Đột Kích Đỉnh Huyết Tế
Gió bão rít gào bên tai Lục Trường Sinh như tiếng gầm rú của vạn con cuồng long sấm sét. Dưới lòng đất Huyết Tế Đàn ngoại môn Thanh Vân Tông, mùi máu tanh nồng nặc quyện cùng oán khí màu đỏ thẫm bốc lên nghi ngút, tạo thành một màn sương mù dày đặc che phủ tầm nhìn.
Ở trung tâm tế đàn đá đen khổng lồ rỉ máu, Lục Vô Song – gã Thiếu tông chủ tàn bạo của Thanh Vân Tông – đang nở nụ cười điên cuồng, tà ác. Thanh đao nạm hỏa thạch đỏ rực trên tay gã vung lên, lưỡi đao rực lửa mang theo hơi nóng cháy xém đang bổ thẳng xuống lồng ngực yếu ớt của Lục Dao. Khoảng cách chỉ còn gang tấc, tủy xương của đứa trẻ mười tuổi mang huyết mạch Lôi Tộc sắp sửa bị gã bóc tách tàn bạo để luyện đan ngụy tạo lôi căn.
"Dao nhi!"
Sát ý trong lòng Lục Trường Sinh bùng phát đến cực hạn. Cậu không thể chờ đợi thêm một khắc nào nữa. Nhục thân Hỗn Độn Trận Thể của cậu run lên bần bật, mái tóc dài hóa bạc nửa đầu bay múa điên cuồng trong bóng tối vách đá.
Không có linh lực hóa lỏng của một tu sĩ Trúc Cơ thực sự để ngự kiếm phi hành, nhưng thần thức bẩm sinh của cậu đã đạt đến cảnh giới vô cùng nhạy bén. Lục Trường Sinh khóa chặt ý niệm vào thức hải của Lục Vô Song, dồn toàn bộ tinh thần lực rách nát của mình ngưng tụ thành một cây châm vô hình bén nhọn.
*Hưu!*
"Thần Thức Thứ Châm — Kích!" Lục Trường Sinh thầm quát trong lòng.
Một luồng thần niệm vô hình xé rách không gian u tối, đâm thẳng vào thức hải của Lục Vô Song.
"Aaa!"
Lục Vô Song bỗng nhiên hét lên một tiếng thảm thiết. Thanh đao hỏa thạch đang lao xuống thình lình khựng lại giữa hư không, run rẩy dữ dội. Thức hải của gã như bị một cây sắt nung đỏ đâm xuyên qua, đau đớn tột cùng khiến gã hộc ra một ngụm máu tươi, hai tay ôm chặt lấy đầu, loạng choạng lùi lại phía sau cột đá rỉ máu. Thanh đao hỏa thạch rơi loảng xoảng xuống nền đá đen, ngọn lửa đỏ rực tắt ngấm.
"Kẻ nào dám cả gan đại náo Huyết Tế Đàn của ta?!"
Trưởng lão tà tế Mạc Vân giật mình kinh hãi. Lão già gầy gò nhăn nheo mặc áo bào đen lập tức xoay người, đôi mắt hí xảo quyệt rực lên huyết quang giận dữ. Lão vung chiếc gậy đầu lâu "Oán Hồn" bằng xương phàm nhân lên, phát ra tiếng khóc oán linh ghê rợn.
*Gào! Gào!*
Từ dưới lòng hồ máu và hàng ngàn lồng sắt giam giữ phàm nhân xung quanh, vạn luồng oán khí màu đỏ thẫm cuộn trào dữ dội, hóa thành hàng vạn oán linh tà ác mang gương mặt biến dạng gào thét lao điên cuồng về phía bóng tối nơi Lục Trường Sinh ẩn nấp. Áp lực oán khí ăn mòn cực mạnh khiến vách đá xung quanh bắt đầu tan chảy, bốc lên khói độc thối rữa.
Lục Trường Sinh cắn răng, nhanh tay vẽ một kết giới trận pháp phòng ngự thô sơ bằng máu đầu ngón tay dắt hông hòng cản đường oán linh.
