Nhạc nềnRetroRoman_March

Sương Mù Trấn Thạch Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu trời đêm Trấn Thạch Đầu u ám như một vũng mực đặc, cuồng phong gầm rú liên hồi kéo theo những dải sương mù lôi đình xám xịt từ biên cảnh tràn về. Từng tia chớp tự nhiên nhạt màu rạch ngang không trung, chiếu tỏ vách đá dốc đứng nơi Lục Trường Sinh và tiểu tạp dịch A Ngưu đang nằm rạp ẩn nấp. Gió núi lạnh buốt như những lưỡi dao rỉ sét quất thẳng vào da thịt, nhưng cả hai đều bất động, nín thở quan sát thế cục bên dưới.


Trấn Thạch Đầu vốn là nơi tấp nập lò rèn phàm nhân dưới chân núi Thanh Vân Tông, nay bao trùm trong một bầu không khí chết chóc. Cổng trấn bằng gỗ hắc thiết khổng lồ đóng chặt, xích sắt to bằng bắp đùi quấn quanh xích khóa. Trên tường đá xám xịt, hàng trăm lá cờ trận pháp màu đỏ rực rỡ cắm dày đặc, tỏa ra một lớp màng kết giới linh quang thẫm màu như máu, phong tỏa hoàn toàn mọi lối ra vào. Đó chính là phong tỏa trận pháp của Chấp sự thuế vụ Triệu Khoan.


Lục Trường Sinh nằm nghiêng trên thảm cỏ ướt nước mưa, mái tóc dài hóa bạc nửa đầu bay múa bám đầy bùn đất. Cánh tay trái của cậu buông thõng, lớp da thịt từ khuỷu tay trở xuống xám xịt như đá thạch cổ xưa, hoàn toàn mất đi cảm giác đau đớn vật lý. Đây là cái giá của 30% hóa thạch tích lũy từ lôi trì cổ đại, thỉnh thoảng lại lóe lên vài tia lửa đỏ tía mờ ảo dưới lớp băng gạc đen quấn chặt. Ngược lại, đan điền phế thải rỗng tuếch của cậu lại nhói lên từng cơn đau nhức nhối âm ỉ. Kẻ phế mạch bẩm sinh không thể tụ khí như cậu lúc này đang gánh chịu áp lực quá tải khi phải ngự lôi trực tiếp qua trận văn khắc sâu vào xương tủy.


Cậu khẽ nhắm mắt, thần thức lập tức chìm vào Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận ẩn sâu trong thức hải. Tại trung tâm bức họa cổ rách nát rực sáng linh quang ngũ sắc, thần hồn rách nát của Giám ngục trưởng Tào Lĩnh đang bị giam cầm trong những sợi xích sấm sét tím ngắt. Thần hồn gã rên rỉ u uất, chịu đựng sự thiêu đốt của lôi lực nguyên thủy hằng giờ hằng khắc.


"Nói... Kẽ hở của kết giới Triệu Khoan nằm ở đâu?" Thần niệm của Lục Trường Sinh hóa thành một lưỡi kiếm lôi đình găm thẳng vào thức hải của Tào Lĩnh, lạnh lùng tra khảo.


Thần hồn Tào Lĩnh gào thét đau đớn, tàn niệm run rẩy truyền ra: "Ở góc đông nam... tường thành có một cống thoát nước thải... Triệu Khoan hám lợi, thường lén mở kết giới góc đó để Hắc Hổ Bang vận chuyển khoáng thạch lậu... Sương đỏ kết giới ở đó mỏng nhất... Xin ngươi... giải thoát cho ta..."


Lục Trường Sinh thu hồi thần niệm không một chút từ bi. Cậu mở mắt, ánh mắt tím ngắt lạnh lùng nhìn về phía góc đông nam của trấn. Cậu xoay người, vỗ nhẹ vào bả vai gầy gò của A Ngưu. Cậu bé mười hai tuổi đang run rẩy vì lạnh, tấm lưng bị roi da quật rách nát dù được đắp thảo dược vẫn rỉ máu nhẹ qua lớp áo vải thô xám vá chằng vá đắp.


"A Ngưu, bám sát ta. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động."


