Nhạc nềnRetroRoman_March

Kiếm Ý Phá Kết Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão gầm rú điên cuồng trên dải rừng sương mù biên cảnh Thanh Vân Châu, trút xuống những dòng nước lạnh buốt xối xả vào da thịt. Tiếng sấm rền vang từ những đám mây đen kịt trên bầu trời như đang hòa nhịp với tiếng rít gào của hàng vạn luồng kiếm khí màu xanh thẫm.


Lục Trường Sinh quỳ một gối dưới bùn lầy, bả vai trái rách da rỉ máu đỏ tía mờ ảo. Đan điền phế thải rỗng tuếch của cậu nhói lên từng cơn đau kịch liệt do phản phệ năng lượng sau vụ nổ địa mạch vừa rồi. Cánh tay trái hóa thạch xám nhạt 30% buông thõng nặng nề, những vệt trận văn màu tím rực sáng dọc theo lớp băng gạc đen quấn chặt khẽ run rẩy dưới làn mưa lạnh. Vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán cậu rách miệng, dòng máu tím nhạt rỉ ra ròng ròng, chảy qua khóe mắt đỏ ngầu sát ý.


Ngay bên cạnh cậu, Ngô Thiết thúc thúc nằm thoi thóp trong vũng bùn sũng nước. Lồng ngực gã cụt tay bị cú đá của Tần Chấn đánh lõm hẳn xuống, xương sườn vỡ nát đâm vào nội tạng khiến bọt máu đỏ tươi liên tục trào ra khóe môi. Hơi thở gã yếu ớt như một ngọn đèn trước gió bão, nhưng đôi mắt mờ đục vẫn nhìn chăm chăm vào Lục Trường Sinh đầy vẻ khẩn cầu.


"Trường Sinh... chạy... đừng đền mạng... ở đây..."


"Thúc thúc, im lặng! Cháu tuyệt đối không bỏ mặc thúc!" Lục Trường Sinh khàn khọng quát, tay phải run rẩy bấu chặt lấy bùn đất. Cậu dùng thần thức cảm nhận xung quanh, nhưng mọi nẻo đường thoát thân đều đã bị chặn đứng.


Phía trước mặt cậu, Chỉ huy Chấp Pháp Đường Tần Chấn đang lơ lửng giữa không trung. Chiến giáp sắt đen của gã rực sáng linh quang bảo hộ, hoàn toàn vô hại trước dư chấn của vụ nổ địa hỏa sa mạc ngầm. Trên tay trái gã, chiếc gương đồng Thiên Quy Kính Phân Thân đã bị nứt nhẹ một vệt trên mặt gương sau vụ nổ, khiến luồng sáng vàng áp chế tạm thời bị dập tắt đến 70%, nhưng sát khí phát ra từ thân hình gã vẫn đủ để khiến cỏ cây xung quanh khô héo.


"Lũ rác rưởi phàm nhân các ngươi chỉ xứng đáng làm củi đốt cho Thiên Khải Trận!" Tần Chấn gầm lên phẫn nộ, gương mặt vặn vẹo vì nhục nhã. Gã vung mạnh thanh trọng kiếm Thiết Huyết khổng lồ, chỉ thẳng xuống đầu Lục Trường Sinh. "Thanh Vân Kiếm Trận — Chém Phản Đồ! Khởi cho ta!"


*Vút! Vút! Vút! Vút!*


Mười hai luồng kiếm quang màu xanh thẫm rực rỡ từ mười hai trận nhãn xung quanh đồng loạt bộc phát. Chúng đan chéo vào nhau giữa màn sương mù dày đặc, tạo thành một kết giới kiếm trận khổng lồ phong tỏa hoàn toàn phạm vi mười dặm biên cảnh. Từ vách ngăn kiếm trận, hàng vạn luồng kiếm khí xé gió rít gào lao xuống như một cơn mưa rào bằng sắt nhọn, nhắm thẳng vào nhục thân rách nát của Lục Trường Sinh.


