Nhạc nềnRetroRoman_March

Thiên Quy Khóa Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù tím đen kịt rợn người của Đầm lầy Hắc Lôi vẫn chưa kịp tan đi sau cái chết của Ngô Sát, thì một luồng áp lực vô hình đã đột ngột giáng xuống, nặng nề như muốn nghiền nát cả dải đất biên cảnh Thanh Vân Châu. Không khí xung quanh Lục Trường Sinh bỗng chốc đông cứng lại, mùi ozone khét lẹt của sấm sét bị một luồng khí tức hoàng kim thanh khiết nhưng lạnh lùng vô cảm cưỡng ép thổi bạt.


Từ trên không trung, Chỉ huy Chấp Pháp Đường Tần Chấn bước đi lơ lửng, chiến giáp sắt đen nạm trận văn phòng ngự của gã tỏa ra linh quang chói mắt. Tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ của gã phóng ra một luồng linh áp khổng lồ, khiến bùn lầy dưới chân Lục Trường Sinh lún xuống nửa tấc. Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là tu vi của gã, mà là chiếc gương đồng nhỏ cổ xưa gã đang cầm trên tay trái — Thiên Quy Kính Phân Thân.


"Vút!"


Một luồng sáng vàng rực rỡ, vô cảm từ mặt gương đồng phóng ra, chuẩn xác bao phủ lấy nhục thân của Lục Trường Sinh.


Ngay khoảnh khắc luồng sáng vàng chạm vào da thịt, Lục Trường Sinh cảm thấy toàn thân kịch chấn. Lôi lực nguyên thủy đang lưu chuyển cuồn cuộn trong xương tủy của cậu bỗng chốc bị một thế lực bá đạo đè ép, đông cứng lại như dòng nước lũ gặp phải băng giá vạn năm. Đan điền phế thải rỗng tuếch của cậu vốn đã rách nát, nay dưới sự cưỡng ép đè nén của Thiên Quy Kính lại càng nhói lên đau đớn kịch liệt. Các nét vẽ trận văn Nghịch Mệnh khắc sâu trong xương sườn rên rỉ, rạn nứt rỉ ra từng vệt máu đỏ tía mờ ảo dọc theo lớp băng gạc đen quấn chặt trên cánh tay trái hóa thạch xám nhạt 30%.


"Hừ..."


Lục Trường Sinh hộc ra một ngụm máu tươi, nhục thân Hỗn Độn Trận Thể nặng nề khuỵu xuống, một gối quỳ rạp trên nền đất sũng nước mưa. Cậu cảm thấy thần thức của mình như bị hàng vạn sợi xích vàng trói chặt, không cách nào câu thông với lôi điện tự nhiên xung quanh. Đây chính là thiên quy áp chế! Bảo vật của thượng giới Tiên Điện ban xuống chuyên dùng để mạt sát các dị số thiên quy, hoàn toàn khắc chế lôi hệ của cậu.


"Trận Ma Lục Phong, ngươi tưởng giết được Ngô Sát là có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Chấp Pháp Đường sao?" Tần Chấn từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một con kiến hôi. "Trước mặt Thiên Quy Kính, mọi lôi lực của ngươi chỉ là trò hề. Hôm nay, ta sẽ phế bỏ nhục thân của ngươi, bóc tách tội ấn trên trán để dâng lên Chưởng môn!"


Lục Trường Sinh nghiến chặt răng đến mức bật máu, quai hàm bạnh ra đầy kiên định. Trong đầu cậu, ý niệm tàn hồn của Thái Huyền Tử gào thét trong thức hải: "Nhóc con! Không được cứng đối cứng! Thiên Quy Kính Phân Thân tuy chỉ là một luồng thần niệm của thượng giới, nhưng nó có khả năng khóa chặt khí tức lôi hệ của ngươi. Mau dùng Huyết Thệ Châm đè ép tội ấn, tìm cơ hội thoát thân!"


Cắn răng chịu đựng cơn đau buốt óc, Lục Trường Sinh dùng tay phải run rẩy gỡ nhẹ cây Huyết Thệ Châm bằng xương thú cổ cài trên búi tóc, định đâm thẳng vào huyệt vị sát tội ấn trên trán để cưỡng ép phong ấn lôi lực, ngụy trang thành phàm nhân hòng thoát khỏi luồng sáng vàng.


