Nhạc nềnRetroRoman_March

Vô Danh Hội Khởi Nghĩa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ đống đổ nát của phủ giám ngục khu mỏ số 9, quyện cùng những đám mây lôi đình xám xịt đặc trưng của bầu trời Thanh Vân Châu. Mùi khét lẹt của da thịt bị thiêu cháy và mùi ozone nồng nặc từ trận bão sét vừa dứt vẫn lơ lửng trong không khí ẩm ướt, lạnh lẽo.


Lục Trường Sinh đứng lặng giữa trung tâm của sự hoang tàn. Mái tóc dài của cậu, nay đã hóa bạc nửa đầu, bay múa phần phật trước những luồng gió lạnh rít qua khe núi. Trên trán cậu, vết sẹo tội ấn hình tia sét rỉ ra từng vệt máu đỏ tía mờ ảo, nhỏ giọt xuống gương mặt góc cạnh nhưng tái nhợt vì kiệt sức. Cánh tay trái của cậu buông thõng vô cảm, lớp da thịt từ khuỷu tay trở xuống đã hoàn toàn hóa thành một màu xám xịt của đá thạch, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lửa đỏ tía mờ ảo. Cậu không còn cảm nhận được bất kỳ cái đau vật lý nào từ cánh tay ấy nữa—nó đã hóa thạch hoàn toàn đến 30% sau quá trình lột xác đầy đau đớn dưới đáy Lôi Trì cổ đại.


Nhưng đan điền phế thải của cậu thì đang gào thét. Không có linh lực hóa lỏng của một tu sĩ Trúc Cơ thực sự, Lục Trường Sinh chỉ có thể dùng thần thức bẩm sinh để cưỡng ép điều phối lôi lực nguyên thủy chạy dọc theo các nét trận văn Nghịch Mệnh khắc sâu vào xương tủy. Mỗi nhịp thở của cậu lúc này đều như có hàng ngạn cây kim châm nung đỏ đâm xuyên qua xương sườn.


Trong tay phải rách nát, máu đỏ tía vẫn rỉ ra dọc theo những vết bỏng nặng, Lục Trường Sinh siết chặt chùm Chìa khóa Xích Sắt Giám Ngục bằng lôi sắt chuyên dụng vừa thu giữ từ đống tro tàn của Tào Lĩnh. Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang lên khô khốc, kéo theo sự chú ý của hàng vạn cặp mắt đang run rẩy trong bóng tối xung quanh.


Hàng vạn phu mỏ phế thải, những kẻ không tấc sắt trong tay, đang quỳ rạp trên nền đất đá rỉ sét. Họ nhìn cậu bằng ánh mắt vừa kinh hoàng vừa sùng bái. Đối với họ, gã giám ngục Tào Lĩnh Luyện Khí Đỉnh Phong chính là một vị thần tàn bạo không thể chiến thắng. Vậy mà giờ đây, vị thần ấy đã bị thiêu sống thành tro bụi bởi một thiếu niên phế mạch mười bảy tuổi.


"Trường Sinh ca ca..."


Một tiếng gọi nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên. Tiểu tạp dịch A Ngưu gượng đứng dậy từ đống đổ nát bên cạnh. Cậu bé mười hai tuổi gầy trơ xương sườn, mặc chiếc áo vải thô xám vá chằng vá đắp bám đầy than củi, tấm lưng vẫn còn rướm máu do những vết roi da nạm gai sắt của Chu Thông từ hôm trước. Đôi mắt cậu bé đỏ hoe, nhìn Lục Trường Sinh với sự lo lắng tột độ.


Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cậu bước từng bước nặng nề về phía Thiết Trụ đang nằm thoi thóp trên một tấm ván gỗ mục. Nhục thân của Thiết Trụ bị lôi điện quật xém đen nhiều mảng, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Lục Trường Sinh quỳ xuống, luồn tay vào ngực áo vải thô xám rách rưới của mình, lấy ra chiếc bình ngọc nhỏ chứa Ma Khí Tịnh Hóa Dịch rực sáng linh quang xanh lục dịu mát—thứ dược dịch cậu đã dùng cả mạng sống để cướp đoạt từ thung lũng của Hàn Độc Sư.


Cậu cẩn thận đổ vài giọt dịch thuốc vào miệng Thiết Trụ. Ngay khi dược lực mộc hệ tinh khiết thẩm thấu, những vết bỏng cháy lôi điện trên ngực Thiết Trụ bắt đầu co rút lại, nhịp thở dốc dập dồn của gã dần trở nên ổn định và sâu hơn.


