Nhạc nềnWuxia3

Vạn Kiếp Tôi Thân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào từ đêm qua đã tạnh, nhưng bầu trời Thanh Vân Trấn vẫn bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc, xám xịt và lạnh buốt. Mùi máu tanh nồng nặc từ quảng trường trung tâm vẫn chưa tan hết, hòa cùng mùi đất ẩm mốc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.


Trên con đường mòn dẫn sâu vào dãy núi hoang dã phía sau trấn, ba bóng người đang nhanh chóng di chuyển dưới sự che chở của màn sương độc nhạt do Cố Thanh Y rải ra. Lôi Hùng gục đầu trên vai một tráng hán phàm nhân được giải cứu, ngực gã cháy sém một mảng lớn, da thịt lật ra lộ cả xương sườn trắng hếu, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Lôi điện từ chiếc roi của Vương Hùng vẫn còn lưu lại trong kinh mạch gã, thỉnh thoảng lại bộc phát những tia chớp tím nhỏ xíu khiến cơ thể gã co giật kịch liệt.


Cố Thanh Y vừa chạy vừa liên tục đâm châm bạc vào các huyệt đạo quanh ngực Lôi Hùng hòng ngăn chặn lôi độc xâm nhập vào tim. Gương mặt thanh tú của nàng đẫm mồ hôi, đôi mắt đầy vẻ lo lắng lo âu. Nàng khẽ liếc nhìn thiếu niên đi bên cạnh.


Thẩm Quy Trần mặc chiếc trường bào xám tro thêu chỉ vàng nhạt rách nát loang lổ vết máu. Cánh tay phải của anh buông thõng hoàn toàn tê dại, ống tay áo rộng lay động theo gió. Tay trái anh nắm chặt thanh Nhân Quả Thước rỉ sét, bước đi tuy vững chãi nhưng hơi thở lại dồn dập, sắc mặt nhợt nhạt không một giọt máu. Việc cưỡng chế siết nợ toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng 9 của Vương Hùng đã khiến đan điền Vô Cực Thể của anh quá tải nghiêm trọng, dòng linh khí bạo loạn đang điên cuồng va đập vào vách đan điền rách nát, mang đến nỗi đau như bị ngàn vạn con dao găm xé rách.


"Quy Trần, kinh mạch của ngươi đang rạn nứt dữ dội." Cố Thanh Y truyền âm, giọng nói run rẩy: "Ngươi không thể vận lực thêm một lần nào nữa. Sát khí của Ám Ảnh Lâu đang áp sát từ phía sau, nếu chúng ta không tìm nơi ẩn nấp, tất cả sẽ chết ở đây."


Thẩm Quy Trần khẽ nghiến răng, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ vang lên dưới vành mũ trùm: "Ám Ảnh Lâu hành sự tàn nhẫn, sát thủ Ảnh Sa có thân pháp hệ phong rất mạnh, ả đã khóa chặt khí tức của ta từ xa. Chạy trốn vô ích. Chỉ có một nơi duy nhất có thể ngăn cản thần thức của ả."


"Nơi nào?" Cố Thanh Y hỏi.


"Vạn Kiếp Nhai."


Thẩm Quy Trần ngước mắt nhìn về phía đỉnh núi mờ ảo trong mây đen phía xa. Nơi đó quanh năm bị bao phủ bởi những luồng sấm sét tím đen cuồng bạo, sấm chớp nổ vang rền rĩ không dứt. Đó là nghĩa trang tổ tiên gác sổ nợ của Thẩm gia, vùng đất cấm địa lôi đình mà ngay cả các trưởng lão Quy Nguyên Tông cũng không dám bước chân vào.


"Thanh Y, ngươi đưa Lôi đại ca và phàm nhân ẩn nấp trong dược cốc của ngươi. Có sương độc bảo vệ, sát thủ sẽ không dễ dàng tìm ra các ngươi." Thẩm Quy Trần dừng bước, tay trái khẽ đẩy Cố Thanh Y về phía lối rẽ: "Ta sẽ dẫn dụ Ảnh Sa lên Vạn Kiếp Nhai. Chỉ có lôi đình tự nhiên ở đó mới có thể giúp ta rèn luyện nhục thân, tịnh hóa hoàn toàn oán lực của Vương Hùng hòng đúc thành công Kim Thân."


