Sấm Sét Đêm Thu Thuế
Bên dưới nền đất ẩm ướt và lạnh lẽo của mật thất ngầm dưới tiệm tạp hóa Thương hội Vạn Cát, không khí đặc quánh mùi rỉ sắt của máu tươi và hương thảo dược nồng nặc. Ánh nến hạt cải tù mù hắt lên vách đá ẩm mốc những bóng đen dài ngoằn ngoèo, lay động theo từng hơi thở dốc nặng nề.
Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên một bệ đá nứt nẻ. Mái tóc dài nửa đen nửa bạc của cậu rủ xuống bả vai gầy gò, che đi một phần vết sẹo tội ấn hình tia sét đang rỉ ra những giọt huyết dịch màu đỏ tía mờ ảo lôi quang trên trán. Cánh tay trái của cậu buông thõng, lộ ra lớp da thịt từ khuỷu tay trở xuống xám xịt, khô khốc như một khúc củi hóa thạch. 30% nhục thân bị hóa đá này hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn vật lý, nhưng sâu bên trong xương tủy, một luồng hỏa năng bạo liệt từ trận chiến trước vẫn đang âm ỉ cháy, không ngừng va chạm với lôi lực nguyên thủy trong đan điền phế thải rách nát, tạo ra những cơn đau nhói buốt thấu tận tâm can.
"Trường Sinh ca ca... nét vẽ này... đã đúng chưa?"
Ở góc tối đối diện, thư sinh nghèo Triệu Đinh đang quỳ rạp dưới đất. Gương mặt gầy gò của anh ta nhễ nhại mồ hôi, đôi môi mím chặt đến rỉ máu. Triệu Đinh không có linh căn, chỉ là một phàm nhân có hoa tay vẽ tranh, nhưng lúc này, ngón tay thon dài của anh ta đang kẹp chặt một cây bút lông sói hoang đã mòn vẹt đầu. Dưới gầm chiếc giường gỗ cũ kỹ của Lý Chưởng Quỹ, Triệu Đinh đang lén lút vẽ từng nét trận văn chu sa lên những mảnh giấy bùa thô sơ dệt bằng tơ phàm.
Bên cạnh anh ta là một hũ sứ rỉ sét chứa Cổ Trận Thần Sa màu xám tro rực sáng những tinh thể điện tích nhỏ li ti. Để vẽ được một lá Bùa Lôi Nổ Thô Sơ, Triệu Đinh phải nhúng bút vào bát máu đỏ tía rỉ ra từ đầu ngón tay trỏ của Lục Trường Sinh pha lẫn cát thần.
"Nét vẽ ở góc đông nam phải dứt khoát, lực bút phải đều." Lục Trường Sinh khàn khàn lên tiếng, ánh mắt tím ngắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nét vẽ của Triệu Đinh. "Cát thần Cổ Trận Thần Sa có tính dẫn truyền thần thức cực mạnh, nhưng máu của ta chứa lôi lực nguyên thủy bạo liệt. Nếu ngươi run tay, lôi điện rò rỉ sẽ lập tức thiêu rụi cả lá bùa lẫn mười ngón tay của ngươi."
Triệu Đinh hít một hơi lạnh, nhưng ánh mắt anh ta không hề có sự thối lui. Ngược lại, sự dũng cảm bừng lên trong đôi mắt của gã thư sinh nghèo khổ. Anh ta nhớ đến đứa em gái nhỏ bị Hắc Hổ Bang cướp đi hai ngày trước để gán nợ thuế ruộng, nhớ đến những xác phu mỏ chết khô ngoài nghĩa trang tiền đồn.
"Tôi không sợ! Chỉ cần có thể nổ tung cái phủ chấp sự tàn ác kia, đòi lại khế ước bán thân cho mọi người, dẫu có gãy tay tôi cũng vẽ!" Triệu Đinh nghiến răng, hạ bút vẽ một nét ngoằn ngoèo cuối cùng.
