Nhạc nềnWuxia3

Phán Xét Ngoại Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm ở Thanh Vân Trấn chưa bao giờ lạnh buốt đến thế. Lớp sương mù dày đặc mang theo hơi nước ẩm ướt quyện chặt lấy không khí, khiến quảng trường đá xanh trung tâm trấn trở nên mờ ảo và u ám như một bãi tha ma lộ thiên. Giữa quảng trường, mười hai chiếc lôi châm bằng sắt đen khổng lồ cắm sâu xuống đất, tỏa ra những luồng lôi quang nhân tạo màu tím sậm lách tách. Mỗi chiếc lôi châm đều đang trói chặt một phàm nhân của Thôn Thạch Đầu bằng những sợi xích sắt dẫn sét xám xịt.


A Ngưu gục đầu trên chiếc cột sắt phía đông nam, da thịt cường tráng của gã thanh niên Luyện thể tầng 2 giờ đây chằng chịt những vết cháy sém đen kịt, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được.


Trên chiếc ghế gỗ mun đặt ở vị trí cao nhất, Vương Hùng ngồi tựa lưng, đạo bào chấp pháp màu xám đậm lay động nhẹ theo từng cơn gió lạnh. Gương mặt lão gầy guộc, đôi mắt ti hí chứa đầy sát khí độc ác đang nhìn chằm chằm vào đám đông phàm nhân và tán tu đang run rẩy vây quanh quảng trường. Chiếc roi lôi điện quấn quanh hông lão thỉnh thoảng lại bộc phát một tia sét tím, đánh thẳng xuống mặt đất đá xanh tạo thành những vết nứt cháy đen đen đúa.


"Trưởng lão, đã qua nửa canh giờ đầu tiên." Một tên đệ tử chấp pháp ngoại môn khúm núm tiến lên báo cáo.


Vương Hùng nhếch mép cười lạnh, giọng nói khàn khàn mang theo thần thức áp chế của tu sĩ Luyện Khí tầng 9 Viên Mãn vang vọng khắp quảng trường: "Rất tốt. Tên nghiệt súc Thẩm Quy Trần kia vẫn chọn làm rùa rút đầu sao? Đã vậy, theo đúng luật lệ ta đã ban ra, lôi hình chuẩn bị! Thiêu sống mười mạng người phàm nhân đầu tiên cho ta!"


"Không! Xin trưởng lão tha mạng! Chúng tôi hoàn toàn vô tội!" Tiếng khóc than oán hận của dân làng Thôn Thạch Đầu lập tức bùng lên, vang động cả một góc trời. Những sợi xích sắt dẫn sét bắt đầu rung lên bần bật, lôi quang tím sậm rục rịch tích tụ trên đỉnh các cột lôi châm.


Từ trong góc tối của con hẻm ẩm mốc sát quảng trường, Thẩm Quy Trần lặng lẽ đứng tựa lưng vào bức tường đổ nát. Gió lạnh thổi qua vạt áo xám tro thêu chỉ vàng nhạt của anh, để lộ ra cánh tay phải đang buông thõng hoàn toàn tê dại dưới ống tay áo rộng. Cơn đau nhói từ kinh mạch bị rách đêm qua vẫn âm ỉ truyền đến tận xương tủy, nhưng gương mặt thiếu niên 18 tuổi vẫn lạnh lùng, vô cảm như một pho tượng đá vạn năm.


Anh khẽ nâng bàn tay trái lên, nắm chặt lấy chuôi của thanh Nhân Quả Thước rỉ sét đang ẩn giấu hoàn toàn hào quang dưới lớp trường bào.


"Quy Trần, oán niệm quấn quanh người Vương Hùng thực sự quá đậm đặc." Cố Thanh Y đứng sát phía sau anh, ba cây châm bạc giữa các ngón tay khẽ run rẩy. Nàng vận hành nhãn thuật của dược sư nhị phẩm, lo lắng truyền âm: "Ta có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng phát ra từ chiếc roi lôi điện của hắn. Hắn đang mượn lôi lực từ hộ tông đại trận để trấn áp phàm nhân."


Thẩm Quy Trần không đáp, đôi đồng tử của anh đột ngột chuyển sang màu vàng kim nhạt. Nhân Quả Nhãn sơ cấp kích hoạt.