"Nhưng nhục thân của ngươi lúc này làm sao chịu nổi lôi phạt vạn kiếp?! Ngươi sẽ bị đánh thành tro bụi!" Cố Thanh Y giữ chặt lấy vạt áo xám của anh, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu.


"Ta không có lựa chọn nào khác." Thẩm Quy Trần thản nhiên gỡ tay nàng ra bằng bàn tay trái lạnh ngắt: "Đi mau. Đây là nhân quả của ta, không thể để các ngươi gánh chịu."


Nói đoạn, anh không đợi nàng trả lời, thân hình lướt đi như một bóng ma xám tro, hướng thẳng về phía vách đá dựng đứng của Vạn Kiếp Nhai mà lao tới. Từ trong nhẫn đồng rỉ sét trên tay trái anh, con rùa đen nhỏ Hắc Quy khẽ thò đầu ra, đôi mắt hí lười biếng nhìn bầu trời đầy sấm sét phía trước, khẽ rít lên một tiếng nhỏ như cảnh báo.


...


Vạn Kiếp Nhai dựng đứng vạn trượng, vách đá đen kịt như mực, quanh năm bị mài mòn bởi những luồng sét đánh tự nhiên cuồng bạo. Càng lên cao, áp lực thiên địa càng nặng nề, tiếng sấm nổ vang rền nhức óc khiến thần hồn người ta run rẩy. Gió bão rít gào thổi bay vạt áo của Thẩm Quy Trần khi anh đặt chân lên đỉnh vách đá.


Trước mắt anh là một nghĩa trang cổ kính hoang tàn. Hàng trăm ngôi mộ bằng đá xám nằm rải rác giữa các khe đá, trên bia mộ khắc đầy những phù văn nhân quả cổ xưa đã bị sấm sét đánh mờ nhạt. Sương mù xám xịt của tử khí và sấm sét bao phủ khắp nơi, tạo nên một kết giới tự nhiên bài xích mọi sinh linh bên ngoài.


"Ai dám quấy rầy nơi an nghỉ của anh linh Thẩm thị?"


Một giọng nói già nua, khàn khàn và lạnh lẽo đột ngột vang lên từ trong làn sương xám.


Từ sau một tấm bia mộ khổng lồ bị sét đánh vỡ đôi, một lão giả gầy gò như bộ xương khô chậm rãi bước ra. Lão mặc một bộ tang phục màu trắng xám rách rưới, quanh thân bao phủ bởi một làn sương mù xám xịt bốc lên tử khí nồng đậm. Trên tay phải của lão cầm một chiếc đèn lồng bằng đồng rỉ sét tỏa ra ánh sáng xanh lam mờ ảo u ám — U Minh Đăng.


Thẩm Quy Trần dừng bước, tay trái khẽ nâng Thiên Đạo Nợ Thư giấu trong nhẫn đồng ra. Cuốn sổ nợ bằng da thú rách nát vừa xuất hiện liền bùng phát một luồng hào quang vàng kim cổ kính nhu hòa, lập tức đẩy lùi làn tử khí xám xịt xung quanh anh.


"Hậu nhân tộc gác sổ Thẩm gia, Thẩm Quy Trần, bái kiến tiền bối." Thẩm Quy Trần khẽ cúi đầu, giọng nói trầm ổn.


Lão giả gầy gò — Cổ Lão — trợn tròn đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào cuốn sổ nợ trên tay anh. Chiếc U Minh Đăng trên tay lão khẽ run lên, ánh sáng xanh lam bùng phát dữ dội. Lão hít vào một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy đầy kinh ngạc:


"Thiên Đạo Nợ Thư... Ngươi thực sự là truyền nhân huyết mạch của tộc trưởng? Thẩm Hoài Sơn đâu? Tại sao hắn lại để một phế nhân đan điền vỡ nát như ngươi mang theo thần khí chí cao này?!"