*Xèo...*
Một tia chớp màu tím nhạt đột ngột bộc phát từ mặt giấy bùa, rít lên khe khẽ rồi thu vào trong nét vẽ chu sa đỏ thẫm. Lá bùa hoàn thành, rực sáng linh quang mờ ảo rồi trở lại vẻ thô sơ rách nát của giấy vải phàm trần. Đó là lá Bùa Lôi Nổ Thô Sơ thứ mười hai mà họ chế tác được trong đêm nay.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, vươn bàn tay phải bám đầy vết bỏng rách da rỉ máu thu lấy lá bùa. Cậu cảm nhận được năng lượng sấm sét cuộn trào bên trong. Cát thần thượng phẩm mua từ chợ đen của Tô Tử Mặc thực sự đã phát huy tác dụng, giúp phong ấn lôi lực nguyên thủy một cách hoàn mỹ mà không làm rách nát giấy bùa phàm trần.
"A Ngưu, Thiết Trụ và Vô Danh Hội đang ẩn nấp trong địa đạo phế thải khu mỏ số 3." Lục Trường Sinh đứng dậy, tiếng xương cốt rắc rắc vang lên khô khốc. "Triệu Khoan đang dùng gia đình họ làm con tin để ép ta lộ diện. Đêm nay, ta sẽ dùng mười hai lá bùa này để biến Trấn Thạch Đầu thành nấm mồ của hắn."
Triệu Đinh run rẩy đứng lên, trao lại nghiên mực chu sa pha máu: "Cầu chúc ca ca bình an trở về."
...
Canh ba. Mưa xối xả trút xuống Trấn Thạch Đầu như trút nước. Những tiếng sấm sét tự nhiên ầm oành từ biên cảnh dội về, che giấu hoàn toàn những bước chân lướt đi quỷ dị của Lục Trường Sinh trong đêm tối.
Cậu vận hành Lôi Nghịch Bộ một cách vô cùng cẩn trọng, chỉ mượn một sợi lôi lực nguyên thủy siêu nhỏ từ xương tủy truyền xuống lòng bàn chân để lướt đi không tiếng động qua các hẻm tối. Sương đỏ kết giới của Triệu Khoan bao phủ thị trấn nhấp nháy mờ ảo trong mưa, nhưng nhờ thần hồn Tào Lĩnh bị giam giữ trong Bản đồ Thiên Đạo tra khảo được, Lục Trường Sinh dễ dàng lách qua những điểm mù thời gian của trận pháp phòng ngự.
Trước mắt cậu, Phủ Chấp Sự thuế vụ của Triệu Khoan hiện ra như một con quái thú đá xám khổng lồ nằm phủ phục dưới chân núi Thanh Vân Tông. Đèn lồng đỏ treo cao trước cổng bị gió bão quật lắc lư dữ dội, hắt ánh sáng đỏ lòm xuống những phiến đá sũng nước mưa.
Trong sân phủ, tiếng roi da quất xé không khí vang lên chan chát hòa cùng tiếng gào khóc thảm thiết.
"Van xin đại nhân! Van xin ngài tha cho con gái tôi! Thuế ruộng năm nay tôi đã nộp đủ bằng linh thạch vụn rồi mà!" Một người phụ nữ phàm nhân rách rưới đang quỳ sụp dưới vũng bùn nước mưa, ôm chặt lấy chân một gã đàn ông béo ị.
Gã đàn ông béo ị mặc áo gấm thêu hoa rực rỡ, gương mặt phúng phính đầy thịt mỡ hung ác lộ ra vẻ hách dịch tột cùng. Đó chính là Chấp sự thuế vụ tàn ác Triệu Khoan. Hắn cầm chiếc roi sắt dày cộm, lạnh lùng quật mạnh một nhát vào lưng người phụ nữ khiến nàng phun máu ngã nhào ra đất.
"Linh thạch vụn của nhà ngươi chứa đầy tạp chất, Thanh Vân Tông không thèm thu nhận thứ rác rưởi đó!" Triệu Khoan nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ, tay cầm cuốn sổ nợ khắc trận pháp trói buộc linh hồn cấp thấp rực sáng hắc khí. "Thuế ruộng tăng gấp đôi! Không có tiền vàng thì nộp đứa con gái mười tuổi này làm dược nô thế mạng cho Đan Các! Lính đâu, trói con ranh này lại!"
Xung quanh hắn, hàng chục tên côn đồ của Hắc Hổ Bang Trấn Thạch Đầu cầm vũ khí thô sơ cười hô hố, xông lên giật lấy đứa trẻ đang khóc khàn cả giọng.