Cả hai lướt đi trong bóng tối như hai chiếc bóng ma vô hình. Lục Trường Sinh vận hành Lôi Nghịch Bộ một cách vô cùng cẩn trọng, chỉ mượn một sợi lôi lực nguyên thủy siêu nhỏ từ xương tủy truyền xuống lòng bàn chân để lướt đi vạn trượng không tiếng động, tránh né hoàn toàn tầm quét của tuần tra quân ngoại môn Thanh Vân Tông trên tường thành.


Khi tiếp cận cống thoát nước ở góc đông nam, mùi hôi thối của nước thải hầm mỏ nồng nặc ập vào mũi. Lớp sương đỏ kết giới ở đây thực sự mỏng manh, chỉ như một dải lụa đỏ nhạt nhấp nháy mờ ảo. Lục Trường Sinh cắn rách đầu ngón tay trỏ tay phải, máu đỏ tía rỉ ra mờ ảo lôi quang. Cậu lướt ngón tay vẽ một nét trận văn Huyết Trận Ẩn Thân siêu nhỏ lên da thịt của mình và A Ngưu, đồng thời dùng tay trái hóa thạch lạnh lẽo bẻ gãy một góc thanh chắn sắt rỉ sét của cống thải mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.


Cả hai chui qua khe hở rách nát, chính thức thâm nhập vào bên trong Trấn Thạch Đầu.


Thế nhưng, ngay khi bước chân chạm vào con hẻm tối tăm bên trong trấn, một tiếng gầm gừ trầm đục bỗng vang lên từ đầu phố.


*Gừ... gừ...*


Từ trong màn sương mù lôi đình dày đặc, ba con chó săn lôi đình biến dị—Lôi Khuyển của Đội trưởng săn người Ngô Sát—từ từ bước ra. Thân hình chúng to lớn như béo hổ, bộ lông đen cháy sém phát ra những tia điện xanh lam lách tách, đôi mắt đỏ ngầu đầy khát máu. Mũi của con đầu đàn liên tục hít ngửi mặt đất, hướng thẳng về phía con hẻm tối tăm nơi Lục Trường Sinh đang đứng.


"Mùi máu lôi đình nguyên thủy..." Lục Trường Sinh biến sắc trong lòng. Cậu nhận ra bầy chó săn đã ngửi thấy mùi máu đỏ tía rỉ ra từ vết thương trên tay phải của cậu và tội ấn rỉ máu trên trán.


"Tránh ra!" Lục Trường Sinh trầm giọng truyền âm, lùi sâu vào bóng tối của bức tường đá phía sau tiệm tạp hóa Thương hội Vạn Cát. Cậu đưa tay lên tóc, rút cây Huyết Thệ Châm bằng xương thú cổ đại ra, đâm mạnh vào huyệt vị ngay sát vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán.


Một cơn đau buốt óc dữ dội ập đến khiến đầu óc cậu ong ong, nhưng phong ấn huyết nhục lập tức được kích hoạt, khóa chặt hoàn toàn mọi dao động lôi lực nguyên thủy và tội ấn rỉ máu vào sâu trong xương sọ. Cánh tay trái hóa thạch xám xịt cũng được cậu giấu kín dưới lớp bào vải thô rộng thùng thình.


Cùng lúc đó, cậu cắn răng vận hành Huyết Trận Ẩn Thân đến cực hạn, máu từ đầu ngón tay phải vẽ một vòng tròn trận nhãn dưới chân hai người. Nhục thân của họ nhạt nhòa dần, hoàn toàn hòa làm một với màn sương mù lôi đình xám xịt bao quanh.


Tuy nhiên, bầy chó săn biến dị vẫn ngoan cố tiến lại gần, mũi chúng chỉ còn cách trận nhãn huyết trận chưa đầy ba thước. Điện tích xanh lam trên lông chúng làm không khí xung quanh nóng lên bỏng rát.


A Ngưu hoảng loạn tột độ. Cậu bé sợ rằng ca ca sẽ bị phát hiện, trong đầu chỉ nghĩ đến việc phải bảo vệ ân nhân. Cậu lén nhặt một viên đá nhỏ dưới chân, lấy hết sức bình sinh ném mạnh về phía đầu hẻm đối diện hòng đánh lạc hướng.


