Nhạc nềnWuxia3

Xiềng Xích Phàm Nhân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi thở lôi điện tàn bạo của Vương Hùng chỉ cách một bức tường mỏng manh. Dưới lòng đất ẩm ướt của tiệm rác thải Bao Bất Đồng, không khí lạnh buốt như ngưng tụ lại thành băng sương. Thẩm Quy Trần nhắm nghiền hai mắt, luồng mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán, thấm đẫm vạt áo xám tro thêu chỉ vàng nhạt. Đan điền Vô Cực Thể trong cơ thể anh đang xoay tròn một cách điên cuồng, không ngừng chuyển hóa mười lăm điểm Nhân Quả Lực còn lại thành một màn sương mờ ảo màu vàng kim, bao bọc lấy toàn bộ khí tức của anh và Cố Thanh Y.


Đây chính là Nhân Quả Tránh Né Pháp.


Bên ngoài vách gỗ, tiếng gầm rú của Vương Hùng vang lên như sấm trạng. Lão già gầy gò ác độc ấy đang nâng cao chiếc La bàn tầm bảo Quy Nguyên. Kim chỉ nam bằng đồng trên la bàn xoay tròn tít mù, phát ra những tiếng kêu *u u* chói tai như tiếng côn trùng giãy chết. Đốm sáng rực rỡ chỉ thẳng vào tiệm rác của Bao Bất Đồng bỗng nhiên nhấp nháy liên tục, rồi đột ngột tắt lịm, kim đồng xoay loạn xạ không xác định được hướng.


"Khốn kiếp!" Vương Hùng tức giận hét lớn, tiếng quát mang theo thần thức áp chế của tu sĩ Luyện Khí tầng 9 Viên Mãn chấn động cả một vùng. Lão vung chiếc roi lôi điện quất mạnh xuống đất. Một tia chớp màu tím sậm bùng phát, trực tiếp đánh nát gian hàng khôi lỗi cơ quan của Quỷ Thủ ngay cạnh đó. Những mảnh gỗ, bánh răng đồng đen bắn tung tóe, khói khét lẹt bốc lên nồng nặc.


"Trưởng lão, la bàn mất dấu rồi!" Một tên đệ tử chấp pháp run rẩy báo cáo.


Vương Hùng nghiến răng, gương mặt gầy guộc vặn vẹo đầy thâm độc. Lão liếc nhìn xung quanh chợ đen. Những bóng đen ẩn hiện trong các góc tối bắt đầu phát ra những luồng sát khí âm thầm. Chợ đen Thanh Vân Châu vốn là lãnh địa của liên minh tán tu ẩn thế, nếu lão tiếp tục đập phá vô tội vạ ở đây, e rằng sẽ chọc giận các chủ chợ đen đứng sau màn.


"Hừ! Thẩm gia nghiệt súc, ngươi tưởng trốn dưới cống ngầm này thì ta không có cách nào sao?" Vương Hùng cười lạnh một tiếng, giọng nói rít qua kẽ răng, tràn đầy sự tàn nhẫn, "Nếu con chuột nhắt đã thích trốn trong bóng tối, ta sẽ dùng máu của lũ phàm nhân để hun khói cho ngươi phải tự bò ra!"


Lão quay sang ra lệnh cho toán đệ tử: "Thu quân! Lập tức đến Thôn Thạch Đầu dưới chân núi. Bắt giam toàn bộ lũ phàm nhân bùn đất ở đó cho ta! Ta muốn xem, tên phế vật Thẩm gia kia có dám trơ mắt nhìn những kẻ từng giúp đỡ hắn bị thiêu sống hay không!"


Tiếng bước chân rầm rập của đội chấp pháp xa dần. Dưới mật thất ngầm, Bao Bất Đồng lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm, lão lảo đảo ngồi bệt xuống đất, vạt áo ướt đẫm mồ hôi hột. Phù văn chữ 'Nợ' vô hình khắc sâu trên thần hồn lão vừa rồi khẽ rung lên theo nhịp thở của Thẩm Quy Trần, khiến lão không dám nảy sinh bất kỳ ý nghĩ phản bội nào.


Thẩm Quy Trần mở mắt ra, sắc mặt nhợt nhạt nhưng đôi đồng tử lại lạnh lùng như giếng cổ vạn năm. Anh khẽ động đậy cánh tay phải. Cơn đau nhói từ kinh mạch bị rách đêm qua vẫn âm ỉ truyền đến, khiến toàn bộ cánh tay phải hoàn toàn buông thõng, không thể vận chút lực nào. Anh chỉ có thể dùng tay trái siết chặt lấy thanh Nhân Quả Thước rỉ sét.