"Phụ thân đã chiến tử trong đêm diệt môn." Thẩm Quy Trần lạnh lùng đáp, đôi đồng tử vàng kim nhạt nhìn thẳng vào Cổ Lão: "Quy Nguyên Tông quỵt nợ vạn năm, tàn sát tông tộc ta. Ta đến đây để mượn lôi đình vạn kiếp rèn luyện nhục thân, đòi lại công đạo cho gia tộc."


Cổ Lão lặng im hồi lâu, ánh mắt lão nhìn lướt qua cánh tay phải buông thõng và kinh mạch tay trái đang rỉ máu của Thẩm Quy Trần. Lão khẽ lắc đầu, nụ cười đầy vẻ cổ quái và thâm trầm:


"Muốn mượn lôi đình thối thể? Tiểu tử, ngươi có biết Vạn Kiếp Nhai này chôn cất oán khí của bao nhiêu đời tộc trưởng gác sổ không? Sấm sét ở đây không phải lôi điện thông thường, mà là Vạn Kiếp Lôi Phạt chứa đựng oán niệm và tội ác của vạn tộc. Ngươi chỉ là một phế nhân Luyện Khí tầng 3, bước vào đó nhục thân sẽ lập tức hóa thành tro bụi!"


Nói đoạn, Cổ Lão khẽ nâng chiếc U Minh Đăng lên. Ánh sáng xanh lam mờ ảo bùng phát, hóa thành một màng sương mù ảo cảnh bao phủ lấy Thẩm Quy Trần.


Trong ảo cảnh, Thẩm Quy Trần nhìn thấy hàng vạn hình bóng phàm nhân và tu sĩ gào thét đau đớn trong bể lửa lôi điện. Tiếng khóc than oán hận, tiếng nguyền rủa xé lòng của những con nợ bị siết nợ vạn năm qua dồn dập ập vào thức hải của anh, hòng đập nát đạo tâm của anh.


"Thẩm gia các ngươi tự xưng là thực thi nhân quả sòng phẳng, nhưng lại dùng bạo lực tước đoạt tu vi của chúng ta! Các ngươi cũng chỉ là lũ cướp đoạt đạo mạo quân tử mà thôi!" Tiếng gào thét oán hận vang vọng bên tai.


Thẩm Quy Trần đứng lặng giữa ảo cảnh đầy oán niệm, đôi mắt vàng kim nhạt không hề có một tia dao động. Anh khẽ vung Nhân Quả Thước lên, thước đồng rỉ sét phát ra một tiếng ngân vang trầm hùng, lập tức chém rách hoàn toàn màng sương ảo cảnh xung quanh.


"Nợ linh khí trả linh khí, nợ máu trả bằng mạng sống. Thiên địa nhân quả, sòng phẳng mới là đại đạo." Thẩm Quy Trần lạnh lùng nhìn Cổ Lão, giọng nói kiên định như sắt đá: "Nếu thực thi công lý bị coi là cướp đoạt, vậy ta nguyện làm kẻ cướp đoạt tối cao của tam giới này. Tiền bối, thử thách đạo tâm vô ích. Xin hãy mở lôi trận!"


Cổ Lão trợn mắt nhìn thiếu niên trước mặt, trong lòng dâng lên một luồng sóng kinh hãi tột độ. Lão canh giữ nghĩa trang vạn năm qua, đã chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài gục ngã trước thử thách đạo tâm của U Minh Đăng, nhưng chưa từng thấy ai có đạo tâm nhân quả kiên định và lạnh lùng đến mức này.


"Ha ha ha! Tốt! Khí phách lắm!" Cổ Lão cười lớn đầy điên cuồng, lão phất mạnh tay trái, làn sương xám bao quanh lăng mộ cổ lập tức dạt ra hai bên, lộ ra một tế đàn bằng đá đen khổng lồ nằm ngay giữa khe nứt của vách đá dựng đứng, nơi những luồng sét tím đen đang điên cuồng đánh xuống liên tục.


"Bước lên tế đàn, vận hành Khế Ước Cổ Pháp! Nếu ngươi có thể kiên trì qua ba ngày ba đêm dưới lôi phạt mà không bạo thể, Nhân Quả Kim Thân sơ cấp sẽ thành! Bằng không, hãy ngoan ngoãn dâng hiến linh hồn làm bạn với bộ xương khô này đi!"


