Bóng Ma Ám Ảnh
Ngay sau khi kết thúc ba ngày đêm lôi phạt thối thể tại Vạn Kiếp Nhai, nhục thân của Thẩm Quy Trần tuy đã đúc thành công Nhân Quả Kim Thân sơ cấp, nhưng linh lực và thể lực của anh đã hoàn toàn cạn kiệt. Để tránh tai mắt của Quy Nguyên Tông, anh đã lập tức rời khỏi nghĩa trang cổ, nén cơn đau thắt gân cốt để lết về phế tích Thẩm gia. Nơi đây, đống đổ nát hoang tàn sau đêm diệt môn vẫn im lìm dưới màn sương sớm, chỉ có Thẩm Tiểu Ngư đang lo lắng canh giữ bên cạnh trận pháp ẩn linh trận sơ cấp.
Thẩm Quy Trần ngồi tựa lưng vào một cột đá vỡ nát trong mật thất ngầm, hơi thở của anh dồn dập, sắc mặt nhợt nhạt không một giọt máu. Cánh tay phải của anh hoàn toàn buông thõng, tê dại đến mức không có cảm giác, còn tay trái đang nắm chặt lấy thanh Nhân Quả Thước rỉ sét. Dòng linh khí bạo loạn từ việc siết nợ Vương Hùng trước đó vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống, thỉnh thoảng lại va đập vào vách đan điền Vô Cực Thể rách nát, mang đến nỗi đau như bị ngàn vạn con dao găm xé rách.
"Ca ca, huynh uống ngụm nước này đi." Thẩm Tiểu Ngư bưng một bát nước ấm bước tới, đôi mắt to tròn ngập tràn vẻ lo lắng. Cô bé nhìn thấy những vết nứt rỉ máu trên da thịt ánh vàng đồng cổ kính của anh mà lòng đau như cắt.
Thẩm Quy Trần khẽ lắc đầu, giọng nói khàn khàn và lạnh lùng: "Tiểu Ngư, kiểm tra lại trận nhãn của ẩn linh trận. Ta cảm giác có luồng sát khí bất thường đang áp sát. Sương mù xung quanh phế tích quá tĩnh lặng, chim chóc hoàn toàn im tiếng, đây là điềm báo của sát thủ chuyên nghiệp."
Thẩm Tiểu Ngư biến sắc, vội vàng ôm chặt lấy chiếc trận bàn gỗ đào rách nát, lùi lại phía sau anh. Đúng lúc này, không khí trong mật thất đột ngột hạ xuống độ lạnh thấu xương. Một luồng gió xám tro mang theo cát bụi từ đâu tràn vào, lách qua các khe đá nứt nẻ của phế tích.
*Vù...*
Tiếng gió rít rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không phải người có thần thức nhạy bén thì hoàn toàn không thể phát hiện. Nhưng trong mắt Thẩm Quy Trần, khi anh cố gượng dậy kích hoạt Nhân Quả Nhãn, một sợi tơ nhân quả màu đen kịt mang theo sát khí sắc bén đột ngột xé toạc màn sương cổ kính, nhắm thẳng vào cổ họng anh mà lao tới!
Sát thủ hệ phong của Ám Ảnh Lâu — Ảnh Sa — đã ra tay!
Ả lợi dụng thân pháp Ám Ảnh Bộ để di chuyển hoàn toàn vô ảnh trong bão cát bụi. Thân hình ả mờ ảo như cát vàng cuốn theo chiều gió, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh xám tro sau lớp mặt nạ cáo bạc. Đoản đao kịch độc trên tay ả đâm ra một chiêu Ám Kính Thứ, xé rách không khí không một tiếng động, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.
Thẩm Quy Trần muốn né tránh, nhưng nhục thân vừa trải qua lôi phạt quá mức suy kiệt, gân cốt rệu rã khiến phản ứng của anh chậm đi nửa nhịp. Cánh tay phải tê liệt hoàn toàn không thể cử động, anh chỉ có thể dùng tay trái gượng dậy, nâng Nhân Quả Thước lên chống đỡ.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, chiếc nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay trái của anh bỗng phát ra một luồng sáng vàng kim nhạt. Hắc Quy — con rùa đen nhỏ vốn đang ngủ sâu kiệt sức sau khi nuốt lôi — đột ngột bị khế ước sinh tử mệnh hồn cưỡng chế thức tỉnh. Cảm nhận được nguy cơ chí mạng của chủ nhân, nó lấy chút tàn lực cuối cùng hóa thành một đạo hắc quang bắn ra ngoài.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dữ dội trong không gian chật hẹp. Đoản đao của Ảnh Sa chém thẳng vào chiếc mai rùa đen bóng khắc đầy phù văn vàng kim của Hắc Quy. Sức mạnh chấn động từ đòn đánh khiến Hắc Quy kêu lên một tiếng nhỏ, mai rùa xuất hiện một vết xước trắng nhạt, nhưng nó đã thành công chặn đứng đòn ám sát chí mạng cho Thẩm Quy Trần. Ngay sau đó, Hắc Quy rơi bịch xuống đất, kiệt sức hoàn toàn và bất tỉnh nhân sự.