"Vương Hùng thật tàn độc..." Cố Thanh Y cắn chặt môi, đôi mắt ngập tràn vẻ lo lắng. Nàng tiến lại gần, tay phải nhẹ nhàng nâng cánh tay bị thương của Thẩm Quy Trần lên, ba cây châm bạc giữa các ngón tay khẽ run rẩy: "Kinh mạch tay phải của ngươi bị rách nặng, đan điền Vô Cực Thể tuy đã ổn định một phần nhờ Nhân Quả Lực của Lý Sâm, nhưng tu vi hiện tại của ngươi chỉ tương đương Luyện Khí tầng 1. Nếu bây giờ đối đầu với Vương Hùng, ngươi không có cơ hội thắng."


Thẩm Quy Trần thản nhiên rút tay về, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định như sắt đá: "Nếu ta không đi, Thôn Thạch Đầu sẽ thành huyết địa. A Ngưu từng dẫn đường cho ta qua các lối mòn hiểm trở, người dân ở đó cũng từng che giấu ta khi bị tông môn truy quét. Kẻ gác sổ nợ Thẩm gia có thể lạnh lùng với tiên nhân quỵt nợ, nhưng tuyệt đối không nợ phàm nhân một mạng."


Bao Bất Đồng run rẩy bò dậy, khúm núm nói: "Đại nhân... Vương Hùng nổi tiếng độc ác. Lão ta bắt phàm nhân làm con tin, chắc chắn sẽ bố trí thiên la địa võng xung quanh quảng trường Thanh Vân Trấn để chờ ngài sa lưới. Hơn nữa, chiếc roi lôi điện của lão là hạ phẩm linh khí, chứa đựng lôi đình lực cực mạnh, chuyên phế bỏ đan điền của tu sĩ Luyện Khí."


"Ta biết." Thẩm Quy Trần đứng dậy, trường bào xám tro khẽ lay động. Anh giấu thanh Nhân Quả Thước vào trong ống tay áo bên trái, ánh mắt hướng về phía lối ra của mật thất: "Bao Bất Đồng, tiếp tục ở lại đây nghe ngóng tin tức nội môn cho ta. Cố cô nương, nàng ở lại chợ đen, nơi này an toàn hơn."


"Không! Ta đi cùng ngươi!" Cố Thanh Y dứt khoát nói, ánh mắt kiên nghị không chút né tránh: "Ta là dược sư nhị phẩm, y thuật châm cứu của ta có thể giúp ngươi áp chế khí bạo loạn trong đan điền khi cần thiết. Hơn nữa... gia tộc của ta cũng đang gánh chịu nỗi đau bị thế gia Mộ Dung bóc lột, ta không thể đứng nhìn phàm nhân bị tàn sát."


Thẩm Quy Trần nhìn sâu vào mắt nàng, cuối cùng khẽ gật đầu: "Được."


Hai người nhanh chóng rời khỏi mật thất ngầm, luồn lách qua những con đường tắt ẩm ướt của chợ đen để trở lại mặt đất.


Lúc này, tại Thôn Thạch Đầu dưới chân núi Quy Nguyên Tông, một bầu không khí tang thương và sợ hãi bao trùm toàn bộ thôn trang dã tính. Khói đen bốc lên từ những mái nhà tranh bị đốt phá. Từng tiếng khóc than, la hét của người già và trẻ nhỏ vang vọng khắp không gian.


"Đi mau! Lũ bùn đất hôi hám!"


Tên đệ tử chấp pháp Quy Nguyên Tông thô bạo vung roi da quất mạnh vào lưng một lão giả phàm nhân, khiến tấm áo vải thô rách nát rách toạc, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ mảnh đất cát.


A Ngưu – thanh niên phàm nhân khỏe mạnh của thôn – đang bị trói chặt hai tay bằng những sợi xích sắt xám xịt dẫn sét. Trên người anh đầy vết thương do roi lôi điện để lại, da thịt cháy sém bốc mùi khét. Dù vậy, đôi mắt của chàng trai Luyện thể tầng 2 này vẫn bừng cháy ngọn lửa giận dữ. Anh cố gắng ghìm chặt hai chân xuống đất, hét lớn:


"Lũ tiên nhân ngụy quân tử các ngươi! Thẩm gia năm xưa bảo hộ Thanh Vân Châu, chưa từng cướp đoạt của phàm nhân một viên linh thạch! Quy Nguyên Tông các ngươi cướp linh mạch, vắt kiệt sức lao động của chúng ta, sớm muộn gì cũng bị thiên lôi đánh chết!"