Thẩm Quy Trần không hề do dự, anh bước từng bước vững chãi lên tế đàn đá đen.


Ngay khi anh vừa xếp bằng ngồi xuống tâm tế đàn, một luồng sét tím đen khổng lồ to bằng cột nhà đột ngột từ trên chín tầng mây giáng thẳng xuống đỉnh đầu anh.


*Oành!*


Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Sức mạnh hủy diệt của lôi phạt lập tức xé rách hoàn toàn lớp da thịt phàm nhân của Thẩm Quy Trần. Máu tươi bắn tung tóe, bốc lên những luồng khói khét lẹt. Cơn đau đớn tột cùng ập đến khiến toàn thân anh run rẩy bần bật, gân cốt bên trong kêu lên những tiếng *rắc rắc* như sắp vỡ vụn.


Theo bản năng sinh tồn, Thẩm Quy Trần định vận hành luồng linh lực thô vừa thu hồi từ Vương Hùng trong đan điền Vô Cực Thể để chống đỡ lôi phạt. Nhưng ngay khi linh lực vừa xuất thể, luồng lôi điện bạo ngược của Vạn Kiếp Lôi lập tức nương theo dòng linh lực đó đánh thẳng vào đan điền anh.


*Phụt!*


Thẩm Quy Trần hộc ra một ngụm máu lớn, đan điền Vô Cực Thể chấn động kịch liệt, đạo cơ sơ cấp vừa hình thành suýt chút nữa bị đánh tan hoàn toàn.


"Tiểu tử ngu ngốc!" Giọng nói của Cổ Lão vang lên từ xa đầy nghiêm khắc: "Lôi phạt ở đây bài xích mọi loại linh khí bẩn của hạ giới! Ngươi dùng linh lực thô để chống đỡ chỉ có con đường tự bạo đạo cơ! Phải dùng hoàn toàn nhục thân chịu đựng, vận hành Khế Ước Cổ Pháp để chuyển hóa lôi lực thành năng lượng rèn gân cốt!"


Thẩm Quy Trần nghiến chặt răng đến mức bật máu, anh lập tức thu hồi toàn bộ linh lực trong đan điền, chấp nhận dùng hoàn toàn nhục thân trần trụi để gánh chịu lôi phạt cực hạn.


*Oành! Oành! Oành!*


Liên tiếp ba đạo lôi điện khổng lồ giáng xuống. Da thịt trên vai và lưng Thẩm Quy Trần bị đánh đến mức cháy sém, lộ ra cả những thớ gân cốt trắng hếu đang run rẩy. Nỗi đau đớn tột độ về thể xác hòa cùng oán niệm nguyền rủa của phàm nhân tích tụ trong lôi điện điên cuồng gặm nhấm tinh thần anh.


Từ trong nhẫn đồng rỉ sét, Hắc Quy cảm nhận được nguy cơ chí mạng của chủ nhân. Nó đột ngột bay ra ngoài, hóa thành một con rùa đen nhỏ lơ lửng trên đỉnh đầu Thẩm Quy Trần.


*Hửm!*


Hắc Quy há miệng khổng lồ, kích hoạt kỹ năng Huyền Vũ Thổ Nạp. Một xoáy nước màu đen nhỏ xuất hiện trước miệng nó, điên cuồng hút và nuốt chửng bớt một nửa luồng lôi điện bạo loạn đang giáng xuống, giúp giảm bớt 50% áp lực hủy diệt cho Thẩm Quy Trần.


"Yêu thú hộ thư?!" Cổ Lão đứng bên ngoài lăng mộ tròn mắt kinh ngạc nhìn con rùa đen nhỏ: "Thần thú Huyền Vũ tàn huyết... Thẩm gia rốt cuộc vẫn còn giữ lại quân bài tẩy này sao?"


Nhờ Hắc Quy gánh bớt áp lực, Thẩm Quy Trần lập tức vận hành Khế Ước Cổ Pháp trong thức hải.