Sát ý ngập trời bùng phát trong đôi mắt tím ngắt của Lục Trường Sinh đang ẩn nấp trong bóng tối vách tường. Vết sẹo tội ấn trên trán cậu rỉ máu đỏ tía mờ ảo. Cậu không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
*Vút!*
Lục Trường Sinh lướt ra khỏi bóng tối như một tia chớp đen. Cậu vung tay phải, phóng ra một cây Huyết Thệ Châm từ xa, nhắm thẳng vào huyệt thái dương của Triệu Khoan.
"Kẻ nào?!"
Triệu Khoan tuy béo nhưng phản ứng của một tu sĩ Luyện Khí tầng 4 cực kỳ nhạy bén. Hắn cảm nhận được sát khí ập đến, vội vàng nghiêng đầu tránh né. Đồng thời, một khối ngọc bội hộ thân đeo trước ngực hắn bỗng phát sáng linh quang màu xanh đậm, tạo thành một màng chắn mỏng chặn đứng cây châm xương thú của Lục Trường Sinh giữa không trung.
*Rắc!*
Cây châm bị phản chấn nứt vỡ, rơi xuống đất. Triệu Khoan nhìn thấy mái tóc bạc nửa đầu và cánh tay trái hóa thạch của Lục Trường Sinh dưới ánh đèn lồng, lập tức trợn mắt kinh hoàng:
"Trận Ma Lục Phong?! Ngươi chưa chết dưới đáy vực sâu sao?!"
Hắn gầm lên điên cuồng, bộc phát toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng 4. Luồng linh lực phàm nhân đoạt linh quyết vận chuyển trong kinh mạch khiến hai bàn tay hắn đỏ rực lên như nung, tỏa ra hơi nóng bỏng rát. Triệu Khoan vung mạnh hai lòng bàn tay rực lửa, thi triển Thiết Sa Chưởng oanh tạc thẳng vào ngực Lục Trường Sinh.
"Chết đi, đồ phế mạch rác rưởi!"
Lục Trường Sinh không hề né tránh đòn đánh trực diện. Cậu biết rõ nhục thân Hỗn Độn Trận Thể của mình có khả năng kháng cự cực tốt. Cậu đưa cánh tay trái hóa thạch xám xịt 30% lên đỡ đòn.
*Bùm!*
Thiết Sa Chưởng rực lửa của Triệu Khoan đập mạnh vào cánh tay hóa thạch của Lục Trường Sinh, tạo ra một tiếng nổ vật lý chói tai. Thế nhưng, cánh tay đá xám của cậu không hề suy suyển, ngược lại còn tự động hấp thụ sạch sẽ luồng hỏa năng bạo liệt từ chưởng pháp của hắn. Triệu Khoan bị phản chấn lùi lại ba bước, lòng bàn tay bỏng rát rỉ máu đen, gương mặt mỡ màng cắt không ra giọt máu:
"Cái gì?! Nhục thân của ngươi làm từ thần kim sao?!"
Lục Trường Sinh không để hắn kịp thở dốc. Cậu đã quan sát thấy ngay bên cạnh Triệu Khoan là một hòm sắt khổng lồ chứa đầy lôi thạch thô và lôi thạch vụn mà hắn vừa cướp bóc được từ phàm nhân trong trấn tối nay. Đó chính là chất dẫn nổ hoàn mỹ nhất.
"Triệu Khoan, nợ máu của phàm nhân Trấn Thạch Đầu, đêm nay ngươi phải trả bằng mạng sống!" Lục Trường Sinh lạnh lùng quát.
Cậu vung tay phải, ném liên tiếp ba lá Bùa Lôi Nổ Thô Sơ thẳng vào bên trong hòm sắt chứa lôi thạch vụn.
"Không ổn! Cản hắn lại!" Triệu Khoan nhận ra hiểm họa, điên cuồng thét lớn, vung roi sắt định đánh rơi ba lá bùa.
Nhưng đã quá muộn.
Ba lá bùa chu sa pha máu lôi tộc vừa chạm vào lôi thạch vụn liền rực sáng ánh điện chớp tím ngắt. Sự cộng hưởng năng lượng giữa máu huyết mạch Lôi Tộc và tinh thể sấm sét bên trong lôi thạch vụn bộc phát ngay lập tức, tạo ra một phản ứng nổ chuỗi cực hạn.