Thế nhưng, ngay khi Huyết Thệ Châm vừa chạm vào da thịt, lôi lực nguyên thủy tích tụ trong đan điền phế thải do bị Thiên Quy Kính đè nén quá mức bỗng nhiên bộc phát phản phệ dữ dội. Một luồng chớp tím đen khổng lồ từ trong xương cốt cậu đánh ngược ra ngoài, trực tiếp đánh nứt vỡ vụn hoàn toàn cây Huyết Thệ Châm thành những mảnh xương vụn rớt xuống bùn lầy.


*Rắc!*


Thử nghiệm thất bại! Lôi lực bộc phát quá mạnh đã vượt quá giới hạn phong ấn của cây châm cổ. Vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán Lục Trường Sinh rách miệng rỉ máu đỏ tía ròng ròng, cơn đau bạo liệt khiến cậu suýt ngất đi, thần thức chao đảo không thể ngự trận.


"Chết đi!" Tần Chấn hừ lạnh, vung thanh trọng kiếm Thiết Huyết khổng lồ, chém ra một đường kiếm khí màu xanh thẫm xé rách không khí, nhắm thẳng vào cổ họng Lục Trường Sinh.


Đúng vào khoảnh khắc sinh tử ấy, từ trong bóng tối dày đặc của rừng sương mù biên cảnh, một bóng người rách rưới bỗng nhiên lao ra như một con sói già điên cuồng.


"Tần Chấn! Đồ ngụy tiên tàn ác! Đền mạng cho đồng bào của ta!"


Đó là Ngô Thiết! Cựu đệ tử ngoại môn của Kiếm Các Thanh Vân Tông, người đã bị phế bỏ tu vi và cụt mất cánh tay phải. Gã mặc chiếc áo rách nát của phu mỏ phế thải, mái tóc bù xù xám xịt bay múa. Trên tay trái duy nhất của gã kẹp chặt thanh kiếm gỗ gãy rỉ sét — thứ gã vẫn lén tập luyện mỗi đêm dưới gối nằm.


Vận dụng bí kỹ 'Phá Kiếm Thức' tích lũy từ thời còn ở Kiếm Các, Ngô Thiết nhìn thấu kẽ hở phòng ngự đông nam trong kiếm áp của Tần Chấn. Gã không màng đến tính mạng, dùng toàn bộ sức tàn phàm nhân lao thẳng về phía gáy Tần Chấn, đâm mạnh thanh kiếm gỗ gãy vào tử huyệt của gã.


"Kẻ nào?!"


Tần Chấn cảm nhận được sát khí từ phía sau, gương mặt oai nghiêm thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ. Gã không ngờ một gã phế nhân phàm trần cụt tay lại dám tấn công một tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ.


Không cần ngoảnh đầu lại, Tần Chấn xoay người cực nhanh, chân phải mang theo linh lực Kim hệ sắc bén đá mạnh ra một cú như sấm sét.


*BÙM!*


Cú đá trúng thẳng vào lồng ngực Ngô Thiết. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên khô khốc rợn người. Nhục thân phàm nhân của Ngô Thiết kịch chấn, gã phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm pha lẫn vụn nội tạng, cơ thể gầy gò bị đánh bay xa hơn mười trượng, đập mạnh vào vách đá dựng đứng của biên cảnh rồi rơi rụp xuống bùn lầy.


"Ngô Thiết thúc thúc!" Lục Trường Sinh gào lên, đôi mắt hóa đỏ ngầu sát khí.


Ngô Thiết nằm trong vũng bùn, kinh mạch phế thải hoàn toàn đứt đoạn, hơi thở thoi thóp. Nhưng gã vẫn dùng chút tàn lực cuối cùng, dùng ngón tay rỉ máu chỉ xuống mặt đất dưới chân Lục Trường Sinh, khàn khàn hét lớn: "Trường Sinh... dưới chân ngươi... địa mạch... lôi hỏa... kích nổ nó... chạy đi!"


Sự hy sinh dũng cảm của Ngô Thiết đã tạo ra một khoảng trống cực kỳ quý giá kéo dài đúng hai hơi thở. Sự tập trung của Tần Chấn bị phân tán, luồng sáng vàng từ Thiên Quy Kính Phân Thân hơi lệch hướng, giải tỏa bớt 30% áp lực phong tỏa lên thần thức của Lục Trường Sinh.


