Thâm Nhập Tế Đàn
Mưa bão gầm rú điên cuồng trên dải rừng sương mù biên cảnh Thanh Vân Châu, quất những dòng nước lạnh buốt xối xả vào nhục thân rách nát của Lục Trường Sinh. Vệt sáng truyền tin màu đỏ rực của Tần Chấn đã hoàn toàn biến mất sau tầng mây chín tầng trời, báo hiệu tai kiếp giáng lâm của Chưởng môn Thanh Vân Tử chỉ còn tính bằng từng khắc.
Lục Trường Sinh cõng Ngô Thiết trên lưng, bước chân dẫm lên bùn lầy sũng nước trơn trượt. Đan điền phế thải của cậu nhói lên đau đớn kịch liệt, lôi lực nguyên thủy từ Lôi Đình Thể sơ cấp rò rỉ qua các nét trận văn khắc sâu trong xương tủy, bốc lên từng luồng khói trắng khét lẹt khi gặp nước mưa. Cánh tay trái hóa thạch xám nhạt 30% buông thõng nặng nề, thỉnh thoảng lại lóe lên vài tia chớp tím ngắt quỷ dị dưới lớp băng gạc đen quấn chặt.
"Trường... Sinh... đừng đi lối chính..."
Giọng nói của Ngô Thiết yếu ớt như sợi tơ mỏng, bọt máu đỏ tươi liên tục trào ra từ khóe môi rách nát của gã. Cánh tay cụt của gã tì vào vai cậu, run rẩy chỉ về phía một khe nứt đá phủ đầy rêu phong hoang phế sát sườn núi.
"Lối đó... là đường dẫn oán khí ngầm... hằng năm ta dọn xác tế đàn lén đào... dẫn thẳng vào lòng Huyết Tế Đàn ngoại môn... Mau..."
Hơi thở của Ngô Thiết thình lình khựng lại. Cánh tay gã buông thõng vô lực, đầu gục xuống bả vai Lục Trường Sinh. Ý chí cuối cùng của vị cựu đệ tử ngoại môn đã hoàn toàn tiêu tán, để lại nhục thân lạnh ngắt giữa cơn mưa bão lạnh lẽo.
Lục Trường Sinh khựng bước chân. Cậu hạ nhục thân Ngô Thiết xuống, đặt gã nằm thanh thản dưới khe đá khuất gió, phủ lên người gã những nhánh cỏ dại sũng nước. Đôi mắt tím ngắt của thiếu niên mười bảy tuổi rực sáng sát ý căm hận tột độ.
"Ngô Thiết thúc thúc, ta thề sẽ dùng chính máu của chư tiên Thanh Vân Tông để tịnh hóa oán khí cho thúc, trả lại bầu trời tự do cho nhân gian phàm nhân."
Nén đau thương, Lục Trường Sinh vận hành *Lôi Nghịch Bộ*, nhục thân hóa thành một luồng chớp tím nhạt lướt đi không tiếng động, thâm nhập sâu vào khe nứt đá ngầm.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và nồng nặc mùi máu tanh rợn người. Tiếng sấm rền vang từ bên ngoài nhỏ dần, thay vào đó là tiếng khóc rên rỉ, oán than u uất của hàng vạn linh hồn phàm nhân vọng lại từ sâu dưới lòng đất.
Lục Trường Sinh áp sát rìa ngoài của Huyết Tế Đàn ngoại môn. Phía trước mặt cậu, hệ thống kết giới phòng ngự của tế đàn rực sáng những luồng huyết quang màu đỏ thẫm. Từng đội chấp sự tà tu mặc áo bào đen thêu hình đầu lâu rỉ máu, tay cầm roi da lôi điện liên tục đi tuần tra dày đặc xung quanh vòng ngoài. Thần thức Trúc Cơ sơ kỳ của chúng quét qua quét lại không chừa một kẽ hở.
Cậu nhắm chặt mắt, cắn rách đầu ngón tay trỏ tay phải rỉ ra dòng máu đỏ tía mờ ảo. Cậu lấy hũ sứ chứa cát thần *Cổ Trận Thần Sa* xám rỉ sét còn lại trong túi da dắt hông, nhanh tay pha lẫn máu tươi rồi vẽ nhanh các nét trận văn ẩn khí siêu nhỏ lên da thịt và lớp băng gạc đen quấn quanh cánh tay trái hóa thạch.
"Huyết Trận Ẩn Thân — Khởi!" Lục Trường Sinh thầm quát trong lòng.
Các nét vẽ trận văn rực sáng đỏ tía rồi nhanh chóng nhạt nhòa, hoàn toàn cô lập dao động lôi lực nguyên thủy và tội ấn rỉ máu trên trán cậu khỏi thần thức dò tìm của kẻ thù. Nhục thân Hỗn Độn Trận Thể của cậu hòa làm một với màn sương mù oán khí dày đặc xung quanh, lướt nhẹ qua các điểm mù thời gian của trận pháp tầm nã mà không kích hoạt bất kỳ báo động tự động nào.