"Thiết Trụ thúc... thúc sẽ sống." Lục Trường Sinh trầm giọng, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển.


Cậu đứng thẳng dậy, giơ cao chùm Chìa khóa Xích Sắt Giám Ngục lên không trung.


"Tất cả phu mỏ khu mỏ số 9 nghe đây! Tào Lĩnh đã chết! Từ nay về sau, không còn ai có thể dùng roi da và xiềng xích để bòn rút thọ nguyên của các người nữa!"


Một tiếng xôn xao kinh hoàng bộc phát. Vạn phu mỏ nhìn nhau, nửa tin nửa ngờ. Lục Trường Sinh không giải thích nhiều, cậu bước tới xích sắt khổng lồ đang khóa chặt đan điền của một phu mỏ già gần đó. Cắm chiếc chìa khóa lôi sắt vào ổ khóa trận pháp, vận hành một sợi thần thức nhỏ để phá giải kết cấu trận văn phong ấn.


*Cạch!*


Chiếc vòng sắt nặng nề rớt xuống đất đá rỉ sét, phát ra tiếng vang giòn giã. Phu mỏ già ngơ ngác nhìn cổ tay trống rỗng của mình, rồi bỗng nhiên quỳ sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. Luồng linh khí mỏng manh bị đè nén suốt chục năm qua trong đan điền của lão bắt đầu lưu chuyển trở lại, dù chỉ là một chút tu vi Luyện Khí sơ kỳ rách nát, nhưng đó chính là tôn nghiêm của một con người.


"Tự do rồi... Chúng ta thực sự tự do rồi!"


Tiếng hét nghẹn ngào của lão phu mỏ như một mồi lửa châm ngòi cho toàn bộ khu mỏ số 9. Hàng vạn người đồng loạt gào thét, nước mắt lẫn lộn với bụi than trên những gương mặt khắc khổ, gầy gò. Họ điên cuồng lao về phía Lục Trường Sinh, muốn được bẻ gãy xiềng xích nô dịch vạn năm.


Thế nhưng, niềm vui sướng ngắn ngủi lập tức bị dập tắt bởi một cơn địa chấn dữ dội.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Trần hang ngầm của khu mỏ số 9 bắt đầu sụt lún, những khối đá lôi thạch khổng lồ rụng xuống rào rào, đè nát nhiều lều rơm xung quanh. Trận chiến quyết tử phá hủy phủ giám ngục trước đó đã làm rạn nứt nghiêm trọng kết cấu địa mạch vốn đã rỗng tuếch do bị Thanh Vân Tông bòn rút linh khí.


"Sập mỏ rồi! Chạy mau!"


Sự hoảng loạn bùng phát như một cơn dịch bệnh. Hàng vạn phu mỏ vừa được giải thoát bắt đầu dẫm đạp lên nhau để tháo chạy về phía lối ra duy nhất của khu mỏ.


Một gã phu mỏ có gương mặt đầy sẹo rỗ, tên là La Đại, tay cầm thanh sắt dẹt sắc bén gào lên điên cuồng:


"Thanh Vân Tông sắp sửa vây sát chúng ta rồi! Muốn sống thì phải cướp sạch kho lương thực và linh thạch vụn của phủ giám ngục rồi chạy trốn ra ngoài biên cảnh! Ai cản đường chết!"


Toán phu mỏ hoảng sợ nghe theo lời kích động của La Đại, bắt đầu lao vào đập phá các kho chứa quân nhu, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn mất kiểm soát.


Tiểu tạp dịch A Ngưu thấy vậy, vội vàng chạy ra chắn trước mặt toán người của La Đại. Cậu bé dang hai cánh tay gầy guộc, hét lớn:


"Không được cướp bóc! Ca ca đã bảo phải rút lui theo trật tự! Chạy loạn ra ngoài biên cảnh chỉ làm bia đỡ đạn cho tuần tra quân ngoại môn mà thôi!"


"Thằng ranh con cút ra! Mạng tụi tao sắp mất rồi, nghe theo một gã phế mạch thì được ích gì!"


La Đại trợn mắt hung tợn, vung thanh sắt dẹt định chém xuống bả vai gầy gò của A Ngưu. Cậu bé nhắm chặt mắt, run rẩy chịu đựng nhưng không hề lùi bước.