*Cộc!*


Viên đá chạm vào vách tường đá vang lên khô khốc. Nhưng A Ngưu đã sai lầm. Bầy chó săn của Ngô Sát là những sinh vật săn mồi cực kỳ nhạy bén, tốc độ của chúng nhanh như chớp giật. Nghe tiếng động, con đầu đàn gầm lên một tiếng kinh hoàng, không hề chạy về phía viên đá mà ngược lại, nó lập tức quay đầu lao thẳng về phía bụi cỏ nơi A Ngưu vừa ra tay với tốc độ kinh hoàng, nanh vuốt lôi điện giương cao định xé nát cậu bé.


"A Ngưu!" Lục Trường Sinh rít lên trong lòng.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cậu không thể bộc phát lôi lực vì sẽ đánh động toàn trấn. Vận hành Lôi Nghịch Bộ quỷ dị, cậu lướt tới như một chiếc bóng ma, tay phải ôm chặt lấy eo A Ngưu, dùng tay trái hóa thạch cứng cáp như thần kim trực tiếp khóa chặt mõm con chó săn đầu đàn, cưỡng ép đè nén tiếng sủa của nó xuống đất cát ẩm ướt. Sức mạnh thể chất tương đương Trúc Cơ Sơ Kỳ của nhục thân Hỗn Độn Trận Thể giúp cậu đè bẹp con thú khổng lồ mà không gây ra dao động linh khí nào.


Đúng lúc này, tiếng bước chân rầm rập của toán tuần tra Hắc Hổ Bang vang lên dồn dập từ phía ngoài phố.


"Nghe tiếng động bên này! Mau lục soát cho tao!"


Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên ngay tại bức tường sau của tiệm tạp hóa Thương hội Vạn Cát. Một tên tiểu đầu mục Hắc Hổ Bang cầm đao hách dịch thét lớn:


"Lý Chưởng Quỹ! Mở cửa ngay! Chó săn của Ngô đại nhân ngửi thấy mùi phản đồ gần tiệm của lão già nhà ngươi! Mau mở cửa để bọn ta lục soát mật thất ngầm!"


Lục Trường Sinh ôm chặt A Ngưu đang run rẩy, lưng áp sát vào cánh cửa gỗ mục sau nhà. Cậu cảm nhận được bầy chó săn bên ngoài đang điên cuồng cào bới vách tường. Nếu bọn chúng xông vào, trận chiến bạo lực bộc phát sẽ làm sụp đổ hoàn toàn kế hoạch thâm nhập thầm lặng.


*Két...*


Cánh cửa gỗ từ từ mở ra một khe nhỏ từ bên trong. Gương mặt mập mạp, hiền từ nhưng đầy mồ hôi hột của Lý Chưởng Quỹ xuất hiện. Lão già đeo chiếc kính gọng tròn cổ xưa nhìn thấy Lục Trường Sinh, đôi mắt lóe lên sự kinh ngạc tột độ nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh. Lão khẽ vẫy tay, kéo hai người vào trong bóng tối của nhà kho rồi nhanh chóng đóng chặt cửa lại.


Bên ngoài, tiếng đập cửa càng lúc càng dữ dội dường như muốn phá sập vách gỗ.


Lý Chưởng Quỹ hít một hơi thật sâu, lau mồ hôi trên trán, rồi bước thẳng ra cửa chính. Lão mở cửa, gương mặt lập tức hiện lên nụ cười giả lả, khúm núm trước toán côn đồ Hắc Hổ Bang hung tợn:


"Ối chao, các vị đại ca Hắc Hổ Bang đêm hôm vất vả quá! Lão già này đang ngủ thì nghe tiếng động. Làm gì có phản đồ nào ở đây chứ? Tiệm của tôi chỉ bán thảo dược phàm trần và tạp hóa thô sơ thôi mà."


"Bớt dài dòng! Chó săn ngửi thấy mùi máu lôi đình nguyên thủy ngay sát vách nhà ngươi! Mau tránh ra để bọn ta lục soát mật thất ngầm dưới nền đất!" Tên tiểu đầu mục trợn mắt, vung đao lửa định gạt Lý Chưởng Quỹ ra.


