Trận Chiến Trong Rừng Sương
Mưa bão gầm rú giữa đêm muộn Trấn Thạch Đầu dường như muốn nhấn chìm cả nhân gian vào một bể nước độc lạnh lẽo. Tiếng sấm sét tự nhiên từ biên cảnh Thanh Vân Châu dội về từng đợt rền vang, chấn động đến mức những phiến đá sập của phủ chấp sự thuế vụ vừa bị san bằng vẫn còn rung lên bần bật.
Lục Trường Sinh đứng giữa đống đổ nát rực lửa tím, lồng ngực phập phồng thở dốc. Bàn tay phải của cậu khói trắng bốc lên nghi ngút, máu đỏ tía rỉ ra từ đầu ngón tay trỏ pha lẫn cát thần Cổ Trận Thần Sa rớt xuống vũng nước mưa, lập tức kích khởi những tia chớp nhỏ li ti. Bả vai trái bị thương rách da từ trận chiến trước rát bỏng, nhưng đáng sợ nhất là đan điền phế thải rỗng tuếch của cậu đang nhói lên từng cơn đau buốt thấu tận tâm can. Kẻ phế mạch bẩm sinh không thể tụ khí như cậu lúc này đang gánh chịu áp lực quá tải khi phải ngự lôi trực tiếp qua trận văn khắc sâu vào xương tủy.
*U u u...*
Kiếm áp Trúc Cơ khổng lồ của Tần Chấn từ trên cao giáng xuống như một ngọn núi vô hình đè nặng lên vai Lục Trường Sinh. Mười hai luồng kiếm quang màu xanh thẫm rực sáng xé rách màn đêm, rít lên những tiếng rít chói tai. Tần Chấn mặc chiến giáp sắt đen nạm trận văn phòng ngự, ánh mắt sắc bén lạnh lùng như đao khóa chặt lấy cậu. Trên tay gã, Thiên Quy Kính Phân Thân phát ra luồng sáng vàng rực rỡ, sẵn sàng phóng ra luồng sáng phong tỏa khí tức.
"Trận Ma Lục Phong! Phá hủy phủ chấp sự, sát hại Triệu Khoan, tội nghiệt của ngươi dẫu có nhảy xuống Vực Sâu Sét Đánh cũng không rửa sạch!" Giọng nói của Tần Chấn như tiếng sấm rền, chấn động đến mức màng nhĩ phàm nhân phải rỉ máu.
Lục Trường Sinh cắn chặt răng, vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán rỉ máu đỏ tía mờ ảo. Cậu biết rõ, với thực lực Lôi Đình Thể Sơ Cấp hiện tại, cậu có thể đối đầu với tu sĩ Luyện Khí Đỉnh Phong, nhưng trước mặt là một Chỉ huy Chấp Pháp Đường tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ thực thụ, lại mang theo pháp bảo thượng giới. Nếu lựa chọn cứng đối cứng ở địa hình trống trải này, cậu chắc chắn sẽ làm mồi cho kiếm trận của gã.
Quan trọng hơn, thời gian cứu Thẩm Diệu Thanh tại Huyết Tế Đàn ngoại môn chỉ còn chưa đầy ba ngày đêm. Cậu phải bảo toàn lực lượng, dẫn dụ quân chủ lực của Chấp Pháp Đường rời núi để tạo kẽ hở phòng ngự đông nam ngoại môn.
"Chạy!"
Quyết định đưa ra trong chớp mắt. Lục Trường Sinh dậm mạnh chân phải, vận hành Lôi Nghịch Bộ. Nhục thân Hỗn Độn Trận Thể bộc phát tốc độ quỷ dị, hóa thành một luồng chớp tím nhạt lướt đi không tiếng động, để lại những vệt điện tích rực sáng trên mặt đất sũng nước. Cậu không chạy về phía địa đạo phế thải nơi Vô Danh Hội đang ẩn nấp, mà lao thẳng về phía rừng sương mù biên cảnh Thanh Vân Châu hoang dã.
"Muốn trốn?!" Tần Chấn hừ lạnh một tiếng, vung trọng kiếm Thiết Huyết chém ra một đường kiếm khí khổng lồ xé gió đuổi theo. Kiếm khí chém đôi những ngôi nhà đá hoang phế bên đường, nhưng bóng dáng Lục Trường Sinh đã nhanh chóng biến mất vào màn sương mù dày đặc bao phủ biên cảnh.
...