Trong tầm nhìn nhân quả xám đen của anh, Vương Hùng không còn là một trưởng lão chấp pháp oai nghiêm, mà là một kẻ tội đồ bị hàng vạn sợi tơ oán niệm màu đen kịt quấn chặt lấy nhục thân. Những sợi tơ đen ấy bốc lên mùi máu tanh tưởi, không ngừng gặm nhấm đan điền Luyện Khí tầng 9 Viên Mãn của lão, tạo ra một kẽ hở năng lượng chí mạng ngay tại vùng thần khuyết phía đông nam quảng trường.


"Lôi đại ca, hành động thôi." Thẩm Quy Trần khẽ thì thầm.


"Ha ha! Được! Tiểu tử, nhớ kỹ lời hứa xóa nợ cho ta đấy!"


Lôi Hùng gầm lên một tiếng như sấm nổ. Thân hình cao chín thước của gã đao khách tán tu đột ngột bộc phát sức mạnh thể tu kinh người. Gã đạp mạnh xuống đất, mượn Thần Hành Bộ lướt đi như một cơn lốc, vọt thẳng ra vách tường phía tây bắc quảng trường.


"Phích Lịch Đao Pháp! Phá cho ta!"


Đại đao rỉ sét khổng lồ trên tay Lôi Hùng bùng phát một luồng đao khí màu vàng thô dã, bổ thẳng xuống toán đệ tử chấp pháp đang canh gác phía tây bắc. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, đá xanh vụn bay tứ tung, ba tên đệ tử ngoại môn chưa kịp phản ứng đã bị đao khí đánh văng xa mười trượng, hộc máu bất tỉnh.


"Có kẻ tập kích! Bảo vệ trưởng lão!" Quảng trường lập tức đại loạn.


Vương Hùng đứng bật dậy khỏi chiếc ghế mun, gương mặt gầy guộc vặn vẹo đầy giận dữ: "Lôi Hùng! Tên tán tu to gan lớn mật! Ngươi dám công khai phản kháng Chấp Pháp Điện ngoại môn? Lên cho ta! Bắt sống hắn, lột da rút gân hắn cho ta!"


Toàn bộ đệ tử chấp pháp và lính canh lập tức dồn hỏa lực, vây hãm Lôi Hùng về phía tây bắc. Lôi Hùng vung đại đao Phá Sơn rỉ sét tả xung hữu đột, đao quang dũng mãnh ngăn cản màng lưới kiếm trận ngoại môn.


Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn đó, Thẩm Quy Trần chuyển động. Anh lướt đi như một bóng ma xám tro từ góc hẻm đông nam, áp sát chiếc lôi châm đang trói chặt A Ngưu. Cố Thanh Y bám sát phía sau, tay trái rải ra một làn bột tránh độc để che giấu hành tung của cả hai.


Nhân Quả Thước trên tay trái Thẩm Quy Trần khẽ vung lên. Khi thước đồng rỉ sét chạm vào sợi xích sắt dẫn sét trói A Ngưu, một tiếng *rắc* giòn giã vang lên. Sợi xích sắt chứa đầy nợ nghiệp bóc lột phàm nhân lập tức nứt vỡ thành trăm mảnh dưới sức mạnh quy tắc phá giáp tuyệt đối của thước đo nhân quả.


"A Ngưu, tỉnh lại!" Cố Thanh Y nhanh nhẹn đỡ lấy thân hình đang ngã xuống của gã thanh niên phàm nhân, đâm nhanh ba cây châm bạc vào huyệt đạo ngực của anh để ngăn chặn dòng lôi điện tàn dư.


A Ngưu hé mở đôi mắt đục ngầu, run rẩy: "Chủ... chủ nợ đại nhân... chạy mau... có bẫy..."


"Muộn rồi!"


Một giọng cười thâm độc đột ngột vang lên từ trên cao. Vương Hùng cưỡi trên con yêu thú cẩu khổng lồ, từ trên không trung giáng xuống ngay trước mặt Thẩm Quy Trần. Lão liếc nhìn sợi xích sắt bị đập nát dưới đất, rồi nhìn vào cánh tay phải đang buông thõng của Thẩm Quy Trần, đôi mắt híp lại đầy khinh bỉ:


"Thẩm gia nghiệt súc, ngươi rốt cuộc cũng chịu thò đầu ra! Ta còn tưởng ngươi có bản lĩnh gì ghê gớm, hóa ra chỉ là một tên phế nhân cụt tay, tu vi Luyện Khí tầng 1 rác rưởi! Hôm nay, ta sẽ dùng chiếc roi lôi điện này để tế luyện linh hồn ngươi!"


