Nhạc nềnRetroRoman_March

Trở Lại Nhân Gian

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lôi đình tím ngắt cuộn trào dưới đáy Vực Sâu Sét Đánh, rít lên những tiếng nổ lách tách ghê rợn của điện tích nguyên thủy vạn năm.


Lục Trường Sinh đứng trên bờ đá xám của Lôi Trì Cổ Đại, lặng lẽ nhìn xuống. Dưới làn nước lôi dịch màu tím rực rỡ đang sôi trào như thủy ngân nóng chảy, bóng dáng nhỏ nhắn của Lục Dao đang ngủ đông an toàn trong kén sáng dịu mát, được bao bọc bởi bàn tay khổng lồ lông lá của linh thú hoang cổ Vượn Già Mù. Vệt hắc tuyến ma khí uốn lượn như rết bò trên trán nàng đã tạm thời được áp chế nhạt đi, hơi ấm linh hồn mỏng manh vẫn duy trì ổn định.


Cậu cúi đầu nhìn xuống nhục thân của chính mình. Sau bảy bảy bốn chín ngày đêm gánh chịu nỗi đau xé rách linh hồn của Lôi Huyết Tẩy Tủy Pháp, nhục thân phế mạch rách nát ngày nào đã hoàn toàn tiêu biến, thay thế bằng Hỗn Độn Trận Thể – một nhục thân hoàn mỹ được rèn đúc từ lôi dịch nguyên thủy tinh khiết nhất.


Mái tóc dài đen nhẻm bám bụi than ngày nào giờ đây đã hóa bạc nửa đầu, bay múa điên cuồng trong lôi quang oai nghiêm. Cánh tay trái của cậu xuất hiện các trận văn tím rực sáng rực rỡ lôi điện, tỏa ra một luồng lôi áp khổng lồ tương đương tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ. Đan điền phế thải của cậu vẫn rách nát và rỗng tuếch, hoàn toàn không thể tích tụ linh khí phàm trần theo cách tu luyện chính thống, nhưng giờ đây, toàn bộ xương tủy và huyết mạch của cậu đã biến thành một trận cơ di động tối cao, trực tiếp dẫn lưu lôi phạt nguyên thủy từ Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận ẩn sâu trong thức hải.


"Trường Sinh nhóc con, nhục thân mới của ngươi tuy mạnh, nhưng kinh mạch vẫn là phế mạch. Mỗi lần vận hành lôi lực, ngươi phải cưỡng ép dùng thần thức điều phối qua các trận văn khắc trên xương tủy. Đừng bao giờ bộc phát quá giới hạn chịu đựng của Huyết Tủy Ngự Lôi, bằng không nhục thân ngươi sẽ tự nổ tung thành tro bụi trước khi diệt được kẻ thù!"


Giọng nói nghiêm túc của tàn hồn Thái Huyền Tử vang vọng trong thức hải, như một lời cảnh tỉnh lạnh lùng.


Lục Trường Sinh không trả lời. Đôi mắt tím ngắt của cậu đột ngột co rụt lại. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của cậu – nay đã tiến hóa thành Thần Thức Cảm Địa Mạch vượt qua giới hạn tu vi – bỗng nhiên cảm nhận được những rung động kịch liệt truyền xuống từ vách đá dựng đứng vạn trượng phía trên.


Mùi máu tươi nồng nặc hòa cùng tiếng la hét oán hận của phàm nhân phu mỏ đang bị tàn sát dã man tại Khu mỏ quặng số 9 dội xuống đáy vực. Sát ý điên cuồng bùng cháy trong lồng ngực thiếu niên hóa bạc nửa đầu.


"Tào Lĩnh... nợ máu mười năm trước của cha ta, nợ roi da của Thiết Trụ chú hằng ngày, hôm nay ta sẽ bắt ngươi dùng mạng để trả!"