*OÀNH!!!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng nổ, xé rách màn đêm đen kịt của Trấn Thạch Đầu.
Cột lửa sấm sét khổng lồ màu tím đỏ phóng thẳng lên trời cao vạn trượng, thổi bay hoàn toàn sảnh chính và mái vòm bằng đá xám của Phủ Chấp Sự thành những mảnh vụn bay tứ tán. Sức nổ cộng hưởng khủng khiếp quét qua sân phủ, nung chảy toàn bộ vũ khí sắt thép của đám côn đồ Hắc Hổ Bang và hất văng chúng vào vách tường sụp đổ. Những tiếng gào thét đau đớn bị tiếng sấm rền vang nuốt chửng hoàn toàn.
Triệu Khoan nằm rên rỉ dưới đống đổ nát của cột đá sập. Thiết Sa Chưởng của hắn đã bị sức nổ nung chảy hoàn toàn nhục thân hai tay, kinh mạch đứt đoạn rách nát. Hắn nhìn bóng dáng thiếu niên tóc bạc nửa đầu đang từ từ bước qua ngọn lửa tím tiến lại gần, đôi mắt đầy sự hoảng loạn tột độ:
"Xin... xin tha mạng... Ta chỉ là tay sai của Thanh Vân Tông..."
Lục Trường Sinh bước tới, gương mặt tĩnh lặng không một chút cảm xúc. Cậu dùng bàn tay phải bóp chặt lấy cổ Triệu Khoan, lạnh lùng vặn mạnh một nhịp.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ gãy giòn giã vang lên. Chấp sự thuế vụ tàn ác Triệu Khoan trợn mắt tắt thở, nhục thân rũ xuống đống bùn đất sũng nước mưa.
Lục Trường Sinh cúi xuống, giật lấy cuốn sổ nợ khắc trận pháp trói buộc linh hồn từ thắt lưng của hắn. Cậu vận lôi lực nguyên thủy từ tay trái hóa thạch thiêu rụi cuốn sổ thành tro bụi đen kịt. Ngay lập tức, hàng vạn luồng oán khí màu xám nhạt trói buộc linh hồn phàm nhân được giải thoát, hóa thành những luồng thanh khí tinh khiết bay múa khắp bầu trời đêm rồi tan biến vào hư không.
"Triệu Khoan chết rồi! Phủ chấp sự bị nổ tung rồi!"
Hàng trăm phàm nhân tị nạn trong trấn ùa ra đường, nhìn đống đổ nát rực lửa tím với những giọt nước mắt hân hoan tột cùng. Họ quỳ rụp xuống hướng về phía Lục Trường Sinh gào khóc biết ơn.
Thế nhưng, Lục Trường Sinh không hề có thời gian để tận hưởng niềm vui chiến thắng.
*U u u...*
Bầu trời đêm bỗng nhiên ngưng đọng. Cơn mưa xối xả đột ngột bị một luồng kiếm áp khổng lồ từ đỉnh núi Thanh Vân Tông ép nén, biến thành những hạt nước lơ lửng giữa không trung. Một luồng sát khí lạnh thấu xương tủy, mang theo uy áp Trúc Cơ Sơ Kỳ kinh hoàng từ trên cao giáng xuống, đè nặng lên nhục thân rách nát của Lục Trường Sinh khiến đan điền phế thải của cậu nhói đau kịch liệt.
Từ phía đỉnh núi tối tăm, mười hai luồng kiếm quang màu xanh thẫm rực sáng xé rách màn đêm, lao xuống Trấn Thạch Đầu với tốc độ kinh hoàng. Dẫn đầu là một nam tử trung niên cao lớn mặc chiến giáp sắt đen nạm trận văn phòng ngự, ánh mắt sắc bén lạnh lùng như đao đâm thẳng xuống vị trí của cậu.
Đội trưởng chấp pháp tông môn Tần Chấn đã xuất chiến, mang theo Thiên Quy Kính Phân Thân rực sáng luồng sáng vàng khóa chặt hoàn toàn tọa độ của Lục Trường Sinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!