Rừng sương mù biên cảnh Thanh Vân Châu quanh năm sương lôi bao phủ, điện tích tự nhiên đậm đặc đến mức không khí luôn có mùi ozone khét lẹt. Những thân cây cổ thụ xám xịt rỉ sét đứng sừng sững trong sương như những bộ xương khô khổng lồ.
Lục Trường Sinh lướt đi giữa những tán cây, mái tóc dài hóa bạc nửa đầu bay múa trong gió rít. Cánh tay trái của cậu quấn chặt băng gạc đen dày cộp, lớp da thịt hóa thạch xám nhạt 30% thỉnh thoảng lại lóe lên vài tia lửa đỏ tía mờ ảo. Cậu vừa chạy vừa nín thở, cố gắng đè ép dao động lôi lực trong người bằng Huyết Trận Ẩn Khí Thuật.
*Gừ...*
Một tiếng gầm nhẹ quen thuộc vang lên bên cạnh vách đá dốc. Từ trong bụi rậm sũng nước mưa, một bóng đen lớn lao ra, bám sát gót chân Lục Trường Sinh. Đó là Hắc Tử, con chó săn mù nghĩa trang hoang phế. Đôi mắt mù phủ sương trắng của nó hướng về phía bóng tối, tai vểnh cao nhạy bén, chiếc vòng cổ bằng đồng khắc trận pháp ẩn khí phát ra linh quang mỏng bảo vệ.
Hắc Tử không sủa, nó dùng khứu giác linh khí nhạy bén bẩm sinh để dẫn đường cho chủ nhân, đồng thời liên tục khịt mũi cảnh báo nguy hiểm.
*Vút! xé gió!*
Một tiếng rít xé rách sương mù dày đặc ập đến từ phía sau bên phải.
"Tránh ra!" Lục Trường Sinh thét nhẹ, dậm chân lướt ngang ba trượng bằng Lôi Nghịch Bộ.
Ngay khoảnh khắc cậu vừa rời đi, một mũi tên khổng lồ nạm lôi thạch thô bắn sượt qua bả vai trái của cậu, cắm phập sâu vào thân cây cổ thụ bên cạnh.
*OÀNH!*
Lôi thạch trên mũi tên bộc phát nổ tung, thổi bay nửa thân cây cổ thụ thành những mảnh gỗ cháy sém lôi điện. Sức nổ khủng khiếp hất văng Lục Trường Sinh ngã nhào ra đất. Vết rách sâu hoắm xuất hiện trên vai trái của cậu, máu đỏ tía mờ ảo rỉ ra dọc theo lớp băng gạc đen, tiêu hao ngay lập tức 30% lôi lực nhục thân gánh chịu phản phệ.
Cơn đau nhức nhối thấu xương tủy khiến Lục Trường Sinh hộc ra một ngụm máu tươi. Cậu gượng dậy, dùng thần thức quét nhanh ra xung quanh.
Từ trong màn sương mù xám xịt phía trước, một gã đàn ông cao lớn mặc áo da sói hoang xơ xác bước ra. Gương mặt gã đen nhẻm bặm trợn, lưng đeo cây cung khổng lồ "Sát Thú" rực sáng trận văn phong tỏa, tay cầm sợi xích sắt dắt theo bầy chó săn lôi đình biến dị dữ tợn. Đôi mắt một mí lạnh lùng xảo quyệt của gã khóa chặt lấy Lục Trường Sinh như một thợ săn nhìn thấy con mồi bị sập bẫy.
Đó chính là Ngô Sát, Đội trưởng săn người khét tiếng tàn bạo của Chấp Pháp Đường ngoại môn.
"Hahaha! Trận Ma Lục Phong, hóa ra ngươi trốn ở đây." Ngô Sát cười lớn, giọng nói khàn khàn đầy sát khí. "Gã phế vật Tào Lĩnh đúng là rác rưởi mới bị một tên phế mạch như ngươi giết chết. Nhưng hôm nay, bầy chó săn của ta sẽ gặm sạch xương tủy của ngươi để dâng lên Thiếu tông chủ!"
*Ẳng! Gừ...*
Bầy chó săn lôi đình biến dị gồm năm con khổng lồ như bò tót, răng nanh dài rỉ sét lôi điện xanh lam, đôi mắt đỏ ngầu sát khí điên cuồng cào bới mặt đất sũng nước, gầm rú chực lao lên xé xác con mồi.
Lục Trường Sinh lùi lại nửa bước, tay phải âm thầm thọc vào túi da bên hông. Cậu khẽ bấm ngón tay, ngưng tụ một sợi lôi lực nguyên thủy còn sót lại, định phóng kim châm hắc lôi phản kích tầm xa.