*Oành!*


Lục Trường Sinh đột ngột dậm chân. Cậu vận hành Lôi Nghịch Bộ, bước đi theo nhịp sấm sét, mượn sức đẩy kinh hoàng của điện tích nguyên thủy dưới đáy vực. Nhục thân của cậu hóa thành một luồng ánh sáng chớp tím nhạt lướt đi không tiếng động, để lại các vệt điện tích rực rỡ trên vách đá dựng đứng của Khu mỏ quặng số 9, lao thẳng lên mặt đất với tốc độ quỷ dị vượt xa mọi giới hạn phàm trần.


***


Trên mặt đất, Khu mỏ quặng số 9 ngập trong một bầu không khí u ám, ngột ngạt và tanh nồng mùi máu tươi. Sấm sét từ bầu trời rạn nứt đánh xuống định kỳ, biến những vách đá rỉ sét thành những cột lôi hỏa bốc khói nghi ngút.


Giữa bãi đất trống loang lổ máu khô trước phủ giám ngục, Giám ngục trưởng Tào Lĩnh đang đứng ngạo nghễ. Lão già mập mạp hung tợn mặc chiếc gấm bào đen thêu viền vàng rách nát bám đầy bụi quặng, gương mặt đầy sẹo rỗ đỏ ngầu lộ ra vẻ điên cuồng tột độ. Tay phải lão cầm chiếc roi lôi điện Hắc Thiết Lôi Tiên dài hơn một trượng, mỗi lần vung lên lại phát ra tiếng nổ lách tách ghê rợn, cuốn theo những tia sét màu xanh lam nhạt tàn phá thần hồn phàm nhân.


"Nói! Con rác rưởi Lục Phong và con nhỏ Lục Dao đang trốn ở đâu? Đứa nào giấu tụi nó, tao sẽ lột da đứa đó!"


Tào Lĩnh gầm rú điên cuồng, vung roi quật mạnh xuống.


*Chát!*


Tiếng roi da quất xé thịt vang lên chói tai. Thiết Trụ – trưởng toán phu mỏ cao lớn như gấu – ngực trần đầy những vết sẹo lôi điện quất xém đen, đang quỳ rạp dưới đất đá rỉ sét. Một dòng máu đen kịt rỉ ra từ vết thương mới trên bả vai, nhưng gã vẫn cắn chặt răng, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng gồng lên chịu đựng đau đớn cực hạn. Cánh tay phải của gã vẫn cố gắng ôm chặt lấy hai tạp dịch trẻ tuổi của Vô Danh Hội đang run rẩy sợ hãi phía sau.


"Tào... Tào Lĩnh! Tụi nó đã rơi xuống Vực Sâu Sét Đánh chết mất xác từ hai tháng trước rồi! Ngươi có đánh chết chúng ta, chúng ta cũng không có người để giao!" Thiết Trụ khàn giọng hét lớn, đôi mắt đỏ ngầu căm hận nhìn chằm chằm gã giám ngục tàn bạo.


"Chết mất xác? Hahaha!" Tào Lĩnh cười tợn, gương mặt mỡ màng co rúm lại đầy xảo quyệt. "Hồn bài của em trai tao – Tào Bưu đã vỡ vụn ngay dưới đáy vực sâu vào ngày hôm đó! Một gã phế mạch rác rưởi không có linh căn làm sao có thể giết được một tu sĩ Luyện Khí tầng 9 Đỉnh Phong như em trai tao nếu không có kẻ nội gián giúp đỡ? Chắc chắn bầy phu mỏ phế thải các ngươi đã cấu kết với tà tu bên ngoài!"


Lão vung tay quật mạnh roi lôi điện về phía Thiết Trụ. Thiết Trụ gầm lên một tiếng oai hùng, dùng chút sức tàn cuối cùng vung chiếc búa đập đá bằng hắc thiết nặng trăm cân lên cản phá đòn roi. Thế nhưng, chênh lệch tu vi quá lớn giữa một phàm nhân võ giả đỉnh phong và một tu sĩ Luyện Khí Đỉnh Phong nửa bước Trúc Cơ là một vực sâu không thể san lấp.