*Vút!*


Vương Hùng vung mạnh tay phải, chiếc roi lôi điện quấn quanh hông lão quất ra như một con mãng xà tím rực lửa lôi phạt. Luồng lôi quang tím sậm xé rách không khí, mang theo uy áp Luyện Khí tầng 9 Viên Mãn quất thẳng vào ngực Thẩm Quy Trần.


"Quy Trần! Tránh ra!"


Lôi Hùng từ phía tây bắc thấy vậy, điên cuồng hét lớn. Gã bất chấp màng lưới kiếm trận đang vây hãm, dùng nhục thân Kim Cương Bất Hoại lao vọt tới, vác đại đao Phá Sơn chặn trước mặt Thẩm Quy Trần hòng đỡ đòn roi chí mạng.


*Oành!*


Roi lôi điện quất thẳng vào thân đao rỉ sét. Luồng lôi điện bạo liệt nhân tạo lập tức truyền qua thân đao, đánh thẳng vào ngực Lôi Hùng. Tiếng nổ lách tách vang dội, nhục thân cứng cáp của gã thể tu tầng 9 lập tức bị đánh rách da thịt, máu tươi bắn tung tóe. Lôi Hùng hộc ra một ngụm máu lớn, thân hình khổng lồ bị hất văng xa mười trượng, ngã sụp xuống đất không thể đứng dậy nổi.


"Lôi đại ca!" Cố Thanh Y hét lớn, lập tức lướt tới bên cạnh Lôi Hùng, điên cuồng đâm châm bạc để phong bế độc lôi đang tàn phá kinh mạch của gã.


"Ha ha ha! Lũ tán tu rác rưởi, trước mặt Chấp Pháp Điện ngoại môn đều chỉ là kiến hôi!" Vương Hùng cười điên cuồng, chiếc roi lôi điện trên tay lão lại một lần nữa rực sáng lôi quang tím sậm, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Thẩm Quy Trần quất xuống: "Đến lượt ngươi, tên phế vật Thẩm gia!"


Thẩm Quy Trần đứng lặng giữa quảng trường hoang tàn. Gió bão lôi điện thổi tung mái tóc đen của anh, nhưng đôi đồng tử vàng kim nhạt vẫn tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ không một gợn sóng.


Anh không hề né tránh.


Bàn tay trái của anh khẽ nâng lên, đưa thanh Nhân Quả Thước rỉ sét đón đỡ trực diện cú quất roi của Vương Hùng.


*Chát!*


Roi lôi điện quấn chặt lấy thân thước đồng rỉ sét. Luồng lôi quang tím sậm cuồng bạo như những con rắn độc điên cuồng bò dọc theo thân thước, truyền thẳng vào cánh tay trái và nhục thân của Thẩm Quy Trần. Vương Hùng cười tợn, lão chờ đợi tiếng thét xé lòng và cảnh tượng đan điền của đối thủ bị đánh nổ tung thành tro bụi.


Nhưng nụ cười của lão lập tức đông cứng lại.


Luồng lôi điện nhân tạo bạo liệt kia khi vừa chạm vào cơ thể Thẩm Quy Trần, đan điền Vô Cực Thể sâu thẳm trong người anh đột ngột xoay tròn một cách điên cuồng. Giống như một hố đen vũ trụ vô đáy, Vô Cực Thể bùng phát một lực hút nghịch thiên, hoàn toàn nuốt chửng và tịnh hóa sạch sẽ luồng lôi điện bẩn thỉu đầy tạp chất kia, chuyển hóa chúng thành dòng Nhân Quả Lực tinh thuần chảy xuôi vào kinh mạch tay trái.


Thân hình Thẩm Quy Trần không hề suy suyển một phân, thậm chí vạt áo xám tro của anh còn không hề bị sém đen.


"Cái... Cái gì?!" Vương Hùng trợn tròn hai mắt, da đầu tê dại vì kinh hãi: "Ngươi không có đan điền... Sao có thể chịu được lôi phạt của ta?! Ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng không dám dùng tay không đỡ roi lôi điện!"


"Lôi điện bẩn thỉu của ngươi, không xứng gọi là thiên phạt."


Giọng nói của Thẩm Quy Trần lạnh lùng vang lên, mang theo một sự phán xét vô tình. Anh bước lên một bước, tay trái khẽ vận lực giật mạnh chiếc roi lôi điện.