*Bốp!*


Một bàn tay khổng lồ đầy sẹo bỏng, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng bỗng nhiên vươn ra từ sương mù, bóp chặt lấy cổ tay của La Đại. Thiết Trụ đứng sừng sững như một ngọn tháp sắt, ngực trần rỉ máu đen nhưng ánh mắt oai nghiêm rực lửa sát khí.


"Mày dám đụng vào một sợi tóc của A Ngưu xem?"


Thiết Trụ gầm lên, vận hành ngoại gia võ học Thiết Bố Sam Lôi Thể đến cực hạn. Gã dùng lực bóp mạnh, tiếng xương cổ tay của La Đại rắc rắc gãy lìa. Thanh sắt dẹt rơi loảng xoảng xuống đất. Thiết Trụ vung một cú đấm Bá Vương Phá Nham Quyền thẳng vào ngực La Đại, đánh văng gã bay ngược lại năm trượng, dập tắt hoàn toàn sự hung hãn của toán người nổi loạn.


"Ai còn dám gây náo loạn, Thiết Trụ ta sẽ đập nát đầu kẻ đó trước khi Thanh Vân Tông kịp xuống núi!"


Toàn bộ đám đông phu mỏ bỗng chốc im bặt, lùi lại đầy sợ hãi trước sức mạnh phàm nhân đỉnh phong của Thiết Trụ.


Lục Trường Sinh bước ra từ màn sương lôi đình. Mái tóc bạc nửa đầu và vệt sẹo rỉ máu trên trán làm tăng thêm vẻ oai nghiêm quỷ dị cho thiếu niên mười bảy tuổi. Cậu nhìn thẳng vào hàng vạn phu mỏ, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp hang đá sụt lún:


"La Đại nói đúng một điều, Thanh Vân Tông sẽ sớm phát hiện ra cái chết của Tào Lĩnh. Nhưng hắn sai ở chỗ, biên cảnh lôi vụ bên ngoài đang bị phong tỏa bởi các trận pháp tầm nã của Tào Hùng. Các người không tấc sắt, kinh mạch rách nát, chạy ra ngoài chỉ có con đường chết."


Cậu dừng lại một nhịp, thần sắc tĩnh lặng như mặt hồ không gió:


"Nếu muốn sống sót để gặp lại gia đình ở Trấn Thạch Đầu, tất cả phải nghe lệnh ta. Ta sẽ chỉ cho các người một con đường sống ngầm dưới lòng đất."


Sự uy nghiêm vô hình phát ra từ Lôi Đình Thể sơ cấp của Lục Trường Sinh khiến không một ai dám hoài nghi. Họ đồng loạt im lặng, chờ đợi mệnh lệnh của người mà họ coi là vị cứu tinh tối cao.


Mạnh Hà—thanh niên lưng tôm, sở hữu Địa Linh Căn tàn khuyết—bò lết ra từ một góc tối. Gã cầm chiếc la bàn gỗ mun sứt mẻ, ngón tay thon dài run rẩy chỉ vào một lối đi ngầm bị đất đá sạt lở che phủ một nửa ở phía hướng nam hầm mỏ:


"Trường Sinh... thần thức địa mạch của ta cảm nhận được... Địa đạo phế thải khu mỏ số 3 nằm ngay sau vách đá này. Đó là hệ thống đường hầm khai thác cổ bị bỏ hoang từ trăm năm trước, dẫn thẳng xuyên qua lòng núi đá xám để đi ra ngoài vùng biên cảnh hoang dã mà không đi qua các trạm gác tuần tra của tông môn."


Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. Cậu dậm mạnh chân phải xuống đất, vận hành Thần Thức Cảm Địa Mạch để kiểm tra kết cấu vách đá. Đúng như Mạnh Hà nói, đằng sau vách đá rỉ sét kia là một không gian trống rỗng khổng lồ kéo dài vạn trượng dưới lòng đất.


"Thiết Trụ thúc, Mạnh Hà!" Lục Trường Sinh quay sang hai đồng minh đáng tin cậy nhất.


"Có bọn ta!" Thiết Trụ ôm ngực gượng dậy, nghiêm giọng trả lời.


"Ta giao quyền chỉ huy vạn phu mỏ này cho hai người. Từ nay về sau, các người không còn là nô lệ phế thải nữa. Hãy thành lập 'Vô Danh Hội'—liên minh của những kẻ không tên tuổi nhưng mang ý chí tự do. Thiết Trụ làm Thống lĩnh, Mạnh Hà làm Phó thống lĩnh dẫn đường. Hãy đưa toàn bộ phu mỏ rút lui an toàn vào Địa đạo phế thải khu mỏ số 3. Tuyệt đối không được để lộ bất kỳ tiếng động hay ánh sáng nào ra ngoài."