*Uỳnh!*


Luồng linh áp lôi điện bạo liệt từ chiếc roi Hắc Thiết Lôi Tiên đánh thẳng vào lưỡi búa sắt, truyền một luồng điện tích xanh lam cực mạnh vào cơ thể Thiết Trụ. Chiếc búa sắt nặng nề văng ra xa, nhục thân cao lớn của Thiết Trụ bị điện giật gục ngã xuống đất đá, co giật liên hồi, khóe miệng rỉ ra máu đen kịt do nội thương nặng.


Ba phu mỏ dũng cảm khác của Vô Danh Hội lao lên che chắn cho Thiết Trụ liền bị roi lôi điện của Tào Lĩnh quật trúng ngực, nhục thân lập tức bị thiêu rụi thành tro bụi ngay trước mắt vạn phu mỏ đang bị xiềng xích nô dịch vây quanh. Tiếng khóc than và oán khí ngút trời bao phủ toàn bộ khu mỏ số 9.


"Lũ kiến hôi phế thải! Hôm nay tao sẽ đồ sát sạch sẽ khu mỏ số 9 này để tế linh hồn em trai tao!" Tào Lĩnh điên cuồng gầm lên, tay trái vung lên ra lệnh cho hơn năm mươi lính canh ngục đang vây quanh. "Chấp pháp binh nghe lệnh! Lên cung tên lôi thạch! Bắn chết toàn bộ lũ phu mỏ phản nghịch này cho tao!"


Hàng loạt lính canh ngục đồng loạt giương những cây cung khổng lồ, những mũi tên nạm lôi thạch thô tỏa ra ánh sáng điện tích xanh lam chết chóc chuẩn bị bắn xuống vạn phu mỏ đang tuyệt vọng không lối thoát.


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng sấm rền vang kinh thiên động địa đột ngột bộc phát từ rìa vách đá dựng đứng của khu mỏ số 9.


*Oành!*


Một luồng chớp tím khổng lồ xé rách sương mù lôi đình dày đặc, lướt qua khoảng không với tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt. Luồng sáng tím lướt đến đâu, mặt đất đá xám dưới chân đều nứt toác ra thành những rãnh điện tích rực sáng.


Chỉ trong một hơi thở, bóng dáng gầy gò của một thiếu niên với mái tóc dài hóa bạc nửa đầu bay múa đã sừng sững xuất hiện ngay trước mặt Thiết Trụ. Cánh tay trái của cậu rực sáng những trận văn tím cổ xưa, tỏa ra một luồng lôi áp nguyên thủy khổng lồ đè nặng lên toàn bộ chiến trường.


"Lục... Lục Phong?! Ngươi chưa chết?!" Tào Lĩnh kinh hoàng hét lên, chiếc roi lôi điện trong tay lão run rẩy dữ dội trước luồng lôi áp nguyên thủy chưa từng thấy.


Lục Trường Sinh không thèm liếc nhìn Tào Lĩnh. Cậu nhìn xuống Thiết Trụ đang thoi thóp dưới đất, đôi mắt tím ngắt hiện lên một nỗi đau thương tột độ. Cậu cúi người, lén nhét một viên Ma Khí Tịnh Hóa Dịch rực sáng linh quang xanh lục từ ngực áo vào miệng Thiết Trụ, giúp dòng dược chất ôn hòa lập tức thẩm thấu xoa dịu vết thương bỏng cháy cho gã.


"Thiết Trụ chú, cháu đã về. Từ nay về sau, không ai có thể bắt người phàm chúng ta phải quỳ gối nữa!"


