Nhạc nềnRetroRoman_March

Hỗn Độn Tái Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió lạnh buốt rít gào bên tai xé rách vạt áo vải thô xám bám đầy huyết tro tế đàn của Lục Trường Sinh. Bóng tối của Vực Sâu Sét Đánh cuồn cuộn bốc lên như một miệng thú khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ rơi vào lòng nó. Sương mù lôi đình tím ngắt dày đặc bao phủ xung quanh, rít lên những tiếng nổ lách tách ghê rợn của điện tích tự nhiên cực hạn.


Lục Trường Sinh ôm chặt Lục Dao vào lòng, dùng cả nhục thân phế mạch rách nát của mình để che chắn cho muội muội. Phía dưới cậu, gã phó giám ngục Tào Bưu đang gào thét điên cuồng, nhục thân Luyện Khí tầng 9 Đỉnh Phong của hắn vốn đã bỏng xém đen do đòn bạo kích lôi phạt trước đó, nay vừa chạm vào dòng thác lôi dịch nguyên thủy cuồn cuộn dưới đáy vực liền lập tức bốc cháy dữ dội. Tiếng gào thét thảm thiết của hắn vang vọng giữa vách đá dựng đứng rồi tắt lịm trong chớp mắt khi nhục thân gã bị lôi dịch nguyên thủy thiêu rụi thành tro bụi, không còn để lại một mảnh xương tàn.


"Dao nhi, đừng sợ! Có ca ca ở đây!"


Lục Trường Sinh thét lớn, nhưng âm thanh của cậu lập tức bị tiếng sấm rền vang dưới đáy vực nuốt chửng. Đan điền phế thải rách nát của cậu nhói lên đau đớn kịch liệt, vết thương rách da rỉ máu trên bả vai trái do đao thế của Tào Bưu chém trúng bốc lên từng luồng khói trắng khi tiếp xúc với điện tích đậm đặc. Cậu cảm nhận rõ ràng cái chết đang cận kề. Lôi dịch nguyên thủy màu tím rực rỡ dưới đáy vực sâu vạn trượng kia đậm đặc và nóng bỏng như thủy ngân sôi trào, chứa đựng tinh hoa lôi phạt chân thật của thiên đạo cũ, đủ sức hủy diệt bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào trong một hơi thở, huống chi là một gã phế mạch không có nửa điểm linh lực như cậu.


*Oành!*


Ngay khi nhục thân của Lục Trường Sinh chạm vào mặt hồ lôi dịch nguyên thủy, một cơn đau đớn tột cùng, xé rách linh hồn bùng phát. Lớp da thịt thô ráp bên ngoài của cậu bắt đầu nứt nẻ, máu đỏ tía mờ ảo rỉ ra từ tội ấn trên trán lập tức bị dòng điện cực hạn nung chảy. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc thần trí cậu sắp sửa tiêu tán thành hư vô, Bản đồ Thiên Đạo Tàn Khuyết Trận ẩn sâu trong đan điền phế thải bỗng nhiên xoay chuyển điên cuồng.


Bức họa cổ rách nát rực sáng linh quang đỏ tía mờ ảo đầy oai nghiêm cổ xưa. Một màng bảo hộ lôi điện khổng lồ tự động kích hoạt, bao bọc lấy Lục Trường Sinh và Lục Dao, hấp thụ đến 50% áp lực lôi uy đang tàn phá cơ thể họ. Nhờ có luồng linh quang bảo hộ này, thần hồn của Lục Trường Sinh được giữ chặt không bị tiêu tán, và Lục Dao đang hôn mê sâu cũng được bao bọc an toàn trong một kén sáng dịu mát, ngăn chặn hoàn toàn sự xâm nhập của lôi dịch tàn bạo.


*Gầm!*


Một tiếng hống oai nghiêm hoang dã vang dội khắp đáy vực sâu. Từ trong màn sương mù lôi đình tím ngắt, một bóng đen khổng lồ cao ba trượng chậm rãi bước ra. Đó là một con linh thú hoang cổ – Vượn Già Mù. Bộ lông xám bạc xơ xác của nó bám đầy bụi đá cổ xưa, trên lưng cắm chi chít những mảnh xích sắt rỉ sét phát ra tiếng kêu loảng xoảng theo mỗi bước đi. Đôi mắt mù lòa phủ sương trắng của nó hướng về phía Lục Trường Sinh, chiếc mũi khổng lồ khẽ hít hà không khí.


Nhận ra luồng máu đỏ tía mờ ảo rỉ ra từ tội ấn bị cào rách trên trán cậu mang theo dao động của huyết mạch Lôi tộc chính thống, Vượn Già Mù bỗng nhiên dừng lại. Ánh mắt mù lòa của nó dường như hiện lên một nỗi buồn vạn năm của một kẻ gác cổng trung thành cho bộ tộc đã mất. Nó vươn bàn tay khổng lồ lông lá đón lấy kén sáng chứa Lục Dao, nhẹ nhàng đặt nàng lên một bệ đá cổ xưa rực rỡ lôi văn dưới chân tượng đá Lôi Tổ, rồi quay sang nhìn Lục Trường Sinh đang vùng vẫy trong lôi trì bằng một ánh mắt nghiêm nghị đầy thử thách.


Cùng lúc đó, trong huyết quản đang sôi trào của Lục Trường Sinh, luồng ý niệm tàn dư cổ xưa của Lôi Tổ đột ngột thức tỉnh. Một vệt bóng mờ khổng lồ khoác chiến giáp lôi điện hiện lên trong thức hải của cậu, đôi mắt là hai luồng sấm sét tím ngắt gầm rú điên cuồng:


"Hậu duệ yếu ớt! Nhục thân phế mạch rách nát này của ngươi không xứng đáng gánh vác quy tắc Lôi Đình! Hãy dâng hiến thần hồn của ngươi, để ta đoạt xá tái sinh, tiêu diệt chư thần ngụy tạo thượng giới!"