*Hưu! Hưu!*
Nhưng ngay khi cậu vừa cử động tay, Ngô Sát đã nhạy bén phát hiện. Gã vung tay bắn liên tiếp hai mũi tên lôi thạch xé gió lao đến với tốc độ cực nhanh, bắn rơi mười hai cây kim châm lôi sắt của cậu ngay khi chúng vừa rời khỏi đầu ngón tay.
*Bùm! Bùm!*
Những cây kim châm hắc lôi bị nổ vỡ vụn thành những mảnh sắt phế thải rơi rụng trong bùn lầy. Thử nghiệm phản kích thất bại hoàn toàn. Khoảng cách quá xa, cộng với việc đối thủ là một cung thủ chuyên nghiệp có tầm bắn và tốc độ ra chiêu vượt trội khiến Lục Trường Sinh rơi vào thế bị động hoàn toàn.
"Đừng giãy giụa vô ích! Da thịt phế thải của ngươi không đỡ nổi một mũi tên Sát Thú của ta đâu!" Ngô Sát huýt sáo một tiếng ra lệnh. "Lên! Xé xác nó cho ta!"
Năm con chó săn lôi đình biến dị nhận lệnh, lập tức đứt xích lao lên như những luồng chớp xanh lam, nanh vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào cổ họng và hai chân của Lục Trường Sinh.
Trong thế ngàn cân treo sợi tóc, Hắc Tử từ bên cạnh bỗng lao ra, sủa vang một tiếng chấn động thần hồn, trực tiếp cắn chặt lấy cổ họng con chó săn đi đầu. Hai con quái thú lôi hệ điên cuồng cắn xé nhau trong vũng bùn lầy.
"Hắc Tử! Rút lui!" Lục Trường Sinh hét lớn.
Thần Thức Cảm Địa Mạch của cậu đang vận hành đến cực hạn. Trong thức hải, thế giới sương mù biến mất, thay vào đó là những đường vân năng lượng địa mạch ngoằn ngoèo phát sáng. Cách vị trí của cậu khoảng năm mươi trượng về phía đông nam, có một vùng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo và hỗn loạn tột cùng.
Đó chính là Đầm lầy Hắc Lôi, vùng đất ngập nước lôi điện biến dị đen kịch độc, nơi chôn cất lôi độc rò rỉ vạn năm qua.
"Muốn giết ta? Vậy thì đi theo ta!"
Lục Trường Sinh cắn răng chịu đựng cơn đau bả vai, vận hành Lôi Nghịch Bộ lướt chạy trốn sâu vào rừng sương mù hướng về phía đầm lầy độc. Cậu vừa chạy vừa lén dùng tay phải lấy ra một nắm Cổ Trận Thần Sa màu xám tro rải dọc theo các thân cây cổ thụ bên đường.
"Đuổi theo! Đừng để nó chạy thoát!" Ngô Sát vác cung khổng lồ, dẫn theo bầy chó săn điên cuồng bám đuổi phía sau, liên tục bắn những mũi tên lôi thạch phá hủy vách đá xung quanh để ngăn chặn đường lui của cậu.
*Vút! Vút!*
Những mũi tên xé gió bắn sát sườn, sấm sét nổ tung bên tai khiến nhục thân Lục Trường Sinh liên tục bị chấn động rách thêm nhiều vết thương nhỏ rỉ máu đỏ tía. Nhưng ánh mắt cậu vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như nước hồ thu. Cậu đang tính toán chính xác khoảng cách địa mạch.
Năm mươi trượng...
Ba mươi trượng...
Mười trượng...
Trước mắt Lục Trường Sinh, màn sương mù xám xịt bỗng chốc chuyển sang màu tím đen kịt rợn người. Một vùng đầm lầy rộng lớn hiện ra, nước đầm đen ngòm sủi bọt khí độc, thỉnh thoảng lại có những tia sét đen rạch ngang mặt nước rít gào. Mùi hôi thối của xác động vật và lôi độc bốc lên nồng nặc.
"Trận pháp ảo ảnh, thắp sáng!"
Lục Trường Sinh đột ngột dừng bước sát rìa đầm lầy. Cậu cắn rách đầu ngón tay trỏ, nhỏ một giọt máu lôi tộc đỏ tía mờ ảo xuống phiến đá dưới chân, kích hoạt toàn bộ số Cổ Trận Thần Sa vừa rải dọc đường chạy trốn hằng giờ qua.