"Nhóc con! Kiếm trận này đồng bộ linh lực của mười hai đệ tử chấp pháp tinh nhuệ, uy lực ngang ngửa Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong! Bản đồ Thiên Đạo đang bị ảm đạm do phản phệ địa mạch, không thể hấp thụ sát thương vật lý của kiếm khí lúc này! Mau tránh đi!" Giọng nói khẩn cấp của tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên trong thức hải.


Lục Trường Sinh nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương, dậm mạnh chân phải vận hành *Lôi Nghịch Bộ*. Nhục thân Hỗn Độn Trận Thể bộc phát tốc độ quỷ dị, hóa thành một luồng chớp tím nhạt lướt đi trong chớp mắt để né tránh luồng kiếm khí đầu tiên.


*Bùm! Bùm! Bùm!*


Nơi cậu vừa đứng lập tức bị hàng chục luồng kiếm khí oanh tạc nát bấy, đất đá bắn tung tóe. Lục Trường Sinh cố gắng di chuyển sát vách đá sạt lở để tìm kẽ hở kết giới, nhưng vách kiếm trận phong tỏa quá chặt, các luồng kiếm khí di chuyển đan xen không có một kẽ hở nào để lọt ra ngoài.


*Phập! Phập!*


Hai luồng kiếm khí sắc bén chém sượt qua vai trái và đùi phải của cậu, rạch nát y phục vải thô xám, để lại những vết thương sâu hoắm rỉ máu đỏ tía. Nhục thân Lôi Đình Thể sơ cấp dù mạnh mẽ nhưng trước sự oanh tạc dồn dập của kiếm trận Trúc Cơ cũng bắt đầu rạn nứt da thịt. Cánh tay trái hóa thạch 30% nặng nề làm mất thăng bằng khiến mỗi bước chân di chuyển của cậu trở nên vô cùng khó khăn.


"Hahaha! Thằng rác rưởi phế mạch! Ngươi chỉ có thể chạy trốn như một con chuột cống thôi sao?" Tần Chấn cười lớn đầy ngạo nghễ, trọng kiếm Thiết Huyết trong tay gã liên tục vung vẩy để điều phối kiếm khí vây sát chặt hơn. "Kiếm trận của ta không có sơ hở cho kẻ không có linh lực phá giải! Chết đi!"


Trong lúc tuyệt cảnh nghẹt thở, một luồng ý niệm lạnh lùng, ngạo nghễ bỗng nhiên thức tỉnh từ sâu trong thức hải của Lục Trường Sinh. Đó không phải là giọng nói cợt nhả của Thái Huyền Tử, mà là một luồng kiếm áp sắc bén đến mức khiến thần hồn cậu run rẩy.


"Nhóc con... Nhìn kỹ vết rỉ sét trên thanh kiếm gãy trong túi da của ngươi đi..."


Đó là giọng nói của Độc Cô Kiếm Lão! Vị tàn phế kiếm tu ẩn dật sống cạnh nghĩa trang tiền đồn, người đã bị kiếm trận của Thanh Vân Tông chém phế một tay và một chân mười năm trước.


Lục Trường Sinh thò tay phải vào túi da hông đeo bên người, rút ra thanh *Tàn Kiếm Lôi Tộc* gỉ sét. Thanh kiếm gãy mất một nửa thân, lưỡi kiếm bám đầy những mảng rỉ sét màu nâu đỏ, trông không khác gì một thanh sắt phế thải nhặt từ đống rác rưởi ngoại môn.


"Kiếm của phàm nhân chúng ta không nằm ở tiên linh dồi dào trong đan điền, mà nằm ở ý chí bất khuất trong xương tủy!" Giọng nói của Độc Cô Kiếm Lão vang vọng bên tai Lục Trường Sinh, mang theo sự căm hận tột độ tích tụ mười năm qua. "Thanh kiếm gãy này từng nhuốm máu của vạn chiến sĩ Lôi Tộc đã ngã xuống. Vết rỉ sét kia chính là kiếm ý bất khuất của họ! Dùng *Kiếm Ý Dung Trận Pháp* ta truyền thụ, lấy máu đầu ngón tay làm chất dẫn, lồng ghép ý chí của ngươi vào trận văn!"