Ảnh Sa kinh ngạc tột độ. Ả không thể ngờ đòn ám sát chắc chắn thành công của mình lại bị một con rùa đen nhỏ chặn đứng. Là một sát thủ dày dạn kinh nghiệm, ả lập tức nhận ra Thẩm Quy Trần đang ở trạng thái cực kỳ yếu ớt, nhưng xung quanh anh lại có những hộ vệ kỳ lạ. Không một chút do dự, ả xoay người lướt đi như một làn gió cát, mục tiêu lập tức thay đổi, nhắm thẳng vào điểm yếu lớn nhất của anh — Thẩm Tiểu Ngư!
"Chết đi!"
Ảnh Sa vung tay trái, hàng loạt phi tiêu độc hệ phong bọc trong luồng sa bão nhỏ xé gió lao thẳng về phía Thẩm Tiểu Ngư đang run rẩy ôm trận bàn.
"Tiểu Ngư!" Thẩm Quy Trần gầm lên một tiếng lạnh lẽo, tay trái anh phất mạnh.
Từ trong góc tối của mật thất, khối khôi lỗi bằng đồng đen khổng lồ cao một trượng — Khôi Nhất — lập tức nhận được mệnh lệnh. Khớp xương bằng xích sắt của nó kêu lên những tiếng *rắc rắc* cơ quan khô khốc. Khôi Nhất xô mạnh ra trước, vung chiếc Huyền Thiết Khiên Chắn khổng lồ chắn trước người Thẩm Tiểu Ngư.
*Đang đang đang!*
Hàng loạt phi tiêu độc va chạm vào khiên đồng đen, phát ra những tia lửa rực rỡ và tiếng nổ nhỏ. Độc tố kịch độc màu xanh lục trên phi tiêu lập tức ăn mòn lớp giáp đồng bên ngoài của Khôi Nhất, tạo thành những vết rạn nứt nhẹ và khói đen khét lẹt bốc lên. Để duy trì lá chắn phòng ngự cực hạn này, lõi linh thạch trong ngực Khôi Nhất điên cuồng tiêu hao, trực tiếp ngốn sạch 10 viên linh thạch hạ phẩm vừa được nạp vào.
Thẩm Quy Trần không thể đứng nhìn đồng minh bị động chống đỡ. Anh nghiến chặt răng, đôi đồng tử vàng kim nhạt của Nhân Quả Nhãn co rút lại, khóa chặt vào sợi tơ nhân quả màu xám tro biểu thị quỹ đạo di chuyển của Ảnh Sa trong bão cát.
"Tìm thấy ngươi rồi."
Thẩm Quy Trần hét lớn, tay trái anh dồn chút lực lượng ít ỏi còn lại vào thanh Nhân Quả Thước rỉ sét, vung mạnh một thước chém ngang hư không hướng về phía góc trái mật thất.
Nhưng nhục thân của anh quá mức suy kiệt sau ba ngày đêm lôi phạt, cơ bắp cánh tay trái đột ngột co rút dữ dội, mang đến một cơn đau xé thịt. Đòn chém của Nhân Quả Thước bị lệch đi vài tấc, chỉ có thể chém đứt một góc y phục màu cát vàng của Ảnh Sa khi ả vừa lướt qua.
Ảnh Sa giật mình lùi lại mấy bước, nhìn góc áo bị chém đứt nham nhở bởi quy tắc phá giáp của thước đồng mà lòng còn sợ hãi. Ả nhận ra thiếu niên đan điền phế thải này sở hữu một đôi mắt có thể nhìn thấu thân pháp vô ảnh của ả, cùng một thanh thước rỉ sét có khả năng bỏ qua phòng ngự linh lực.
"Hừ, hôm nay mạng của ngươi tạm thời giữ lại. Nhưng Ám Ảnh Lâu đã khóa chặt ngươi, ngươi không thoát nổi đâu!"
Ảnh Sa biết rõ nếu tiếp tục kéo dài chiến đấu với khối khôi lỗi đồng đen và đôi mắt quỷ dị kia trong không gian chật hẹp này, ả sẽ mất đi lợi thế tốc độ của hệ phong. Ả đột ngột vỗ mạnh xuống đất, thi triển Sa Bão Cuồng Kích, tạo ra một trận bão cát độc mù mịt che mắt toàn bộ mật thất ngầm.
Trong màn cát độc vàng khè ăn mòn, thân hình Ảnh Sa hóa thành một luồng gió lốc xám tro, nhanh chóng rút lui về phía Hoang Cổ Thung Lũng — nơi đồng bọn của ả đang thiết lập một thiên la địa võng sát trận để chờ đón Thẩm Quy Trần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!