*Xèo...*
Năng lượng sấm sét nguyên thủy cộng hưởng với cát thần cổ xưa bùng phát, tạo thành một trận pháp ảo ảnh sương mù khổng lồ bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh đầm lầy. Không gian bỗng chốc biến đổi, đường đi thẳng tắp rẽ lối thành những lối mòn quỷ quái, che mắt hoàn toàn hướng nhìn của Ngô Sát.
Ngô Sát dẫn bầy chó săn lao đến sát rìa rừng sương mù bỗng chốc mất phương hướng. Trong tầm mắt gã, Lục Trường Sinh dường như đang đứng ngay trước mặt gã, chỉ cách ba trượng trên một bãi đất bằng phẳng.
"Chết đi, đồ rác rưởi!" Ngô Sát cười lớn gầm rú, giương cung bắn một mũi tên lôi thạch cực mạnh thẳng vào bóng dáng Lục Trường Sinh trước mặt.
*OÀNH!*
Mũi tên bắn trúng mục tiêu, nhưng bóng dáng Lục Trường Sinh bỗng nhạt nhòa biến mất như một làn khói sương. Mũi tên khổng lồ bắn thẳng vào vách đá dựng đứng phía đối diện, gây ra một vụ nổ sập đá kinh hoàng chắn đường lui.
Cùng lúc đó, bầy chó săn lôi đình biến dị bốn con còn lại do bị ảo ảnh dẫn dụ, điên cuồng lao thẳng về phía trước và rơi tõm xuống dòng nước đen kịt của Đầm lầy Hắc Lôi.
*Ẳng! Ẳng...*
Tiếng kêu gào thảm thiết vang lên khô khốc. Nước đầm lầy chứa điện tích đen kịch độc lập tức ăn mòn da thịt bầy chó săn, khiến chúng co giật bần bật dưới sấm sét đen rít gào.
Sự náo loạn dữ dội của bầy chó săn lập tức đánh thức những con quái vật lôi hệ khổng lồ đang ngủ sâu dưới bùn lầy. Hàng loạt chiếc vây đen rỉ sét trồi lên mặt nước đen, những cái miệng khổng lồ đầy răng nanh sấm sét ngoác ra, kéo tuột bầy chó săn và Ngô Sát đang hoảng loạn tìm đường thoát xuống đáy đầm sâu.
"Cứu... cứu mạng! Trưởng lão cứu tôi!" Ngô Sát điên cuồng gào thét, cố gắng bám lấy vách đá sạt lở nhưng bị những sợi xích lôi điện đen quấn chặt lôi xuống.
Lục Trường Sinh đứng trên một tảng đá cao sát rìa đầm lầy, lặng lẽ nhìn Ngô Sát bị bầy yêu thú sấm sét xé xác tơi tả dưới dòng nước đen kịt cho đến khi màn đêm trở lại vẻ tĩnh lặng rợn người.
*Phù...*
Lục Trường Sinh thở hắt ra một hơi, nhục thân mỏi mệt cực hạn quỳ rụp xuống đất đá rỉ sét. Cậu đã tiêu diệt hoàn toàn kẻ đi săn Ngô Sát tàn ác, nhưng cái giá phải trả là vết rách sâu trên bả vai trái rỉ máu đỏ tía liên tục, lôi lực nguyên thủy trong người tiêu hao mất 30% nhói buốt.
Hắc Tử từ trong rừng sương mù chạy lại, ngậm lấy chùm chìa khóa xích sắt giám ngục rơi rớt của Ngô Sát đặt dưới chân Lục Trường Sinh. Cậu khẽ vuốt đầu con chó săn trung thành, gượng đứng dậy.
Thế nhưng, ngay khi cậu vừa chạm tay vào chùm chìa khóa, màn sương mù tím đen xung quanh bỗng chốc bị xé rách hoàn toàn.
Một luồng sáng vàng rực rỡ, lạnh lùng vô cảm từ trên bầu trời chín tầng mây chiếu thẳng xuống vị trí của Lục Trường Sinh, xua tan hoàn toàn lôi vụ bao quanh.
*U u u...*
Tần Chấn đứng lơ lửng giữa không trung ở rìa đầm lầy Hắc Lôi, chiến giáp sắt đen phát ra linh quang chói mắt. Trên tay gã, Thiên Quy Kính Phân Thân rực sáng luồng sáng vàng vô tận, khóa chặt hoàn toàn tọa độ và đè ép lôi lực trong nhục thân rách nát của Lục Trường Sinh khiến cậu khựng người không thể di chuyển.
"Trận Ma Lục Phong, kết thúc rồi!" Giọng nói lạnh lùng của Tần Chấn vang vọng khắp rừng sương mù biên cảnh hoang vắng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!