Thiết Trụ siết chặt nắm tay phải đầy xúc động:


"Trường Sinh... còn cháu thì sao? Cháu không đi cùng bọn ta sao?"


Lục Trường Sinh nhìn về phía lối ra của hầm mỏ, ánh mắt sâu thẳm ngập tràn sát ý lạnh lẽo:


"Ta phải xuống núi, thâm nhập vào Trấn Thạch Đầu. Thần hồn của Tào Lĩnh trước khi bị ta luyện hóa đã khai ra rằng... Thanh Vân Tông đang khởi động Huyết Tế Đàn ở ngoại môn. Thẩm Diệu Thanh y sư đã bị bắt lại để làm vật hiến tế thế mạng nhằm gia cố Thiên Khải Trận. Thời gian của nàng chỉ còn tính bằng ngày. Ta nợ nàng một mạng cứu giúp Lục Dao, thề phải đòi lại món nợ máu này."


Nghe đến cái tên Thẩm Diệu Thanh, vạn phu mỏ đều chấn động. Nữ y sư thiện lương ấy đã từng lén lút cung cấp bao nhiêu thảo dược cứu mạng cho họ dưới hầm mỏ tăm tối.


"Y sư Diệu Thanh bị bắt sao?! Lũ súc vật Thanh Vân Tông!" Thiết Trụ nghiến răng ken két, gân xanh nổi đầy trên cổ.


"Trường Sinh ca ca, cho đệ đi theo huynh! Đệ thạo tin tức ở Trấn Thạch Đầu, đệ có thể giúp huynh dò đường!" A Ngưu quỳ sụp dưới chân Lục Trường Sinh, ánh mắt kiên định bộc lộ sự trưởng thành vượt bậc sau biến cố.


Lục Trường Sinh nhìn cậu bé gầy gò nhưng dũng cảm trước mặt. Cậu biết, nếu để A Ngưu lại khu mỏ, cậu bé cũng sẽ gặp nguy hiểm nếu có truy binh ập đến đột xuất.


"Được, A Ngưu đi cùng ta. Nhưng tất cả phải tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của ta."


"Đệ thề chết tuân lệnh ca ca!" A Ngưu rơm rớm nước mắt, dập đầu cung kính.


Lục Trường Sinh giao chùm Chìa khóa Xích Sắt Giám Ngục cho Thiết Trụ để gã tiếp tục mở khóa giải thoát cho những phu mỏ còn lại dọc đường rút lui. Cậu cùng A Ngưu đứng canh gác tại lối vào địa đạo phế thải, nhìn hàng vạn phu mỏ lặng lẽ, trật tự di tản vào bóng tối sâu thẳm của lòng đất đá rỉ sét. Những giọt nước mắt hân hoan giải thoát hòa cùng sự căng thẳng nghẹt thở của một cuộc vượt ngục vĩ đại.


Quá trình di tản kéo dài mất nửa ngày quý giá—đây là cái giá thật sự mà Lục Trường Sinh phải trả, khiến thời gian cứu viện Thẩm Diệu Thanh càng thêm cận kề nguy kịch. Nhưng đạo tâm phàm nhân của cậu không cho phép cậu bỏ mặc vạn đồng bào bị chôn sống dưới hầm sập.


Khi bóng người cuối cùng biến mất sau vách đá ngầm được Mạnh Hà ngụy trang khéo léo bằng thuật nhìn vân đá, Lục Trường Sinh mới quay sang A Ngưu:


"Đi thôi, chúng ta xuống núi trong đêm tối."


***


Màn đêm buông xuống biên cảnh Thanh Vân Châu hoang dã. Sương mù lôi đình dày đặc màu xám tro bao phủ mọi lối mòn dẫn xuống Trấn Thạch Đầu dưới chân núi. Những tia chớp tự nhiên thỉnh thoảng lại rạch đôi bầu trời tối tăm, phát ra tiếng nổ lách tách khô khốc trên các ngọn đá xám cằn cỗi.


Lục Trường Sinh vận hành Lôi Nghịch Bộ, nhục thân Hỗn Độn Trận Thể hóa thành một luồng chớp tím nhạt lướt đi không tiếng động trong sương mù, tay phải dắt theo A Ngưu di chuyển nhanh nhẹn để tránh né các đợt tuần tra từ xa của chấp pháp ngoại môn.