*Vút! Vút! Vút!*


Hơn mười tên lính canh ngục hoảng loạn buông tay bắn mưa tên lôi thạch về phía Lục Trường Sinh. Cậu đứng im bất động, cánh tay trái hóa thạch xám nhạt 30% đột ngột vươn ra.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Nhục thân Hỗn Độn Trận Thể của cậu cứng cáp ngang ngửa thần kim cổ xưa. Lục Trường Sinh dùng tay không bắt lấy và bóp nát bấy những mũi tên lôi thạch đang bùng nổ điện tích xanh lam, sức nổ của đá mỏ thô sơ không thể để lại dù chỉ một vết xước trên làn da rực trận văn tím của cậu. Cậu lướt đi bằng Lôi Nghịch Bộ, biến mất hóa thành một luồng chớp tím rồi xuất hiện ngay giữa đội hình lính canh ngục.


*Bốp! Bốp! Bốp!*


Chỉ bằng những cú đấm vật lý thuần túy mang theo lôi lực nguyên thủy bạo liệt, Lục Trường Sinh bóp nát bấy những cây cung sắt và đánh bay hàng chục tên lính canh ngục phun máu rách ngực văng ra xa, dọn sạch hoàn toàn trận tuyến hành hình phu mỏ trong chớp mắt.


"Mày... mày đã dung hợp được mảnh vỡ quy tắc Lôi Đình?! Chuyện này không thể nào! Một gã phế mạch làm sao có thể chịu đựng được sức tàn phá của lôi dịch nguyên thủy?!" Tào Lĩnh lùi lại kinh hãi, mặt cắt không còn một giọt máu.


Lão điên cuồng vung chiếc roi lôi điện Hắc Thiết Lôi Tiên, vận hành tu vi Luyện Khí Đỉnh Phong phóng ra một luồng Thanh Vân Lôi Tiên khổng lồ rít gào chém thẳng vào đầu Lục Trường Sinh hòng áp chế linh áp.


Lục Trường Sinh không thèm tránh né. Cậu đứng thẳng người, vận hành Huyết Tủy Ngự Lôi. Máu đầu tim trong huyết quản cậu sôi trào, kích hoạt các trận văn khắc sâu trong xương tủy phát ra tiếng nổ sấm sét giòn giã. Cậu đưa cánh tay trái hóa thạch xám nhạt ra đỡ trực diện cú quật của roi lôi điện.


*Oành!*


Luồng điện tích xanh lam tàn bạo của Tào Lĩnh vừa chạm vào cánh tay trái của cậu liền bị các trận văn tím rực rỡ tự động đồng hóa, hấp thụ sạch sẽ nguồn năng lượng hỏa độc và lôi lực dư thừa vào đan điền phế thải rách nát để bồi bổ cho bản đồ thiên đạo. Luồng lôi lực nguyên thủy bộc phát ngược lại dọc theo thân roi, giật mạnh khiến lòng bàn tay Tào Lĩnh bỏng cháy xém đen, chiếc roi lôi điện văng ra khỏi tay lão rớt xuống đất đá rỉ sét.


Tào Lĩnh lùi lại liên tiếp mười bước, đôi mắt đầy sẹo rỗ trợn trừng kinh hoàng tột độ trước sức mạnh nghịch thiên của thiếu niên hóa bạc nửa đầu. Lão gầm lên điên cuồng, gương mặt mỡ màng co rúm lại đầy tàn độc:


"Lũ rác rưởi phế thải! Đừng hòng bước ra khỏi khu mỏ số 9 này! Tao sẽ kích hoạt đại trận phòng ngự của phủ giám ngục, vây chết toàn bộ các ngươi dưới lôi quang diệt thế!"


Tào Lĩnh điên cuồng bấm ngón tay phóng ra một giọt tinh huyết nạp vào trận bàn cốt lõi đeo trước ngực. Ngay lập tức, toàn bộ phủ giám ngục khổng lồ phía sau lão bùng nổ những cột sáng lôi điện xanh lam thẫm, kích hoạt đại trận phòng ngự kết giới lôi quang khổng lồ bao phủ toàn bộ bầu trời Khu mỏ quặng số 9, khóa chặt hoàn toàn mọi lối thoát hiểm ngầm của Lục Trường Sinh vào thế ngàn cân treo sợi tóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!