Huyết Chiến Phủ Giám Ngục
Lôi quang xanh lam thẫm rít gào như vạn con mãng xà điên cuồng lao xuống từ vòm trời phủ giám ngục. Sức mạnh của đại trận phòng ngự vừa kích hoạt khiến cả khu mỏ số 9 rung chuyển dữ dội. Bụi đá xám bay mù mịt, mặt đất nứt toác lộ ra những rãnh điện tích sáng rực rỡ.
Lục Trường Sinh đứng sừng sững trước vạn phu mỏ đang tuyệt vọng. Mái tóc dài hóa bạc nửa đầu của cậu bay múa điên cuồng trong gió bão, phản chiếu ánh sáng tím lạnh lùng của lôi phạt nguyên thủy. Cánh tay trái xám nhạt bị hóa thạch 30% buông thõng vô cảm, nhưng những đường trận văn tím rực trên bả vai lại tỏa ra một luồng lôi áp khổng lồ, gượng chống lại linh áp của kẻ thù.
"Lũ kiến hôi phế thải! Để xem xương cốt rác rưởi của tụi mày chống đỡ được bao lâu dưới Thiên Khải trận pháp!"
Tào Lĩnh đứng ngạo nghễ trên nóc phủ giám ngục khổng lồ. Gương mặt mỡ màng đầy sẹo rỗ đỏ ngầu của lão méo mó vì điên cuồng. Lão bấm ngón tay liên tục, rót tinh huyết vào trận bàn cốt lõi đeo trước ngực, điều khiển những luồng lôi quang xanh lam oanh tạc thẳng xuống đầu Lục Trường Sinh.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Hàng loạt cột sét giáng xuống như muốn san bằng cả bãi đất trống. Lục Trường Sinh không lùi nửa bước. Cậu biết rõ, phía sau mình là Thiết Trụ đang thoi thóp và vạn đồng bào phu mỏ không tấc sắt trong tay. Nếu cậu né tránh, toàn bộ số người này sẽ bị lôi quang diệt thế đánh thành tro bụi.
"Nghịch!"
Lục Trường Sinh trầm giọng quát. Cậu dậm mạnh chân phải, vận hành Lôi Nghịch Bộ. Nhục thân Hỗn Độn Trận Thể bộc phát tốc độ quỷ dị, hóa thành một luồng chớp tím nhạt lướt đi không tiếng động, liên tục đón đỡ và phân tán những luồng lôi quang diệt sát trước khi chúng kịp chạm vào đám đông phu mỏ.
*Bùm! Bùm!*
Mỗi lần va chạm, nhục thân của cậu lại chấn động dữ dội. Đan điền phế thải rỗng tuếch không thể tích tụ linh khí phàm trần của cậu réo vang như một cái lò nung rạn nứt. Cậu phải cưỡng ép dùng thần thức điều phối lôi lực nguyên thủy chạy qua các trận văn khắc sâu trong xương tủy bằng Huyết Tủy Ngự Lôi để duy trì thăng bằng.
Nhận thấy Tào Lĩnh đang dồn toàn lực kích hoạt trận pháp bộc lộ kẽ hở trận nhãn, Lục Trường Sinh quyết định chủ động tấn công. Cậu lướt thẳng về phía khiên chắn lôi điện bao quanh phủ giám ngục.
"Muốn chết!" Tào Lĩnh cười tợn, vung tay điều khiển một luồng điện tích khổng lồ khóa chặt quỹ đạo của cậu.
Lục Trường Sinh gầm lên, dồn toàn lực lôi phạt nguyên thủy vào nắm đấm phải, đấm trực diện vào bức tường khiên chắn lôi điện của Tào Lĩnh hòng phá hủy kết giới bằng bạo lực thuần túy.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Nhưng bức tường khiên chắn chỉ rung rinh nhẹ rồi lập tức dội ngược lại một luồng linh áp Trúc Cơ Đỉnh Phong kinh hoàng. Lục Trường Sinh bị phản chấn văng ngược lại hơn mười trượng, gót chân dẫm nát đá xám để lại rãnh sâu. Lòng bàn tay phải của cậu bị bỏng nặng, da thịt rách nát rỉ máu đỏ tía mờ ảo đầy đau đớn.