*Chát!*


Một luồng roi lôi điện tím sậm quất thẳng vào ngực A Ngưu, đánh văng anh ngã rạp xuống đất, lôi điện nhân tạo chạy dọc khắp cơ thể khiến anh co giật điên cuồng rồi ngất lịm đi. Vương Hùng cưỡi trên một con yêu thú cẩu khổng lồ, lạnh lùng thu roi lôi điện lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn:


"Mang toàn bộ lũ phàm nhân này đến quảng trường trung tâm Thanh Vân Trấn! Treo chúng lên lôi châm sắt cho ta! Ta cho tên nghiệt súc Thẩm Quy Trần ba canh giờ. Cứ mỗi nửa canh giờ hắn không xuất hiện, ta sẽ dùng lôi điện thiêu sống mười mạng người!"


Tin tức chấn động nhanh chóng lan truyền khắp Thanh Vân Trấn.


Trong một con hẻm tối tăm, ẩm mốc cách quảng trường trấn không xa, Thẩm Quy Trần và Cố Thanh Y đang ẩn mình sau những bức tường đổ nát. Từ khoảng cách này, họ có thể nghe thấy tiếng roi da quất vun vút và tiếng rên la thảm thiết của người dân Thôn Thạch Đầu đang bị áp giải vào quảng trường.


Bỗng nhiên, một bóng người cao lớn như ngọn núi nhỏ lẳng lặng xuất hiện sau lưng họ, bước đi không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Thẩm Quy Trần cảnh giác, tay trái lập tức xoay ngược Nhân Quả Thước định ra chiêu.


"Tiểu tử, đừng căng thẳng, là ta!"


Một giọng nói thô dã, hào sảng vang lên. Thẩm Quy Trần quay đầu lại, nhìn thấy một đại hán cao chín thước, râu quai nón rậm rạp, mình trần để lộ những thớ cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, trên vai vác một thanh đại đao rỉ sét nặng trĩu.


Lão chính là Lôi Hùng – đao khách tán tu dũng cảm của Thanh Vân Châu.


"Lôi đại ca?" Cố Thanh Y khẽ thốt lên đầy ngạc nhiên.


Lôi Hùng liếc nhìn cánh tay phải buông thõng của Thẩm Quy Trần, rồi nhìn vào quảng trường đang bị chấp pháp đội canh phòng cẩn mật, thở dài một tiếng: "Tiểu tử, ta nghe nói ngươi phế bỏ tu vi của Lý Sâm, trong lòng thật sự vô cùng hả dạ! Quy Nguyên Tông ép ta gánh khoản nợ khống linh thạch vạn năm qua, nếu không có ngươi hủy bỏ khế ước nợ đó, Lôi Hùng ta sớm muộn gì cũng bị chúng vắt kiệt máu. Nhưng lần này... ngươi quá liều lĩnh rồi."


Thẩm Quy Trần lạnh lùng đáp: "Nợ máu phải trả bằng máu. Vương Hùng dùng phàm nhân làm mồi dụ, ta không thể đứng nhìn."


Lôi Hùng nhìn chăm chằm vào đôi mắt kiên định của thiếu niên 18 tuổi trước mặt, trong lòng dâng lên một niềm kính trọng sâu sắc. Lão vỗ mạnh vào báng đao rỉ sét, cười lớn: "Tốt! Chí khí lắm! Lôi Hùng ta nợ ngươi một nhân quả cứu mạng và xóa nợ, hôm nay mạng này giao cho ngươi! Ta sẽ cùng ngươi gia nhập cuộc chơi này, đại đao của ta từ lâu đã muốn uống máu bọn chấp pháp ngụy quân tử kia rồi!"


"Cảm ơn Lôi đại ca." Thẩm Quy Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh hướng về phía quảng trường.


Đôi mắt anh bỗng chốc chuyển sang màu vàng kim nhạt. Nhân Quả Nhãn sơ cấp một lần nữa kích hoạt.