*Xoẹt! Bùm!*
Thế nhưng, kết giới mỏng manh vừa dựng lên đã lập tức bị hàng vạn oán linh lao vào cắn xé, ăn mòn rách nát trong chớp mắt. Sức mạnh huyết tế quá lớn, oán khí dội ngược khiến nhục thân phế mạch của Lục Trường Sinh bị ăn mòn thêm 20%. Cậu hộc ra một ngụm máu đỏ tía, ngực áo vải thô xám rách rưới bốc khói đen khét lẹt, kinh mạch vai trái bị thương cũ rách miệng rỉ máu nhói buốt thấu xương tủy.
"Nhóc con! Oán linh tà ác này được nuôi dưỡng bằng máu phàm nhân chết oan, cực kỳ hung hãn! Ngươi không thể dùng trận pháp phòng ngự thông thường chống đỡ, phải dùng sấm sét tịnh hóa chính tông để đánh sập kết cấu tà trận từ đỉnh tế đàn!" Giọng nói nghiêm túc của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên thúc giục trong thức hải cậu.
Nhìn thấy Lục Dao đang thoi thóp trên cột đá và y sư Thẩm Diệu Thanh đang bị trói chặt làm dược nô ở góc tế đàn, ánh mắt lấp lánh nước mắt đầy hoảng sợ nhìn mình, Lục Trường Sinh gạt đi vết máu trên khóe môi. Đạo tâm bảo vệ phàm nhân và lời hứa cứu mạng muội muội bùng cháy điên cuồng trong lồng ngực thiếu niên phế mạch.
"Nếu ngụy thiên đạo này dung túng cho chư tiên dùng mạng phàm nhân làm củi đốt, vậy ta sẽ dùng chính quy tắc của thiên đạo cũ để bẻ gãy vương tọa của các ngươi!"
Lục Trường Sinh vung tay phải cào rách vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán rỉ máu đỏ tía mờ ảo. Cậu cưỡng ép dồn một giọt máu đầu tim (máu huyết tủy) rực sáng ánh tím lên đầu ngón tay, kích hoạt sát chiêu liều mạng.
"Tội Ấn Kích Hoạt! Nghịch Mệnh Trận Pháp — Vạn Lôi Tịnh Hóa!"
*OÀNH! OÀNH! OÀNH!*
Bầu trời phía trên Huyết Tế Đàn bỗng chốc rạn nứt dữ dội. Hàng vạn tia sét tím khổng lồ mang theo lôi lực nguyên thủy từ Vực Sâu Sét Đánh đột ngột giáng xuống oanh tạc thẳng vào đỉnh tế đàn đá đen. Uy lực lôi phạt nguyên thủy oai nghiêm tột đỉnh xé rách màn sương mù oán khí đỏ thẫm, rít gào như sấm sét diệt thế.
Hàng vạn oán linh tà ác gào thét thảm thiết khi tiếp xúc với sấm sét tím tịnh hóa chính tông. Chúng không bị tiêu diệt hoàn toàn mà oán khí đen kịt bị tịnh hóa sạch sẽ, hóa thành từng luồng thanh khí tinh khiết màu xanh lục nhạt mát dịu, bay lơ lửng bao bọc xung quanh cơ thể Lục Dao và Thẩm Diệu Thanh như một lớp màng bảo hộ vững chắc khỏi sập đá.
"Cái gì?! Lôi phạt nguyên thủy?! Ngươi... ngươi là hậu duệ Lôi Tộc chưa chết?!" Trưởng lão Mạc Vân kinh hoàng thất sắc, gậy đầu lâu Oán Hồn trên tay lão bị sét đánh nứt vỡ rạn nứt rỉ máu tà ác.
Lục Trường Sinh không đáp lời. Cậu vận hành *Lôi Nghịch Bộ*, nhục thân Hỗn Độn Trận Thể bộc phát tốc độ quỷ dị hóa thành một luồng chớp tím nhạt lướt đi không tiếng động, lướt thẳng lên đỉnh tế đàn trong chớp mắt.