Nhìn thấy cột đá đen khổng lồ rỉ máu ở trung tâm tế đàn, Lục Trường Sinh không kiềm được phẫn nộ. Cậu cố gắng phóng một cây kim châm hắc lôi từ *Túi Kim Châm Lôi Sắt* hòng phá hủy cột đá từ xa để giải vây.
*Hưu!*
Cây kim châm vừa chạm vào rìa kết giới huyết tế liền bị một màng huyết quang dày đặc tự động chặn lại.
*BÙM!*
Một vụ nổ nhỏ trầm đục vang lên, tia lửa tím đỏ bắn tung tóe. Màng huyết quang kịch chấn, phát ra tiếng rít gào oán linh ghê rợn.
"Kẻ nào?!"
Hàng chục tên lính canh tà tu lập tức quay đầu, vung roi lôi điện quất mạnh vào khoảng không gian vừa phát nổ. Lục Trường Sinh vội vàng vận hành ẩn khí thuật, nín thở nép sâu vào bóng tối vách đá.
"Nhóc con! Kết giới huyết tế này được gia cố bởi vạn oán khí phàm nhân, cực kỳ nhạy cảm với lôi lực bên ngoài! Ngươi không thể tấn công từ ngoài vào, phải thâm nhập sát trận nhãn rồi kích nổ bộc phá từ bên trong mới có thể phá hủy hoàn toàn cấu trúc tế đàn!" Giọng nói nghiêm túc của Thái Huyền Tử vang lên cảnh báo trong thức hải.
Lục Trường Sinh cắn răng chịu đựng cơn đau nhói buốt ở vai trái do vết thương cũ rách miệng rỉ máu. Cậu tiếp tục ẩn mình, lách qua những khe hở tuần tra của lính canh, thâm nhập thành công vào bên trong lòng Huyết Tế Đàn ngoại môn.
Một bức tranh địa ngục trần gian hiển hiện trước mắt cậu. Khắp bốn phía vách đá đen kịt là hàng ngàn lồng sắt rỉ sét giam giữ hàng vạn phàm nhân gầy trơ xương sườn. Oán khí màu đỏ thẫm từ cơ thể họ liên tục bị các đường vân trận pháp bòn rút, dẫn lưu thẳng về phía tế đàn đá đen khổng lồ ở trung tâm.
Trên đỉnh tế đàn rỉ máu, Trưởng lão tà tế Mạc Vân đang đứng lơ lửng. Lão già gầy gò nhăn nheo mặc áo bào đen thêu hình đầu lâu, tay cầm chiếc gậy đầu lâu bằng xương phàm nhân phát ra tiếng khóc oán linh ghê rợn hằng đêm. Lão liên tục lẩm nhẩm chú pháp *Huyết Tế Trận Pháp Thanh Vân Tông*, điều phối dòng oán khí khổng lồ dâng lên để gia cố Thiên Khải Trận đang rạn nứt trên bầu trời.
Nhưng điều khiến Lục Trường Sinh phẫn nộ đến mức thần hồn run rẩy chính là hình ảnh ở trung tâm tế đàn.
Muội muội Lục Dao bé nhỏ gầy gò, làn da tái nhợt như giấy, đang bị xích sắt trói chặt vào cột đá đen rỉ máu. Giữa trán nàng, vệt hắc tuyến ma khí uốn lượn như rết bò đang rực sáng đỏ tía tà ác do áp lực huyết tế đè nặng.
Đứng ngay bên cạnh nàng là Thiếu tông chủ độc ác Lục Vô Song. Gã thanh niên tuấn tú nhưng gương mặt nhợt nhạt tà khí mặc gấm bào trắng viền vàng lộng lẫy, tay cầm một thanh đao nạm hỏa thạch đỏ rực, phát ra những luồng lửa nóng bỏng cháy xém.
Lục Vô Song nở nụ cười tàn độc ghê rợn, giơ cao thanh đao rực lửa hướng thẳng về phía lồng ngực yếu ớt của Lục Dao.
"Hahaha! Huyết mạch Lôi Tộc chính thống của con bé này quả là tuyệt mỹ! Chỉ cần bóc tách tủy xương của nó luyện chế Lôi Huyết Đan, ta sẽ ngụy tạo được Lôi Linh Căn cực phẩm để phá cảnh Trúc Cơ! Chết đi, con nhóc rác rưởi!"
Thanh đao rực lửa chuẩn bị cắm thẳng vào xương sườn Lục Dao để thực hiện hành vi tàn ác bóc tách tủy xương.
Lục Trường Sinh đứng trong bóng tối, lồng ngực phập phồng thở dốc, mái tóc dài hóa bạc nửa đầu bay múa điên cuồng. Cậu bóp nát bùa ẩn khí trong tay phải rỉ máu, thần thức sát ý cuồng bạo khóa chặt Lục Vô Song từ xa, sẵn sàng bộc phát sát chiêu nghịch thiên phạt thế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!