Nét Vẽ Bằng Máu
Đêm lạnh buông xuống nghĩa trang tiền đồn Thanh Vân Tông như một tấm vải liệm xám xịt, ẩm ướt và nồng nặc mùi ozone cháy khét. Sương mù lôi đình rò rỉ từ Thiên Khải Trận trên đỉnh núi cuồn cuộn tràn xuống, bao phủ những nấm mồ hoang vô chủ bằng thứ ánh sáng tím nhạt quỷ dị.
Lục Trường Sinh đứng lặng trong bóng tối, bả vai trái nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương. Vết thương do đao sắt dẹt của Vương Bá quật rách ban chiều vẫn chưa ngừng rỉ máu, thấm đẫm lớp áo vải thô rách nát, dính chặt vào da thịt cậu hâm hấp nóng. Thế nhưng, cậu không màng đến cơn đau vật lý ấy. Mọi sự chú ý của Lục Trường Sinh lúc này đều dồn vào lòng bàn chân trần đang áp chặt xuống mặt đất nghĩa trang.
Dưới lớp đất đá cằn cỗi đầy huyết tro tế đàn, một luồng sấm sét ngầm đang gầm rú rít gào.
Cậu nhắm chặt mắt, vận hành Địa Mạch Cảm Ứng Thuật – bí thuật cảm nhận mạch đất mà lão binh mù Tần Thiết Y đã âm thầm chỉ dạy qua những nhịp gậy tre gõ đất cộc cộc quỷ dị. Trong thức hải của Lục Trường Sinh, thế giới tăm tối bỗng chốc biến đổi. Những đường vân địa mạch ngoằn ngoèo hiện lên như những sợi gân máu khổng lồ phát sáng. Và ngay dưới chân cậu, một vết nứt địa mạch lôi đình cổ xưa đang rạn nứt rò rỉ năng lượng dữ dội, tựa như một con cuồng long sấm sét bị xích sắt giam cầm vạn năm đang điên cuồng vẫy vùng đòi thoát xích.
"Lôi lực nguyên thủy..." Lục Trường Sinh thì thầm, lồng ngực phập phồng thở dốc.
Đan điền phế thải rách nát của cậu bỗng chốc rung động nhẹ theo nhịp đập của địa mạch cổ xưa kia. Kẻ phế mạch như cậu bẩm sinh không thể tụ khí, kinh mạch tắc nghẽn hoàn toàn, hễ cố tình dẫn lưu linh khí ngoại giới là cơ thể lại phản phệ hộc máu. Thế nhưng, luồng lôi áp ngầm sâu dưới lòng đất này lại không bài xích thần thức của cậu. Nó dường như đang cộng hưởng, đang réo gọi dòng máu Lôi tộc cổ xưa đang ngủ say trong huyết tủy cậu.
Nhưng Lục Trường Sinh biết rõ giới hạn của mình. Cậu hiện tại chỉ là một phế nhân ngự trận sơ kỳ, chưa có bất kỳ tu vi linh lực nào. Nếu hấp thụ trực tiếp luồng lôi lực bạo liệt này, nhục thân phàm nhân của cậu sẽ lập tức bị thiêu rụi thành tro bụi nghĩa trang trong một hơi thở.
"Phải nhẫn nhịn..." Cậu tự nhủ, thọc tay vào túi áo vải thô, siết chặt chiếc túi da nhỏ chứa ba nhánh Thạch Linh Thảo đắng ngắt và hai viên linh thạch vụn cuối cùng. Cậu cần phải sống, cần phải bảo vệ em gái Lục Dao đang ngủ đông bảo mệnh trong thạch động ẩn nấp phía sau đồi hoang.
Sáng hôm sau, màn sương lôi vẫn chưa tan hẳn, bao trùm khu mỏ quặng số 9 dưới chân đồi bằng một màu xám xịt ảm đạm. Tiếng búa đập đá chan chát và tiếng roi da quật vun vút vang lên từ phía xa.
Lục Trường Sinh vừa ôm sọt tre đựng huyết tro bước ra khỏi nghĩa trang thì một luồng sát khí thô bạo đã xé rách sương mù ập đến.
"Thằng rác rưởi phế mạch! Mày trốn ở đây cả đêm để quỵt nợ thuế thân đấy à?"