Cánh tay trái bị hóa thạch xám nhạt 30% của cậu rực sáng các trận văn tím rực rỡ lôi điện, tỏa ra một luồng lôi áp khổng lồ tương đương tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ. Cậu áp sát Lục Vô Song đang hoảng loạn ôm đầu.
"Lục Vô Song, nợ máu của gia tộc ta và vạn phu mỏ phế thải, hôm nay ngươi phải trả lại bằng cả nhục thân này!"
Lục Trường Sinh vung cánh tay trái hóa thạch đập thẳng vào đan điền của Lục Vô Song. Luồng lôi lực bạo liệt nguyên thủy bùng nổ dữ dội, truyền thẳng vào sâu trong kinh mạch gã.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
"Aaa! Đan điền của ta! Kinh mạch của ta!"
Lục Vô Song hét lên một tiếng thảm khốc thấu tận trời xanh. Toàn bộ đan điền Luyện Khí tầng 8 và hệ thống kinh mạch lôi căn tàn khuyết của gã bị lôi lực bạo liệt phá hủy, bẻ gãy vụn hoàn toàn thành phế nhân. Gã ngã quỵ xuống vũng máu đen, co giật bần bật dưới chân cột đá rỉ máu, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng tột độ.
Mạc Vân điên cuồng vung gậy đầu lâu gãy nát hòng đánh lén sau lưng cậu. Lục Trường Sinh không thèm quay đầu, cậu dùng thần thức ngự trị kiếm ý bất khuất chiến đấu của Độc Cô Kiếm Lão còn lưu giữ trong xương tủy, vung tay chém ra một luồng kiếm quang sấm sét sắc bén như lưỡi kiếm thực thụ.
*Xoẹt!*
Một tiếng xé thịt ngọt lịm vang lên. Cánh tay phải cầm gậy đầu lâu của Trưởng lão Mạc Vân bị chém đứt lìa văng ra xa, máu tà tu phun trào xối xả. Lão già hét lên đau đớn, ôm lấy bả vai cụt lùi lại sát rìa tế đàn sụp đổ.
Lục Trường Sinh lướt tới dùng tay trái hóa thạch giật đứt toàn bộ xiềng xích trói buộc Lục Dao và Thẩm Diệu Thanh, ôm chặt lấy em gái đang hôn mê sâu vào lòng ngực ấm áp. Cậu quay đầu nhìn Thẩm Diệu Thanh đang run rẩy gượng dậy.
"Diệu Thanh, đi mau! Tế đàn này sắp sụp đổ rồi!"
*UỲNH! UỲNH!*
Huyết Tế Đàn đá đen khổng lồ mất đi sự điều phối oán khí bắt đầu rạn nứt dữ dội, nổ tung chuỗi liên hoàn địa mạch từ bên trong trận nhãn. Kết giới phòng ngự ngoại môn Thanh Vân Tông vỡ vụn hoàn toàn thành những mảnh linh quang rách nát bay múa khắp bầu trời.
Lục Trường Sinh cõng em gái trên lưng, tay phải nắm chặt lấy tay Thẩm Diệu Thanh lướt nhanh ra khỏi đống đổ nát sụp đổ rực lửa tím.
Thế nhưng, ngay khi bước chân họ vừa chạm vào rìa rừng sương mù biên cảnh, một luồng linh áp khổng lồ gấp trăm lần Trúc Cơ Sơ Kỳ đột ngột giáng xuống từ chín tầng mây vàng rực rỡ phía trên bầu trời.
*OÀNH!*
Một tiếng sấm nổ vang trời đất xé rách không gian u tối. Từ đỉnh mây vàng rực, Chưởng môn Thanh Vân Tông — Thanh Vân Tử — khoác đạo bào tiên phong đạo cốt màu xanh lục giáng lâm trực diện. Đôi mắt lão rực lên sát ý điên cuồng căm hận tột độ, tay cầm phất trần trắng, xung quanh người lão là đại trận diệt thế *Thiên Khải Trận* khổng lồ đang xoay chuyển rít gào lôi quang đỏ rực oanh tạc thẳng xuống đầu nhục thân rách nát của Lục Trường Sinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!