Vương Hùng cảm thấy một lực lượng khổng lồ không thể kháng cự truyền đến từ đầu roi, khiến lão suýt chút nữa ngã nhào khỏi lưng yêu thú cẩu. Lão hoảng sợ tột độ, vội vàng buông tay thả chiếc roi lôi điện ra, lùi lại phía sau mười trượng, hét lớn:


"Lũ đệ tử chấp pháp đâu! Kích hoạt trận pháp Lôi Hình Châm cho ta! Triệu hồi lôi đình đỉnh núi tông môn tiêu diệt tên ma đầu này!"


Mười hai tên đệ tử chấp pháp còn sót lại lập tức dồn linh lực vào trận bàn điều khiển. Mười hai chiếc lôi châm sắt khổng lồ trên quảng trường đồng loạt bùng phát lôi quang tím sậm, liên kết với nhau tạo thành một màng lưới lôi điện khổng lồ bao phủ toàn bộ bầu trời quảng trường, chuẩn bị giáng xuống đòn hủy diệt.


Thẩm Quy Trần đứng giữa màng lưới lôi điện, Nhân Quả Nhãn của anh khóa chặt lấy chiếc lôi châm cốt lõi phía đông nam. Qua tầm nhìn nhân quả, anh thấy rõ chiếc lôi châm đó chính là nơi tập trung oán niệm đen kịt của hàng trăm phàm nhân bị bóc lột. Sợi tơ oán niệm đen kịt nối liền chiếc lôi châm ấy với đan điền của Vương Hùng chính là cầu dẫn năng lượng duy nhất của trận pháp.


"Phá."


Thẩm Quy Trần thản nhiên thốt ra một chữ. Tay trái anh vung mạnh, ném thanh Nhân Quả Thước rỉ sét bay thẳng về phía chiếc lôi châm cốt lõi đông nam.


*Oành!*


Nhân Quả Thước chạm vào lôi châm sắt đen. Sức mạnh quy tắc phá giáp bùng phát, kích hoạt toàn bộ oán niệm tích lũy vạn năm trong cột sắt tự bạo. Chiếc lôi châm khổng lồ lập tức nứt vỡ rầm rập, nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn sắt đen. Trận pháp liên kết bị bẻ gãy đột ngột, luồng lôi điện nhân tạo bạo ngược lập tức phản phệ ngược lại trận bàn điều khiển.


*Bùm! Bùm! Bùm!*


Mười hai tên đệ tử chấp pháp ngoại môn đồng loạt hộc máu bay ra ngoài, trận bàn vỡ nát, màng lưới lôi điện trên bầu trời tiêu biến vô hình.


"Phụt!"


Vương Hùng cũng bị luồng oán lực phản phệ đánh thẳng vào vùng thần khuyết, lão hộc ra một ngụm máu đen, lảo đảo ngã quỵ xuống đất, đan điền Luyện Khí tầng 9 Viên Mãn xuất hiện những vết rạn nứt dữ dội.


"Ngươi... Ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?!" Vương Hùng run rẩy nhìn thiếu niên mặc áo xám đang chậm rãi bước đi xuyên qua cát bụi cát bay mù mịt.


Thẩm Quy Trần bước đi thong thả, tay trái thu hồi thanh Nhân Quả Thước vừa bay ngược trở lại. Anh dừng bước khi khoảng cách giữa hai người vừa vặn mười trượng.


Trong thức hải của anh, cuốn Thiên Đạo Nợ Thư bằng da thú cổ rách nát tự lật mở đến trang nợ ngoại môn Quy Nguyên Tông. Tên của Vương Hùng rực sáng ánh hào quang vàng kim nhạt nhẽo, bên cạnh hiển thị chi tiết khoản nợ:


*"Chấp pháp trưởng lão ngoại môn Vương Hùng: Nợ máu của ba mươi mốt mạng người phàm nhân Thôn Thạch Đầu, nợ thọ nguyên bóc lột của hai trăm tán tu khai mỏ. Tổng nợ nghiệp chất chồng, không thể dung thứ."*


"Vương Hùng, ngươi nợ máu phàm nhân, nợ thọ nguyên tán tu."


Giọng nói của Thẩm Quy Trần vang lên lạnh lùng, âm thanh tuy nhỏ nhưng lại lấn át cả tiếng sấm sét tàn dư trên quảng trường. Anh đưa bàn tay trái chỉ thẳng vào trán Vương Hùng:


"Hôm nay, ta thực thi luật nhân quả, cưỡng chế siết nợ tu vi của ngươi để đền bù tội ác!"