Trong đan điền Vô Cực Thể của anh, 65 điểm Karma Points tích lũy từ việc siết nợ Vương Hùng lập tức bùng cháy dữ dội, hóa thành dòng Nhân Quả Lực tinh thuần màu vàng kim chảy xuôi vào kinh mạch. Dưới sự dẫn dắt của cổ pháp, luồng lôi điện bạo ngược đang tàn phá da thịt anh dần bị Nhân Quả Tịnh Hóa Thuật chuyển hóa thuộc tính hủy diệt, biến thành nguồn năng lượng thối luyện gân cốt vô tận.


Kinh mạch bị xé rách rồi lại được tái tạo dưới sắc vàng kim cổ kính của cổ pháp. Da thịt bị cháy sém rụng xuống, để lộ ra lớp da mới săn chắc, ánh lên sắc vàng đồng cổ kính lấp lánh như thần thiết.


Quá trình thối luyện tàn khốc kéo dài suốt ba ngày ba đêm. Thẩm Quy Trần ngồi xếp bằng trên tế đàn, nhục thân anh liên tục bị đánh nứt nẻ rồi lại được tái tạo lại từ đầu từ trong tro tàn. Nỗi đau tinh thần tột độ khi phải trải qua toàn bộ oán niệm của những vong linh bị lôi phạt gặm nhấm đã mài giũa đạo tâm của anh trở nên sắc bén và lạnh lùng hơn bao giờ hết.


Đến ngày thứ ba, khi đạo lôi điện cuối cùng giáng xuống và bị Hắc Quy nuốt chửng hoàn toàn, bầu trời Vạn Kiếp Nhai đột ngột lặng gió.


Thẩm Quy Trần từ từ mở mắt. Đôi đồng tử của anh giờ đây hoàn toàn hóa thành hai tinh cầu màu vàng kim rực rỡ, sâu thẳm chứa đựng quy luật vũ trụ. Toàn bộ cơ thể anh tỏa ra một luồng sáng vàng đồng cổ kính, các thớ cơ săn chắc như huyền thiết, gân cốt bên trong phát ra những tiếng ngân vang trầm hùng của đồng thau.


Nhân Quả Kim Thân (Sơ cấp) — thành công đúc thành!


Từ nay về sau, nhục thân của anh cứng cáp vượt trội hơn mọi tu sĩ cùng cấp, hoàn toàn miễn nhiễm với các loại độc tố thông thường và giảm 50% sát thương từ lôi phạt tự nhiên.


Hắc Quy kiệt sức rơi bịch xuống vai Thẩm Quy Trần, thu nhỏ lại bằng lòng bàn tay rồi lập tức chìm vào giấc ngủ sâu trong nhẫn đồng.


Thẩm Quy Trần loạng choạng đứng dậy từ trên tế đàn đá đen. Nhục thân tuy vô địch nhưng thể lực và thần thức của anh lúc này đã hoàn toàn suy kiệt sau ba ngày đêm gánh chịu đau đớn tột cùng, kinh mạch hai tay vẫn còn tê dại nhẹ chưa thể vận lực mạnh.


Cổ Lão bước tới, chiếc U Minh Đăng trên tay lão đã tắt hẳn. Lão cúi đầu trước thiếu niên 18 tuổi, giọng nói đầy kính sợ:


"Chúc mừng chủ nợ đại nhân đúc thành công Kim Thân. Ý chí của ngươi... thực sự vượt qua mọi đời tộc trưởng Thẩm gia vạn năm qua."


Thẩm Quy Trần chưa kịp đáp lời, đôi đồng tử vàng kim của anh đột ngột co rút lại.


Nhân Quả Nhãn tự động kích hoạt.


Từ dưới chân núi Vạn Kiếp Nhai, một luồng cát bụi xám tro bất thường đang điên cuồng cuộn lên, xé rách màn sương mù dày đặc của lăng mộ cổ. Trong luồng cát bụi ấy, một sợi tơ nhân quả màu đen kịt mang theo sát khí lạnh lẽo như băng tuyết đang lao vọt lên với tốc độ cực hạn, nhắm thẳng vào cổ họng của Thẩm Quy Trần khi anh đang ở trạng thái suy kiệt nhất.


Sát thủ hệ phong của Ám Ảnh Lâu — Ảnh Sa — đã tìm đến!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!