"Hahaha! Lũ phế mạch ngu xuẩn! Trận pháp phòng ngự của phủ giám ngục liên kết trực tiếp với địa mạch mỏ quặng số 9! Mày muốn phá trận từ bên ngoài? Chỉ có thể làm sập hầm mỏ đè chết toàn bộ lũ phu mỏ phế thải kia mà thôi!" Tào Lĩnh cười sằng sặc đầy đắc ý.
Lục Trường Sinh đứng vững lại, lau vệt máu đỏ tía rỉ ra từ vết sẹo tội ấn hình tia sét trên trán. Đôi mắt tím ngắt của cậu lạnh lùng quan sát kết giới. Thần Thức Cảm Địa Mạch của cậu đang vận hành đến cực hạn, nhìn thấu những đường vân năng lượng vô hình đang chảy dưới lòng đất đá rỉ sét.
Đúng như Tào Lĩnh nói, kết giới này liên kết chặt chẽ với địa mạch mỏ quặng. Nếu dùng bạo lực phá hủy trực diện, toàn bộ kết cấu hang ngầm mỏ số 9 sẽ sụp đổ. Thế nhưng, dưới nhãn quang của một trận sư, không có trận pháp nào là tuyệt đối.
Cậu nhận ra ở hướng nam của kết giới, dòng chảy linh mạch lôi thạch thô xuất hiện một điểm mù cực nhỏ do sự bòn rút linh thạch quá mức của Tào Lĩnh hằng năm qua. Đó chính là tử huyệt của đại trận.
"Thái Huyền Tử sư phụ nói đúng... ta không thể dùng bạo lực, phải dùng trận phá trận!"
Lục Trường Sinh thầm tính toán. Cậu lấy từ trong ngực ra chiếc Hắc Thiết Trận Bàn hoàn mỹ tự rèn bằng sắt vụn phế thải rực sáng lôi điện tím ngắt, cùng mười hai cây kim châm hắc lôi thiết từ Túi Kim Châm Lôi Sắt.
Cậu vận hành Lôi Nghịch Bộ lướt đi quỷ dị giữa màn mưa sấm sét, né tránh những đòn oanh tạc điên cuồng của Tào Lĩnh. Mỗi bước đi, cậu lại lén lút phóng một cây kim châm hắc lôi thiết găm thẳng vào các huyệt vị địa mạch ở hướng nam kết giới. Mười hai cây kim châm tạo thành một đường dẫn vô hình, âm thầm bòn rút và làm nhiễu loạn dòng chảy năng lượng của đại trận phòng ngục.
Tào Lĩnh nhận thấy sự bất thường khi luồng lôi quang oanh tạc từ nóc phủ ngày càng suy yếu và lệch hướng. Lão nhìn xuống, phát hiện ra mười hai cây kim châm đang găm chặt vào mạch đá rực sáng ánh tím.
"Thằng nhóc ranh mãnh! Mày dám phá hoại trận cơ của tao!"
Tào Lĩnh điên cuồng gào thét. Lão nhảy xuống từ nóc phủ, vung thanh đại đao 'Sát Phàm' nạm lôi thạch khổng lồ chém thẳng xuống vị trí Lục Trường Sinh đang đứng điều phối trận bàn.
*Rầm!*
Đao khí bạo liệt chém nứt toác mặt đất, chém trúng chiếc Hắc Thiết Trận Bàn hoàn mỹ trong tay phải của Lục Trường Sinh. Trận bàn tự rèn bằng sắt vụn phế thải tuy cứng cáp nhưng không chịu nổi sức tàn phá vật lý của một tu sĩ Luyện Khí Đỉnh Phong, lập tức xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt và vỡ vụn thành nhiều mảnh dưới đao thế của đối thủ.
"Hahaha! Trận bàn đã vỡ! Mày lấy gì để ngự trận?!" Tào Lĩnh cười ngạo nghễ, đao thế vung lên chuẩn bị chém đứt đầu cậu.
Thế nhưng, Lục Trường Sinh không hề hoảng loạn. Khóe miệng cậu khẽ nhếch lên một vệt lạnh lùng quyết đoán. Trận bàn vỡ vụn chỉ là một cái bẫy dụ địch.
