Vô Danh Kiếm Xuất
Sương mù xám tro cuồn cuộn như những dải lụa liệm của tử thần, phủ bóng lên con đường độc đạo dẫn vào Hoang Cổ Thung Lũng. Trời lặng gió, nhưng không khí lại đậm đặc một mùi rỉ sét của sắt thép lâu năm và mùi máu tanh nồng đã khô cạn từ vạn kiếp trước.
Thẩm Quy Trần bước đi cô độc giữa lòng thung lũng hoang tàn. Mỗi bước chân của anh đều nặng nề, dẫm lên những mảnh vụn của binh khí gãy nát cắm đầy dưới đất cát. Cánh tay phải của anh hoàn toàn buông thõng bên hông, vô lực và tê dại như một khúc gỗ chết sau đợt lôi phạt thối thể tàn khốc tại Vạn Kiếp Nhai. Kinh mạch cả hai cánh tay vẫn còn vương vấn những cơn đau nhói âm ỉ, mỗi nhịp thở đều kéo theo sự co thắt nhẹ của đan điền Vô Cực Thể trong bụng.
Để bảo vệ Thẩm Tiểu Ngư và phế tích gia tộc, anh đã để Khôi Nhất ở lại làm lính canh phòng thủ ngoại vi. Con rùa đen nhỏ Hắc Quy sau khi dùng chút tàn lực cuối cùng đỡ đòn ám sát của Ảnh Sa cũng đã rơi vào trạng thái ngủ sâu bất tỉnh nhân sự trong nhẫn đồng rỉ sét. Hiện tại, Thẩm Quy Trần chỉ còn lại một mình, tay trái nắm chặt thanh thước đo đồng rỉ sét Nhân Quả Thước, bước vào vùng đất chết.
*Rắc... rắc...*
Những luồng bão cát linh khí đột ngột nổi lên từ sâu trong thung lũng. Cát bụi ở đây không phải đất đá thông thường, mà là những mảnh vụn kim loại sắc bén bị gió lốc cuốn đi, có thể dễ dàng xé rách nhục thân của bất kỳ tu sĩ Luyện Khí Cảnh nào. Thẩm Quy Trần hít một hơi sâu, vận hành Nhân Quả Kim Thân sơ cấp vừa đúc thành công. Da thịt toàn thân anh lập tức ánh lên một sắc vàng đồng cổ kính, thô ráp nhưng kiên cố như bàn thạch.
*Keng keng keng...*
Những mảnh kim loại sắc nhọn va đập vào nhục thân anh, phát ra những tiếng va chạm giòn giã của sắt thép, nhưng không thể để lại bất kỳ vết xước nào trên lớp phòng ngự kim thân. Thẩm Quy Trần nén đau gượng bước tiếp. Đan điền Vô Cực Thể của anh lúc này hoàn toàn trống rỗng, năng lượng Karma Points đã cạn kiệt về mức không sau quá trình thối thể, khiến anh không thể kích hoạt bất kỳ quy tắc siết nợ lớn nào từ Thiên Đạo Nợ Thư. Anh biết rõ, bản thân đang ở trạng thái suy kiệt nhất, và kẻ thù chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.
"Sát khí... đến rồi."
Thẩm Quy Trần đột ngột dừng bước, đôi mắt lạnh lùng quét qua màn sương mù xám tro phía trước.
*Vù! Vù! Vù! Vù! Vù!*
Năm luồng hào quang rực rỡ với năm màu sắc khác nhau — đỏ rực của hỏa, xanh lam của thủy, vàng sậm của thổ, xanh lục của mộc, và trắng bạc của kim — đột ngột từ trong sương mù bắn ra, cắm thẳng xuống đất cát xung quanh Thẩm Quy Trần tạo thành một vòng tròn hoàn hảo có đường kính mười trượng. Đó là năm thanh trận kỳ phát ra những luồng linh áp ngột ngạt.