Thế giới sặc sỡ biến mất, chỉ còn lại hai màu xám và đen cổ kính. Trong tầm nhìn nhân quả của Thẩm Quy Trần, quảng trường Thanh Vân Trấn hiện lên như một lò luyện tội ác khổng lồ. Trên chiếc ghế cao đặt giữa quảng trường, Vương Hùng đang ngồi rung đùi, chiếc roi lôi điện tím sậm quấn quanh hông lão tỏa ra những tia chớp đen kịt của nợ nghiệp bóc lột.


Nhưng điều kinh hoàng nhất chính là những sợi tơ nhân quả quấn quanh người Vương Hùng.


Hàng vạn sợi tơ màu đen kịt, tanh nồng mùi máu và oán hận đang quấn chặt lấy nhục thân của lão. Đó là oán niệm của hàng trăm phàm nhân và tán tu đã bị lão tra tấn dã man đến chết trong các mỏ đá cấm vạn năm qua. Những sợi tơ đen ấy liên kết trực tiếp với đan điền Luyện Khí tầng 9 Viên Mãn của Vương Hùng, không ngừng gặm nhấm đạo cơ của lão từ bên trong, khiến dòng linh khí Quy Nguyên Quyết của lão xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ ở vùng thần khuyết.


"Nhân Quả Nhãn..." Thẩm Quy Trần thầm thì trong lòng. Anh nhìn thấu sơ đồ tuần tra của chấp pháp đội xung quanh quảng trường. Mặc dù có tới ba mươi đệ tử ngoại môn canh gác, nhưng do oán niệm đen kịt của phàm nhân đang làm nhiễu loạn thần thức của Vương Hùng, sơ đồ tuần tra xuất hiện một kẽ hở chí mạng ở phía đông nam – nơi đặt chiếc cột sắt giam giữ A Ngưu.


"Phía đông nam là điểm yếu nhất." Thẩm Quy Trần thu hồi Nhân Quả Nhãn, tay trái chỉ về hướng góc quảng trường: "Lính canh ở đó cứ mười hơi thở lại đổi ca một lần, và thần thức của Vương Hùng do bị oán niệm phản phệ nên không thể quét tới góc khuất đó. Lôi đại ca, ngươi có thể bí mật tiếp cận từ phía tây bắc, dùng một đòn Phích Lịch Đao mạnh nhất để thu hút sự chú ý của Vương Hùng và chấp pháp đội về phía ngươi không?"


Lôi Hùng nheo mắt nhìn theo hướng tay chỉ của anh, kinh ngạc trước khả năng quan sát tinh tường đến đáng sợ của thiếu niên phế đan điền này. Lão liếm môi đầy phấn khích: "Được! Thần Hành Bộ của ta có thể áp sát vách tường phía tây bắc trong chớp mắt. Khi ta vung đao, bảo đảm toàn bộ lũ chó săn kia sẽ dồn mắt về phía ta."


Lôi Hùng siết chặt chuôi đao Phá Sơn, chuẩn bị lướt đi, nhưng bỗng nhiên lão khựng lại. Đại hán cao lớn quay đầu nhìn Thẩm Quy Trần, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm nghị, giọng nói trầm xuống đầy cảnh báo:


"Nhưng tiểu tử, ngươi phải nhớ kỹ một điều cực kỳ quan trọng. Vương Hùng có chiếc roi lôi điện hạ phẩm linh khí. Chiêu Lôi Đình Roi Pháp của lão không phải là võ kỹ thông thường, mà là lôi điện nhân tạo được dẫn lưu trực tiếp từ trận pháp lôi hình châm của tông môn. Chiếc roi đó cực kỳ lợi hại, chỉ cần quất trúng nhục thân, lôi điện sẽ theo kinh mạch truyền thẳng vào đan điền, phế bỏ hoàn toàn tu vi Luyện Khí của ngươi ngay lập tức! Một khi lão kích hoạt chiếc roi đó, tu vi tầng 1 yếu ớt của ngươi... e rằng sẽ bị đánh thành tro bụi trong nháy mắt. Ngươi thật sự đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với nó chưa?"


Thẩm Quy Trần đứng lặng giữa bóng tối của con hẻm, tay trái nắm chặt Nhân Quả Thước rỉ sét dưới ống tay áo rộng. Gió lạnh từ đại ngàn thổi qua, mang theo tiếng khóc than oán hận của phàm nhân ngoài quảng trường dội thẳng vào tâm can anh.


Đôi mắt anh lóe lên một tia sáng vàng kim lạnh lùng, vô cảm như luật trời nhân quả:


"Hắn nợ mạng phàm nhân, ta đến siết nợ. Lôi điện của hắn... không chặn nổi thước đo của ta."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!