Sát niệm đoạt xá tàn bạo của Lôi Tổ Ý Niệm bùng phát, điên cuồng càn quét thức hải rách nát của Lục Trường Sinh, đẩy thần trí cậu vào trạng thái lung lay sắp sụp đổ hoàn toàn.


"Cút đi!"


Lục Trường Sinh gầm lên trong thức hải, ý chí bất khuất của cậu bùng cháy điên cuồng. Cậu nhìn về phía Lục Dao đang ngủ đông an toàn trên bệ đá xa xa. Lời hứa bảo vệ muội muội vĩnh viễn trước khi mẫu thân nhắm mắt hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu. "Nhục thân này là của ta! Ý chí này là của ta! Ta thà tự hủy thần hồn chứ tuyệt đối không bao giờ làm nô lệ cho bất kỳ kẻ nào, kể cả tổ tiên Lôi tộc! Ta phải sống để cứu Dao nhi!"


Sự kiên định tột cùng và tình cảm anh em sâu sắc của Lục Trường Sinh hóa thành một luồng thanh khí tinh khiết, điên cuồng đè ép và tịnh hóa hoàn toàn sát niệm đoạt xá của Lôi Tổ Ý Niệm. Luồng tàn niệm khổng lồ của tổ tiên gầm lên một tiếng đầy kinh ngạc rồi dần tan rã thành tro bụi, hóa thành những mảnh vỡ ký ức và kinh nghiệm ngự lôi cổ xưa, hoàn toàn dung hợp vào thần thức của cậu.


"Trường Sinh nhóc con! Đừng chống cự lôi lực nguyên thủy nữa! Hãy mở rộng tâm trí, dùng Nghịch Mệnh Trận Pháp biến nhục thân phế mạch của ngươi thành trận nhãn tối cao, dùng huyết tủy làm trận văn để hấp thụ toàn bộ lôi dịch!"


Giọng nói nghiêm túc của thần bí tàn hồn Thái Huyền Tử vang lên trong thức hải, đánh thức thần trí đang mệt mỏi của cậu.


Lục Trường Sinh nghiến chặt răng, chịu đựng nỗi đau đớn xé rách linh hồn thấu xương tủy. Cậu bắt đầu vận hành Lôi Huyết Tẩy Tủy Pháp. Cắn rách đầu ngón tay trỏ tay phải rỉ máu tím nhạt mờ ảo, cậu dùng máu đầu tim huyết tủy tự vẽ trực tiếp các nét trận văn Nghịch Mệnh lên xương cốt nhục thân phế mạch của mình.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Khói trắng bốc lên nghi ngút từ vết thương khắc xương, lôi dịch nguyên thủy màu tím rực rỡ từ Lôi Trì Cổ Đại điên cuồng tràn vào qua các nét vẽ trận văn, mài mòn gân cốt cũ và đập nát hoàn toàn các đường kinh mạch đứt đoạn phế thải. Quá trình lột xác và tái tạo diễn ra cực kỳ tàn khốc, xương tủy của cậu bị phá hủy rồi khâu vá lại bằng xương cốt lôi thạch tím rực phát ra tiếng nổ sấm sét giòn giã trong da thịt. Thần hồn cậu bị thiên lôi trực tiếp mài mòn, thọ nguyên phàm trần suy giảm nghiêm trọng, nhưng đạo tâm kiên định bảo vệ chúng sinh và muội muội giúp cậu giữ vững một tia thần trí tỉnh lặng cuối cùng.


Suốt bảy bảy bốn chín ngày đêm trôi qua trong lòng lôi trì cổ đại, nhục thân cũ của Lục Trường Sinh hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một nhục thân hoàn mỹ mới được rèn đúc từ lôi dịch nguyên thủy – Hỗn Độn Trận Thể. Mảnh vỡ Quy tắc Lôi Đình sơ cấp rực sáng ánh tím đậm, hoàn toàn tích hợp và phong ấn sâu trong đan điền phế thải rách nát của cậu, biến cơ thể cậu thành một trận nhãn thiên đạo di động có khả năng dẫn lưu lôi phạt nguyên thủy trực tiếp.


Khi Lục Trường Sinh mở mắt, hai luồng lôi quang màu tím ngắt bắn ra vạn trượng, xé rách màn sương mù lôi đình dày đặc xung quanh. Mái tóc dài đen nhẻm bám bụi than ngày nào giờ đây đã hóa bạc nửa đầu bay múa điên cuồng trong lôi quang oai nghiêm. Cánh tay trái của cậu xuất hiện các trận văn tím rực sáng rực rỡ lôi điện, tỏa ra một luồng lôi áp khổng lồ tương đương tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ dù đan điền vẫn hoàn toàn không có linh lực chính thống.


Cậu bước ra khỏi lôi trì cổ đại, mỗi bước đi đều khiến mặt đất đá xám dưới chân phát ra tiếng nổ lách tách của điện tích nguyên thủy. Vượn Già Mù cúi đầu khẽ hống một tiếng oai nghiêm, biểu thị sự tôn kính đối với Trận Tổ mới thức tỉnh. Lục Trường Sinh cúi xuống vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của Lục Dao đang ngủ đông an toàn, rồi ngẩng đầu nhìn lên miệng vực sâu thẳm. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của cậu cảm nhận được tiếng la hét và mùi máu tươi của phu mỏ phàm nhân đang bị Tào Lĩnh tàn sát dã man trên mặt đất.


Sát ý điên cuồng bùng cháy trong đôi mắt tím ngắt của thiếu niên hóa bạc nửa đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!