Lý Chưởng Quỹ vội vàng khom lưng, luồn tay vào ống tay áo rộng thô, lấy ra một túi da nặng trĩu. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng vang lên đầy cám dỗ. Lão lén lút nhét túi da vào tay tên tiểu đầu mục, khẩn khoản nói:


"Đại ca bớt giận... Đây là chút tiền vàng phàm trần lão già tích lũy cả đời để chuẩn bị nộp sưu thuế ruộng cho Triệu Khoan chấp sự vào ngày mai. Mong đại ca nhận cho và nói đỡ với Ngô đại nhân một tiếng. Bầy chó săn chắc chỉ ngửi thấy mùi thịt thú rừng khô lão già treo sau bếp thôi mà. Mật thất dưới đất chỉ chứa vài củ sâm mục phàm trần, lục soát lên hỏng hết linh tính thì lão già không có tiền nộp thuế mất..."


Tên tiểu đầu mục Hắc Hổ Bang cầm túi tiền nặng trĩu, mắt sáng rực lên đầy tham lam. Gã ước lượng trọng lượng túi vàng—đây là toàn bộ tiền tiết kiệm tích lũy cả đời rèn đúc của Lý Chưởng Quỹ, một cái giá quá đắt đỏ để dẹp loạn nghi ngờ. Gã hắng giọng, quay sang bảo đám đàn em đang dắt chó săn:


"Hừ, nhìn kỹ lại xem! Chó săn chắc ngửi nhầm mùi thật rồi. Lão già này quanh năm suốt tháng ngoan ngoãn nộp thuế cho Triệu chấp sự, làm sao dám chứa chấp phản đồ. Đi sang con hẻm bên cạnh lục soát!"


Bầy chó săn lôi đình bị mất dấu vết hoàn toàn do lôi lực nguyên thủy trên người Lục Trường Sinh đã bị Huyết Thệ Châm khóa chặt sâu trong xương sọ, không còn rò rỉ một sợi linh khí nào ra ngoài. Đám côn đồ hậm hực dắt bầy chó kéo đi xa dần, tiếng bước chân nhạt dần trong sương mù đêm tối.


Trong nhà kho tối tăm, Lý Chưởng Quỹ run rẩy khóa chặt cửa chính, rồi quay lại dỡ bỏ những chồng bao tải ngũ cốc ở góc phòng, lộ ra một tấm ván gỗ ngầm được che phủ bởi một trận pháp ẩn khí thô sơ rỉ sét.


"Trường Sinh nhóc con... mau xuống đây!" Lý Chưởng Quỹ thầm thì gọi.


Lục Trường Sinh cõng A Ngưu nhảy xuống mật thất ngầm ấm áp và khô ráo dưới lòng đất. Dưới ánh nến mờ ảo bốc mùi thảo dược dễ chịu, Lý Chưởng Quỹ quỳ sụp xuống trước mặt Lục Trường Sinh, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo:


"Ân nhân vĩ đại! Con trai ta... nó đã được Thiết Trụ cứu thoát khỏi khu mỏ số 9 và đang ẩn nấp an toàn trong địa đạo phế thải rồi! Ơn cứu mạng của nhóc con đối với gia đình lão già này, dù có tan xương nát thịt cũng không báo đáp hết!"


Lục Trường Sinh đỡ lão già dậy bằng tay phải, giọng nói khàn khàn trầm ổn:


"Lý thúc không cần đa lễ. Vô Danh Hội phu mỏ đều là huynh đệ sinh tử của ta. Ta thâm nhập vào đây đêm nay... là để thu mua Cổ Trận Thần Sa. Trận bàn của ta đã bị hủy, ta cần cát thần để rèn đúc phù văn mới chuẩn bị cho trận chiến sắp tới."


Lý Chưởng Quỹ vội vàng gật đầu, lau nước mắt bước tới một chiếc hòm gỗ cũ kỹ giấu sâu trong góc mật thất. Lão mở hòm, lấy ra một hũ sứ nhỏ màu xám rỉ sét, bên trong chứa đầy loại cát thần màu xám lấp lánh những tinh thể điện tích mờ ảo.


"Đây chính là Cổ Trận Thần Sa loại thượng phẩm nhất mà lão già lén thu mua từ chợ đen suốt nhiều năm qua. Nhóc con mau nhận lấy!" Lý Chưởng Quỹ dâng hũ sứ bằng hai tay.


Lục Trường Sinh nhận lấy hũ sứ, cảm nhận được luồng thần thức dẫn truyền cực tốt phát ra từ cát thần, đan điền phế thải rách nát của cậu như dịu đi đôi chút. Cậu cẩn thận cất giấu bảo vật vào túi da hông đeo bên người.