"Khốn kiếp!"


Lục Trường Sinh gầm nhẹ một tiếng. Quyết định đưa ra trong chớp mắt. Cậu không cố gắng dẫn lưu lôi lực trong người nữa, vì biết đan điền phế thải không thể đấu linh lực trực diện với Trúc Cơ Sơ Kỳ. Cậu nhắm chặt mắt, kích hoạt toàn bộ tinh thần lực vào kỹ năng *Thần Thức Cảm Địa Mạch*.


Trong thức hải của cậu, mặt đất biên cảnh biến thành một bản đồ ảo ảnh rực sáng. Ngay dưới chân cậu, sâu khoảng năm mươi trượng, có một vùng năng lượng đỏ tía cuồn cuộn đang va chạm dữ dội — đó chính là Địa mạch Lôi Hỏa Giao Nhau, nơi lôi lực rò rỉ từ Vực Sâu Sét Đánh va chạm với địa hỏa sa mạc ngầm.


Lục Trường Sinh cắn rách đầu ngón tay phải rỉ máu đỏ tía, dùng thần thức làm cầu nối dẫn dắt máu huyết mạch Lôi tộc chính tông thấm sâu xuống lòng đất, đâm thẳng vào điểm giao thoa nhạy cảm nhất của địa mạch.


"Lôi Hỏa Cộng Hưởng! Bộc phá cho ta!"


*ẦM ẦM ẦM!!!*


Mặt đất rung chuyển dữ dội như một trận động đất kinh hoàng. Từ các khe nứt địa tầng sa mạc dưới chân họ, một cột lửa nham thạch khổng lồ màu đỏ rực quện chặt với hàng vạn tia sét tím đen kịt rít gào phun trào thẳng lên bầu trời.


Sức tàn phá kinh hoàng của vụ nổ địa mạch tự nhiên bùng phát ngay dưới chân Tần Chấn. Luồng nhiệt lượng cực hạn và điện tích bạo liệt va chạm tạo ra một làn sóng xung kích khổng lồ thổi bay luồng sáng vàng của Thiên Quy Kính Phân Thân. Chiếc gương đồng nhỏ trên tay Tần Chấn bị chấn động mạnh, xuất hiện một vết nứt nhỏ trên mặt gương, linh quang hoàng kim lập tức ảm đạm thối lui.


Tần Chấn biến sắc, cơ thể bị cột lửa địa hỏa hất văng lùi lại vài trượng để tránh né sức nóng hủy diệt.


Lục Trường Sinh chịu đựng phản phệ cực lớn của vụ nổ địa mạch, thần thức bị chấn động mạnh mẽ, hộc ra một ngụm máu đỏ tươi. Nhưng áp chế của kính đồng đã tạm thời bị phá vỡ. Cậu lướt nhanh tới, cõng lấy Ngô Thiết đang thoi thóp và huýt sáo gọi Hắc Tử rút lui về phía rừng sương mù biên cảnh.


Tuy nhiên, bụi mù và nham thạch nóng chảy từ bẫy nổ lôi hỏa vừa lắng xuống, một luồng sát khí còn khủng khiếp hơn thế đã khóa chặt lấy lưng cậu.


Từ trong đống đổ nát rỉ sét và khói bụi rực lửa, Tần Chấn lướt ra hoàn toàn ngạo nghễ, chiến giáp sắt đen của gã chỉ bị sém nhẹ, hoàn toàn vô hại trước vụ nổ nhờ hộ thể cương khí Trúc Cơ dồi dào. Gương mặt gã vặn vẹo vì phẫn nộ tột cùng khi bị một phế nhân làm bị thương nhẹ.


"Lũ rác rưởi phàm nhân! Hôm nay ta sẽ dùng Thanh Vân Kiếm Trận chém nát vạn đoạn các ngươi!"


Tần Chấn hét lớn, vung trọng kiếm Thiết Huyết vẽ một vòng tròn khổng lồ trên không trung. Mười hai luồng kiếm quang màu xanh thẫm rực sáng lập tức liên kết lại với nhau, tạo thành một kết giới kiếm trận sắc bén bao vây vây sát hoàn toàn phạm vi mười dặm xung quanh Lục Trường Sinh, bẻ gãy mọi đường lui của cậu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!