Một giọng nói oang oang đầy hung ác vang lên. Vương Bá bước ra từ lối mòn, ngực trần xăm hình đầu hổ dữ tợn nanh vuốt, một bên tai sứt sẹo đỏ hỏn giật giật đầy tàn nhẫn. Theo sau gã ác bá khu mỏ số 4 này là hai tên tay sai phu mỏ lực lưỡng, tay lăm lăm xích sắt và cuốc quặng rỉ sét. Vương Bá bước đi hầm hố, thanh sắt dẹt sắc bén cướp được từ xưởng rèn gõ nhịp cộc cộc vào lòng bàn tay gã, phát ra những tia chớp lôi điện nhân tạo yếu ớt của tu vi Luyện Khí tầng 2 hời hợt.
Lục Trường Sinh khựng lại, cúi đầu thấp xuống, ôm chặt chiếc sọt tre rách nát để che giấu bả vai trái đang quấn băng gạc rỉ máu. Cậu im lặng, đóng vai gã phế nhân câm điếc hèn nhát hằng ngày.
"Vương Bá đại ca hỏi mày đấy! Câm rồi à?" Một tên tay sai xông lên, thô bạo đạp đổ sọt tre của Lục Trường Sinh, khiến tro đen xám xịt bay mù mịt khắp lối đi.
Vương Bá bước tới, giẫm chiếc ủng đầy bùn đất lên đống phế thạch sát chân Lục Trường Sinh, dí thanh sắt dẹt lạnh ngắt sát vào tội ấn rỉ sẹo hình tia sét trên trán cậu: "Tuần này tao đã báo cáo với phủ giám ngục, hạn nộp linh thạch vụn của mày tăng gấp đôi! Con em gái liệt giường Lục Dao của mày có huyết mạch trận linh biến dị, Thiếu tông chủ Lục Vô Song đang cần tủy sống của nó để luyện đan phá cảnh. Nếu hôm nay mày không nộp đủ mười viên linh thạch vụn chất lượng tốt, tao sẽ dẫn Chấp Pháp Đội lên đồi lôi cổ nó xuống Huyết Tế Đàn hiến tế!"
Nghe đến ba chữ "Huyết Tế Đàn" và "Lục Dao", đồng tử của Lục Trường Sinh co rụt mạnh mẽ. Sát ý trong lòng cậu bùng lên như núi lửa phun trào, thần thức bẩm sinh nhạy cảm khiến lôi lực ngầm dưới lòng đất nghĩa trang bỗng nhiên chấn động nhẹ. Cậu nắm chặt hai tay đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu đen.
Nhưng cậu vẫn nhẫn nhịn. Chỗ ẩn náu của Lục Dao được bảo vệ bởi kết giới phế linh thạch thô sơ, nếu cậu ra tay lúc này và bại lộ khả năng ngự trận, Tào Lĩnh và Chấp Pháp Đường nội môn sẽ lập tức san bằng nghĩa trang này.
"Vương Bá! Mày lại dùng quyền hạn chó săn để bóc lột phu mỏ phế thải đấy à?"
Một tiếng quát lớn như sấm rền vang lên từ sương mù. Thiết Trụ bước tới, thân hình cao lớn như gấu xám che chắn hoàn toàn trước mặt Lục Trường Sinh. Trưởng toán phu mỏ dũng cảm ngực trần đầy sẹo roi xém đen, đôi mắt trừng trừng đầy giận dữ nhìn thẳng vào Vương Bá.
"Thiết Trụ! Mày lại muốn xen vào chuyện của tao à?" Vương Bá hừ lạnh, mặt đầy sẹo rỗ co rúm lại hung tợn. "Hôm qua mày đã dùng phần quặng dư để bù thuế thân cho nó, hôm nay tao thu thuế gấp đôi! Mày lấy gì bù? Thân xác phàm nhân võ giả Thiết Bố Sam của mày chắc?"
"Quy củ của Thanh Vân Tông chỉ bắt nộp thuế mỏ theo tháng, mày tự ý tăng thuế tuần là vi phạm lệnh của giám ngục Tào Lĩnh!" Thiết Trụ gầm lên, vung chiếc búa đập đá bằng hắc thiết nặng trăm cân dắt sau lưng xuống đất, tạo ra một tiếng nổ "oanh" trầm đục nứt đá.
"Hừ, quy củ? Ở khu mỏ số 4 này, lời của tao và Tào Lĩnh giám ngục chính là quy củ!" Vương Bá cười tà ác, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn tột độ. Gã quay sang hai tên tay sai, ra lệnh: "Trói thằng phế vật kia lại cho tao! Còn Thiết Trụ... hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là sự khác biệt giữa phàm nhân võ học đường phố và tu sĩ có lôi lực hộ thể!"