"Lý thúc, thúc có biết tung tích của y sư Thẩm Diệu Thanh không?" Lục Trường Sinh nghiêm giọng hỏi, ánh mắt ngập tràn sự lo lắng dồn dập.


Gương mặt Lý Chưởng Quỹ bỗng chốc trở nên trắng bệch, lão run rẩy lùi lại một bước, giọng nói nghẹn ngào đầy sợ hãi:


"Y sư Diệu Thanh... nàng... nàng sở hữu thể chất mộc hệ đặc biệt gọi là Bách Thảo Linh Thể. Mộc Dược Sư trước khi chết đã lén truyền lại y điển cho nàng, nhưng không ngờ bị đệ tử Đan Các phát hiện. Bọn chúng coi nàng là dược nô quý hiếm nhất để luyện chế Trường Sinh Đan cống nạp lên thượng giới Ngũ Hành Tiên Tông..."


*Rắc!*


Cánh cửa gỗ mật thất bỗng nhiên bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Một bóng người mập mạp khoác chiếc trường bào gấm rộng thùng thình để giấu các túi trữ vật lén lút bước xuống. Gương mặt tròn luôn tươi cười giả lả của Tô Tử Mặc hiện ra dưới ánh nến mờ ảo.


"Lý lão đầu, nhà ngươi chứa chấp phản đồ thực sự sao? May mà ta lén bám theo toán tuần tra để bảo vệ khách hàng quý của mình đấy!" Tô Tử Mặc cười khẽ, nhưng ánh mắt xảo quyệt của gã lập tức khóa chặt vào mái tóc bạc nửa đầu của Lục Trường Sinh.


Lục Trường Sinh không nói một lời, tay phải lập tức găm chặt vào cán đoản đao rỉ sét dắt hông, sát ý lôi áp nguyên thủy vô hình bộc phát khiến không khí mật thất ngưng đọng lạnh lẽo.


"Ối chao! Trận Ma đại nhân bớt giận!" Tô Tử Mặc vội vàng giơ hai tay lên đầu hàng, gương mặt mập mạp đổ mồ hôi hột ròng ròng. "Ta là Tô Tử Mặc, kẻ môi giới thông tin chợ đen Trấn Thạch Đầu đây mà! Ta giữ nguyên tắc giữ bí mật khách hàng tuyệt đối, chỉ kiếm chút linh thạch vụn sinh tồn thôi. Ta đến đây... là để bán cho đại nhân một tin tức chí mạng về y sư Thẩm Diệu Thanh!"


Lục Trường Sinh nheo mắt, sát ý không hề giảm bớt: "Nói."


Tô Tử Mặc hít một hơi thật sâu, lấy ra một ngọc giản truyền tin đặc chế phát ra linh quang mờ nhạt, giọng nói bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng:


"Thẩm Diệu Thanh đã bị giải thẳng lên đỉnh Huyết Tế Đàn ngoại môn Thanh Vân Tông rồi! Thiếu tông chủ Lục Vô Song điên cuồng vì bị phế đan điền, đã cấu kết với Trưởng lão tà tế Mạc Vân để chuẩn bị khởi động đại trận huyết tế vào ba ngày tới. Bọn chúng muốn dùng máu của vạn phu mỏ làm củi đốt oán khí, và dùng chính Bách Thảo Linh Thể của Thẩm Diệu Thanh làm chất dẫn dược lực để luyện chế Lôi Huyết Đan ngụy tạo lôi căn cực phẩm cho Lục Vô Song! Nàng ấy... không còn nhiều thời gian nữa đâu!"


*Uỳnh!*


Một tiếng sấm ngầm rung động dữ dội bộc phát từ sâu trong lồng ngực Lục Trường Sinh. Vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán cậu bỗng chốc rách miệng, rỉ ra những giọt máu đỏ tía mờ ảo rực sáng lôi quang tột cùng căm hận. Cánh tay trái hóa thạch 30% xám xịt đột ngột phóng ra hàng vạn tia chớp tím đen rít gào điên cuồng, làm nứt toác cả nền đất đá của mật thất ngầm.


Sát ý phạt thiên bùng cháy điên cuồng trong đôi mắt tím ngắt của thiếu niên phế mạch mười bảy tuổi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!