Khi chỉ còn cách cổng ngoài của Trấn Thạch Đầu khoảng nửa dặm, Thần Thức Cảm Địa Mạch của Lục Trường Sinh bỗng nhiên chấn động kịch liệt.


Cậu lập tức kéo A Ngưu nằm rạp xuống một bụi cỏ dại ẩm ướt bên rìa vách đá dốc. Cậu nhắm chặt mắt, phóng thần thức nhạy cảm bẩm sinh xuyên qua màn sương mù dày đặc để dò quét phía trước.


Dưới nhãn quan thần thức vô hình, khung cảnh Trấn Thạch Đầu hiện ra đầy ngột ngạt và chết chóc.


Toàn bộ thị trấn nghèo nàn vốn ồn ào khói lửa lò rèn hằng ngày nay im bặt không một tiếng động. Cổng trấn bằng gỗ hắc thiết khổng lồ đóng chặt hoàn toàn. Trên vách tường đá bao quanh trấn, hàng loạt lá cờ trận pháp màu đỏ rực rỡ đang cắm dày đặc, tỏa ra một lớp màng kết giới linh quang màu đỏ thẫm phong tỏa hoàn toàn không gian ra vào.


Hàng trăm tu sĩ ngoại môn Thanh Vân Tông mặc áo bào xám, tay cầm kiếm dài phát sáng, đang tuần tra nghiêm ngặt dọc theo tường thành. Dẫn đầu bọn họ là một toán côn đồ dữ tợn của Hắc Hổ Bang, dắt theo bầy chó săn lôi đình biến dị mũi liên tục ngửi ngửi mặt đất để tìm kiếm khí tức lạ.


Một bóng người béo ị mặc áo gấm thêu hoa rực rỡ, gương mặt phúng phính đầy thịt mỡ hung ác, tay cầm cuốn sổ nợ dày cộm đang đứng trên đài cao cổng trấn, lớn tiếng quát tháo hạ lệnh cho quân lính:


"Chưởng môn có lệnh! Một nhóm mật thám ngoại môn trốn thoát từ khu mỏ số 9 đã mang tin bạo loạn về đây! Lũ phu mỏ phế thải dám sát hại Giám ngục trưởng Tào Lĩnh và vượt ngục tập thể! Chấp sự Triệu Khoan ta ra lệnh phong tỏa hoàn toàn Trấn Thạch Đầu! Bắt giữ tất cả người thân, mẫu thân, thê tử của bất kỳ tên phu mỏ nào trong trấn làm con tin! Kẻ nào dám che giấu phản đồ... tru di tam tộc tại chỗ!"


Tiếng quát tháo tàn bạo của Triệu Khoan vang vọng trong đêm tối, kéo theo tiếng khóc nức nở, oán hận của hàng trăm gia đình phàm nhân nghèo khổ đang bị quân lính áp giải kéo lê ra khỏi nhà thô.


Nấp trong bụi cỏ dại, A Ngưu nhìn thấy cảnh tượng đó, hai nắm tay nhỏ siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt rỉ máu. Cậu bé run rẩy, đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ căm hận tột độ:


"Trường Sinh ca ca... bọn chúng... bọn chúng đang bắt giữ gia đình của mọi người... Mẫu thân của Lý Phàm, thê tử của Trương Cuồng... bọn chúng không chừa một ai!"


Lục Trường Sinh im lặng. Đôi mắt tím ngắt của cậu lạnh lùng quan sát lớp màng kết giới màu đỏ thẫm đang phong tỏa thị trấn. Thần thức của cậu cảm nhận được luồng khí tức Trúc Cơ Sơ Kỳ mỏng manh phát ra từ chiếc trận bàn cốt lõi mà Triệu Khoan đang cầm trên tay để duy trì phong tỏa.


Ba ngày đêm sinh tử của Thẩm Diệu Thanh tại Huyết Tế Đàn đã bắt đầu đếm ngược. Mà trước mặt cậu, Trấn Thạch Đầu—nơi duy nhất cậu có thể thu mua Cổ Trận Thần Sa để gia cố đan điền rách nát trước trận chiến lớn—đã biến thành một cái bẫy rập khổng lồ được phong tỏa hoàn toàn bởi Triệu Khoan và Chấp Pháp Đường ngoại môn.


Lục Trường Sinh siết chặt nắm tay phải đang rỉ máu đỏ tía, vệt sẹo tội ấn hình tia sét trên trán rực sáng ánh lôi điện tím đỏ tột cùng căm hận giữa đêm tối cuồng phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!