*KÍCH HOẠT CƯỠNG CHẾ SIẾT NỢ!*


*U u u!*


Cuốn Thiên Đạo Nợ Thư trong nhẫn đồng rỉ sét bùng phát một luồng ánh sáng vàng kim thần thánh rực rỡ chưa từng có. Từ trong hư không, hàng vạn sợi tơ nhân quả màu vàng kim ngưng tụ lại, xuyên qua không gian trói chặt lấy toàn bộ cơ thể Vương Hùng.


"Không! Linh lực của ta! Đan điền của ta!"


Vương Hùng hét lên một tiếng thảm thiết xé lòng. Lão cảm thấy toàn bộ đan điền Luyện Khí tầng 9 Viên Mãn của mình đột ngột bốc cháy dữ dội. Linh lực lỏng tinh thuần tích lũy cả đời của lão bị một lực lượng quy tắc vô hình cưỡng chế rút ra ngoài qua lỗ chân lông, hóa thành một luồng ánh sáng màu lam nhạt bay thẳng vào nhẫn đồng rỉ sét của Thẩm Quy Trần.


Kinh mạch của Vương Hùng rạn nứt rầm rập như đất sét gặp hạn hán. Da thịt lão nhanh chóng héo rũ, nếp nhăn xô bồ xuất hiện trên mặt, mái tóc đen nhánh trong chớp mắt biến thành màu tuyết trắng xóa. Chỉ trong mười hơi thở ngắn ngủi, một vị chấp pháp trưởng lão ngoại môn oai phong lẫm liệt đã hoàn toàn bị tước đoạt sạch sẽ tu vi, hóa thành một lão già tàn phế, già nua và yếu ớt hơn cả một phàm nhân thông thường.


Linh lực lỏng của Vương Hùng sau khi được Thiên Đạo Nợ Thư tịnh hóa hoàn toàn, hóa thành dòng Nhân Quả Lực tinh thuần chảy cuồn cuộn vào đan điền Vô Cực Thể của Thẩm Quy Trần.


*Rắc rắc!*


Tiếng xương cốt rạn nứt vang lên trong cơ thể Thẩm Quy Trần. Đan điền Vô Cực Thể của anh bùng phát ánh hào quang vàng kim rực rỡ, hoàn toàn ổn định và dung hợp thành công luồng năng lượng khổng lồ đầu tiên, thăng cấp tu vi của anh lên một ngưỡng vững chắc.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Kinh mạch tay trái của Thẩm Quy Trần bị quá tải linh khí bạo loạn rách nát nhẹ, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ vạt áo xám tro thêu chỉ vàng. Anh loạng choạng lùi lại nửa bước, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy trắng.


"Quy Trần!" Cố Thanh Y lập tức lướt tới đỡ lấy thân hình anh, nhanh nhẹn đâm ba cây châm bạc vào huyệt đạo tay trái để giúp anh điều hòa dòng linh khí bạo loạn.


Vương Hùng nằm gục trong vũng bùn đất lạnh lẽo, nhục thân già nua run rẩy kịch liệt. Lão ngước nhìn Thẩm Quy Trần, đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy sự điên cuồng và oán hận tột độ. Lão biết mình đã hoàn toàn bị phế, không còn cơ hội sống sót trước sự phản phệ của oán nghiệp.


Lão bỗng nhiên cười điên cuồng, tiếng cười khàn khàn, ghê rợn như tiếng quạ kêu đêm:


"Ha ha... Ha ha ha! Thẩm Quy Trần... Ngươi tưởng ngươi thắng sao? Ngươi tưởng ngươi giải cứu được lũ phàm nhân rác rưởi này thì có thể khôi phục gia tộc sao?"


Thẩm Quy Trần lạnh lùng nhìn lão, không nói một lời.


Vương Hùng ho ra một ngụm máu đen cuối cùng, đôi mắt trợn ngược, rít qua kẽ răng rụng gần hết:


"Đại trưởng lão Triệu Chấn Thiên... đã sớm liên hệ với Ám Ảnh Lâu... Sát thủ Ám Ảnh Lâu... đã nhận huyết thạch... Khí tức của ngươi... đã bị khóa chặt... Ngươi... ngươi sớm muộn gì cũng phải... lấy đầu xuống địa ngục... bồi táng cùng ta... Ha ha..."


*Hộc!*


Vương Hùng tắt thở hoàn toàn, đôi mắt đỏ ngầu vẫn trợn ngược đầy oán hận nhìn về phía bầu trời xám xịt của Thanh Vân Trấn.


Sương mù bỗng nhiên cuộn lên dữ dội từ chân núi, mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo, âm thầm khóa chặt lấy bóng dáng của Thẩm Quy Trần từ khoảng cách vạn dặm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!