"Ngũ Hành Sát Trận, khởi!"
Một giọng nói lạnh lùng, khàn khàn vang lên từ trong bóng tối. Ngay lập tức, năm luồng ánh sáng từ trận kỳ bùng phát, đan chéo vào nhau tạo thành những sợi xích năng lượng ngũ hành khổng lồ, khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh Thẩm Quy Trần. Không khí trong trận pháp lập tức trở nên nặng nề như chì, đè nặng lên vai anh khiến nhục thân kim thân phát ra những tiếng *rắc rắc* chịu lực.
Từ trong màn sương cát bước ra một nam tử gầy gò quấn băng vải đầy người. Hắn mặc chiếc áo choàng đen rách rưới, khuôn mặt che giấu sau một chiếc mặt nạ gương máu rùng rợn phản chiếu ánh sáng đỏ tà dị. Trên tay hắn là đôi đoản đao rỉ sét loang lổ máu khô — đó chính là Huyết Kính, sát thủ hàng đầu của Ám Ảnh Lâu chi nhánh Thanh Vân Châu. Phía sau hắn, năm gã sát thủ Hắc Y Nhân mặc dạ hành y đen toàn thân đang đứng ở năm vị trí trận nhãn, liên tục truyền linh lực vào trận kỳ để duy trì sát trận.
"Thẩm Quy Trần, đan điền bị phế, gân cốt rệu rã sau lôi phạt, lại dám một mình bước vào Hoang Cổ Thung Lũng." Huyết Kính cười lạnh dưới lớp mặt nạ, giọng nói đầy sự nắm chắc phần thắng: "Hôm nay, đầu của ngươi và cuốn sổ nợ kia sẽ thuộc về Ám Ảnh Lâu. Triệu Chấn Thiên đại trưởng lão đã trả một cái giá rất hời để lấy mạng ngươi."
Thẩm Quy Trần đứng thẳng người giữa trận pháp vây hãm, sắc mặt vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Anh khẽ nâng tay trái lên, đôi đồng tử nhạt dần rồi chuyển sang màu vàng kim nhạt của Nhân Quả Nhãn. Tầm nhìn của anh lập tức thay đổi. Thế giới xung quanh biến thành hai màu trắng đen, và giữa màn sương cát độc, anh nhìn thấy rõ năm sợi tơ nhân quả màu xám tro kết nối từ năm gã Hắc Y Nhân đến năm thanh trận kỳ, tạo thành dòng chảy năng lượng tuần hoàn của Ngũ Hành Sát Trận.
"Trận pháp liên kết khá chặt chẽ." Thẩm Quy Trần thầm đánh giá trong lòng. Anh biết rõ, nếu không phá vỡ được sự liên kết này, anh sẽ bị mài mòn sinh cơ cho đến chết trong trận pháp.
Anh vận lực vào tay trái, vung mạnh thanh Nhân Quả Thước rỉ sét chém thẳng vào sợi tơ năng lượng màu đỏ của hỏa trận kỳ gần nhất.
*Bùm!*
Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng sợi tơ năng lượng chỉ khẽ rung động rồi lập tức phục hồi như cũ. Lực phản chấn từ trận pháp đánh ngược lại khiến lồng ngực Thẩm Quy Trần nghẹn lại, anh phải lùi lại một bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi. Nhân Quả Thước là thước đo nhân quả, mang thuộc tính đập phá vật lý và phá giáp cận chiến, nhưng nó không đủ sắc bén để cắt đứt các sợi tơ năng lượng trận pháp tầm xa trong một sát trận có sự duy trì liên tục của năm tu sĩ Luyện Khí tầng 8.
"Ha ha ha! Ngu xuẩn!" Huyết Kính cười lớn đầy chế giễu: "Ngũ Hành Sát Trận tuần hoàn vô tận, lấy linh khí trời đất làm gốc. Một kẻ phế nhân chỉ có sức mạnh nhục thân như ngươi làm sao phá nổi? Cát độc, tụ cho ta!"