Lục Trường Sinh nhìn thanh kiếm gãy trong tay, rồi nhìn Ngô Thiết đang nằm thoi thóp, nhìn vạn phu mỏ đang trốn chạy trong rừng sương mù phía sau. Lòng căm phẫn trước sự tàn bạo của tiên môn và lời hứa bảo vệ chúng sinh phàm nhân bừng cháy điên cuồng trong lồng ngực cậu.


"Ý chí bất khuất... kiếm ý của phàm nhân..." Lục Trường Sinh gầm nhẹ một tiếng.


Cậu không thèm tránh né kiếm khí nữa. Đứng thẳng người giữa cơn mưa kiếm sắc bén, cậu đưa ngón tay trỏ tay phải lên miệng, cắn rách dứt khoát. Dòng máu màu đỏ tía mờ ảo rỉ ra ròng ròng.


Lục Trường Sinh vung tay phải, dùng máu đầu ngón tay vẽ trực tiếp các nét trận văn của *Kiếm Trận Huyết Lôi* dọc theo lưỡi kiếm gãy rỉ sét. Mỗi nét vẽ của cậu vô cùng dứt khoát và chính xác đến từng sợi nhỏ, mang theo thần thức nhạy cảm bẩm sinh của một Nhất Phẩm Trận Sư. Máu tươi thấm vào những vết rỉ sét cổ xưa, lập tức bốc lên từng luồng khói trắng khét lẹt.


*Xèo... xèo...*


Thanh Tàn Kiếm Lôi Tộc kịch chấn. Kiếm ý u uất chiến đấu bất khuất tích tụ vạn năm trong lưỡi kiếm gãy bỗng chốc được đánh thức, cộng hưởng hoàn mỹ với lôi lực nguyên thủy từ cánh tay trái hóa thạch của Lục Trường Sinh. Các nét vẽ trận văn màu đỏ tía trên thân kiếm bỗng chốc rực sáng ánh lôi điện tím ngắt, phát ra tiếng rít gào như vạn con cuồng long sấm sét đòi thoát xích.


"Cái gì?!" Tần Chấn biến sắc, gã cảm nhận được một luồng kiếm áp đáng sợ đang ngưng tụ từ thanh kiếm gãy rỉ sét của Lục Trường Sinh. "Một gã phế mạch lại có thể bộc phát kiếm ý?! Không thể nào! Chém cho ta!"


Tần Chấn điên cuồng thúc giục linh lực Kim hệ, mười hai luồng kiếm quang xanh thẫm đồng loạt hợp nhất thành một thanh cự kiếm khổng lồ dài mười trượng, mang theo uy lực hủy thiên diệt địa chém thẳng xuống đầu Lục Trường Sinh.


Lục Trường Sinh ngước mắt nhìn cự kiếm đang lao xuống, mái tóc dài hóa bạc nửa đầu bay múa điên cuồng trong gió bão. Cậu không lùi bước, vai trái bị thương rách da rỉ máu làm giảm 30% lực vung kiếm, nhưng cậu dùng cả tay phải và cánh tay trái hóa thạch nặng nề để kẹp chặt chuôi kiếm gãy.


"Kiếm Trận Huyết Lôi — Kiếm Ý Dung Trận! Phá cho ta!"


Lục Trường Sinh thét lớn, dồn toàn bộ lôi lực nguyên thủy tích tụ trong huyết tủy và ý chí bất khuất của phàm nhân vào thanh kiếm gãy, chém ra một đường kiếm quyết liệt hướng thẳng lên trời.


