạo sĩ thậm chí không thèm chớp mắt. Linh áp khổng lồ bao quanh nhục thân thoát tục của lão tự động phát ra một màng bảo hộ vô hình.


*Bùm! Bùm!*


Các mảnh sắt vụn chưa kịp chạm vào tà áo bào của Thanh Vân Tử đã bị luồng linh áp bóp nát vụn hoàn toàn thành những hạt bụi đồng rớt rụng xuống bùn lầy. Sự chênh lệch cảnh giới giữa phế mạch Luyện Khí hậu kỳ và Trúc Cơ Trung Kỳ là một vực sâu vạn trượng không thể vượt qua bằng sức mạnh vật lý thông thường.


"Nhóc con! Đừng ngu ngốc phí sức nữa! Tu vi của lão già này đã ngưng tụ linh hải vững chắc, thần thức của hắn thừa sức bóp chết ngươi trong chớp mắt! Mau dùng Bản đồ Thiên Đạo tìm kẽ hở địa mạch trốn chạy!" Giọng nói nghiêm túc của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên thúc giục điên cuồng trong thức hải cậu.


Lục Trường Sinh cắn răng quyết định. Cậu không thể chết ở đây, em gái cậu và Thẩm Diệu Thanh cần phải sống.


Cậu tập trung toàn bộ thần niệm, cưỡng ép dồn một giọt máu đầu tim huyết tủy rực sáng ánh tím đỏ lên đầu ngón tay trỏ tay phải, rồi đâm thẳng vào lồng ngực, nhỏ trực tiếp vào Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận ẩn sâu trong đan điền phế thải thức hải.


*Hưu!*


Bản đồ rách nát bỗng chốc chấn động mạnh mẽ, tỏa ra linh quang ngũ sắc rực rỡ nhưng mờ ảo đầy oai nghiêm cổ xưa. Trong đầu Lục Trường Sinh, thế giới sương mù đỏ biến mất, thay vào đó là sơ đồ cấu trúc vận hành của Thiên Khải Trận và các dòng chảy năng lượng địa mạch dưới chân Huyết Tế Đàn hiển hiện rõ ràng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Cậu nhìn thấy một điểm rạn nứt địa mạch cực lớn nằm ngay dưới chân cột đá đổ nát đông nam — nơi năng lượng đang bị rò rỉ dữ dội sau khi tế đàn sụp đổ.


"Cổ Trận Đồng Hóa! Nghịch chuyển trận nhãn cho ta!" Lục Trường Sinh hét lớn trong lòng.


Cậu phóng thần thức nhạy cảm bẩm sinh hòa làm một với điểm rạn nứt địa mạch kia, cưỡng ép bẻ gãy một góc liên kết năng lượng giữa Thanh Vân Tử và Thiên Khải Trận di động.


*Rắc! Rắc!*


"Cái gì?! Ngươi dám cướp quyền kiểm soát địa mạch của ta?!" Thanh Vân Tử biến sắc kinh hãi khi cảm nhận được dòng linh lực hóa lỏng dồi dào truyền từ đại trận bỗng nhiên bị gián đoạn đột ngột.


Sự đảo ngược dòng chảy năng lượng của trận nhãn tế đàn ngay lập tức tạo ra một phản ứng phản phệ địa mạch cực kỳ kinh hoàng.


*OÀNH! BÙM! BÙM!*


Toàn bộ đỉnh núi đá gầm rú sấm sét sụp đổ hoàn toàn. Cột lửa địa hỏa ngầm va chạm dữ dội với lôi lực nguyên thủy tạo ra một vụ nổ chuỗi liên hoàn kinh thiên động địa thổi bay hàng vạn tấn đất đá và cát bụi mù mịt lên bầu trời chín tầng mây đỏ. Những sợi xích sắt lôi điện khóa khí trói buộc xung quanh lập tức bị sóng xung kích khổng lồ thổi bay vỡ vụn vĩnh viễn.


Bụi mù xám xịt nồng nặc mùi lưu huỳnh che khuất hoàn toàn tầm nhìn chiến trường.


Lục Trường Sinh hộc ra một ngụm máu đỏ tía, nhục thân rách nát nhiều mảng lớn rỉ máu lôi đình đỏ tía cực kỳ đau đớn. Bản đồ Thiên Đạo trong thức hải tiêu hao quá nhiều thần lực bỗng chốc rơi vào trạng thái ảm đạm tạm thời, rụt sâu vào đan điền phế thải.


Cậu cắn răng chịu đựng cơn đau buốt óc thấu xương tủy, dùng chút sức tàn cuối cùng ôm chặt lấy Lục Dao, tay phải dắt Thẩm Diệu Thanh, vận hành *Lôi Nghịch Bộ* lướt đi điên cuồng như một luồng chớp tím nhạt nhạt nhòa lẩn khuất sâu vào màn sương mù dày đặc của rừng biên cảnh hoang dã trốn chạy.


Sau vài hơi thở, từ giữa đống đổ nát hoang tàn rực lửa của tế đàn sụp đổ, một bóng người rách rưới áo bào bước ra. Thanh Vân Tử tuy không bị thương nặng nhờ linh áp phòng ngự Trúc Cơ, nhưng mái tóc bạc phơ của lão đã bị khói bụi ám đen, gương mặt vặn vẹo vì nhục nhã và phẫn nộ tột cùng.


Một vị Chưởng môn cao cao tại thượng thế mà lại bị một gã phế mạch tạp dịch rác rưởi bẻ gãy trận pháp và trốn thoát ngay trước mắt!


Lão đạo sĩ ngửa mặt lên bầu trời đỏ rực gầm lên điên cuồng, tiếng gầm rú chấn động vạn dặm biên cảnh hoang dã:


"Truyền lệnh của ta! Phong tỏa toàn bộ biên giới Thanh Vân Châu! Phát lệnh truy nã 'Trận Ma' Lục Phong trên khắp tam giới! Kẻ nào lấy được đầu của hắn mang về, Thanh Vân Tông ta sẽ ban phát cho một viên Trúc Cơ Đan chính tông và một vạn linh thạch hạ phẩm! Giết không tha!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!