Huyết Kính phất tay, năm gã Hắc Y Nhân lập tức thay đổi thủ ấn. Trận pháp chuyển động, bão cát độc màu vàng khè ăn mòn từ lòng đất phun trào, bao phủ hoàn toàn tầm nhìn của Thẩm Quy Trần. Cát độc mang theo sát khí oán niệm của những binh khí cổ đại bị nguyền rủa điên cuồng cào xé lớp da thịt vàng đồng của anh.
*Sột soạt... sột soạt...*
Nhân Quả Kim Thân sơ cấp của Thẩm Quy Trần bắt đầu xuất hiện những vết bỏng rát nhẹ do độc tố ăn mòn. Sát khí bão cát quá đậm đặc, liên tục gặm nhấm nhục thân suy kiệt của anh. Khôi Nhất không có ở đây để làm lá chắn, Thẩm Quy Trần chỉ có thể dùng chính cơ thể mình để gánh chịu toàn bộ áp lực hủy diệt của trận pháp. Anh bị dồn lùi dần, từng bước một, cho đến khi lưng anh chạm vào một vách đá rỉ sét đỏ rực phía sau.
*Rầm!*
Lưng anh đập mạnh vào vách đá lạnh buốt, bụi đá rớt xuống rào rào. Sát trận co thắt lại, khoảng không gian di chuyển của anh chỉ còn chưa đầy ba thước. Huyết Kính vung đôi đoản đao gương máu lướt tới như một con rắn độc rình mồi, sát khí khóa chặt cổ họng anh.
Giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi tay trái của Thẩm Quy Trần chống vào vách đá để giữ thăng bằng, lòng bàn tay anh bỗng chạm vào một vật thể kim loại lạnh ngắt nhô lên từ lớp đất cát rỉ sét dưới chân vách đá.
Đó là một chuôi kiếm gãy rỉ sét, cắm sâu dưới lòng đất hoang tàn vạn năm.
*Uỳnh uỳnh...*
Ngay khoảnh khắc tay trái anh chạm vào chuôi kiếm, đan điền Vô Cực Thể trống rỗng của anh đột ngột xoay tròn dữ dội. Một luồng cộng hưởng nhân quả mạnh mẽ chưa từng có bùng phát trong thức hải của anh. Cuốn Thiên Đạo Nợ Thư giấu trong nhẫn đồng tự động lật mở đến một trang rách nát cổ xưa, tỏa ra ánh sáng xám tro đầy u uất. Trên trang sách, những dòng cổ tự thái cổ mờ nhạt dần hiện rõ:
*"Vạn năm trước, Thiên Đạo mượn kiếm ý của ta để phạt thiên, thề sẽ ban cho kiếm đạo sự tự do tối cao. Nhưng khi đại chiến kết thúc, Thiên Đạo ngụy tạo phản bội lời thề, dùng kiếm trận phong ấn thân xác ta, quỵt món nợ mạng sống vạn năm... Ta là Vô Danh, kiếm gãy oán niệm chưa tan..."*
Đây là một khoản nợ mạng sống của Thiên Đạo đối với một vị kiếm tiên thái cổ!
Thẩm Quy Trần cảm nhận được nỗi u uất, oán hận và kiêu ngạo ngút trời vương vấn trên thanh kiếm gãy. Anh không một chút do dự, tay trái siết chặt lấy chuôi kiếm gãy rỉ sét. Anh nghiến răng, dùng lực cắn mạnh vào đầu lưỡi, phun một ngụm máu tươi chứa đựng huyết mạch phản tổ của tộc gác sổ nợ thẳng lên thân kiếm rỉ sét.
*Xèo xèo...*
Máu tươi vừa chạm vào chuôi kiếm liền bị hấp thụ hoàn toàn không sót một giọt. Lớp rỉ sét vạn năm bám trên thân kiếm bắt đầu bong tróc ra từng mảng lớn, để lộ ra chất thép màu xám tro cổ kính, lạnh lẽo và sắc bén đến mức khiến không gian xung quanh phải rạn nứt.