*OÀNH!!!*


Một đường lôi quang màu đỏ tía sắc bén như kiếm mang khổng lồ nổ bùng từ thanh kiếm gãy, rạch đôi màn đêm tăm tối của biên cảnh. Luồng kiếm ý bất khuất cực đoan của Độc Cô Kiếm Lão dung hợp với lôi phạt nguyên thủy tạo thành một lực lượng sát phạt vô địch, đánh thẳng vào điểm giao nhau của mười hai luồng kiếm khí — chính là tử huyệt trận nhãn của Thanh Vân Kiếm Trận.


*Rắc... rắc... XOẢNG!*


Thanh cự kiếm mười trượng của Tần Chấn bị lôi quang đỏ tía chém đứt đôi giữa không trung, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh linh quang xanh thẫm rồi tiêu tán hoàn toàn. Sức mạnh phản chấn cực mạnh của vụ nổ khiến mười hai đệ tử chấp pháp vây quanh đồng loạt hộc máu, ngã rạp xuống đất.


Đường lôi quang sắc bén không hề dừng lại, nó xé rách hoàn toàn kết giới kiếm trận mười dặm phong tỏa biên cảnh, rồi mang theo kiếm áp kinh hoàng chém thẳng về phía Tần Chấn đang đứng lơ lửng.


"Không!!!"


Tần Chấn kinh hoàng hét lớn. Gã vội vàng giơ thanh trọng kiếm Thiết Huyết lên đỡ đòn, đồng thời kích hoạt Thiên Quy Kính Phân Thân hòng phóng ra luồng sáng vàng để cản phá lôi lực.


*BÙM!*


Thế nhưng, trước kiếm ý bất khuất dung hợp lôi phạt nguyên thủy, mọi phòng ngự của gã chỉ là giấy vụn. Thanh trọng kiếm Thiết Huyết pháp bảo hạ phẩm bị chém gãy làm đôi trong chớp mắt. Đường lôi quang đỏ tía chém thẳng qua nhục thân của Tần Chấn, chia đôi chiến giáp sắt đen và nhục thân của gã từ đỉnh đầu xuống đến đan điền.


*Phựt!*


Máu tươi phun trào nhuộm đỏ cả khoảng đất bùn lầy. Nhục thân của Tần Chấn bị chém đứt làm đôi, rơi rụp xuống đất bên cạnh đống đổ nát của kiếm trận. Thanh Tàn Kiếm Lôi Tộc trên tay Lục Trường Sinh cũng không chịu nổi áp lực năng lượng bạo liệt cực hạn, nổ vỡ vụn hoàn toàn thành những mảnh sắt vụn rỉ sét rớt xuống bùn lầy.


Lục Trường Sinh hộc ra một ngụm máu đỏ tươi, cơ thể lảo đảo suýt ngã quỵ. Nhục thân cậu bị hàng chục vết kiếm khí rạch nát rỉ máu đỏ tía, vai trái rách da nhức nhối âm ỉ, nhưng cậu vẫn đứng thẳng đầy oai nghiêm bất khuất giữa sương lôi.


Tần Chấn nằm trong vũng máu, nhục thân đã bị hủy hoại hoàn toàn, thần hồn gã thoi thóp sắp tiêu tán. Thế nhưng, gương mặt vặn vẹo của gã bỗng nở một nụ cười tàn độc đầy căm hận.


"Trận... Ma... ngươi... phải... chết..."


Dùng chút tàn lực cuối cùng của thần thức, bàn tay rỉ máu của Tần Chấn bóp nát mảnh ngọc giản truyền tin giấu trong tay áo.


*Rắc!*


Một vệt sáng truyền tin màu đỏ rực mang theo toàn bộ tọa độ biên cảnh và hình ảnh huyết trận của Lục Trường Sinh bỗng chốc bay vút lên bầu trời, xuyên qua màn mưa bão lôi đình, hướng thẳng về phía chín tầng trời thượng giới — nơi đặt thư phòng của Chưởng môn Thanh Vân Tông Thanh Vân Tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!