"Nghịch Mệnh Trận Pháp... Khởi!"
Lục Trường Sinh phun một ngụm máu đầu tim chứa huyết mạch Lôi tộc chính thống lên những mảnh vỡ trận bàn và mười hai cây kim châm hắc lôi đang găm dưới đất. Máu đỏ tía mờ ảo chạm vào hắc lôi thiết lập tức rực sáng rực rỡ, kích hoạt hoàn mỹ Nghịch Mệnh Trận Pháp tối cao.
Toàn bộ dòng chảy sấm sét khổng lồ của đại trận phòng ngự phủ giám ngục bỗng chốc bị đảo ngược hoàn toàn. Thay vì bảo vệ phủ, dòng năng lượng quá tải lôi điện xanh lam thẫm bị mười hai cây kim châm cưỡng ép dẫn lưu, dội ngược trực diện về phía Tào Lĩnh đang đứng ở tâm trận nhãn.
*Oành! Oành! Oành!*
"Cái gì?! Không thể nào! Đại trận của tao... tại sao lại phản phệ?!"
Tào Lĩnh kinh hoàng hét lên gầm rú. Lão muốn tháo chạy nhưng vùng không linh khí xung quanh đã bị Nghịch Mệnh Trận Pháp phong tỏa chặt chẽ. Hàng vạn tia sét bạo liệt nguyên thủy phóng ra từ lòng đất thiêu sống nhục thân mỡ màng của lão. Chiếc gấm bào đen thêu viền vàng bốc cháy dữ dội, giáp sắt tan chảy dính chặt vào da thịt bỏng cháy xém đen.
Trong tiếng sấm nổ vang trời, nhục thân của Tào Lĩnh bị lôi hỏa thiêu rụi thành tro bụi chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi.
Lục Trường Sinh đứng lặng giữa màn sương khói đen kịt. Nhục thân cậu rã rời, đan điền phế thải rách nát đau đớn thấu xương tủy do cưỡng ép khống chế địa mạch quá tải. Chiếc Hắc Thiết Trận Bàn hoàn mỹ đã hủy hoại hoàn toàn, thần thức mệt mỏi rã rời gần như kiệt quệ.
Thế nhưng, cuộc chiến chưa kết thúc ở đó. Từ đống tro tàn của Tào Lĩnh, một luồng sương mù màu xám đen – thần hồn rách nát của lão – đang gào thét rên rỉ định bay trốn về phía nội môn báo tin.
Lục Trường Sinh lạnh lùng vươn tay trái hóa thạch xám nhạt 30% ra. Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận ẩn sâu trong thức hải của cậu bộc phát một lực hút không gian cực mạnh.
*Vút!*
Thần hồn của Tào Lĩnh bị hút chặt, cưỡng ép giam giữ vào trong bức họa cổ rách nát của bản đồ thiên đạo làm nô lệ linh hồn.
"Lục Phong... tha cho tao! Tha cho tao! Tao chỉ là một con chó sai vặt của tông môn!" Thần hồn Tào Lĩnh gào thét rên rỉ đau đớn tột cùng trong thức hải của cậu.
"Nói! Sơ đồ phòng ngự ngoại môn phân bố thế nào? Và em gái ta đang gặp nguy hiểm gì?" Lục Trường Sinh dùng thần niệm lạnh lùng tra hỏi, ép nén thần hồn đối thủ rách nát dữ dội.
Thần hồn Tào Lĩnh run rẩy, vì sợ hãi hồn phi phách tán đã lập tức phun ra chân tướng tàn độc nhất hòng cầu xin hơi tàn:
"Thanh Vân Tông... đang khởi động Huyết Tế Đàn ở ngoại môn để gom oán khí gia cố Thiên Khải Trận đang rò rỉ! Thiếu tông chủ Lục Vô Song đã bắt giữ Thẩm Diệu Thanh cùng hàng vạn phàm nhân làm vật tế thế mạng! Ba ngày nữa... bọn họ sẽ bị bóc tách tủy xương và luyện hóa linh hồn trên tế đàn rỉ máu!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!