*Ầm!*
Ý thức của Thẩm Quy Trần đột ngột bị kéo vào một không gian thức hải tối tăm vô tận. Giữa hư không xám xịt, một hình bóng kiếm sĩ mờ ảo ngưng tụ từ hàng vạn luồng kiếm khí xám tro khổng lồ đang lơ lửng. Người đó không có dung mạo rõ ràng, nhưng đôi mắt lại sáng rực như hai vệt kiếm quang xé rách bóng đêm vĩnh hằng, tỏa ra một áp lực thần hồn khủng khốc khiến hư không phải run rẩy.
"Huyết mạch gác sổ Thẩm gia?" Giọng nói của Vô Danh Kiếm Linh vang lên, lạnh lùng, cao ngạo và sắc bén như kiếm phong: "Vạn năm qua đi, cuối cùng cũng có kẻ mang theo Nợ Thư đến tìm ta. Nhưng nhục thân của ngươi quá yếu ớt, đan điền cũ vỡ nát, tay phải tàn phế, làm sao gánh nổi kiếm ý phạt thiên của ta?"
Thẩm Quy Trần đứng thẳng giữa thức hải bão bùng, ánh mắt anh kiên định và lạnh lùng đối diện với đôi mắt kiếm quang vĩ đại kia. Anh nâng tay trái lên, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối của một chủ nợ nhân quả:
"Đan điền phế thì đã sao? Ta mang Vô Cực Thể, đi khắp thế gian đòi lại sự sòng phẳng cho tiền nhân. Thiên Đạo nợ mạng sống của ngươi, nợ kiếm ý của ngươi vạn năm chưa trả. Hôm nay, Thẩm Quy Trần ta dùng huyết mạch gác sổ này, mượn kiếm của ngươi để trảm sát ngụy quân tử tiên môn, đòi lại công đạo cho kiếm đạo thái cổ! Ngươi có dám giao kiếm cho ta không?"
Vô Danh Kiếm Linh nhìn chằm chằm vào thiếu niên gầy gò trước mặt. Trải qua vạn năm bị Thiên Đạo phản bội và giam cầm, tàn hồn của ông đã nguội lạnh, nhưng lời tuyên bố đanh thép đầy đạo tâm nhân quả của Thẩm Quy Trần đã một lần nữa đánh thức ngọn lửa kiêu ngạo trong linh hồn ông.
"Huyệt mạch phản tổ... Đạo tâm nhân quả chí công vô tư..." Kiếm Linh đột ngột cười vang, tiếng cười chấn động cả thức hải, mang theo sự phóng khoáng và sát ý ngút trời: "Hảo một câu đòi lại công đạo! Vạn năm trước ta thua vì tin vào thiên quy giả tạo. Hôm nay, ta giao kiếm ý phạt thiên cho ngươi! Nhận lấy kiếm của ta, chém nứt cái thiên địa ngụy tạo này cho ta!"
*Oàng!*
Luồng kiếm khí màu xám tro khổng lồ từ hình bóng Kiếm Linh điên cuồng tuôn trào, hóa thành một dòng thác năng lượng xám xịt lao thẳng vào đan điền Vô Cực Thể của Thẩm Quy Trần.
Sức mạnh sát phạt cực hạn của kiếm tiên thái cổ quá mức khủng khiếp. Ngay khi luồng kiếm ý tràn vào, đan điền Vô Cực Thể của anh bùng phát những cơn đau đớn kịch liệt như bị hàng vạn lưỡi dao băm vằn. Vách đan điền cũ xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ rỉ máu (cái giá phải trả cho việc gánh chịu kiếm ý vượt cấp), nhưng Vô Cực Thể lập tức xoay tròn, cưỡng chế dung hợp luồng kiếm ý xám tro này thành nguồn năng lượng của riêng mình.