Nói đoạn, Vương Bá vung thanh sắt dẹt sắc bén lên. Linh lực Luyện Khí tầng 2 mỏng manh màu xanh nhạt bộc phát, quấn quanh thanh sắt tạo ra những tia sét lách tách bén nhọn. Gã lướt tới với tốc độ cực nhanh, đâm thẳng thanh sắt vào ngực Thiết Trụ.
"Thiết Bố Sam Lôi Thể!"
Thiết Trụ hét lớn, vận chuyển Cửu Chuyển Phàm Thể Quyết đến cực hạn. Cơ bắp cuồn cuộn của anh sẫm lại như đá tảng, lớp da ngực nổi lên những vân xám dày đặc để chống đỡ đòn đánh.
*Keng! Chát!*
Thanh sắt dẹt đâm trúng ngực Thiết Trụ phát ra tiếng va chạm kim loại khô khốc. Lớp phòng ngự Thiết Bố Sam kiên cố của phàm nhân võ giả đỉnh phong chặn đứng mũi sắt nhọn, nhưng lôi lực Luyện Khí tầng 2 chứa gai sắt điện tích trên thanh vũ khí lập tức nổ bùng. Những tia sét xanh nhạt xé rách lớp da đá tảng, găm sâu vào thịt Thiết Trụ khiến anh phun ra một ngụm máu tươi, lùi lại mấy bước gục đầu rên rỉ.
"Hahaha! Võ học phàm trần rác rưởi thì làm sao chống lại được tiên pháp lôi đình!" Vương Bá cười ngạo nghễ, bước tới vung thanh sắt dẹt quật mạnh vào bả vai Thiết Trụ, để lại một vết thương cháy sém khét lẹt rỉ máu đen.
Chứng kiến Thiết Trụ bị đánh đập dã man dập nát bả vai gục ngã dưới bùn đất, Lục Trường Sinh cảm nhận được một luồng u uất chịu đựng dâng trào lên tận cổ họng. Đan điền phế thải rách nát của cậu run rẩy dữ dội, lôi hỏa cắn trả khiến ngực cậu nhói đau như có vạn cây kim châm đâm vào.
Cậu không thể trốn chạy nữa. Nếu Thiết Trụ chết, đạo tâm bảo vệ phàm nhân của cậu sẽ vỡ vụn trước khi kịp thắp sáng bản đồ thiên đạo.
Nhưng cậu không có linh lực. Làm sao một phế nhân không linh căn có thể đánh bại một tu sĩ Luyện Khí tầng 2 mang theo vũ khí lôi hệ?
*"Kẻ ngự trận thực sự không cần linh căn để tụ khí, mà dùng thần thức cảm nhận địa mạch sâu dưới đất..."*
Lời chỉ điểm quỷ dị của lão binh mù Tần Thiết Y vang vọng trong thức hải Lục Trường Sinh như sấm sét đánh thức tinh thần. Cậu đột nhiên hiểu ra dứt khoát. Địa mạch lôi đình cổ xưa đang rò rỉ dữ dội dưới chân nghĩa trang chính là nguồn linh lực khổng lồ nhất, vô tận nhất mà cậu có thể mượn dùng!
Lục Trường Sinh cúi người quỳ sụp xuống bùn đất, giả vờ như đang run rẩy sợ hãi nhặt nhạnh những mảnh phế thạch đá mỏ rơi vãi xung quanh sọt tre bị đạp đổ. Nhưng dưới lớp sương mù lôi đình dày đặc che khuất tầm nhìn, đôi mắt cậu nhắm chặt, phóng toàn bộ thần thức bẩm sinh nhạy cảm xuống lòng đất sâu.
Thần Thức Cảm Địa Mạch hoạt động điên cuồng.
Cậu nhanh chóng định vị được vết nứt địa mạch lôi đình cổ xưa rò rỉ ngay dưới chân Vương Bá. Vết nứt chỉ cách mặt đất mỏng manh chưa đầy ba thước, chứa đựng năng lượng sấm sét ngầm bạo liệt cực kỳ bất ổn.
Cậu cần một trận pháp để dẫn lưu và kích nổ vết nứt này. Nhưng cậu không có mực chu sa, không có bút vẽ trận chuyên dụng của tiên môn.
Lục Trường Sinh đưa ngón tay trỏ tay phải lên miệng, nghiến răng cắn mạnh một cái thật dứt khoát. Da thịt rách nát, dòng máu đỏ tươi pha lẫn tia chớp tím nhạt mờ ảo rỉ ra từ đầu ngón tay cậu. Dòng máu mang huyết mạch Lôi tộc cổ xưa chính tông bộc phát một luồng dao động lôi lực nguyên thủy siêu việt.
Cậu lén thọc tay vào túi áo, bốc ra một nắm cát xám rỉ sét – đó chính là Cổ Trận Thần Sa cậu lén thu thập được từ phế tích trận nhãn cổ xưa sâu dưới lòng đất. Cát thần màu xám rỉ sét dính chặt vào dòng máu rỉ ra từ ngón tay Lục Trường Sinh, tạo thành một hỗn hợp dẫn truyền thần thức vẽ trận cực tốt.
"Vương Bá đại ca... đừng đánh Thiết Trụ thúc nữa... Cháu nộp... cháu nộp linh thạch vụn..." Lục Trường Sinh run rẩy khóc lóc gào thét, quỳ lết bằng hai đầu gối bò về phía Vương Bá.
Nhưng dưới lớp bùn đất nhão nhoét đầy bụi tro nghĩa trang, ngón tay dính máu pha cát thần của cậu đang di chuyển nhanh như chớp giật.
Cậu vẽ những nét trận văn ngoằn ngoèo, sắc bén của một bẫy lôi nổ thô sơ lên các khối phế thạch nằm rải rác dưới chân Vương Bá. Mỗi nét vẽ bằng máu đầu ngón tay là một lần kinh mạch đan điền rách nát của cậu bị lôi lực nguyên thủy cắn xé dữ dội, đau đớn như bị thiêu đốt thấu xương tủy hằng ngày. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán Lục Trường Sinh, hòa cùng huyết lệ rỉ ra từ tội ấn rạn nứt trên trán.
*Một nét... hai nét... năm nét...*
Trận pháp bẫy lôi nổ thô sơ nhanh chóng được hoàn thành không tiếng động dưới lớp bùn che phủ. Nó kết nối trực tiếp năm khối phế thạch chứa đầy điện tích rỉ sét xung quanh chân Vương Bá, tạo thành một kết cấu trận nhãn khép kín hoàn mỹ.
"Hừ, thằng phế vật nhát gan! Có linh thạch vụn thì dâng ra đây sớm có phải tốt hơn không!" Vương Bá khinh bỉ nhổ một ngụm nước bọt, buông Thiết Trụ đang nằm thoi thóp dưới đất ra, hếch cằm kiêu ngạo bước lên hai bước về phía Lục Trường Sinh hòng giật lấy linh thạch.
Gã ác bá hoàn toàn chủ quan kiêu ngạo. Gã không hề nhận ra mình đã đặt cả hai chân vào đúng tâm trận nhãn của bẫy lôi nổ thô sơ mà Lục Trường Sinh vừa vẽ bằng máu đầu ngón tay.
Lục Trường Sinh ngẩng đầu lên. Gương mặt thiếu niên gầy gò bám đầy bụi tro xám xịt bỗng nhiên không còn vẻ sợ hãi hèn nhát hằng ngày. Đôi mắt cậu sâu thẳm, lạnh lùng tĩnh lặng như mặt hồ băng tuyết vạn năm, lóe lên một tia chớp tím nhạt đầy oai nghiêm cổ xưa.
Cậu xòe bàn tay phải dính máu ra, áp chặt xuống mặt đất bùn nhão, thần thức bẩm sinh gầm rú kích hoạt:
"Kích nổ!"
Địa Mạch Cảm Ứng Thuật bộc phát cực hạn, phóng ra một luồng sóng dao động thần thức vô hình đâm thẳng xuống vết nứt địa mạch lôi đình cổ xưa dưới chân Vương Bá.
Luồng lôi lực ngầm bạo liệt tích tụ vạn năm dưới lòng đất nghĩa trang bị thần thức của cậu kích thích dữ dội, lập tức tìm thấy đường dẫn thông qua trận văn vẽ bằng máu pha cát thần của Lục Trường Sinh. Nó cuồn cuộn dâng trào lên mặt đất như một con cuồng long sấm sét sổng xích.
*BÙM! OANH!*
Một tiếng nổ sấm sét kinh thiên động địa bùng phát ngay dưới chân Vương Bá.
Một cột ánh sáng lôi điện màu tím ngắt bộc phát từ lòng đất sâu, thổi bay hàng vạn tấn phế thạch bụi tro nghĩa trang lên trời đất hoang phế. Sức nổ kinh hoàng của lôi lực nguyên thủy tàn phá dữ dội kết cấu đất đá sa mạc xung quanh chân Vương Bá.
"Á!!! Mạng phàm của tao!!!"
Tiếng gào thét thảm thiết tột độ của Vương Bá xé rách sương mù lôi đình.