Ngoài đời thực, đôi mắt của Thẩm Quy Trần đột ngột bùng phát hai luồng kiếm quang màu xám tro dài nửa thước, xé toạc màn cát độc xung quanh.
"Lên cho ta!"
Thẩm Quy Trần hét lớn một tiếng lạnh lẽo, tay trái anh dùng lực rút mạnh.
*Rắc... keng...*
Thanh kiếm gãy rỉ sét vạn năm — Vô Danh Kiếm Gãy — chính thức được rút ra khỏi lòng đất Hoang Cổ Thung Lũng. Ngay khoảnh khắc thân kiếm rời đất, một luồng sát khí màu xám tro khổng lồ bùng phát từ thân kiếm, hóa thành một cột sáng xám xịt đâm thẳng lên chín tầng mây, làm rung chuyển toàn bộ thung lũng chết.
Huyết Kính đang lướt tới bỗng khựng lại giữa không trung, đôi mắt sau mặt nạ gương máu co rút lại đầy kinh hoàng khi cảm nhận được luồng linh áp sát phạt cổ xưa đang đè nặng lên linh hồn hắn, khiến hắn không thể thở nổi.
"Cái gì... Sức mạnh này là thế nào?! Một phế nhân đan điền vỡ nát làm sao có thể..."
Thẩm Quy Trần không trả lời. Anh bước lên một bước, tay trái cầm thanh kiếm gãy Vô Danh, vận hành một chiêu đơn giản nhất của Vô Danh Kiếm Đạo. Không có chiêu thức hoa mỹ, không có linh khí bẩn thỉu của hạ giới, chỉ có một chữ "Sát" và quy tắc đòi nợ sòng phẳng tuyệt đối.
*Xoẹt!*
Thẩm Quy Trần vung một kiếm chém ngang hư không.
Một vệt kiếm khí màu xám tro khổng lồ hình bán nguyệt xé toạc không gian lướt đi. Kiếm khí đi đến đâu, không gian nơi đó rạn nứt ra những khe hở nhỏ màu đen. Năm sợi xích năng lượng ngũ hành của Ngũ Hành Sát Trận vừa chạm vào kiếm khí xám tro liền bị chém đứt ngọt như chém bùn, hoàn toàn tan vỡ thành những đốm sáng tàn lụi.
Năm thanh trận kỳ cắm dưới đất đồng loạt nổ tung thành những mảnh vụn sắt vụn. Năm gã sát thủ Hắc Y Nhân đang duy trì trận pháp lập tức gánh chịu phản phệ tàn khốc, đan điền của chúng chấn động dữ dội, đồng loạt phun ra một ngụm máu đen rồi ngã gục xuống đất cát, đạo cơ bị chấn nứt hoàn toàn.
*Ào...*
Cơn bão cát độc vàng khè bao phủ thung lũng bị luồng kiếm khí xám tro thổi bay hoàn toàn không còn một dấu vết, trả lại sự yên lặng lạnh lẽo cho không gian.
Thanh kiếm gãy Vô Danh trên tay trái Thẩm Quy Trần vẫn đang run lên nhè nhẹ, phát ra những tiếng ngâm trầm đầy kiêu ngạo. Từ mũi kiếm gãy, luồng kiếm khí màu xám tro khổng lồ rực sáng, sắc bén và thâm trầm, chỉ thẳng vào giữa mặt Huyết Kính đang đứng chôn chân tại chỗ.
Huyết Kính đứng chết lặng giữa thung lũng hoang tàn. Đôi đoản đao gương máu trên tay hắn run rẩy bần bật, mặt nạ gương máu phản chiếu vệt kiếm khí xám tro đang áp sát trán hắn chỉ trong gang tấc. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán xuống cằm hắn, lần đầu tiên trong đời sát thủ, hắn cảm nhận được cái chết cận kề một cách rõ ràng và bất lực đến thế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!