Nhục thân phàm nhân võ giả của gã ác bá không thể chống đỡ nổi uy lực bộc phát của lôi phạt địa mạch nguyên thủy. Lớp giáp lôi điện Luyện Khí tầng 2 mỏng manh của thanh sắt dẹt bị cột sáng tím nghiền nát bấy trong chớp mắt. Sức nóng và sức nổ kinh hoàng thổi bay hai bàn tay đang cầm thanh sắt của Vương Bá, biến chúng thành hai khúc xương cháy đen rụi rỉ máu. Hai chân gã bị đá mỏ sạt lở bóp nát bấy gân cốt gãy gập quỷ dị.
Vương Bá ngã gục xuống vũng bùn nhão nhoét đầy huyết tro, liên tục giãy giụa rên rỉ thảm thiết như một con heo bị chọc tiết. Hai tên tay sai đi theo gã kinh hoàng tột độ trước cảnh tượng quái dị này, mặt cắt không còn giọt máu, lập tức vứt bỏ cuốc sắt xích sắt cắm đầu bỏ chạy vào rừng sương mù hoang phế sâu hoắm.
Lục Trường Sinh quỳ rạp dưới đất, lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội. Cậu vội vàng dùng tà áo vải rách nát lau sạch những nét vẽ bằng máu dính cát thần trên mặt đất bùn nhão, ngụy trang hoàn hảo bẫy trận vừa kích nổ thành một vụ tai nạn sập đá lôi thạch tự nhiên do địa mạch bất ổn rò rỉ sấm sét.
Kinh mạch toàn thân cậu đau đớn rã rời như muốn vỡ vụn, đan điền phế thải rách nát rỉ máu dữ dội do gánh chịu phản phệ sấm sét bạo liệt vừa rồi. Cậu run rẩy bò tới bên Thiết Trụ, đỡ trưởng toán phu mỏ đang trợn tròn mắt kinh ngạc lên vai:
"Thiết Trụ thúc... sập mỏ đá lôi thạch tự nhiên rồi... Mau rời khỏi đây trước khi Chấp Pháp Đội kéo đến..."
Thiết Trụ run rẩy nhìn gã ác bá Vương Bá đang nằm thoi thóp mất đi hai tay chân rỉ máu cháy đen bên hố sâu sấm sét, rồi nhìn thiếu niên gầy gò đang đỡ mình. Dù trong lòng đầy nghi vấn trước sự trùng hợp quỷ dị này, nhưng anh biết rõ tình hình nguy kịch, liền gật đầu nén đau đớn gượng dậy cùng Lục Trường Sinh rút lui nhanh chóng vào màn sương mù hoang vắng.
Cùng lúc đó, sâu trong Phủ Giám Ngục khu mỏ số 9 tráng lệ nhưng tăm tối.
Tào Bưu – phó giám ngục khét tiếng tàn tợn với vết sẹo chéo rỉ máu đỏ lồi lõm trên mặt – đang ngồi thiền tĩnh lặng trên chiếc bồ đoàn bằng da gấu xám. Thình lình, đôi mắt một mí xảo quyệt của gã mở bừng ra.
Một tia chớp lôi điện màu xanh lam thẫm lóe lên dữ dội trong đồng tử của Tào Bưu.
Gã đứng phắt dậy, mũi hít hà điên cuồng vào không khí ẩm ướt rò rỉ sương lôi rỉ ra từ hướng nghĩa trang tiền đồn hoang phế phía xa. Tu vi Luyện Khí tầng 9 hậu kỳ nhạy bén giúp gã phát hiện ra một luồng lôi áp nguyên thủy cực kỳ tinh khiết, cổ xưa vừa bộc phát bất thường – hoàn toàn khác biệt với thứ lôi điện nhân tạo tạp chất của Thiên Khải Trận tông môn.
"Lôi lực nguyên thủy cổ xưa của Lôi tộc..." Tào Bưu liếm môi tàn nhẫn, gương mặt hiện lên nét tham lam tột độ. "Mười năm trước lũ phản đồ Lôi tộc bị diệt môn vẫn chưa chết sạch sao? Khí tức này phát ra từ nghĩa trang hoang phế..."
Gã giật chiếc roi da lôi điện Hắc Thiết Lôi Tiên dắt bên hông ra, gầm lên ra lệnh cho bầy lính canh ngục tuần tra tinh nhuệ đang đứng gác bên ngoài phủ:
"Chấp Pháp Đội nghe lệnh! Lập tức mang theo chó săn lôi đình bao vây phong tỏa toàn bộ nghĩa trang tiền đồn cho tao! Bắt sống bất kỳ kẻ nào có dao động lôi lực bất thường bước ra ngoài!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!